www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

217. ĐẠI LỰC TƯỚNG QUÂN
 

Suy tiêu khất thực thán duyên môn

Mạt lộ anh hùng dục đoạn hồn

Phú quư túng nhiên ngô tự hữu

Cảm vong đương nhật giải thôi ân

  

 

217. ÔNG TƯỚNG TRẢ ƠN

 

          Huyện Hải Ninh, tỉnh Triết Giang có cử nhân Tra Y Hoàng, làm nghề dạy học.

          Trong huyện có ngôi chùa Trường Minh. Ở cổng chùa, có một cỗ chuông cổ, gồm hai nửa thượng hạ, trông tựa hai cối đá úp chồng lên nhau.

Tiết Thanh Minh năm ấy, trên đường đi tảo mộ về, tiên sinh dẫn đám gia nhân ghé thăm chùa. Thấy trên cỗ chuông ở cổng chùa có nhiều dấu tay lấm bùn, tiên sinh nghi là có người cất giấu vật ǵ ở bên trong. Cúi nh́n qua kẽ hở giữa hai nửa chuông, thấy ở bên trong có một cái sọt, không biết chứa vật chi, tiên sinh liền sai đám gia nhân xúm lại nhấc nửa chuông lên coi. V́ nặng quá, chúng nhấc không nổi, tiên sinh bèn bảo chúng dừng tay, rồi dẫn chúng vào chùa ngồi uống trà.

Lát sau, có một gă hành khất đem cơm tới cổng chùa, để ở chân chuông, tay phải nhấc bổng nửa chuông, nhẹ như nhấc chiếc lồng bàn, tay trái nhặt cơm bỏ vào sọt, rồi đậy chuông lại, bỏ đi. Thấy gă hành khất có đại lực phi thường, mọi người trong chùa đều hết sức kinh ngạc. Lát sau, gă trở lại, nhấc nửa chuông lên, lấy cơm ra ăn, rồi đậy chuông lại như cũ.

          Tiên sinh bèn gọi gă lại gần mà hỏi:"Là nam tử khoẻ mạnh, sao không chịu đi làm, mà lại đi hành khất?" Gă đáp:"Thưa tiên sinh, trước kia tiểu nhân vẫn đi làm, được người ta cho ăn và trả lương, nhưng v́ tiểu nhân ăn khỏe quá nên người ta cho nghỉ việc!" Thấy gă l­ễ độ, tiên sinh khuyên:"Có đại lực phi thường như thế th́ nên xin gia nhập binh đội triều đ́nh, có thể hy vọng mai sau sẽ làm lớn!" Gă buồn rầu đáp:"Thưa tiên sinh, tiểu nhân c̣n ít tuổi, có quen biết ai đâu mà nhờ tiến dẫn?" Tiên sinh nói:"Muốn có người tiến dẫn th́ theo ta về nhà, ta sẽ thu xếp cho!" Gă mừng lắm, bèn theo tiên sinh về nhà.

Tới nhà, tiên sinh bảo gă đi tắm rửa, rồi sai gia nhân lấy quần áo mới cho gă mặc, lấy cơm thịt cho gă ăn. Lát sau, gia nhân lên tŕnh với tiên sinh rằng gă ăn khỏe lắm, gấp 5 người b́nh thường.

Hôm sau, tiên sinh viết thư cho một bạn đồng nghiệp ở kinh đô là tiên sinh họ Hạ, nhờ Hạ tiên sinh tiến dẫn gă với tướng quân họ Trịnh, xin cho gă được gia nhập binh đội triều đ́nh. Viết xong, tiên sinh trao bức thư cho gă, dặn gă đem lên kinh đô trao cho Hạ tiên sinh, rồi cho gă lộ phí ăn tiêu ở dọc đường. Gă nhận tiền và thư rồi sụp xuống lạy tạ tiên sinh mà lên đường. Sau khi gă đi rồi, tiên sinh không để ư chi tới tin tức về gă nữa.

          Mười hai năm sau.

Triều đ́nh bổ nhậm một vị tiến sĩ, họ Tra, đi nhậm chức quan tể huyện Tấn Giang, tỉnh Phúc Kiến. Tới nơi, Tra công thấy có một tướng quân họ Ngô, tên Lục Kỳ đến chào ḿnh. Trong khi đàm đạo, tướng quân hỏi Tra công:"Được biết đại quan quán tại huyện Hải Ninh, tỉnh Triết Giang, tiểu chức dám hỏi đại quan có liên hệ chi với tiên sinh Tra Y Hoàng ở đó chăng?" Ngạc nhiên, Tra công đáp:"Tiên sinh là bào đệ của gia phụ. Nhưng sao tướng quân lại biết tiên sinh?" Lục Kỳ đáp: "V́ tiểu chức là học tṛ cũ của tiên sinh! Tuy đă xa cách tiên sinh 12 năm nay nhưng lúc nào tiểu chức cũng nhớ tới tiên sinh! Tiểu chức xin phiền đại quan cho tiểu chức gửi lời kính thăm tiên sinh!" Thầm nghĩ học tṛ của thúc phụ ḿnh chỉ làm quan văn chứ đâu có ai làm quan vơ, Tra công cho là tướng quân này vọng ngôn nên chỉ ậm ừ cho qua.

Ít lâu sau, tiên sinh tới Phúc Kiến thăm cháu. Một hôm, nhân lúc trà dư tửu hậu, chợt nhớ tới chuyện tướng quân Ngô Lục Kỳ gửi lời hỏi thăm chú, Tra công bèn thuật lại với tiên sinh. Nghe xong, tiên sinh cố nhớ xem ḿnh có người học tṛ cũ nào họ Ngô, tên Lục Kỳ hay không th́ không nhớ ra người nào có tính danh như thế.

Nghe tin tiên sinh tới Phúc Kiến, tướng quân mừng lắm, vội viết ngay một lá thư, sai gia nhân đánh xe ngựa đưa tới nhà Tra công, xin Tra công cho phép ḿnh được mời tiên sinh tới nhà ḿnh ở chơi một tuần. V́ muốn biết tướng quân là ai, tiên sinh nhận lời, rồi sắm sửa hành trang, lên xe tới nhà tướng quân.

Tới nơi, thấy tướng quân đứng chờ ở ngoài cổng, tiên sinh chú mục nh́n. Không thể nhớ ra tướng quân là ai, tiên sinh thầm nghĩ chắc tướng quân lầm ḿnh với một vị giáo thụ khác! Trái lại, khi nh́n thấy tiên sinh, tướng quân tỏ ra rất quen thuộc, khom lưng cúi chào, cung kính mời vào nhà. Tiên sinh đáp lễ­ rồi theo vào.

Qua bốn lần cổng, tới một sân rộng, thấy có đàn bà con gái, tiên sinh đứng khựng lại. Tướng quân vội giơ tay ra hiệu, mời tiên sinh cứ bước lên sảnh đường.

Vào sảnh đường, tướng quân sai một toán t́ nữ cuốn rèm kê ghế, rồi đưa tay ra hiệu, mời tiên sinh lên ngồi trên chiếc ghế cao. Tiên sinh toan hỏi xem tướng quân có lầm ḿnh với vị giáo thụ nào khác hay không th́ chợt thấy tướng quân truyền lệnh cho t́ nữ đem triều phục ra sảnh đường. Thấy lạ, muốn chờ xem tướng quân làm ǵ, tiên sinh thôi không hỏi nữa.

Lát sau, khi t́ nữ đem triều phục ra sảnh đường, tướng quân bèn tới đỡ lấy, mặc vào người. Toán t́ nữ vội xúm quanh tướng quân mà chỉnh lại mũ áo. Đột nhiên, tướng quân sai gia nhân trải chiếu trước ghế tiên sinh ngồi cho ḿnh sụp lạy. Kinh hăi quá, tiên sinh vội đứng dậy né tránh. Tướng quân bèn sai gia nhân giữ chặt lấy tiên sinh để cho ḿnh sụp lạy.

Lạy xong, tướng quân cởi triều phục, trao cho t́ nữ cất đi, rồi tới cạnh tiên sinh, ngồi nói chuyện. Thấy tướng quân cứ nhất quyết đ̣i lạy ḿnh, tiên sinh lấy làm lạ, bèn hỏi:"Sao tướng quân lại làm như vậy?" Tướng quân cười, hỏi:"Thế tiên sinh vẫn chưa nhớ ra kẻ hèn này là ai hay sao?" Tiên sinh đáp:"Thú thực với tướng quân, bản nhân không thể nhớ ra tướng quân là vị nào!" Tướng quân cười, nói:"Kẻ hèn này chính là kẻ đă nhấc nửa cỗ chuông ở cổng chùa Trường Minh 12 năm về trước!" Lúc đó tiên sinh mới vỡ lẽ. Tướng quân bèn sai gia nhân bày tiệc, bồi tiếp tiên sinh rất cung kính, sai t́ nữ rót rượu, sai ca nữ gảy đàn. Yến ẩm tới khuya, tiệc rượu mới tan.

Tướng quân bèn trông nom cho gia nhân sửa soạn một pḥng riêng, đầy đủ giường đệm, gối chăn, mời tiên sinh vào pḥng đi nghỉ, rồi mới về pḥng riêng.

V́ quá say, tiên sinh ngủ vùi, sáng sau dậy trễ­. Sau khi tắm rửa, tiên sinh hỏi thăm gia nhân xem tướng quân ở đâu th́ được biết từ sáng tới giờ tướng quân đă đến pḥng ḿnh ba lần để vấn an, nhưng ḿnh c̣n ngủ. Tiên sinh áy náy lắm, bèn t́m gặp tướng quân mà nói:"Tướng quân đối xử với bản nhân nồng hậu quá khiến bản nhân không được an tâm! Nay xin tướng quân cho phép bản nhân được cáo biệt!" Tướng quân năn nỉ:"Tiên sinh mới tới ở chơi được có một ngày mà đă đ̣i về th́ quả thức là kẻ hèn này không được an tâm! Xin tiên sinh hăy cho kẻ hèn này được bồi tiếp thêm sáu ngày nữa!" Thấy tướng quân chí t́nh, tiên sinh đành nhận lời. Trong thời gian ở lại, tiên sinh thấy tướng quân không vào doanh trại làm việc mà chỉ ở nhà bồi tiếp ḿnh. Tướng quân sai gia nhân đào hết mấy vạn đồng vàng chôn giấu ở ngoài vườn, đốc thúc chúng lập sổ ghi chép hết mọi vật sở hữu ở trong nhà, từ con hầu đày tớ, tân thư cổ họa, ngựa xe áo quần, tủ giường bàn ghế, tới bát đĩa nồi niêu. Rồi tướng quân sai chia làm hai phần, ghi rạ mỗi phần vào một cuốn sổ. Nghĩ rằng đó là phương sách t«ề gia riêng của tướng quân, tiên sinh cũng không lưu tâm.

       Tới ngày tiên sinh từ biệt, đột nhiên tướng quân dâng một cuốn sổ mà nói: "Kẻ hèn này có được ngày hôm nay là do ơn cao dày của tiên sinh ban cho ngày trước. Nay bất cứ một người một vật nào ở trong nhà, kẻ hèn này cũng không dám cho là của riêng, xin được phép kính dâng tiên sinh một nửa!" Tiên sinh kinh ngạc mà nói: "Đa tạ tướng quân, nhưng bản nhân cũng xin phép được từ chối!" Tướng quân cương quyết nài ép cho tới khi tiên sinh chịu nhận mới thôi. Tướng quân bèn đích thân đứng ra coi sóc việc kiểm điểm phân nửa dành cho tiên sinh, sai gia nhân đem con hầu đày tớ, đồ đạc hành lư chất đủ lên xe, kiểm soát lại kỹ lượng rồi mới cho đoàn xe khởi hành. Tướng quân lên ngựa ti­­ễn chân tiên sinh quá một dặm đường rồi mới quay trở lại.

        Về tới nhà Tra công, tiên sinh ở chơi thêm ít ngày rồi cáo biệt. Tra công bèn sai gia nhân hộ tống tiên sinh cùng tất cả mọi tặng vật của tướng quân về Hải Ninh. V́ thế, từ đó gia đ́nh tiên sinh trở nên giàu có.

Ít lâu sau, tiên sinh bị vu cáo trong một vụ án nên bị bắt bỏ ngục. Đột nhiên, một hôm tiên sinh được quan án gọi lên báo cho biết là tiên sinh đă được tha bổng. Thấy lạ, tiên sinh bèn đi hỏi thăm xem người nào đă can thiệp cho ḿnh th́ được biết người ấy chính là tướng quân Ngô Lục Kỳ.

 

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com