www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

038. LÂM TỨ NƯƠNG
 

Phiêu linh thân thế cảm tang thương

Thê tuyệt đương niên Lâm Tứ Nương

Hảo cú tự hàm vong quốc hận

Man thanh do tự độ Y Lương

   

 

038. CUNG NỮ CUỐI TRIỀU MINH
        

Triều Thanh, huyện Tấn Giang, tỉnh Phúc Kiến, có nho sinh họ Trần, tên Bảo Thược, tên chữ Duyên Nhai. Năm quư măo, niên hiệu Khang Hy thứ 2 (1663), Duyên Nhai thi đậu tiến sĩ, được triều đ́nh bổ nhậm làm quan kiểm sự huyện Thanh Châu, tỉnh Sơn Đông. Mùa thu năm ấy, Duyên Nhai rước thân mẫu cùng đi với gia quyến ḿnh.

Tới nơi, nghe đồn dinh kiểm sự có ma, Duyên Nhai không tin, cứ dọn vào ở. Ban đêm, Duyên Nhai thường ra công đường ngồi đọc sách một ḿnh.

Đến cuối tháng chạp, tiết trời lạnh lắm. Một đêm, Duyên Nhai vừa ra công đường ngồi đọc sách th́ nghe có tiếng gơ cửa. Duyên Nhai lên tiếng hỏi, nhưng không có tiếng đáp. Lúc đó Duyên Nhai mới tin rằng có thể là trong dinh có ma.

Đêm sau, quả có ma hiện h́nh, ném gạch đá đổ một góc tường, doạ nạt gia nhân và binh sĩ. Duyên Nhai bèn sai thuộc hạ đi mời thầy pháp vào dinh làm phép yểm trừ ma. Thầy pháp tới, làm đủ mọi phép, nhưng đều vô hiệu.

Tuần sau, có một người bạn học cũ của Duyên Nhai, họ Lưu, tên Vọng Linh, nhân có việc đi qua Thanh Châu, ghé vào dinh kiểm sự thăm Duyên Nhai.

Tối ấy, cơm nước xong, Duyên Nhai mời bạn ra công đường ngồi đàm đạo. Duyên Nhai thuật cho bạn nghe chuyện ma quấy phá, chuyện ḿnh mời thầy pháp vào dinh làm phép yểm trừ ma và nỗi lo lắng của ḿnh.

Nghe xong, Vọng Linh cười mà nói:"Túc hạ tự rước lấy cái lo vào thân rồi! Cái lư trong thiên hạ là có dương th́ phải có âm, có tốt th́ phải có xấu, không thể diệt trừ hẳn một bên được! Nếu túc hạ không mời thầy pháp vào dinh làm phép yểm trừ ma th́ ma đâu có quấy phá túc hạ đến độ phải lo lắng như thế?" Vọng Linh vừa nói xong th́ đột nhiên cả hai người cùng nghe thấy tiếng nói của một nữ lang:"Xin cám ơn Lưu tiên sinh đă giảng giải cái lư trong thiên hạ cho quan kiểm sự nghe!" Sáng sau, Vọng Linh từ giă bạn mà lên đường.

Tối ấy, Duyên Nhai lại ra công đường ngồi đọc sách. Đến khuya, bỗng Duyên Nhai thấy một nữ lang trẻ đẹp, phục sức cung trang, vén màn cửa bước vào. Duyên Nhai chưa kịp lên tiếng th́ nữ lang đă mỉm cười, nói: "Kính chào cao nhân! Đêm khuya thanh vắng, đọc sách một ḿnh, tĩnh lắm phäi không?" Biết là ma, Duyên Nhai bèn hỏi:"Nương tử tên chi?" Nữ lang đáp:"Thiếp họ Lâm, tên Tứ Nương" Hỏi:"Nhà ở đâu?" Đáp:"Cũng ở gần đây thôi!" Hỏi:"Gần như thế nào?" Đáp:"Cách đây bốn nhà!" Hỏi:"Ở một ḿnh hay ở với ai?" Đáp:"Ở với t́ nữ tên Đông Cô và tiểu đồng tên Bảo Đạo!" Tuy biết là ma nhưng v́ thấy Tứ Nương trẻ đẹp, Duyên Nhai vẫn cảm thấy thích thú.

Duyên Nhai bèn buông sách, đứng dậy, kéo ghế mời ngồi, rồi hỏi: "Đêm khuya thanh vắng, thân gái một ḿnh, tới đây làm chi?" Tứ Nương đáp:"Nếu có ḷng thương, xin tin lời nói. Một đời kiên trinh, không gặp nam nhân. Nay muốn kết bạn văn chương lâu dài nên mới liều tới. Tuy nhiên, xin hiểu cho rằng không nên sàm sỡ!" Duyên Nhai gật đầu, rồi cùng Tứ Nương b́nh luận văn chương. 

Lát sau, Tứ Nương mỏi mệt, dựa lưng vào thành ghế mà ngủ,nhưng chỉ ngủ rất ít. Khi gà vừa gáy sáng, Tứ Nương đă  thức giấc, đứng dậy xin cáo biệt.

Từ đó, tối nào Tứ Nương cũng tới, đ̣i đóng cửa, lấy rượu ngồi đối ẩm, b́nh luận văn chương.

Gặp câu nào vướng mắc Tứ Nương cũng phê b́nh, gặp câu nào tuyệt hay th́ Tứ Nương lại đằng hắng rồi cất giọng ngâm nga. Gần sáng, lại xin cáo biệt. 

Một tối, Duyên Nhai hỏi:"Có bao giờ nương tử làm thơ chăng?" Tứ Nương đáp:"Cũng có! Hồi sinh tiền, thïnh thoảng thiếp cũng có làm ít bài!" Nói:"Vậy bây giờ hăy làm tặng bản nhân một bài!" Tứ Nương cười mà đáp: "Văn thơ nữ giới sao đủ cho cao nhân thưởng thức?" Duyên Nhai cố ép nhưng Tứ Nương nhất định không nghe.

Tối khác, Duyên Nhai lại hỏi:"Nương tử có biết nhiều về âm nhạc chăng?" Tứ Nương đáp:"Thiếp cũng biết chút ít!" Duyên Nhai thử hỏi về âm luật th́ thấy Tứ Nương rất am tường. Lại hỏi:"Thế nương tử có biết ca chăng?" Đáp:"V́ hồi nhỏ có tập nên cũng biết chút ít!" Nói:"Vậy hăy ca cho bản nhân nghe một khúc!" Đáp:"Đă lâu không ca, tiết tấu quên hết, chỉ sợ người nghe lại cười cho thôi!"

Duyên Nhai cứ nài giục. Tứ Nương bèn đằng hắng, cất giọng ai oán mà ca khúc Y Lương, rồi cúi đầu lau nước mắt.

Thấy thương tâm, Duyên Nhai an ủi:"Không nên ca khúc nhạc mất nước ấy! Kẻ nghe c̣n cảm thấy mủi ḷng, huống hồ là người ca!" Tứ Nương đáp:"Âm thanh lúc nào cũng diễ­n tả hiện cảm của con người! Ḷng đang buồn th́ tiếng ca không sao vui được, cũng như ḷng đang vui th́ tiếng ca không sao buồn được!"

Gần sáng, Tứ Nương lại xin cáo biệt.

Hai bên ư hợp tâm đầu, khắng khít như vợ chồng.

Lâu dần, t́ bộc biết chuyện, tối nào cũng kéo nhau tới núp ở ngoài công đường để nghe tiếng ca. Thấy âm thanh ai oán, ai cũng rơi lệ.

Chuyện tới tai phu nhân.

          Một tối, phu nhân theo t́ bộc tới núp ở ngoài công đường ḍm trộm.

Sáng sau, phu nhân nói với chồng:"Tối qua, thiếp đă nh́n thấy dung nhan của Tứ Nương rồi! Người trần đâu có ai yểu điệu, xinh đẹp đến thế? Nếu không là ma th́ cũng là chồn! Phu quân nên liệu mà dứt đi, kẻo bị hăm hại đó!" Duyên Nhai chỉ cười. 

          Tối sau, khi Tứ Nương tới, Duyên Nhai nói:"Phu nhân ta nói nếu nương tử không là ma th́ cũng là chồn, e tới đây để hăm hại ta!" Tứ Nương buồn rầu mà đáp:"Thú thực với cao nhân, cha con thiếp là người huyện Bồ Điền, tỉnh Phúc Kiến. Vào đời vua Sùng Trinh, cuối triều Minh, gia phụ được bổ làm quan thủ khố phủ Giang Ninh, c̣n thiếp th́ bị sung vào làm cung nhân trong hành phủ của Phiên vương. V́ trinh tiết bị t́nh nghi nên thiếp tự ải để minh oan, tính đến nay đă được 17 năm. Thấy cao nhân là người cùng quê ở Phúc Kiến, lại là người cao nhă nên thiếp muốn tới để kết bạn văn chương chứ đâu có phải là để hăm hại? Bây giờ cao nhân đă có ḷng kinh nghi th́ từ nay thiếp xin vĩnh biệt!" Duyên Nhai nói:"Ta không có ḷng kinh nghi đâu! Chỉ v́ đă kết bạn văn chương khắng khít nên ta muốn ḍ hỏi cho biết ngọn nguồn thế thôi!" Rồi Duyên Nhai hỏi sang chuyện khác.

          Khi hỏi về chuyện cung đ́nh cuối triều đại trước, Tứ Nương trả lời rất rành mạch, nhưng khi hỏi tại sao vào đời vua Sùng Trinh, triều Minh lại suy vi đến thế, th́ Tứ Nương chỉ bưng mặt mà nghẹn ngào chứ không đáp lời.

          Một tối, Duyên Nhai hỏi:"Dưới cửu tuyền có Phật chăng?" Tứ Nương đáp:"Có! Dưới cửu tuyền cũng có Phật như trên trần thế vậy! Kiếp trước, trên trần thế, thiếp bị luân lạc nên giờ đây, dưới cửu tuyền, ngày nào thiếp cũng tụng kinh Kim Cương để cầu xin Đức Phật độ tŕ cho kiếp sau!"

          Ba năm sau.

          Một tối, Tứ Nương tới công đường, vẻ mặt buồn thảm, thở dài mà nói: "Đêm nay thiếp tới để xin vĩnh biệt!" Kinh hăi quá, Duyên Nhai hỏi:"Sao lại phải vĩnh biệt?" Tứ Nương gượng cười mà đáp:"Lúc sinh tiền, thiếp là kẻ vô tội, khi tử hậu, thiếp lại chịu khó niệm Phật tụng kinh. V́ thế, giờ đây, thiếp được đi đầu thai làm con gái một gia đ́nh họ Vương trên trần thế. Tối nay thiếp tới để xin vĩnh biệt cao nhân v́ không c̣n dịp nào được gặp lại cao nhân nữa!" Nói xong, vẻ mặt càng buồn thảm hơn. Thấy thế, Duyên Nhai cũng rơi nước mắt, đứng dậy đi lấy rượu đem tới, mời ngồi đối ẩm.

Cạn chén, Tứ Nương hứng khởi, tự nhiên cất tiếng ca, âm thanh ai oán. Ca đến đoạn nào bi thương th́ lại nghẹn ngào. Mấy lần ca, mấy lần ngừng. Ca xong, lại uống.

Gần sáng, Tứ Nương toan đứng dậy vĩnh biệt th́ bị Duyên Nhai níu áo nên lại ngồi xuống.

Lát sau, khi gà gáy sáng, Tứ Nương vội đứng dậy, nói:"Bây giờ th́ phải đi rồi, không thể ngồi thêm được nữa!" Duyên Nhai đành đứng dậy tiễ­­n biệt.

Tứ Nương toan cất bước đi th́ đột nhiên lại dừng mà nói:"Trước kia cao nhân cứ ép thiếp làm thơ tặng nhưng thiếp một mực chối từ v́ lúc đó thiếp không muốn phô bày cái văn thơ nữ giới của ḿnh ra. Tuy nhiên, bây giờ là giây phút chia tay vĩnh viễ­­n, thiếp lại muốn làm tặng cao nhân một bài thơ kỷ niệm. Vậy xin cho giấy bút!"

Duyên Nhai vội làm theo lời.

Tứ Nương lại ngồi xuống, cầm bút mà viết mười hai câu thơ lên trang giấy.

Rồi Tứ Nương đứng dậy, gấp tờ giấy làm tư, trao cho Duyên Nhai mà nói:"V́ tâm bi nên ư loạn, khiến bài thơ có âm tiết hỗn độn, không thể nào hay được, xin cao nhân chỉ coi một ḿnh, chớ cho người khác coi!"

Duyên Nhai gật đầu.

Trao thơ xong, Tứ Nương lấy tay áo che mặt mà cất bước. Duyên Nhai mở cửa, tiễn ra khỏi công đường. Đột nhiên Tứ Nương biến mất.

Trở vào công đường, mở thơ ra đọc, Duyên Nhai thấy tuồng chữ rất mực ngay ngắn, đúng là tuồng chữ của một nữ lang đoan chính.

Bài thơ ấy như sau:

Tĩnh toả thâm cung thập thất niên

          Thùy tương cố quốc vấn thanh thiên

          Nhàn khan điện vũ phong kiều mộc

Khấp vọng quân vương hóa đỗ quyên.

Hải quốc ba đào tà tịch chiếu

          Hán gia tiêu cổ tĩnh phong yên

Hồng nhan lực nhược nan vi lệ

          Huệ chất tâm bi chỉ vấn thiền.

          Nhật tụng bồ đ thiên bách cú

          Nhàn khan bối diệp lưỡng tam thiên

          Cao xướng lê viên ca đại khốc

          Thỉnh quân độc thính diệc tiềm nhiên 

Phỏng dịch:

 

          Khóa kín thâm cung mười bảy năm

          Ai về cố quốc hỏi trời xanh

          Rảnh nh́n mái điện cây cao phủ

          Khóc nhớ quân vương hóa đỗ quyên.

          Hải quốc sóng cồn xiên nắng chiếu

          Hán gia trống sáo tĩnh phong yên

          Má hồng sức yếu làm chi được

          Thân mảnh ḷng đau chỉ hỏi thiền.

          Ngày tụng bồ đề trăm vạn chữ

          Rảnh coi lá bối một vài thiên

          Ca bản phựng chèo mà khóc mướn

          Xin chàng giữ kín chuyện văn duyên
 

V́ quư bài thơ này nên khi đọc xong, Duyên Nhai lại gấp, cất vào tráp. Tuy nhiên, bài thơ này có mấy chữ trùng điệp, có thể là do người thuật chuyện đă đọc sai chăng?

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com