www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

096. LA TỔ

 

Thê noa cửu biệt hạnh b́nh an

Quyết tuyệt như hà nhất đán phan

Đàn việt năng tương đao phóng hạ

Tiện thành Phật tổ diệc phi nan

   

 

096. THOÁT TỤC THÀNH TIÊN

        

Ông Lưu Tông Ngọc, người huyện Nghi Thủy, tỉnh Sơn Đông, thuật chuyện:

          Cuối triều Minh, thôn Thuận Uyền, huyện Tức Mặc, tỉnh Sơn Đông, có tráng đinh tên La Tổ, gia cảnh bần hàn nhưng tính t́nh hào sảng.

Năm ấy, để thành lập một đoàn lính thú trấn thủ biên giới phía bắc, triều đ́nh đặt luật là trong mỗi thôn, mỗi họ phải c một tráng đinh vào đoàn lính thú, đặt dưới quyền chỉ huy của quan thủ bị họ Liêm. Họ La ở thôn Thuận Uyền c La Tổ. Trong quân, La Tổ tuân hành thượng lệnh rất nghiêm, hay giúp đ kẻ đồng đội nên được Liêm công biệt đăi, dùng làm kẻ thủ túc. Trong thời gian ở biên giới, La Tổ quen biết với một người tên Lư Vơ, rồi trở thành bạn thân.

Hai năm sau, La Tổ cưới vợ ở biên giới, người họ Tất. Được một năm th́ Tất thị sanh trai, đặt tên là Thạch.

Năm sau, triều đ́nh bổ nhậm Liêm công đi giữ chức tham tướng tỉnh Thiềm Tây. Liêm công hỏi La Tổ có muốn đi theo không? La Tổ đáp có! V́ không muốn bận bịu thê nhi, La Tổ để vợ con ở lại biên giới, nhờ Lư Vơ trông nom giùm. Bàn giao chức vụ cho tân thủ bị họ Ân xong, Liêm công dẫn La Tổ đi Thiềm Tây.

Ba năm liền bận quân vụ, La Tổ không có dịp lên biên giới thăm vợ con.

Năm thứ tư, nhân Liêm công muốn sai người đưa thư lên biên giới, La Tổ bèn t́nh nguyện xin đi để có dịp được thăm vợ con. Liêm công chấp thuận.

Tới nơi, La Tổ tŕnh quân thư lên Ân công rồi về nhà thăm vợ con.

Thấy chồng về đột ngột, Tất thị kinh ngạc lắm, nhưng cũng chạy ra đón chồng, vồn vă hỏi thăm, rồi gọi con lên chào cha. Lúc đó, La Thạch đă lên 5.

La Tổ hỏi:"Trong 4 năm ta vắng nhà, mẹ con vẫn được b́nh an chứ?" Tất thị đáp:"Nhờ ơn Trời Phật, mẹ con thiếp vẫn được b́nh an" Hỏi:"Bạn ta là Lư huynh đối xử với mẹ con nàng ra sao?" Đáp:"Lư huynh đối xử với mẹ con thiếp tử tế lắm" La Tổ cảm động, đưa tiền cho vợ, nói:"Ta được ghé thăm nhà mấy ngày, nàng hăy ra chợ mua rượu thịt, chiều nay làm tiệc mời Lư huynh sang đối ẩm, để ta cám ơn về  việc đă trông nom vợ con giùm ta!" Tất thị vâng dạ.

La Tổ sang nhà Lư Vơ thăm bạn. Thấy La Tổ về đột ngột, Lư Vơ chột dạ. Thế nhưng, khi thấy La Tổ vui vẻ, Lư Vơ lại an tâm. La Tổ nói:"Đệ đi quân vụ, được ghé về thăm nhà mấy ngày, chiều nay muốn mời huynh sang tệ xá đối ẩm hàn huyên!" Thấy La Tổ ân cần mời mọc, Lư Vơ đáp:"Chiều nay, đệ sẽ xin sang!"

Chiều ấy, Lư Vơ sang nhà La Tổ d tiệc. Tới khuya, Lư Vơ xin cáo biệt, La Tổ ti­ễn ra cổng.

Đêm ấy, vợ chồng La Tổ ân ái cực kỳ âu yếm, như để đền bù 4 năm xa cách. Sáng sau, La Tổ dậy sớm, cúi đầu xuống gầm giường t́m giày th́ t́nh cờ nh́n thấy một đôi giày đàn ông khác. La Tổ sinh nghi, liền nảy ư bắt kẻ gian. Lát sau, khi Tất thị ngủ dậy, La Tổ nói:"Hôm nay, ta phải đi tŕnh quân thư của Liêm công lên Ân công rồi phải đi mấy việc khác, sáng mai mới về. Nàng và con ở nhà cứ ăn uống rồi đóng cổng đi ngủ, đừng chờ ta!" Tất thị lại vâng dạ.

La Tổ nai nịt, rồi lên ngựa phóng tới tường thành biên giới, buông cương cho ngựa đi trên mặt thành, từ sáng đến tối. Khi trời tối sẫm, La Tổ mới phóng ngựa về nhà, buộc ngựa ở ngoài cổng, rồi leo tường vào. Tới pḥng ngủ của vợ, La Tổ áp tai vào cửa nghe ngóng. Thấy tiếng nói quen thuộc của Lư Vơ đang th́ thầm với vợ ḿnh ở trong pḥng, La Tổ nổi cơn thịnh nộ, rút đao phá cửa mà vào. Lư Vơ với Tất thị sợ xanh mặt, vùng dậy mặc áo quần. Thấy La Tổ giơ đao toan chém, Lư Vơ với Tất thị cùng quỳ xuống đất, lạy như tế sao, xin tha mạng.

Đột nhiên, La Tổ tra đao vào vỏ, nói với Lư Vơ:"Trước kia ta ng mi là người nên ta mới gửi vợ con cho. Bây giờ ta biết mi là thú th́ ta không muốn giết mi nữa v́ máu mi sẽ làm bẩn đao ta. Tuy nhiên, nếu mi muốn được ta tha mạng th́ phải tuân lệnh!" Nghe nói được tha mạng, Lư Vơ mừng quá, vội đáp:"Bất cứ huynh ra lệnh ǵ, đệ cũng xin tuân!" La Tổ nói:"Mi đă thay ta ăn nằm với vợ ta th́ bây giờ mi cũng phải thay ta làm tất cả mọi công việc khác. Ta cho mi cả vợ con, nhà cửa, ngựa xe, khí giới lẫn chức vụ. Mi phải tới Thiềm Tây tŕnh với Liêm công rằng ta đă tŕnh quân thư của Liêm công lên Ân công rồi. Mi cũng phải tŕnh với Liêm công rằng ta đă cho mi tất cả mọi thứ của ta và xin Liêm công cho mi được thay ta làm kẻ thủ túc của Liêm công" Lư Vơ vâng dạ luôn miệng. La Tổ bèn bỏ ra đi. Tới cổng, La Tổ nhảy lên lưng ngựa, phóng đi mất tích.

          Hàng xóm quanh nhà La Tổ biết rơ sứ t́nh, bèn lên tŕnh Ân công. Ân công liền cho lính đi bắt Lư Vơ về điều tra. Lư Vơ khai hết đầu đuôi sự thc nhưng v́ không có bằng chứng ǵ về việc La Tổ Tự ư cho ḿnh đủ thứ, kể cả vợ con y, nên Lư Vơ bị Ân công sai lính hạ ngục để điều tra. Ân công lại sai người đi khắp nơi quanh vùng ḍ la tin tc về La Tổ, nhưng không ai được tin tc ǵ.

Nghi là cặp gian phu dâm phụ đă âm mưu sát hại La Tổ, chôn giấu xác ở một nơi, Ân công lại sai lính đi bắt Tất thị về hạ ngục, rồi sai người tới Thiềm Tây tŕnh Liêm công về mọi chuyện đă xảy ra.

Một năm sau.

V́ bị giam cầm khổ s, Lư Vơ với Tất thị lần lượt chết ở trong ngục. Ân công sai lính đem xác đi chôn. Sau đó, Ân công lại sai người đưa La Thạch về thôn Thuận Uyền, trao cho trưng tộc họ La nuôi dạy.

          Mười năm sau.

Ở huyện Thạch Hạp, tỉnh Sơn Đông, có tiều phu vào rừng đốn củi, lạc tới một cửa động. Hiếu kỳ, tiều phu ṃ vào động coi th́ thấy một đạo sĩ mặc đạo phục, ngồi nhắm mắt tu luyện trên một tảng đá, chung quanh không có vật dụng ǵ. Không biết đạo sĩ họ tên chi, quê quán ở đâu, ăn uống ra sao, tiều phu bèn lay cho đạo sĩ tỉnh để hỏi chuyện. Đạo sĩ m mắt nh́n tiều phu nhưng tiều phu hỏi ǵ đạo sĩ cũng không đáp. Tiều phu bèn gánh củi về chợ, thuật chuyện cho huyện dân nghe.

Hiếu kỳ, huyện dân rủ nhau vào động coi, đem theo thc phẩm cho đạo sĩ. Hỏi s t́nh, đạo sĩ không đáp, biếu thức phẩm, đạo sĩ không ăn. Thấy đạo sĩ cứ trơ gỗ, huyện dân cũng chán, rủ nhau ra về. V́ thế, khách tới coi thưa dần.

Một hôm, có người quê ở Thuận Uyền, theo huyện dân vào động coi, nhận ra đạo sĩ chính là La Tổ.

Hai năm sau.

Có huyện dân hiếu kỳ, vào động coi xem La Tổ c̣n ở trong đó hay không th́ thấy La Tổ vẫn c̣n ngồi nguyên ở chỗ cũ.

          Lại hai năm sau nữa.

          Một hôm, có tiều phu vào rừng đốn củi. Thấy La Tổ đứng ở trên núi ngắm cảnh, tiều phu bèn chạy vào động xem sao th́ thấy La Tổ đang ngồi nhắm mắt tu luyện trên tảng đá, áo vẫn phủ đầy bụi như xưa. Thấy lạ, tiều phu lại chạy ra ngoài coi th́ thấy La Tổ vẫn đứng ở trên núi. Tiều phu bèn chạy lên núi hỏi chuyện nhưng vừa chạy lên tới nơi th́ đột nhiên La Tổ biến mất.  

          Tuần sau, tiều phu vào thăm động th́ thấy hai tay La Tổ buông xuôi. Tới gần coi, thấy La Tổ đă chết, tiều phu bèn về chợ huyện thuật chuyện.

Tin rằng La Tổ đă thành tiên, huyện dân bèn vào động chôn cất La Tổ rồi về chợ huyện quyên tiền, dựng miếu thờ.

Từ đó, cứ ba tháng một lần, huyện dân lại đem tiền bạc, hương hoa tới miếu cúng lễ, khói nhang quyện đặc trong miếu ngoài sân.

Năm ấy, La Thạch đă 20. Nghe chuyện cha, La Thạch cũng t́m tới Thạch Hạp thăm miếu thờ cha. Thấy La Thạch giống cha như đúc, huyện dân gọi La Thạch là Tiểu La Tổ, thu góp tiền cúng l­ của khách thập phương, trao cho La Thạch. La Thạch đem tiền về quê cưới vợ, sanh được một đàn con.

Về sau, cháu chắt của La Thạch rất đông đúc.

Ngày nay, hàng năm cháu chắt của La Thạch vẫn tới miếu La Tổ thu góp tiền cúng l­ của khách thập phương.

Nghe chuyện trên, bản nhân lại nghĩ đến câu nói của nhà Phật:"Đồ tể buông đao, vẫn thành Phật được!”

   

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com