www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

469. HOẠN NƯƠNG
 

Nguyện linh nhă tấu bái môn tường

Ám lư lương duyên loát hợp mang

Tú các phần hương thùy mạn hậu

Phân minh nhất khúc phượng cầu hoàng

   

 

469. MA LÀM MAI CHO NGƯỜI
        

            Huyện Diên An tỉnh Thiểm Tây, có nho sinh Ôn Như Xuân, 22 tuổi, c̣n độc thân, ḍng dơi thế gia đă suy vi, khá thuần thục về thuật gảy đàn cầm. Cha mất sớm, Như Xuân ở với mẹ, tiểu đồng và gia nhân. Chưa bao giờ Như Xuân ra khỏi tỉnh.

Một hôm, được mẹ cho sang Sơn Tây du ngoạn, Như Xuân đem túi đàn với tiền lên ngựa khởi hành,

Tới Sơn Tây, chợt thấy một ngôi chùa cổ bên đường, Như Xuân xuống ngựa, buộc ở cổng, vào chùa nghỉ chân. Tới hành lang, thấy một đạo sĩ ngồi cạnh một gậy trúc dựa tường và một túi đàn dưới đất, Như Xuân thích quá, bèn tới gần, nói:"Kính chào đạo trưởng. Đạo trưởng có túi đàn đẹp quá. Chắc cây đàn trong túi đẹp lắm và đạo trưởng gảy đàn hay lắm!" Đạo sĩ mỉm cười, đáp:"Bần đạo học thuật gảy đàn cầm đă từ lâu, nhưng chưa được thuần thục, tiếng đàn chưa được hay. Bần đạo đang t́m thầy để học hỏi thêm. C̣n cây đàn của bần đạo th́ cũng thường thôi. Công tử muốn coi không?" Như Xuân đáp:"Thưa có!" Đạo sĩ bèn đưa túi đàn cho Như Xuân. M ra coi, Như Xuân thấy gỗ đàn rất đẹp. Đưa tay khẽ gảy, Như Xuân thấy tiếng đàn sái thoát, khác thường. Cao hứng, Như Xuân bèn gảy một khúc s trường. Thấy đạo sĩ chỉ mỉm cười, Như Xuân lại trổ hết tài năng, gảy thêm khúc nữa. Thấy đạo sĩ vẫn không nói chi, Như Xuân hỏi:"Đạo trưởng thấy tiếng đàn của tiểu sinh ra sao?" Đạo sĩ mỉm cười, đáp:"Tuy công tử có tiếng đàn hay, nhưng vẫn chưa đủ tài làm thầy bần đạo!" Thấy đạo sĩ có vẻ cao ngạo, Như Xuân bèn trả lại cây đàn mà nói:"Bây giờ tiểu sinh xin được thưởng thức tiếng đàn của đạo trưởng" Đạo sĩ liền tiếp lấy cây đàn mà gảy một khúc nhạc êm. Dây đàn vừa rung th́ Như Xuân thấy có gió mát thoảng qua hành lang, rồi có đến trăm con chim, bay tới đậu kín các cành cây ở góc sân.

Thấy tiếng đàn của đạo sĩ cảm ứng được cả gió với chim, Như Xuân sụp lạy đạo sĩ mà nói:"Xin đạo trưởng nhận cho tiểu sinh được làm đệ tử!" Đạo sĩ mỉm cười, đáp:"Bây giờ bần đạo gảy lại khúc nhạc ba lần. Công tử hăy lắng nghe mà lănh hội tiết tấu" Như Xuân đáp:"Đệ tử xin vâng" Thế rồi thầy gảy, tṛ nghe. Gảy xong khúc nhạc ba lần, đạo sĩ ngừng tay, nói:"Nếu công tử gảy được như bần đạo th́ cũng đă khó kiếm ra kẻ ngang tài. Bây giờ bần đạo có việc phải đi ngay. Ngày mai, giờ này, ta lại gặp nhau ở đây" Như Xuân vâng dạ, rồi đi t́m ḥa thượng trụ tŕ, xin được ở lại chùa ít lâu. Ḥa thượng chấp thuận, dẫn Như Xuân tới ở một pḥng riêng. Như Xuân bèn lấy tiền ra cúng nhà chùa.

Sáng sau, đúng hẹn, đạo sĩ lại tới giảng cách gảy đàn cho Như Xuân. Thế rồi, ngày nào thầy tṛ cũng gặp nhau.

Ba tháng sau, Như Xuân trở thành một cầm thủ nổi tiếng trong vùng Sơn Tây.

Một hôm, đạo sĩ nói:"Hôm nay bần đạo phải vĩnh biệt công tử" Như Xuân năn nỉ:"Xin sư phụ hăy ở lại ít lâu để giảng thêm cho đệ tử" Đạo sĩ lắc đầu mà đi.

Như Xuân bèn xin cáo biệt ḥa thượng trụ tŕ, đem túi đàn lên ngựa trở về Thiểm Tây. Khi c̣n cách nhà chừng 20 dặm, gặp trời tối, mưa to, Như Xuân xuống ngựa, t́m chỗ tránh mưa. Đưa mắt nh́n quanh, thấy đằng xa có xóm người ở, Như Xuân liền dắt ngựa tới. Thấy một ngôi nhà để cổng ngỏ, Như Xuân dắt ngựa vào, cột dưới mái hiên pḥng khách, ngồi tránh mưa.

Lát sau, có nữ lang tuổi chừng 17, dung nhan di­ễm lệ, mở cửa pḥng khách bước ra hiên. Vừa thấy nữ lang, Như Xuân đă mê mẩn tâm thần. Thấy Như Xuân, nữ lang kinh hăi, vội quay vào pḥng, đóng chặt cửa lại.

Lát sau, có bà lăo mở cửa pḥng khách bước ra hiên mà hỏi Như Xuân:"Quư danh là chi?" Như Xuân đáp:"Tiểu sinh là Ôn Như Xuân" Hỏi:"Quư quán ở đâu?" Đáp:"Tiểu sinh quê ở Thiểm Tây" Hỏi:"Công tử tới tệ xá có việc chi?" Đáp:"Thưa lăo bà, tiểu sinh mạo muội vào quư xá là v́ trên đường về quê, vừa tới đây th́ gặp mưa to, nên t́m chỗ tránh mưa! Thấy quư xá để cổng ngỏ, tiểu sinh đường đột dắt ngựa vào để xin được tránh mưa dưới mái hiên này. Bây giờ trời đă tối, mưa chưa tạnh, xin lăo bà cho tiểu sinh được ở lại qua đêm" Bà lăo nói:"Công tử cứ tự nhiên! Duy có điều là trong tệ xá không có giường chiếu cho khách. Nếu công tử chịu nằm ổ rơm th́ để lăo đi lấy" Như Xuân đáp:"Đa tạ lăo bà. Xin lăo bà cho tiểu sinh được lo lấy chỗ nằm" Bà lăo bèn bảo Như Xuân vào pḥng khách, rồi bỏ đi.

Lát sau, bà lăo đem đèn và rơm vào, trải rơm làm chiếu cho Như Xuân nằm. Như Xuân cám ơn bà lăo, rồi hỏi:"Dám hỏi lăo bà, quư tính là chi?" Bà lăo đáp:"Lăo thân họ Triệu" Như Xuân hỏi:"Thưa lăo bà, nương tử lúc năy mở cửa ra đây là ai?" Triệu bà đáp:"Là con gái của ông anh lăo" Hỏi:"Dám hỏi lăo bà, quư danh Triệu nương tử là chi?" Đáp:"Thị tên Hoạn Nương" Như Xuân bèn nói:"Thưa lăo bà, tiểu sinh c̣n độc thân, dám mạo muội xin được hỏi cưới Triệu nương. Chẳng hay tôn ư thế nào?" Triệu bà cau mày suy nghĩ hồi lâu rồi đáp:"Việc này th́ lăo không dám tuân ư" Như Xuân hỏi:"Thưa lăo bà, tại sao?" Triệu bà không đáp, chỉ nói lảng sang chuyện khác. Như Xuân buồn lắm, nhưng cũng không dám hỏi chi thêm.

Bỗng Triệu bà nói:"Khuya rồi. Công tử nên đi nghỉ"!

Rồi Triệu bà bước vào nhà trong.

Thấy ổ rơm ướt nhẹp, không sao ngủ được, Như Xuân bèn lấy đàn ra ngồi gảy cho qua đêm dài.

Sáng sau, thấy mưa đă tạnh, Như Xuân xin cáo biệt.

Về nhà, Như Xuân vào vấn an mẹ.

Trong huyện, có quan bộ lang họ Cát mới hồi hưu. Cát công với phu nhân chỉ có một tiểu thư, tên Lương Công, thường được gọi là Cát nương. Cát nương đẹp nổi tiếng trong vùng, giỏi văn chương, được song thân yêu thương rất mực.

Cát công vốn thích âm nhạc. Nghe đồn Như Xuân thuần thục về thuật gảy đàn cầm, Cát công bèn sai gia nhân đi mời tới nhà đàm đạo. Được mời, Như Xuân mừng lắm, nhận lời tới ngay.

Sau khi đàm đạo, Cát công bảo Như Xuân gảy cho ḿnh nghe một khúc nhạc. Vâng lời, Như Xuân ôm đàn mà gảy. Đang gảy, chợt Như Xuân thấy thấp thoáng sau rèm có người ngồi nghe. Bỗng có làn gió thổi cuốn cao rèm, Như Xuân thoáng thấy một giai nhân tuyệt sắc. Mê mẩn tâm thần, Như Xuân đánh bạo hỏi xem giai nhân ấy là ai th́ được Cát công cho biết đó là Cát nương, con gái ḿnh.

Về nhà, Như Xuân xin mẹ nhờ bà mai đi hỏi Cát nương cho ḿnh. Ôn bà ngần ngại, nói:"Tuy nhà ta với nhà họ Cát là chỗ môn đăng hộ đối, nhưng v́ nhà ta đă suy vi mà con th́ chưa đỗ đạt ǵ nên ta e Cát công không thuận" Thấy con buồn bă, Ôn bà lại thương hại, nên cứ nhờ bà mai đi hỏi. Quả nhiên, Cát công từ chối. Như Xuân buồn lắm, không bước chân tới nhà Cát công nữa.

Từ khi được nghe thấy tiếng đàn của Như Xuân, Cát nương chỉ mong được nghe lại. Nay thấy Như Xuân không tới thăm cha ḿnh nữa, Cát nương buồn lắm.

Một sáng, ra vườn chơi, thấy có tờ hoa tiên cũ, rơi trên luống hoa, Cát nương nhặt coi th́ thấy bài từ  như sau:    

 

Tiếc Xuân 

 

V́ hận thành si

Chuyển thương thành nhớ

Ngày ngày nghiêng ngả v́ t́nh

Hải đường say đắm

Dương li­ễu tiếc xuân

Ấy cũng cùng thuyền ôm mộng

 

Sầu cũ sầu mới

Dù cắt tận gốc

Cũng lại mọc lên

Tựa như cỏ xanh

 

Từ khi ly biệt

Chỉ biết nh́n trời

Đếm ngày trôi qua

 

Giờ đây

Ḷng buồn rười rượi

Mắt nh́n nước thu

Tưởng nhớ đến ai

Biết bao giờ nguôi?

 

Chăn thơm ghen mộng

Giọt ngọc kinh hồn

Muốn ngủ, không sao dỗ giấc!

Mỗi đêm dài tựa một năm

Nói thế, e chưa tả hết

Ba canh dài tựa ba năm

Làm sao cho khỏi già đây?

Thấy bài từ hay quá, Cát nương đem vào pḥng, lấy hoa tiên mới, chép lại một bản, đặt ở trên bàn, hủy bản cũ đi.Lát sau, khi Cát nương vừa ra khỏi pḥng th́ bản hoa tiên bị gió thổi bay qua khe cửa, lọt ra ngoài hành lang.

Vừa lúc ấy, t́nh cờ Cát công đi qua cửa pḥng con. Thấy tờ hoa tiên rơi, Cát công nhặt coi th́ thấy bài từ với thủ bút của con. Đứng đọc, thấy văn phong phóng đăng, Cát công chau mày, đem hoa tiên về pḥng. V́ yêu thương con rất mực, Cát công không n mắng con, chỉ mong sớm kiếm được cho con một tấm chồng.

Chiều ấy, có một bà mai tới nhà Cát công hỏi Cát nương cho công tử Thiên Ân, trưởng nam quan phương bá họ Lưu ở huyện Lâm Ấp, tỉnh Sơn Đông. Cát công mừng lắm, nghĩ là Trời ban phước cho ḿnh. Tuy trong ḷng đă thuận, nhưng ngoài mặt, Cát công vẫn bảo bà mai về nói với nhà họ Lưu là ḿnh cần gặp công tử Thiên Ân trước khi ưng thuận.

Bà mai về thưa chuyện với nhà họ Lưu. Lưu phương bá bèn sai con phục sức sang trọng, tới ra mắt Cát công. Thấy Thiên Ân đẹp trai, đạo mạo, Cát công ưng lắm, sai gia nhân bày tiệc khoản đăi. Tiệc tan, Thiên Ân xin cáo biệt. Cát công tiễ­n chân ra tận cổng. Khi tr vào nhà, chợt nh́n thấy ở chân ghế Thiên Ân ngồi, có chiếc hài phụ nữ, Cát công bỗng đổi ưng thành ghét, chê Thiên Ân là kẻ phóng đăng.

Hôm sau, Cát công sai gia nhân đi mời bà mai tới nhà, nói cho biết chuyện Thiên Ân đánh rơi chiếc hài phụ nữ ở chân ghế ngồi. Bà mai tới nhà họ Lưu, thuật lại chuyện ấy. Nghe xong, Thiên Ân kinh ngạc, biện bạch rằng ḿnh bị nghi oan v́ ḿnh không h có hài phụ nữ. Bà mai tới nhà họ Cát, thuật lại lời biện bạch của Thiên Ân. Cát công lắc đầu, quyết rằng chiếc hài ấy phải do Thiên Ân đánh rơi, rồi nhờ bà mai chuyển lời tuyệt hôn đến gia đ́nh họ Lưu.

Trong vườn hoa nhà Cát công, có giống cúc màu xanh rất đẹp. Ai tới xin giống, Cát công cũng từ chối, chỉ trừ Cát nương. Cát nương bèn chiết mấy ṛ đem vào trồng ở luống hoa trước cửa pḥng ḿnh.

Một hôm, trong vườn hoa nhà Như Xuân, có ba ṛ cúc màu vàng tự nhiên biến thành màu xanh. Ai hiếu kỳ, tới xin coi, Như Xuân cũng mời vào coi. Coi xong, ai cũng cho là chuyện lạ.

Như Xuân quư ba ṛ cúc ấy lắm, sáng nào cũng ra vườn chăm sóc cẩn thận.

Một sáng, khi ra vườn chăm sóc cúc, chợt thấy trên luống hoa, có tờ hoa tiên cũ, Như Xuân nhặt coi th́ thấy một bài từ, nhan đề: Tiếc Xuân. Thấy nhan đề có chXuân, tên ḿnh, Như Xuân không biết người viết vô t́nh hay cố ư dùng tên ḿnh?

Như Xuân bèn đem tờ hoa tiên vào thư pḥng, ngồi đọc đi đọc lại, rồi lấy bút khuyên tṛn những câu đắc ư và ghi chú mấy lời phẩm b́nh phóng đăng.

Nghe đồn trong vườn hoa nhà Như Xuân, có ba ṛ cúc đổi màu, Cát công hiếu kỳ, đích thân tới xin coi. Như Xuân ân cần mời Cát công vào vườn coi hoa.

Sau đó, Như Xuân mời Cát công vào pḥng khách dùng trà.

Chợt thấy trên bàn sách có tờ hoa tiên đầy ch, ng là kinh sử thánh hiền mà Như Xuân đang ôn lại để đi thi, Cát công cầm đọc. Mới đọc xong nhan đề Tiếc Xuân đoạn đầu bài từ, bỗng Cát công thấy Như Xuân giật lấy tờ hoa tiên trong tay ḿnh, vo viên đút túi. Hai người lặng lẽ nh́n nhau.

Như Xuân th́ sợ Cát công đọc thấy mấy lời phẩm b́nh phóng đăng của ḿnh, c̣n Cát công th́ nghi con gái ḿnh đă tặng tờ hoa tiên và ba ṛ cúc xanh cho Như Xuân, chứ làm chi có chuyện ba ṛ cúc màu vàng tự nhiên biến thành màu xanh? Thấy không khí nặng n, Cát công gật đầu chào Như Xuân để ra v. Như Xuân cũng gật đầu đáp lễ .

Về nhà, Cát công thuật chuyện cho phu nhân nghe, rồi bảo phu nhân phải tra hỏi Cát nương cho cặn kẽ. Phu nhân bèn cho gọi con vào pḥng riêng, thuật chuyện cho nghe, rồi hỏi xem có phải là con đă tặng cho Như Xuân bài từ với ba ṛ cúc xanh hay không? Cát nương khóc lóc kêu oan, đ̣i uống thuốc độc tự tử. Thấy thế, phu nhân cũng không biết quyết đoán ra sao, chỉ vỗ về con, bảo cứ về pḥng mà nghỉ, để ḿnh t́m cách giải quyết chuyện ấy cho êm. Sau đó, phu nhân đi t́m Cát công mà nói: "Chuyện con gái ḿnh tặng Như Xuân bài từ và ba ṛ cúc chỉ là chuyện ức đoán ch có bằng cớ chi đâu? Mà ức đoán th́ chắc ǵ đă đúng? Nay thị đ̣i tự tử, thiếp e nếu sự thực không đúng như chuyện ức đoán th́ quả là oan trái! Vả chăng, thế nào mà thiên hạ chẳng x́ xào bàn tán về chuyện này. Chi bằng ḿnh gả con cho Như Xuân là xong" Thấy lời bàn của phu nhân chí lư , Cát công bèn gật đầu ưng thuận. Sáng sau, Cát công sai gia nhân đi mời Như Xuân tới nhà, nói cho biết ư định của ḿnh và phu nhân. Được lời, Như Xuân mừng quá, vội lạy tạ Cát công, rồi xin Cát công cho biết ngày làm lễ vu quy cho Cát nương. Cát công bèn lấy lịch ra coi rồi bảo cho biết. Như Xuân bèn cúi lạy Cát công mà xin cáo biệt.

Về nhà, Như Xuân vào tŕnh mẹ, mời khách tới nhà xem cúc xanh, m tiệc yến ẩm đàm đạo ở thư pḥng cho đến khuya, gảy đàn cầm cho khách nghe.

Tiệc tan, Như Xuân về pḥng riêng, bảo tiểu đồng với gia nhân ngủ lại ở thư pḥng, giữ cây đàn cho ḿnh.

Quá nửa đêm, tiểu đồng đang ngủ, bỗng bị tiếng đàn làm tỉnh giấc, th́ nghi là kẻ gia nhân nghịch ngợm, lấy đàn của chủ gảy chơi. Thế nhưng, khi đưa tay sờ kẻ gia nhân nằm cạnh, thấy y đang ngủ say, tiểu đồng mới biết là ḿnh nghi sai. Kinh hăi quá, tiểu đồng bèn lẻn vào nhà trong tŕnh chủ. Nghe tŕnh, Như Xuân liền theo tiểu đồng tr ra thư pḥng.

Thấy quả có tiếng đàn như lời tiểu đồng, Như Xuân lắng nghe th́ thấy cầm thủ đang gảy lại khúc nhạc mà hồi chiều ḿnh mới gảy cho khách nghe, nhưng tiếng đàn c̣n non nớt vụng v. Như Xuân bèn bảo tiểu đồng thắp đèn lên. Khi ánh đèn tỏa sáng thư pḥng th́ đột nhiên tiếng đàn im bặt. Như Xuân bèn ôm đàn về pḥng riêng.

Từ lúc ấy cho đến sáng, ở thư pḥng không c̣n chuyện chi quái dị nữa.

Sáng sau, Như Xuân chợt nghĩ chắc cầm thủ đêm qua gảy đàn của ḿnh là chồn, muốn tới xin học thuật gảy đàn cầm. V́ thế, từ hôm ấy, tối nào Như Xuân cũng ra thư pḥng, gảy một khúc đàn rồi đứng một ḿnh trong pḥng mà giảng thuật gảy đàn cầm, tựa như giảng cho cử tọa vô h́nh. Giảng xong, Như Xuân đặt đàn xuống bàn, chạy tới núp ở góc pḥng nghe ngóng. Lát sau, quả nhiên có tiếng đàn gảy, nhưng vẫn c̣n non nớt vng v.

Trong bảy đêm liền, Như Xuân gảy đàn cầm và giảng thuật gảy đàn cầm cho cử tọa vô h́nh trong thư pḥng. Nhờ thế, tiếng đàn của cầm thủ vô h́nh tiến bộ rất nhanh. Sau bảy ngày, tiếng đàn đă từ non nớt, vụng về tr thành thanh nhă, lọt tai.

Thấm thoắt, đă đến ngày làm l­ thành hôn của Như Xuân với Cát nương.

Tối tân hôn, Như Xuân thuật cho vợ nghe chuyện ḿnh nhặt được bài từ Tiếc Xuân viết trên hoa tiên cũ, vứt trên luống cúc xanh.

Nghe xong, Cát nương cũng thuật cho chồng nghe chuyện ḿnh nhặt được bài từ Tiếc Xuân viết trên hoa tiên cũ, vứt trên luống cúc nhà ḿnh. 

Lúc đó, vợ chồng mới hiểu rằng s dĩ họ lấy được nhau là nhờ ở bài từ ấy. Tuy nhiên, vợ chồng cùng thắc mắc, không biết ai là kẻ đă làm ra bài từ ấy và ai là kẻ đă đem bài từ ấy vứt trên luống cúc nhà ḿnh?

Tối sau, Như Xuân nói với vợ:"Tối nay, ta sẽ ra thư pḥng giảng thuật gảy đàn cầm cho chồn" Cát nương nói:"Xin chàng cho thiếp theo ra!" Như Xuân ưng thuận. Cát nương bèn theo chồng ra thư pḥng.

Sau khi giảng thuật gảy đàn cầm cho cử tọa vô h́nh, Như Xuân lại đặt đàn xuống bàn, kéo vợ chạy tới núp ở góc pḥng nghe ngóng.

Lát sau, quả nhiên có tiếng đàn gảy, nhưng âm điệu cực kỳ thê lương. Cát nương bèn th́ thầm với chồng:"Âm điệu này không phải là âm điệu của chồn !" Như Xuân hỏi:"Sao nàng biết?" Cát nương đáp:"V́ âm điệu của chồn bao giờ cũng vui vẻ !" Hỏi:"Thế âm điệu này là của ai?" Đáp:"Là của ma!" Hỏi:"Sao nàng biết?" Đáp: "V́ âm điệu của ma bao giờ cũng thê lương!" Hỏi:"Có cách nào đàm đạo được với ma không?" Đáp:"Có!" Hỏi:"Cách nào?" Đáp:"Cách dùng gương giám mị để buộc ma phải hiện h́nh, rồi giữ ma lại, buộc ma phải hứa là sẽ không được trốn th́ mới thả ra!" Hỏi:"Lấy gương giám mị ở đâu?" Đáp:"Thiếp có một cái, c̣n để ở nhà song thân, chưa đem sang đây. Để mai, thiếp sai t́ nữ về lấy!"

Sáng sau, Cát nương sai t́ nữ về nhà Cát công, lấy gương giám mị đem về trao cho Như Xuân. Như Xuân bèn cất gương vào túi.

Tối ấy, sau khi giảng thuật gảy đàn cầm cho cử tọa vô h́nh, Như Xuân lại đặt đàn xuống bàn, kéo vợ chạy tới núp ở góc pḥng nghe ngóng.

Khi thấy tiếng đàn vừa nổi lên, Như Xuân vội móc túi lấy gương, chạy tới bàn, xoay mặt gương theo đủ mọi hướng. Cát nương cũng chạy theo chồng, châm lửa thắp đèn. Ánh đèn tỏa sáng thư pḥng.

Vợ chồng Như Xuân đưa mắt nh́n quanh th́ thấy ở góc pḥng có một nữ lang co rúm chân tay, dường như đang muốn trốn mà không trốn được.  

Khi cầm đèn tới góc pḥng coi, Như Xuân nhận ra nữ lang là Triệu Hoạn Nương, cháu gái Triệu bà, kẻ đă cho ḿnh ở nhờ qua đêm hôm ḿnh gặp mưa.

Kinh hăi quá, Như Xuân hỏi:"Sao nương tử lại ở đây?" Hoạn Nương ứa nước mắt, đáp:"Thiếp là kẻ làm mai cho công tử kết hợp với Cát nương! Nay nhị vị chẳng cám ơn thiếp th́ chớ, lại n dùng gương giám mị bức thiếp thế này?" Như Xuân đáp: "Nếu nương tử chịu hứa với tiểu sinh là sẽ ở lại trả lời mấy câu hỏi của tiểu sinh, th́ tiểu sinh sẽ cất gương đi!" Hoạn Nương bèn ngồi bệt xuống góc pḥng, dựa lưng vào tường mà nói:"Thiếp xin hứa !" Như Xuân liền cất gương vào túi.

Như Xuân bắt đầu hỏi:"Nương tử thuộc ḍng dơi thế gia nào?" Hoạn Nương đáp:"Cách đây trên 100 năm, cha thiếp được triều đ́nh bổ nhậm tới vùng này làm quan thái thú, nên cha thiếp dẫn thiếp đi theo. Năm 17 tuổi, thiếp bị bạo bệnh mà chết, mộ ở cạnh mộ bà cô thiếp, nơi mà công tử đă vào tránh mưa !" Hỏi:"Tại sao nương tử lại thích học thuật gảy đàn cầm của tiểu sinh?" Đáp:"V́ sinh thời, thiếp rất thích học thuật gảy đàn cầm và thuật gảy đàn tranh. Thuật gảy đàn tranh th́ thiếp đă khá thuần thục, c̣n thuật gảy đàn cầm th́ thiếp chưa kịp học đă bị yểu tử. Giờ đây ở âm phủ, thiếp vẫn c̣n ấm ức. Đêm mà công tử vào nhà bà cô thiếp tránh mưa, v́ ổ rơm ướt, công tử không ngủ được, phải ngồi gảy đàn cầm nên thiếp đă được nghe thấy tiếng đàn của công tử. V́ tiếng đàn ấy quá hay nên thiếp mới nảy ư quyết tâm học thuật gảy đàn cầm" Hỏi:"Tại sao nương tử lại nói là đă làm mai cho tiểu sinh kết hợp với gia nội?" Đáp:"Cũng đêm hôm ấy, công tử ngỏ ư với bà cô thiếp rằng công tử muốn cưới thiếp làm vợ. Biết thiếp là ma, không thể kết hợp được với công tử, bà cô thiếp đáp là bà  không dám tuân ư công t. Sau này, khi biết công tử ước mơ có ngày được kết hợp với Cát nương, thiếp mới âm thầm làm bài từ Tiếc Xuân để Cát công và phu nhân gả Cát nương cho công tử. Sau đó, thiếp lại đem một chiếc hài phụ nữ tới nhà Cát công, đặt ở chân ghế mà công tử Lưu Thiên Ân ngồi để Cát công tuyệt hôn với gia đ́nh quan phương bá họ Lưu. Thiếp đă phải hao tâm tổn trí đến như thế để trả công thầy giảng gảy đàn cầm. Không biết là trả công như thế đă đủ hay chưa?"

Vợ chồng Như Xuân bèn quỳ lạy Hoạn Nương để tạ ơn.

Như Xuân lại hỏi:"Bây giờ nương tử c̣n muốn học thuật gảy đàn cầm của tiểu sinh nữa không?" Hoạn Nương đáp:"Thưa có! Tuy thiếp tự lượng sức ḿnh đă học được quá nửa tài nghệ của công tử, nhưng thiếp vẫn chưa hiểu thấu được cầm lư tối cao. Giờ đây, thiếp muốn xin công tử gảy lại cho thiếp nghe thêm một lần!" Như Xuân bèn đi lấy đàn, đem tới gảy. Nghe xong, Hoạn Nương mừng lắm, nói:"Bây giờ th́ thiếp đă hiểu thấu được cái cầm lư tối cao rồi" 

Nói xong, Hoạn Nương đứng dậy, xin cáo biệt.

Vốn thích gảy đàn tranh, Cát nương khoát tay mà nói:"Được biết nương tử đă thuần thục về thuật gảy đàn tranh nên thiếp muốn xin nương tử gảy cho nghe một khúc!" Hoạn Nương ưng thun. Cát nương vội đi lấy cây đàn tranh đem tới.

Hoạn Nương đón cây đàn từ tay Cát nưong, ngồi xuống sàn, so dây mà gảy. Nghe thấy tiếng đàn tranh tuyệt diệu, khác hẳn tiếng đàn tranh của người trần thế, Cát nương vỗ tay tán thưởng mà nói:"Thuật gảy đàn tranh của nương tử quả đă đạt tới mức siêu phàm. Xin nương tử truyền thuật ấy cho thiếp!" Hoạn Nương nói:"Nếu thư thư muốn học thuật ấy th́ xin đi lấy giấy bút, đem tới đây!" Được Cát nương trao giấy bút cho, Hoạn Nương bèn ngồi xuống sàn mà viết một mạch 18 chương về thuật gảy đàn tranh, trao lại cho Cát nương, rồi đứng dậy, xin cáo biệt.

Cát nương lại khoát tay mà nói:"Xin nương tử hăy nán ở lại đây với vợ chồng thiếp" Hoạn Nương đáp:"Không được đâu. Thư thư với Ôn công tử sắt cầm hoà hợp, cùng nhau tri kỷ, kẻ bạc mệnh này không được phép xen vào để chia sẻ cái hạnh phúc lứa đôi. Nếu thư thư và Ôn công tử có duyên nợ với thiếp th́ kiếp sau, chúng ḿnh sẽ được đoàn tụ" Rồi Hoạn Nương rút từ bên ḿnh ra một bức tranh, trao cho Như Xuân mà nói:"Đây là bức tranh vẽ chân dung thiếp. Nếu công tử với Cát thư thư không quên cái công thiếp đă làm mai, th́ xin nhị vị hăy treo bức tranh này trong pḥng riêng. Khi nào công tử có hứng gảy đàn cầm th́ xin công tử thắp cho một nén hương, cắm trước bức tranh này mà gảy. Lúc đó, tự nhiên chân dung thiếp ở trong tranh sẽ thưởng thức được tiếng đàn cầm của công tử !"

Nói xong, Hoạn Nương liền đứng dậy mà biến mất.

  

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com