www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

216. LIỄU THỊ TỬ
 

Tư tử hà tu biệt trúc đài

Sinh nhi đoan vị sách bô lai

Độc trung hữu khách ưng năng kư

Kư phủ đương niên bạo đắc tài

 

 

216. ĐẦU THAI BÁO OÁN

 

        Huyện Giao Châu, tỉnh Sơn Đông có quản lư kế toán họ Liễu, tên Tây Xuyên, gia tư phú túc, có vợ nhưng chưa có con. Năm 41 tuổi, Tây Xuyên được giữ chức chủ kế trong dinh cơ của quan nội sử họ Pháp. Cuối năm ấy, thấy vợ sanh trai, Tây Xuyên mừng lắm, đặt tên con là Bảo Ngọc, quư con hơn vàng.

Từ năm lên 6, biết cha thương ḿnh, Bảo Ngọc đă đ̣i cha đủ thứ. Sợ làm phật ư con, Tây Xuyên ưng thuận hết, không trừ thứ nào. Càng lớn, Bảo Ngọc càng phung phí tiền bạc. Năm 16 tuổi, Bảo Ngọc đă phung phí hết nửa tài sản của cha. Tuy tiếc của nhưng Tây Xuyên cũng không dám trách con lấy một lời.

Tây Xuyên có nuôi một đàn la. Trong đàn, có một con cực kỳ cao lớn, béo tốt, khỏe mạnh, tên là con Mập, được Tây Xuyên quư lắm.

Một hôm, Bảo Ngọc ngă bệnh. Kinh hăi quá, Tây Xuyên vội sai gia nhân đi mời tất cả các y sư giỏi ở trong vùng tới nhà bắt mạch, hốt thuốc cho con. Tuy Bảo Ngọc được các y sư tới tận nhà săn sóc chữa trị cho, nhưng sau một tuần mà bệnh t́nh của Bảo Ngọc vẫn chưa hề thuyên giảm. Hôm sau, khi thấy cha vào pḥng thăm ḿnh, Bảo Ngọc nằm trên giường, nói:“Con thèm ăn thịt la! Vậy Bố hăy sai gia nhân làm thịt một con la cho con ăn!” Thấy cha gật đầu, Bảo Ngọc lại nói:“V́ con Mập béo tốt nhất nên thịt nó phải ngon nhất. Vậy Bố hăy sai gia nhân làm thịt con Mập cho con ăn! Có thế th́ con mới khỏi bệnh được!” Tây Xuyên lại gật đầu. V́ quư con Mập, nên Tây Xuyên xuống bếp, rỉ tai gia nhân, sai làm thịt một con la khác.

Nấu thịt la xong, gia nhân đem lên mời Bảo Ngọc. Không hiểu tại sao Bảo Ngọc lại biết là không phải thịt con Mập, cứ nằm trên giường mà trách mắng cha. Thấy thế, Tây Xuyên cũng làm ngơ, không dám nói một lời.

Lát sau, Bảo Ngọc mệt quá, chỉ nằm thở, bệnh t́nh trở nên trầm trọng. Kinh hăi quá, Tây Xuyên đành sai gia nhân làm thịt con Mập cho Bảo Ngọc ăn. Thấy thế, Bảo Ngọc thích chí lắm, mừng hớn hở, cười sằng sặc.

Tuy nhiên, khi gia nhân bưng thịt con Mập lên mời, Bảo Ngọc chỉ nếm có một miếng rồi bỏ, không ăn.

Bệnh t́nh của Bảo Ngọc mỗi ngày một thêm trầm trọng. Tuần sau, Bảo Ngọc chết. Tây Xuyên buồn lắm, vật vă khóc than, chỉ muốn chết theo con.

          Bốn năm sau.

Vào đầu tháng tư, sắp tới ngày hội Quỳ Hương trên núi Thái Sơn, dân chúng trong vùng đua nhau đi trẩy hội. Họ rủ nhau tới thuê pḥng nghỉ trong các quán trọ dưới chân núi để sáng sau có sức leo núi.

Hôm 01 tháng 04, có một nhóm người hàng xóm nhà Tây Xuyên rủ nhau đi trẩy hội. Họ tới thuê pḥng trong quán trọ Liên Phong dưới chân núi Thái Sơn. Sáng sau, họ leo núi lên ngôi chùa trên núi. Leo đến lưng chừng núi, bỗng họ thấy từ đỉnh núi có một thanh niên cưỡi la đi xuống, trông giống Bảo Ngọc. Khi hai bên gặp nhau, họ nhận ra đúng là Bảo Ngọc mà Bảo Ngọc cũng nhận ra họ. Bảo Ngọc vội xuống la, chắp tay vái chào họ, rồi đứng lại hàn huyên. Biết Bảo Ngọc đă chết được 4 năm mà bây giờ lại sống, họ kinh hăi lắm, nhưng cũng không dám đả động chi tới chuyện ấy. Họ chỉ hỏi:”Công tử đi đâu đó?” Bảo Ngọc đáp:”Hồi này, tiểu sinh được rảnh rỗi nên đi du ngoạn! Hôm nay, du ngoạn tới đây, t́nh cờ được gặp quư vị, thực là vạn hạnh!” Rồi hỏi lại:”Quư vị trọ ở đâu?” Một người trong nhóm đáp:“Quư vị đây và bản nhân cùng trọ ở quán Liên Phong dưới chân núi!” Bảo Ngọc nói:”Bây giờ tiểu sinh bận việc phải đi ngay, không thể hàn huyên thêm được nữa! Sáng mai tiểu sinh rảnh rỗi, sẽ xin tới quán Liên Phong vấn an quư vị!” Nói xong, Bảo Ngọc chắp tay vái chào mọi người, rồi nhảy lên lưng la mà đi. 

Lên núi cúng lễ xong, nhóm người trở xuống quán nghỉ ngơi. Họ bàn tán với nhau về Bảo Ngọc rồi có người nói:”Chắc y chỉ nói xă giao cho ta vui thôi! Chắc ǵ sáng mai y tới!”

Tuy nhiên, sáng sau, khi thức giấc, họ vẫn tắm rửa sạch sẽ rồi ra pḥng khách ngồi chờ. Lát sau, quả nhiên Bảo Ngọc tới, cột la ở ngoài cổng, rồi vào pḥng khách vấn an mọi người, nói cười vui vẻ.

Hàn huyên hồi lâu, bỗng có người hỏi Bảo Ngọc:“Lệnh tôn ngày nào cũng nhớ thương công tử, sao công tử không về thăm một lần?” Bảo Ngọc kinh ngạc, hỏi:“Quư vị muốn nói gia phụ là ai?” Họ cũng kinh ngạc mà đáp:”Là Liễu Tây Xuyên tiên sinh, làm chủ kế cho quan nội sử họ Pháp!” Bảo Ngọc chợt biến sắc, ngồi im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Nếu quả y nhớ thương tiểu sinh th́ tiểu sinh nhờ quư vị chuyển lời mời y tới quán này gặp tiểu sinh vào trưa ngày 07 tháng 04!” Nói xong, Bảo Ngọc đứng dậy xin cáo biệt, ra cổng tháo la mà đi.

Nhóm người hàng xóm nhà Tây Xuyên bèn trả pḥng trọ, rủ nhau ra về. Tới nhà, họ sang thuật cho Tây Xuyên nghe chuyện Bảo Ngọc nhờ họ chuyển lời mời. Nghe xong, Tây Xuyên nhớ thương con, bật khóc hu hu.

Sáng ngày 07, Tây Xuyên thức giấc sớm, sửa soạn hành trang rồi tới quán trọ Liên Phong. Tới nơi, Tây Xuyên vào pḥng khách, gặp chủ quán, tự giới thiệu: “Bản nhân họ Liễu, tên Tây Xuyên, có hẹn gặp con trai tại quư quán!” Nghe xong, chủ quán vội can:“Quan nhân không nên gặp công tử!” Tây Xuyên hỏi: “V́ sao?” Chủ quán đáp:“V́ hôm nọ, khi công tử tới đây hàn huyên với nhóm người hàng xóm nhà quan nhân, công tử tỏ vẻ lạnh nhạt với quan nhân lắm!” Thấy Tây Xuyên tỏ vẻ khó nghĩ, chủ quán nói tiếp: “Thôi! để bản nhân thử bói cho quan nhân một quẻ xem sao!” Tây Xuyên vội gật đầu. Chủ quán bèn đi lấy đồ nghề ra bói rồi nói:  “Quẻ này xấu lắm! Thành thực mà khuyên, quan nhân không nên gặp công tử chút nào!” Nghe chủ quán khuyên, Tây Xuyên bật khóc, nhưng v́ không tin lời chủ quán, Tây Xuyên quyết định ở lại pḥng khách để chờ gặp Bảo Ngọc. Chủ quán lại khuyên:“Nếu công tử là người b́nh thường th́ bản nhân đâu dám ngăn cản việc phụ tử trùng phùng? Thế nhưng, v́ công tử đă mất từ 4 năm nay, mà hôm nọ tới đây, vẫn c̣n tỏ vẻ hận thù quan nhân lắm nên bản nhân mới nghĩ việc trùng phùng này không phải là việc lành cho quan nhân! Ở đời, ai mà lường trước được việc quỷ thần sẽ làm? Quan nhân nên nghĩ kỹ lại th́ hơn!” Nghe chủ quán nói, Tây Xuyên cũng xiêu ḷng nhưng vẫn chần chừ. Chủ quán bèn chỉ chiếc rương đặt ở góc pḥng mà nói:“Hay là quan nhân chịu khó vào nằm tạm trong chiếc rương kia? Bản nhân vẫn đặt nó ở đó để thỉnh thoảng có ai muốn ẩn núp mà vẫn quan sát được những sự việc xảy ra trong pḥng này th́ vào đó mà nằm. Thành rương có mấy lỗ thủng lớn để lấy không khí để thở và hai lỗ thủng nhỏ để áp mắt vào mà quan sát. Đợi khi công tử tới, quan nhân sẽ tự thẩm định xem ḿnh nên hành động ra sao. Nếu thấy thuận lợi th́ quan nhân hăy ra gặp công tử, bằng không th́ quan nhân cứ nằm im ở trong đó!” Nghe chủ quán nói có lư, Tây Xuyên gật đầu. Chủ quán bèn mở rương cho Tây Xuyên chui vào rồi đóng nắp lại.    

          Đúng ngọ, quả nhiên Bảo Ngọc cưỡi la tới quán. Cột la ở cổng, Bảo Ngọc vào pḥng khách chào chủ quán, rồi hỏi:”Tôn ông có thấy người khách nào họ Liễu, tên Tây Xuyên tới đây không?” Chủ quán đáp:”Thưa công tử, không!” Bảo Ngọc liền nổi cơn thịnh nộ, hét:“Không hiểu cái thằng cha già ấy có được nghe lời ta nhắn mấy người hàng xóm không mà không thấy hắn tới? Nếu hắn được nghe lời nhắn mà không dám tới th́ hắn đúng là một súc sinh!” Chủ quán giả bộ kinh hăi mà hỏi:”Sao công tử lại mắng chửi lệnh tôn như thế?” Bảo Ngọc đáp: “Hắn đâu có phải là cha của bản nhân?” Chủ quán hỏi:”Thế công tử liên hệ với Liễu quan nhân ra sao?” Bảo Ngọc đáp:”Trước kia, hắn với bản nhân chỉ là hai người bạn kết nghĩa! Hồi đó, bản nhân có dùng mồ hôi nước mắt để kiếm ra được chút tiền. Thấy bản nhân có tiền, hắn liền nổi ḷng tham, lấy trộm hết rồi giấu biến đi! Bản nhân đ̣i thế nào hắn cũng không chịu trả. Uất ức quá, bản nhân tự tử chết. Xuống âm phủ, Diêm Vương truyền cho bản nhân lên đầu thai làm con hắn 16 năm để báo oán, chứ thực ra, hắn có phải là cha của bản nhân đâu! Hôm nay bản nhân muốn gặp hắn để mắng cho hắn một trận nhưng không thấy hắn tới! Thôi, chào tôn ông, bản nhân đi đây!”

Đă bước ra sân, Bảo Ngọc c̣n quay đầu lại nói: ”Hôm nay, hắn không tới là phước cho hắn lắm!”

Nằm trong rương, nghe rơ mồn một lời Bảo Ngọc thuật cho chủ quán nghe câu chuyện quá khứ của ḿnh, Tây Xuyên kinh hăi quá, mồ hôi vă ra như tắm, ướt đẫm cả áo quần. Tây Xuyên cứ nằm im trong rương, chẳng dám thở mạnh. Lát sau, áng chừng Bảo Ngọc đă đi xa, chủ quán mới tới rương, bảo Tây Xuyên chui ra.

Ra khỏi rương, v́ xấu hổ với chủ quán, Tây Xuyên chỉ cúi đầu chào rồi lủi thủi ra về.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com