www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

098. HƯỚNG CẢO


Bố bào trước thể biến ô đồ

Lợi thốc kinh hồn phản cố ngô

Nam diện tể quan xuy đản vọng

Khả tằng tri hữu sứ quân vô

   

 

098. HÓA HỔ, BÁO THÙ ANH

 

          Thủ phủ Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây, có gia đ́nh phú ông họ Hướng, gồm hai ông bà và ba trai, tên Đằng, Thịnh và Cảo.

Theo đúng chúc thư, sau khi hai ông bà mất, ba người con đă chia nhau đồng đều di sản của cha mẹ. Hướng Đằng dắt vợ con xuống định cư ở Hồ Nam, mở tiệm buôn. Hướng Thịnh với Hướng Cảo ở lại Thái Nguyên, mỗi người cư ngụ với một đám gia nhân trong một dinh cơ thuộc xóm Thái Ḥa. Hướng Thịnh góa vợ, là chủ bạ trong dinh quan án, c̣n Hướng Cảo, tên chữ Sơ Đán, độc thân, là nho sinh sắp dự khoa thi hương. Hướng Thịnh với Hướng Cảo thương yêu nhau lắm.

Có một đạo sĩ họ Cổ thường tới nhà Hướng Cảo khất thực. Mỗi lần đạo sĩ tới, Hướng Cảo lại tự tay đem cơm rượu ra mời ăn uống. V́ thế đạo sĩ quư mến và thân thiết với Hướng Cảo lắm. 

Ở Thái Nguyên có kỹ viện Mai Hoa. Trong viện, có kỹ nữ tên Ba Tư, nhan sắc diễm lệ. Ba Tư với Hướng Thịnh thương yêu nhau lắm, thề cùng chung thủy.

Hướng Thịnh muốn chuộc Ba Tư về làm vợ, nhưng v́ mụ chủ đ̣i giá quá cao nên việc chưa thành.

Ít lâu sau, mụ chủ muốn bán hết kỹ nữ, giải tán kỹ viện để về quê dưỡng lăo.

Ở Thái Nguyên, có công tử họ Trang, tên Yến, nhà rất giàu, thường lui tới kỹ viện Mai Hoa rồi say mê Ba Tư. Được tin mụ chủ muốn bán hết kỹ nữ, Trang Yến liền tới kỹ viện, nói:"Bản nhân muốn trả mụ 500 lạng vàng để mua Ba Tư về làm nàng hầu, mụ có ưng không?" Thấy Trang Yến trả giá cao, mụ vội đáp:"Lăo thân bằng ḷng rồi, nhưng xin công tử chờ cho ba ngày để lăo thân hỏi ư tiện nữ xem sao đă!" Trang Yến gật đầu rồi cáo biệt.

Trang Yến về rồi, mụ vào pḥng, bảo Ba Tư:"Trang công tử mới tới nói về vụ muốn mua con làm nàng hầu với giá 500 lạng vàng. Ta đă ưng rồi, con có ưng không?" Ba Tư đáp:"Mẹ muốn giải tán kỹ viện tức là mẹ muốn cho tụi con ra khỏi địa ngục, con xin cám ơn mẹ. Tuy nhiên, con muốn làm vợ cả chứ không muốn làm vợ lẽ hay nàng hầu. Chắc mẹ c̣n nhớ, trước Trang công tử đă có nhiều người tới xin chuộc con làm nàng hầu với giá rất cao, nhưng khi mẹ hỏi ư, con đều từ chối! Chủ bạ Hướng Thịnh với con đă thương yêu nhau từ lâu rồi. Trước kia th́ Hướng huynh chưa có đủ tiền chuộc con ra, nhưng bây giờ Hướng huynh mới được chia một phần di sản của song thân, nên con nghĩ Hướng huynh có đủ tiền rồi! Vậy xin mẹ hăy báo cho Hướng huynh biết!" Mụ gật đầu rồi thuê người đi báo tin cho Hướng Thịnh. Được tin, Hướng Thịnh vội đem 500 lạng vàng tới chuộc Ba Tư. Hai vợ chồng chung sống rất hạnh phúc.

Nghe tin Ba Tư đă về làm vợ Hướng Thịnh, Trang Yến giận lắm, nảy ư sát hại Hướng Thịnh.

Một hôm, Trang Yến cùng lũ gia nhân gặp Hướng Thịnh ở ngoài đường. Trang Yến liền lớn tiếng mắng:"Mi là quân ăn cướp, đoạt Ba Tư của ta!" Tức quá, Hướng Thịnh cũng mắng lại:"Mi là quân côn đồ, cậy của hiếp đáp người!" Thế là Trang Yến sai lũ gia nhân xúm lại đánh Hướng Thịnh. V́ cô thế, Hướng Thịnh không sao chống cự nổi nên bị đánh chết, xác nằm ở giữa đường.

Nghe tin, Hướng Cảo vội chạy tới nơi, ôm xác anh mà khóc. Lát sau, Hướng Cảo bế xác anh vào đặt ở bên đường rồi đi thuê người khiêng về nhà Ba Tư. Hôm sau, Hướng Cảo sang nhà Ba Tư làm tang lễ­ cho anh.

Sau tang lễ, Hướng Cảo vào dinh quan án, nạp đơn kiện Trang Yến đă đánh chết anh ḿnh. Trang Yến dùng tiền chạy chọt, nhờ các quan lớn xin với quan án làm ngơ cho ḿnh, nói rằng sở dĩ lũ gia nhân lỡ tay đánh chết Hướng Thịnh cũng chỉ v́ chúng phải tự vệ. Tuy biết Trang Yến cố tâm sát hại Hướng Thịnh, nhưng quan án cũng phải làm ngơ v́ nể mặt các quan đồng liêu.

Hướng Cảo bèn lên tận kinh đô, vào dinh quan h́nh bộ thượng thư, nạp đơn kiện. Trang Yến lại đem tiền lên kinh đô chạy chọt tất cả các nơi quyền thế nên lại được b́nh an vô sự.

Tuy bị uất ức, nhưng nghĩ có kiện nữa cũng vô ích, Hướng Cảo bèn nảy ư giết Trang Yến, báo thù cho anh. Hướng Cảo liền lên đường trỏ về Thái Nguyên.

Biết Trang Yến hay qua lại một đoạn đường xuyên sơn, ngày nào Hướng Cảo cũng giắt dao vào ḿnh rồi tới nằm phục trong bụi cỏ măng bên đường mà ŕnh. Thế nhưng từ hôm Hướng Cảo tới ŕnh th́ không thấy Trang Yến đi qua đoạn đường ấy nữa.

Có kẻ thủ túc khuyên Trang Yến nên đề pḥng Hướng Cảo ám hại. Trang Yến nghe lời nên rất cẩn thận, đi đâu cũng dắt theo một lũ gia nhân lực lưỡng.

Ít lâu sau, Trang Yến được bè bạn giới thiệu cho một thiện xạ dũng mănh, tên Tiêu Đồng, quê ở Phần Châu, Trang Yến liền sai người đi mời Tiêu Đồng  sang Thái Nguyên làm cận vệ cho ḿnh. Thấy được trả lương rất hậu, Tiêu Đồng ưng thuận ngay.

Từ hôm được Tiêu Đồng hộ vệ, Trang Yến có đi qua chỗ Hướng Cảo ŕnh hai lần nhưng Hướng Cảo không dám làm chi. Tuy nhiên, Hướng Cảo vẫn giữ nguyên ư định giết Trang Yến, ngày nào cũng đi ŕnh, mong gặp dịp tốt để ra tay.

          Một hôm Hướng Cảo đi ŕnh, gặp cơn mưa đá, đầu ḿnh đau buốt, áo quần uớt sũng, tay chân tê cóng, rét run bần bật. Nh́n lên đỉnh núi, thấy một ngôi miếu, Hướng Cảo liền ḅ ra khỏi bụi rậm, phóng ḿnh lên miếu tránh mưa.

Vừa lên tới miếu th́ trời tạnh mưa.

Vào miếu, thấy một đạo sĩ trông quen quen, đang nhắm mắt tĩnh tọa trước điện thờ, Hướng Cảo bèn tới gần coi th́ nhận ra chính là Cổ đạo sĩ. Mở mắt, nh́n thấy Hướng Cảo, Cổ đạo sĩ hỏi:"Cư sĩ đi đâu mà lên đây?" Hướng Cảo đáp:"Tiểu sinh có việc phải đi qua đoạn đường dưới chân núi. Bất đồ gặp mưa, áo quần ướt sũng, phải chạy lên đây tránh mưa, không ngờ được gặp đạo sĩ!" Đạo sĩ đứng dậy, nói:"Áo quần ướt hết rồi, phải thay ngay kẻo bệnh! Cư sĩ cứ đứng đây, để bần đạo đi lấy áo quần khô cho thay!" Nói xong, đạo sĩ bước vào nội điện.

Lát sau, đạo sĩ đem ra một bộ áo quần mới, đưa cho Hướng Cảo, chỉ xuống sườn núi, nói:"Cư sĩ hăy xuống căn pḥng dưới kia mà thay áo quần rồi lên đây nói chuyện với bần đạo!" Hướng Cảo liền làm theo lời.

Thay áo quần xong, Hướng Cảo thấy thân ḿnh ngứa ngáy. Cúi nh́n, Hướng Cảo thấy bộ áo quần mớ́ mặc đang biến thành một bộ da hổ lông vằn. Trong khoảnh khắc, Hướng Cảo đă hóa hổ. Vừa kinh hăi, vừa tức giận, Hướng Cảo nhảy vọt ra khỏi căn pḥng, phóng lên miếu t́m đạo sĩ nhưng chẳng thấy đạo sĩ đâu. Buồn quá, không biết làm thế nào để trở lại thành người, Hướng Cảo bèn chui vào gầm điện thờ mà nằm.

Thầm nghĩ ḿnh đă hóa hổ, khó có hy vọng trở lại thành người, Hướng Cảo nảy ư, nhân bất hạnh này, ŕnh vồ Trang Yến, báo thù cho anh. Nghĩ tới đây, Hướng Cảo thấy nỗi buồn hóa hổ cũng vơi được phần nào.

Biết không thể về nhà được nữa, Hướng Cảo quyết tâm ở lại trong núi. Hướng Cảo lững thững bước xuống núi, rúc vào bụi cỏ măng, nằm ŕnh Trang Yến.

Đột nhiên, thấy xác ḿnh nằm trong bụi rậm, Hướng Cảo mới hiểu rằng tiền thân của ḿnh đă chết, c̣n hiện thân của ḿnh là hổ. Sợ bị kên kên rỉa xác tiền thân, Hướng Cảo cứ nằm phục cạnh xác mà canh.

Sáng sau, Trang Yến có việc, phải đi xe qua đoạn đường xuyên sơn. Lũ gia nhân lực lưỡng với tay thiện xạ Tiêu Đồng cùng đi theo hộ vệ. Khi xe đi qua bụi cỏ măng, chợt có một mănh hổ từ trong bụi nhảy ra, chồm lên xe, vồ Trang Yến. Hổ nhanh quá, đoàn tùy tùng chưa kịp trở tay th́ hổ đă vật Trang Yến té xuống đất, tát chết, cắn đứt cổ rồi nuốt trọn đầu. Tiêu Đồng vội tháo cung, ráp tên tẩm thuốc độc, nhắm ngay bụng hổ mà bắn. Hổ bị trúng tên giữa bụng, chồm lên, ngă vật xuống đất mà chết. Đoàn tùy tùng của Trang Yến bèn khiêng cả xác Trang Yến lẫn xác hổ lên xe, chở về nhà.

Trang Yến có người con tên Sài. Thấy cha bị hổ vồ chết, Trang Sài đau khổ lắm, sai gia nhân mổ bụng hổ, lấy đầu cha, ráp vào thi thể mà làm l­ễ mai táng.

Trang Sài lại sai gia nhân lột da hổ, phơi khô để làm thảm lót bệ thờ cha, đem xác hổ vào núi, căng cho kên kên rỉa thịt.

Khi hổ chết, Hướng Cảo lại nhập vào xác tiền thân nằm trong bụi rậm mà sống lại. Hướng Cảo thấy tựa hồ như ḿnh vừa tỉnh giấc chiêm bao. Mệt quá, Hướng Cảo cứ nằm yên trong bụi rậm mà ngủ suốt ngày đêm.

Sáng sau, khi thức giấc, thấy trong người đă khỏe, Hướng Cảo mới lững thững lên đường, trở về nhà.

Ở nhà, đám gia nhân thấy Hướng Cảo đi vắng hai ngày hai đêm liền th́ lo lắng lắm nhưng cũng không biết phải đi t́m ở đâu. Đang xôn xao bàn tán, chợt thấy Hướng Cảo mở cổng vào nhà, chúng mừng quá, bèn xúm lại hỏi thăm dồn dập. Hướng Cảo không đáp, chỉ lắc đầu thở dài, vẻ mặt buồn bă, rồi lững thững bước vào pḥng, lên giường nằm ngủ.

Lát sau, khi nghe tin Trang Yến bị hổ vồ chết, đám gia nhân nhà Hướng Cảo vui mừng hớn hở, chạy vào pḥng báo tin cho chủ hay. Nghe tin, Hướng Cảo chỉ ậm ừ nhưng trong ḷng thầm nghĩ chắc hổ vồ chết Trang Yến chính là ḿnh.

Ít lâu sau, một hôm Hướng Cảo sai đám gia nhân làm tiệc để thầy tṛ yến ẩm, ăn mừng việc Trang Yến bị hổ vồ chết. Trong lúc say rượu, Hướng Cảo đem chuyện ḿnh hóa hổ ra thuật lại cho chúng nghe. Tức thời, chuyện ấy được loan truyền khắp vùng Thái Nguyên.

Nghe chuyện, Trang Sài hận thù Hướng Cảo tới tận xương tủy. Trang Sài bèn viết một đơn kiện Hướng Cảo đă dùng yêu thuật hóa hổ để sát hại cha ḿnh. Viết xong, Trang Sài đem đơn vào dinh quan án mà nạp.

Đọc đơn xong, quan án cho là chuyện hoang đường, nên xếp đơn, không xét.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com