www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liêu Trai CD 

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Cát Cân

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Làm Vợ

Lưu Phu Nhân  

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều Là Đạo Cô

Đường Lên Tiên Giới

Ngô Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

Mă Giới Phủ-Sợ Vợ

Chẳng Quên Ân Đức

Xích Thủy Và Phượng Tiên  

Nhạc Trọng   

Yên Chi  

Tiên Nhân Đảo

Xảo Nương

A Tú     

Tục Hoàng Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

177. NHA ĐẦU

 

Tiêu độn không không đảo Hán cao           B́nh khang lạc tịch yếm đồng thao

Thất trung hữu tử tuy thần vũ                    Tẩy tủy hoàn kỳ cánh phạt mao

 

   

 

177. NGÔ NHA ĐẦU 

Huyện Đông Xương tỉnh Sơn Đông có nho sinh họ Vương, tên Văn, tính t́nh chân thật, thuần hậu, nhưng rất nhát gái.

Vương Văn có người biểu huynh, họ Triệu, tên Đông Lâu, hồi nhỏ ở cùng làng, nhưng đến khi trưởng thành th́ di cư sang ở huyện Lục Hà tỉnh Hồ Bắc, mở tiệm buôn, rồi trở thành phú thương ở trong huyện. Cứ cách một năm Đông Lâu lại về thăm làng cũ một lần.

Một hôm, Vương Văn dẫn gia đồng họ Bộc, tên Thạch đi du ngoạn Lục Hà. Tới nơi, Vương Văn thuê pḥng ở quán trọ Mai Hoa. Cởi bỏ hành lư xong, Vương Văn bảo Bộc Thạch ở lại quán nghỉ ngơi, c̣n ḿnh th́ ra chợ xem phố xá. Đang dạo quanh, bỗng thấy ở phía sau lưng, có người nắm chặt lấy cánh tay ḿnh, Vương Văn quay đầu lại nh́n th́ hóa ra là Đông Lâu. Gặp Vương Văn, Đông Lâu mừng lắm, hỏi: "Tới đây từ bao giờ?" Vương Văn đáp: "Vừa mới tới!" Nói: "Thế th́ hôm nay phải đi chơi với ngu ca!" rồi kéo Vương Văn đi.

Biết người biểu đệ nhát gái, Đông Lâu đùa bỡn, dẫn tới kỹ viện. Vừa tới cửa viện, thấy một nữ lang ngồi trong pḥng khách, Vương Văn e ngại, đ̣i về. Đông Lâu cười, nói: "Đâu có về được!" rồi lên tiếng bảo nữ lang: "Ni Tử! Nay ta có khách! Hăy vào nhà trong mà ngồi!" Ni Tử liền đứng dậy, vào nhà trong. Đông Lâu bèn kéo Vương Văn vào pḥng, ngồi nói chuyện. Vương Văn hỏi: "Đây là đâu?" Đông Lâu cười, đáp: "Là kỹ viện nổi tiếng nhất Lục Hà. Bè bạn ngu ca tới huyện này buôn bán đều tới đây thuê pḥng ở trọ!" Thấy là kỹ viện, Vương Văn cứ nhấp nhổm, đứng ngồi chẳng yên.

Lát sau, thấy Ni Tử cứ chốc chốc lại ra pḥng khách nh́n ḿnh, Vương Văn lại đ̣i về. Đông Lâu nói: "Đâu có về được!" rồi quay bảo Ni Tử: "Đừng lượn ra lượn vào nữa! Vào bảo đầu bếp làm tiệc để ta đăi khách!"

Lát sau, có một nữ lang, vẻ đẹp như tranh, bưng trà ra mời khách. Nh́n thấy Vương Văn, nữ lang mỉm cười, liếc mắt đưa t́nh. Thường th́ nh́n thấy gái là Vương Văn muốn chạy, nhưng nh́n thấy nữ lang này, Vương Văn lại quyến luyến, cứ ngồi ngây người ra mà ngắm, trông tựa kẻ mất hồn.

Khi nữ lang đă vào nhà trong, Vương Văn hỏi: "Ai thế?" Đông Lâu cười, đáp: "Con gái thứ của mụ chủ kỹ viện, tức là em gái của cái cô vừa lượn ra lượn vào!" Hỏi: "Tên chi?" Đáp: "Nha Đầu!" Hỏi: "Họ chi?" Đáp: "Họ Ngô!" Hỏi: "Bao nhiêu tuổi?" Đáp: "14" Hỏi: "Có chồng chưa?" Đáp: "Chưa! Vẫn c̣n là trinh nữ!" Hỏi: "Không bị mẹ ép tiếp khách hay sao?" Đáp: "Có chứ! Ai tới đây trả giá cao để được làm khách đầu đời của Nha Đầu, mụ chủ cũng ép ra tiếp, nhưng lần nào Nha Đầu cũng từ chối!" Hỏi: "Không bị roi vọt hay sao?" Đáp: "Có chứ! Mỗi lần từ chối là một lần bị roi vọt. Mà mỗi lần bị roi vọt th́ lại khóc lóc, năn nỉ là c̣n ít tuổi, chưa muốn chung chạ với đàn ông. V́ thế, mụ cũng chẳng làm chi được!" Nghe chuyện, Vương Văn chỉ cúi đầu, im lặng. Thấy thế, Đông Lâu bèn nói đùa: "Nếu thích th́ để ngu ca giới thiệu cho!" Vương Văn đỏ mặt, đáp: "Tiểu đệ chỉ hỏi cho biết thôi, chứ đâu có ư ấy!"

Thầm nghĩ chắc Vương Văn lại sắp đ̣i về, Đông Lâu ngồi chờ. Thế nhưng chờ măi chẳng thấy Vương Văn nói ǵ, Đông Lâu bèn lập lại lời nói đùa: "Nếu thích th́ để ngu ca giới thiệu cho!" Bất ngờ, lần này Vương Văn lại đáp: "Nếu được thế th́ tiểu đệ cám ơn đại ca lắm! Tuy nhiên, tiểu đệ chẳng có nhiều tiền!" Thấy Vương Văn nhận lời đùa của ḿnh, Đông Lâu vô cùng kinh ngạc. Thầm nghĩ mụ chủ th́ tham tiền, Nha Đầu th́ bướng bỉnh, việc Vương Văn xin làm khách đầu đời của Nha Đầu chẳng thể nào thành, Đông Lâu bèn cười, thách đố: "Nếu hiền đệ làm cách nào để mẹ con mụ chủ thuận cho làm khách đầu đời của Nha Đầu th́ ngu ca sẽ phụ cho 10 lạng vàng!" Vương Văn nói: "Cám ơn đại ca! Để tiểu đệ về quán thu xếp trước rồi sẽ tới nhà đại ca xin vàng sau!" Đông Lâu cười, nói: "Được rồi! Nhưng khi thu xếp xong, hiền đệ phải tới đây hỏi mụ chủ xem tiền của hiền đệ cộng với vàng của ngu ca có đủ để trả cho mụ chủ hay không đă! Nhớ là mụ này chỉ nhận vàng thôi, chứ chẳng chịu nhận tiền!" Vương Văn gật đầu rồi hỏi đường tới nhà Đông Lâu. Đông Lâu chỉ đường cho, rồi hai người chia tay.

Về quán, Vương Văn trả trước tiền trọ, đem hết những vật dụng quư giá đi bán, được bao nhiêu gom cả với chút tiền c̣n lại trong túi, đổi ra vàng, được 5 lạng. Thầm nghĩ nếu ḿnh đem nạp chủ viện 5 lạng vàng này với 10 lạng của Đông Lâu cho th́ may ra ḿnh sẽ được mẹ con chủ viện ưng thuận, Vương Văn bèn cho vàng vào bọc, giắt vào thắt lưng, t́m tới nhà Đông Lâu.

Tới nơi, Vương Văn nói: "Tiểu đệ đă thu xếp được 5 lạng vàng, xin đại ca cho thêm 10 lạng, rồi dẫn tới kỹ viện nói giùm!" Đông Lâu cười, nói: "Tới viện, trước hết phải hỏi mụ chủ xem với 15 lạng vàng, mẹ con mụ có chịu để cho hiền đệ làm khách đầu đời của Nha Đầu không đă!" Vương Văn gật đầu. Đông Lâu bèn dẫn tới kỹ viện.

Vào pḥng khách, thấy Ni Tử đang ngồi trong đó, Đông Lâu nói: "Ta muốn gặp má má!" Ni Tử liền đứng dậy, bước vào nhà trong. Đông Lâu ngồi xuống ghế chờ mụ chủ, bảo Vương Văn ngồi nói chuyện với ḿnh.

Lát sau mụ chủ ra, Đông Lâu đứng dậy chào, Vương Văn cũng bắt chước. Mụ chủ mời khách an tọa. Đông Lâu nói: "Vương lang đây là biểu đệ của bản nhân, từ Đông Xương tới huyện này du ngoạn, thuê pḥng ở quán trọ Mai Hoa. Hôm nay Vương lang muốn xin nạp bà 15 lạng vàng để được làm bạn đầu đời của Nha Đầu tối nay!" Mụ cau mày, bĩu môi, lắc đầu, nói: "Có nhiều khách nhà giàu đă trả giá đến 150 lạng mà tiểu nữ vẫn c̣n chưa chịu, nói chi đến 15 lạng?" Vương Văn buồn lắm. Đông Lâu chỉ cười, rồi đứng dậy, giục Vương Văn ra về. Vương Văn đành đứng dậy theo, xin cáo biệt.

          Thấy có khách tới thăm và thấy mẹ ra tiếp chuyện, Nha Đầu vội chạy ra núp ở sau cửa để nghe lén. Khi khách đă về, Nha Đầu vào pḥng, nói: "Hàng ngày mẹ cứ trách con là chẳng chịu tiếp khách để mẹ có tiền, mà con th́ cứ năn nỉ là c̣n ít tuổi, chưa muốn chung chạ với đàn ông! Hôm nay nghĩ lại, thấy ḿnh đă lớn, con muốn làm vừa ḷng mẹ!" Vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, mụ chủ nói: "Được rồi, để ta sai t́ nữ đi mời mấy khách nhà giàu tới đây nói chuyện!" Nha Đầu vội gạt đi: "Xin mẹ đừng làm thế! Tối nay con bắt đầu học làm người lớn, xin mẹ cho con được chọn Vương lang làm bạn đầu đời! Nếu được thế th́ kể từ mai, ngày nào con cũng sẽ chịu khó tiếp khách để mẹ thu được nhiều tiền, hơn là mẹ  bắt con phải tiếp một khách khác tối nay! Vả lại 15 lạng vàng của Vương lang cũng đâu có phải là ít?" Thầm nghĩ con Nha Đầu này bướng bỉnh, nếu chẳng chịu cho nó tiếp Vương Văn th́ nó sẽ hờn dỗi, chẳng chịu tiếp ai khác, khiến ḿnh sẽ bị xôi hỏng bỏng không, nên mụ sai ngay t́ nữ tới quán trọ Mai Hoa mời Vương Văn tới nói chuyện lại. Mụ thầm nghĩ từ nay ḿnh sẽ d­­ễ sai khiến Nha Đầu!

Thấy t́ nữ của mụ chủ tới tận quán trọ mời ḿnh, Vương Văn mừng lắm, vội trả lại pḥng trọ, dẫn Bộc Thạch tới nhà Đông Lâu, mời Đông Lâu cùng đi. V́ hiếu kỳ, muốn biết mụ chủ nói chi, Đông Lâu bằng ḷng theo Vương Văn tới kỹ viện.

Tới nơi, vừa vào pḥng khách, hai anh em đă thấy mụ chủ lên tiếng: "Hôm nay tiểu nữ nhà lăo thân lại dở chứng, thuận tiếp Vương lang với giá 15 lạng vàng! V́ chiều con nên lăo thân cũng thuận. Vậy, hăy nạp vàng cho lăo thân!" Nghe mụ nói, Đông Lâu giật ḿnh, hối hận là đă trót thách đố Vương Văn. Tuy nhiên, v́ muốn giữ chữ tín, Đông Lâu hỏi Vương Văn: "Hiền đệ có đủ 5 lạng vàng đấy không?" Vương Văn gật đầu, tḥ tay vào bọc, lấy ra 5 lạng vàng, đặt lên bàn. Đông Lâu bèn nói với mụ chủ: "C̣n 10 lạng nữa là của bản nhân hứa cho Vương lang! Để bản nhân về lấy!" Rồi Đông Lâu về nhà lấy 10 lạng vàng đem tới cho Vương Văn. Vương Văn cám ơn người biểu huynh, rồi trao cả 15 lạng vàng cho mụ chủ. Đông Lâu ra về. Vương Văn và Bộc Thạch ở lại kỹ viện.  

Tối ấy, Vương Văn với Nha Đầu ân ái với nhau cực kỳ hoan lạc.

          Đến nửa đêm, chợt Vương Văn nghe tiếng Nha Đầu thủ thỉ bên tai: "Chàng là nho sinh, con nhà gia giáo, c̣n thiếp là kỹ nữ, ḍng giống hạ lưu! V́ thế, thiếp nghĩ chúng ḿnh chẳng thể thành vợ chồng được! Đa tạ chàng đă nặng t́nh quyến luyến, đem hết của cải vốn liếng để đánh đổi lấy một đêm hoan lạc với thiếp. Nhưng, thiếp cứ áy náy rằng mai đây, không biết chàng sẽ lấy chi để sinh sống?" Thấy Nha Đầu ân cần lo lắng cho ḿnh, Vương Văn cảm động lắm, nước mắt trào ra, nghẹn ngào chẳng nói được lời nào. Nha Đầu nói tiếp: "V́ hoàn cảnh nên thiếp phải dấn thân vào chốn phong trần, chứ bản chất thiếp chẳng phải là gái giang hồ! Trước kia thiếp không chịu nghe lời mẹ ra tiếp khách là v́ thiếp vẫn ngầm kén một người đôn hậu để gửi gấm tấm thân rồi rủ người ấy đem ḿnh đi trốn. Bây giờ thiếp đă kén được chàng rồi th́ chàng có chịu đem thiếp đi trốn hay không?" Vương Văn mừng quá, vội gật đầu, nói: "Thế th́ c̣n chi sung sướng cho bằng! Ta xin chịu ngay!” rồi gạt nước mắt mà ngồi nhỏm dậy. Nha Đầu cũng nhỏm dậy theo, nói: "Vậy th́ chàng hăy cho thiếp mượn một bộ áo quần để hóa trang làm con trai!" Vương Văn bèn đi lấy áo quần cho Nha Đầu. Hóa trang xong, Nha Đầu bảo Vương Văn cùng sửa soạn hành trang với ḿnh.

          Khi trống điểm canh ba, Nha Đầu lẻn ra khỏi pḥng nghe ngóng. Lát sau, Nha Đầu trở vào pḥng, bảo Vương Văn đem hành trang theo ḿnh xuống bếp, đánh thức Bộc Thạch dậy, nói dối là có công việc phải đi gấp, bảo nó mặc quần áo, đem hành trang lên đường ngay.

          Nha Đầu dẫn hai thầy tṛ vào chuồng lừa, tháo dây cột lừa, dắt một con ra khỏi chuồng. Nha Đầu móc túi lấy hai lá bùa, một buộc vào tai lừa, một buộc vào chân Bộc Thạch, rồi bảo Bộc Thạch nắm lấy đuôi lừa. Nha Đầu leo lên lưng lừa cầm cương, bảo Vương Văn leo lên ngồi ở sau lưng, ôm quanh bụng ḿnh.

          Nha Đầu giật cương. Lừa lao ḿnh phóng lên không trung. Kinh hăi quá, Vương Văn nhắm nghiền đôi mắt, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi vù vù bên tai.

          Tảng sáng, lừa hạ chân xuống cạnh một bờ sông. Vương Văn hỏi: "Sông này tên chi?" Nha Đầu đáp: "Tên Hán Giang, ở ranh giới tỉnh Hồ Bắc!" Thấy Nha Đầu có bùa phép thần thông, Vương Văn lộ vẻ kinh hăi. Nha Đầu biết ư, nói: "Chàng kinh hăi lắm phải không? Bây giờ thiếp phải thú thực với chàng rằng cả ba mẹ con thiếp đều là chồn! Mẹ thiếp tham tiền lắm, ngày nào cũng giục thiếp phải ra tiếp khách. V́ thiếp không nghe nên bị roi vọt rất tàn nhẫn. V́ sầu hận chất chứa trong ḷng nên thiếp chỉ mong kén được một người đôn hậu để trốn theo thôi! Nay th́ thiếp đă thoát được bể khổ kỹ viện rồi, đă được toại nguyện rồi! Tuy vẫn c̣n sợ bị mẹ t́m ra, nhưng v́ chốn này ở xa kỹ viện đến trên trăm dặm, nên thiếp cũng đỡ sợ. Nếu mẹ thiếp không biết thiếp ở đâu th́ mới thực là thoát nạn!" Nghe Nha Đầu nói, Vương Văn mới hết kinh hăi.

          Nha Đầu dẫn hai thầy tṛ vào huyện thành Hán Giang, bỏ tiền ra thuê một gian nhà nhỏ, lấy chỗ cho ba người ở.

          Hôm sau, Vương Văn nói với Nha Đầu: "Được sống cạnh nàng để ngày ngày được đối diện với bông hoa phù dung th́ quả đă là vạn hạnh. Tuy nhiên, hai thầy tṛ ta đă hết tiền rồi, chẳng c̣n chi để sinh sống nên không được an tâm! Chỉ sợ ít bữa nữa nàng lại bỏ hai thầy tṛ ta mà ra đi thôi!" Nha Đầu cười, nói: "Việc chi phải lo xa quá thế? Tạm thời, hăy bán con lừa của thiếp đi, lấy tiền làm vốn mà buôn bán. Nhà ḿnh chỉ có ba miệng ăn, nếu chịu khó sinh sống đạm bạc th́ cũng có thể xoay sở tạm đủ!"

          Nghe lời Nha Đầu, Vương Văn đem lừa ra chợ bán. Được tiền, Vương Văn mở một quầy bán rượu và nước tương ở trước cửa căn nhà. Hai thầy tṛ chịu khó làm việc vất vả suốt ngày. Nha Đầu cũng chịu khó thêu thùa túi vải để bày bán ở ngoài quầy. V́ thế, ngày nào gia đ́nh Vương Văn cũng kiếm được dư tiền chi dụng, ăn uống đầy đủ. Mỗi ngày, Nha Đầu c̣n chắt bóp để dành được chút ít.

          Năm sau, gia đ́nh Vương Văn bắt đầu dư dả. Nha Đầu bèn bỏ tiền ra mua đứt căn nhà đang thuê, mướn thợ phá đi, xây cất lại một cửa tiệm khang trang rộng răi, mua thêm con hầu bà vú để giúp việc. Từ đó, Vương Văn không c̣n phải nhúng tay vào những công việc lặt vặt nữa, chỉ ngồi đôn đốc đám gia nhân.

Vương Văn với Nha Đầu rất tương đắc, chung sống cực kỳ hạnh phúc, ḥa thuận vui vẻ.

          Ba tháng sau. Một tối, đột nhiên Nha Đầu buồn bă, nói với Vương Văn: "Đêm nay thiếp sẽ gặp tai nạn, chẳng biết phải làm thế nào đây?" Kinh hăi quá, Vương Văn hỏi: "Tai nạn ǵ?" Nha Đầu đáp: "Mẹ thiếp đă biết là chúng ḿnh đang chung sống ở chốn này! Thế nào mẹ thiếp cũng sai chị Ni Tử tới đây, hoặc là mẹ thiếp sẽ đích thân tới đây để bắt thiếp! Nếu chỉ có chị Ni Tử tới đây thôi th́ thiếp chẳng lo, nhưng nếu mẹ thiếp đích thân tới đây th́ thiếp lo lắm!" Nửa đêm, đột nhiên Nha Đầu lại mừng rỡ, nói: "May quá! Đêm nay chỉ có một ḿnh chị Ni Tử tới đây thôi!" Vương Văn hỏi: "Sao nàng biết?" Nha Đầu chỉ cười mà đáp: "Thiếp biết chứ!"

Chừng hai giờ sau, quả nhiên Vương Văn thấy Ni Tử đẩy cửa pḥng khách, bước vào nhà. Vương Văn chưa kịp lên tiếng th́ Nha Đầu đă từ pḥng riêng chạy ra chào chị. Nh́n thấy Nha Đầu, Ni Tử chẳng thèm hỏi han chi, chỉ lớn tiếng mắng: "Con t́ tử đây rồi! Má má sai ta tới trói mi đem về đó!" rồi rút từ túi áo ra một sợi dây thừng, xông tới cạnh Nha Đầu, toan trói. Nha Đầu hỏi: "Em có tội chi mà bị trói?" Ni Tử đáp: "Tội dám bỏ nhà để trốn theo trai! Mi không biết xấu hổ hay sao?" Nha Đầu nổi giận, nói: "Trốn theo nhiều trai khác nhau th́ mới xấu hổ, chứ chỉ trốn theo một trai thôi th́ việc chi mà phải xấu hổ!" Thấy Nha Đầu nói cạnh ḿnh, Ni Tử nổi giận, giơ tay giựt đứt vạt áo Nha Đầu.

Nghe tiếng xô xát ngoài pḥng khách, con hầu bà vú đều tỉnh giấc, đổ xô ra bảo vệ Nha Đầu. Thấy ḿnh cô thế, Ni Tử kinh hăi, vội bỏ chạy. Nha Đầu nói với Vương Văn: "Chị Ni Tử về rồi th́ thế nào mẹ thiếp cũng sẽ tới! Họa lớn đến nơi rồi, ḿnh phải tính ngay kẻo tr­­ễ" Vương Văn nói: "Tùy nàng muốn tính ra sao th́ tính!" Nha Đầu bèn ra lệnh cho tất cả mọi gia nhân phải sửa soạn hành trang để lên đường ngay.

Trong khi mọi người đang sửa soạn hành trang, Vương Văn chợt nh́n thấy mụ chủ đứng sừng sững ngay giữa pḥng khách nhà ḿnh. Chẳng hiểu mụ tới từ lúc nào, vào bằng lối nào, Vương Văn kinh hăi quá. Nh́n thấy Nha Đầu ở trong pḥng, mụ hầm hầm nổi giận, mắng: "Ta vẫn biết mi là một con nhỏ vô l­­ễ, bướng bỉnh nên mi sẽ chẳng chịu để cho con Ni Tử bắt mi về đâu! V́ thế ta phải theo sau con Ni Tử ngay để tới đây bắt mi!" Nha Đầu sợ tái mặt, vội quỳ xuống đất, khóc lóc van xin: "Con lạy mẹ, xin mẹ đừng bắt con về!" Chẳng nói chẳng rằng, mụ xông tới nắm lấy tóc Nha Đầu, kéo sềnh sệch ra ngoài đường. Vương Văn và lũ gia nhân chỉ biết đứng ngẩn người ra mà  nh́n mụ kéo Nha Đầu đi mất hút chứ chẳng ai dám nhảy vào can thiệp.

Sáng sau, Vương Văn bỏ cả ăn uống để có th́ giờ thu xếp tiền bạc đem tới Lục Hà, hy vọng có thể dùng tiền bạc làm xiêu ḷng mụ chủ, xin chuộc lại Nha Đầu.

Tuần sau, thu xếp xong, Vương Văn lên đường. Tới nơi, thấy kỹ viện vẫn c̣n nguyên, nhưng ngựa xe đă vắng bóng, chẳng có ai ở bên trong, Vương Văn bèn sang hàng xóm hỏi thăm th́ được biết mụ chủ đă dọn kỹ viện đi, song chẳng ai biết là mụ dọn đi đâu? Vương Văn buồn rầu ủ rũ.

Chẳng biết làm thế nào, Vương Văn đành trở lại Hán Giang, bán cửa tiệm, thu xếp tiền bạc, rồi dắt cả lũ gia nhân về quê ở Đông Xương.   

          Tám năm sau.

Một hôm, Vương Văn lại dẫn Bộc Thạch đi du ngoạn. Nghĩ lần trước đă đi du ngoạn ở Lục Hà nên lần này Vương Văn đổi chỗ, đi du ngoạn ở Bắc Đô, thuộc tỉnh Hà Bắc. Tới nơi, hai thầy tṛ dạo xem phố xá.

Khi đi qua cổng một viện cô nhi, chợt nh́n thấy một đứa bé trai chừng 7, 8 tuổi, đứng chơi ở cổng, trông giống chủ nhân ḿnh, Bộc Thạch bèn dừng chân đứng nh́n. Thấy gia đồng đứng nh́n, Vương Văn bèn giục: "Bộc Thạch! Đi thôi! Sao cứ đứng nh́n đứa bé măi như thế?" Bộc Thạch cười, đáp: "V́ trông nó giống chủ nhân!" Vương Văn liền quay lại xem mặt đứa bé. Thấy đứa bé quả giống ḿnh, Vương Văn hết sức kinh ngạc. Tuy nhiên, Vương Văn lại thấy phong thái của đứa bé hung dữ chứ không hiền ḥa như ḿnh. V́ không vợ không con mà lại thấy đứa bé giống ḿnh, Vương Văn chợt nảy ư muốn chuộc về làm con nuôi để nối dơi tông đường! Vương Văn bèn đem ư ấy nói với Bộc Thạch. Bộc Thạch tán đồng ngay.

Hỏi thăm, được biết chủ viện là một tiên sinh họ Thái, Vương Văn bèn xin vào gặp, ngỏ ư muốn chuộc đứa bé về làm con nuôi. Thái tiên sinh ưng thuận. Vương Văn hỏi giá, rồi bảo Bộc Thạch mở bọc đếm tiền trả tiên sinh. Xong xuôi, hai thầy tṛ dắt đứa bé đi.

Vương Văn hỏi đứa bé: "Tại sao con lại ở trong viện này?" Đứa bé đáp: "Con nghe Thái tiên sinh kể rằng khi mới sanh ra đời, con đă bị vứt bỏ ở một ngơ hẻm trong thành phố. T́nh cờ được tiên sinh đi qua nh́n thấy, nên đem về nuôi!" Hỏi: "Con tên chi?" Đáp: "Tên Tư!" Hỏi: "Họ chi?" Đáp: "Họ Vương!" Hỏi: "Con bị vứt bỏ từ khi mới sanh ra đời, sao lại biết là ḿnh họ Vương?" Đáp: "V́ Thái tiên sinh kể rằng khi tiên sinh đem con về viện th́ thấy ở chung quanh cổ con có đeo một thẻ bài mang mấy chữ: "Đứa bé này là Vương Tư, con của ông Vương Văn, quê ở tỉnh Sơn Đông" Kinh ngạc quá, Vương Văn nói: "Ta cũng tên Vương Văn, cũng quê ở tỉnh Sơn Đông, nhưng có vợ con chi đâu? Chắc cha ruột của con là một người trùng họ trùng tên với ta!" Đứa bé chẳng nói chi, chỉ giương mắt nh́n Vương Văn.

Hai thầy tṛ bèn đem đứa bé về Đông Xương. Thấy đứa bé giống Vương Văn như đúc, người làng đều nghĩ nó là con của Vương Văn với một người đàn bà ở xa, nay đă lớn, nên bị cha tới bắt đem về! V́ thế, chẳng ai thắc mắc chi.

          Thêm mười năm sau.

Vương Tư lớn lên, có sức khỏe hơn người, nhưng tính rất hiếu sát, chỉ thích đi săn chứ chẳng thích ở nhà làm ruộng. Vương Tư lại thường hay gây sự đánh nhau với trẻ trong làng. Vương Văn hết sức răn dạy con, song Vương Tư vẫn chứng nào tật nấy.

Vương Tư thường khoe với người làng rằng ḿnh có tài nh́n thấy ma chồn. nhưng người làng đều cho là nói khoác, nên chẳng ai tin. Thế nhưng, một hôm, có một gia đ́nh trong làng bị ma chồn quấy phá, người nhà chẳng sao trừ được, đành bàn nhau cứ thử đi mời Vương Tư tới nhà coi giùm xem sao. Vương Tư tới nơi, vào pḥng khách, đảo mắt nh́n quanh, rồi đưa tay chỉ vào một chỗ trống trong pḥng, bảo người nhà cứ lấy gậy mà vụt vào đó. Người nhà làm theo lời th́ quả nhiên nghe thấy có tiếng chồn kêu chin chít, rồi thấy lông chồn bay rụng đầy sàn, máu me tung tóe. Từ đó, ma chồn hết quấy phá gia đ́nh ấy và người làng mới bắt đầu tin là Vương Tư có tài nh́n thấy ma chồn.    

          Ít lâu sau. Một hôm, Vương Văn ra quán đầu làng uống rượu. Chợt thấy ở chiếc bàn góc quán có một tửu khách, trông giống Đông Lâu, nhưng mặt mũi nhăn nhúm, áo quần xốc xếch, đang ngồi nhâm nhi chén rượu, Vương Văn thử lên tiếng gọi: "Triệu ca!" Nghe có người gọi tên ḿnh, tửu khách đảo mắt nh́n quanh. Nhận ra Vương Văn, tửu khách mừng rỡ, thốt: "Trời ơi! Vương đệ đó ư?"

Biết tửu khách đúng là Đông Lâu, Vương Văn vội chạy tới bàn, hỏi: "Đại ca về đây từ bao giờ?" Đông Lâu đáp: "Mới được ba ngày!" Hỏi: "Đại ca thường ưa uống rượu ở nhà, sao hôm nay lại ra đây uống?" Đáp: "Uống rượu ở nhà th́ phải có bạn, c̣n không có bạn th́ phải ṃ ra đây! Bây giờ gặp hiền đệ th́ có bạn rồi! Thôi hăy về nhà ngu ca mà đối ẩm, hàn huyên!" Rồi Đông Lâu đứng dậy trả tiền chủ quán, kéo Vương Văn về nhà, sai gia nhân bày tiệc.

Trong tiệc, ngắm nh́n sắc diện Đông Lâu, Vương Văn hỏi: "Sao bây giờ trông đại ca tiều tuỵ thế này?" Đông Lâu thở dài đáp: "Chẳng biết phải trả lời hiền đệ thế nào cho đúng! Ngu ca tiều tuỵ thế này là v́ cái t́nh quấn quưt nơi kỹ viện, mà cái t́nh này chỉ là cái t́nh quấn quưt đồng tiền mà thôi! Bây giờ ngu ca tỉnh ngộ th́ đă muộn rồi!" Ngậm ngùi hồi lâu, Vương Văn mới hỏi: "Từ ngày chúng ta chia tay nhau ở Lục Hà, đại ca sinh hoạt ra sao?" Đông Lâu đáp: "Một tuần sau ngày mụ chủ tới Hán Giang bắt Nha Đầu về th́ mụ bỏ Lục Hà, dời kỹ viện lên Bắc Đô, bắt cả Ni Tử và Nha Đầu đi theo. Chắc hiền đệ đă biết chuyện ngu ca say mê Ni Tử! V́ thế, khi được tin mụ dời kỹ viện, ngu ca vội vàng bán hết cửa tiệm rồi gom góp vốn liếng được hơn hai vạn lạng vàng, đi theo mẹ con mụ lên Bắc Đô. Dọc đường mụ cứ sui Ni Tử moi tiền của ngu ca để đưa cho mụ. Tới Bắc Đô, ngu ca lại bỏ tiền ra mua một cửa tiệm ngay cạnh kỹ viện của mụ để hàng ngày được gần gũi với Ni Tử. V́ lúc đó ngu ca c̣n nhiều tiền nên c̣n được quư trọng. Ni Tử tiêu xài hoang phí lắm. Ngày nào thị cũng ṿi tiền ngu ca. Ngu ca buôn bán, lăi được một đồng th́ thị ṿi tới hai đồng, khiến vốn liếng của ngu ca cứ hao hụt dần. Cuối năm tính sổ, lần nào ngu ca cũng thấy vốn liếng của ḿnh bị cụt đi cả ngàn lạng. Khi ngu ca đă cạn tiền, chẳng thể cung cấp được cho thị như trước được nữa th́ cả hai mẹ con đều trở mặt, càng ngày càng coi khinh ngu ca. Rồi thị bỏ rơi ngu ca để đi theo nhiều đàn ông khác. Có lần thị bỏ ngu ca ở nhà một ḿnh ba ngày ba đêm liền. Ngu ca ghen lắm, nhưng v́ đă cạn tiền nên cũng chẳng sao giữ nổi thị" 

Lát sau, Vương Văn hỏi: "Đại ca có nghe tin tức ǵ về Nha Đầu không?" Đông Lâu đáp: "Có! Hôm mụ chủ bắt Nha Đầu đem về Lục Hà th́ mụ đánh cho nàng một trận đau lắm. Tới Bắc Đô, mụ bắt nàng phải ra tiếp khách. Nàng bảo mụ cứ giết nàng đi chứ nàng thề là sẽ chẳng bao giờ ra tiếp khách! Mụ lại đánh cho nàng một trận nhừ tử, nhốt vào pḥng tối, chỉ cho ăn uống cầm hơi để đủ sống mà thôi. Nàng hoài thai, sanh được một đứa bé trai ở Bắc Đô, đặt tên là Vương Tư, hiền đệ có biết không?" Vương Văn gật đầu, đáp: "Biết! Nhưng bây giờ đứa bé ấy ở đâu?" Đông Lâu đáp: "V́ sợ mụ chủ giết chết đứa bé nên nàng viết tên nó vào một thẻ bài, đeo vào cổ nó, rồi nhờ người đem vứt nó vào một ngơ hẻm ở Bắc Đô. Mới đây, ngu ca nghe nói nó đă được ông chủ một viện cô nhi ở Bắc Đô đem về nuôi. Nó là giọt máu của hiền đệ đó! Bây giờ chắc nó cũng 17, 18 rồi!" Vương Văn cảm động ứa nước mắt, nói: "Nhờ trời run rủi, nghiệt tử đă được về ở với tiểu đệ rồi!" Rồi Vương Văn thuật lại việc ḿnh chuộc Vương Tư ra khỏi viện cô nhi ở Bắc Đô.

Lát sau, Vương Văn lại hỏi: "Ở Bắc Đô, đại ca có gặp Nha Đầu không?" Đông Lâu đáp: "Có! Cách đây một tháng, một hôm mụ chủ đi đâu chẳng rơ, Nha Đầu lẻn được ra ngoài, tới gơ cửa nhà ngu ca. Ngu ca ra mời nàng vào nhà nói chuyện. Nghe ngu ca than phiền về chuyện Ni Tử, nàng nói rằng ở kỹ viện, chẳng có mối t́nh nào là lâu dài cả, kẻ được kỹ nữ quấn quưt bao giờ cũng phải là kẻ có tiền và hào phóng. Nàng bảo ngu ca ngây thơ lắm, lầm tưởng Ni Tử thương yêu ḿnh nên mới rước lấy họa vào thân như ngày hôm nay! Rồi nàng khuyên ngu ca nên dứt Ni Tử ngay th́ may ra c̣n giữ được chút vốn liếng mà an hưởng tuổi già! Lúc đó, ngu ca mới như người tỉnh mộng, rồi mới quyết định dứt t́nh với Ni Tử, bán rẻ cửa tiệm, thu vén vốn liếng, dắt lũ gia nhân về đây dưỡng lăo!" Nghe Đông Lâu thuật chuyện, Vương Văn cứ thở dài, thương xót cho người biểu huynh.

Vương Văn lại hỏi: "Trước khi về đây, đại ca có gặp Nha Đầu không?" Đông Lâu đáp: "Có! Ngu huynh có tới kỹ viện chào mẹ con mụ chủ. Nhân tiện, ngu ca xin vào pḥng tối thăm Nha Đầu. V́ vẫn c̣n chút nể mặt ngu ca, mụ cho ngu ca vào thăm. À, nàng có gửi cho hiền đệ một lá thư, nhờ ngu ca chuyển!"

Vương Văn mừng quá, vội hỏi: "Lá thư đâu?" Đông Lâu đáp: "Hiền đệ cứ ngồi ở ngoài này mà uống rượu, để ngu ca vào trong nhà t́m thư cho!"

Lát sau, Đông Lâu đem ra một lá thư, trao cho Vương Văn. Vương Văn vội đỡ lấy, mở ra đọc, th́ thấy thư viết như sau: "Thiếp là Nha Đầu! Thấm thoắt đă 18 năm xa cách, thiếp nhớ chàng vô tả. Muốn biết trong 18 năm qua thiếp bị khổ cực như thế nào, xin chàng cứ hỏi Triệu ca th́ sẽ rơ. Vừa nghe tin thằng Vương Tư đă được về ở với chàng, thiếp mừng lắm. C̣n thiếp th́ vẫn đang bị hành hạ khổ sở. Ban ngày th́ không được nh́n thấy ánh mặt trời, không có đủ cơm ăn nước uống, bị roi vọt rách da rách thịt, ban đêm th́ bị bỏ nằm co ro trong xó lạnh, không chăn không gối. Qua được một ngày, dài tựa một năm. Nếu chàng chưa quên t́nh nghĩa vợ chồng khi ở Hán Giang, nếu chàng c̣n cảm thấy lạnh lẽo trong giấc cô miên, th́ xin chàng hăy cùng con mưu tính cứu thiếp ra khỏi chốn địa ngục trần gian này. Tuy nhiên, xin chàng nhớ dặn thằng Vương Tư đừng có sát hại hay đả thương mẹ thiếp và chị Ni Tử, v́ dầu sao th́ hai người ấy vẫn là ruột thịt của thiếp. Đó là sở nguyện của thiếp, xin chàng nhớ dặn con giùm!" Đọc thư xong, Vương Văn mím môi nén khóc, mở bọc lấy 10 lạng vàng ra tặng Đông Lâu, rồi cho lá thư vào túi, xin cáo biệt.

Về nhà, Vương Văn gọi con vào pḥng, bảo ngồi xuống ghế, thuật cho nghe đầu đuôi câu chuyện, rồi đưa lá thư cho con coi. Đọc thư xong, mắt Vương Tư đỏ ngầu, long lên ṣng sọc, tựa hồ như chỉ muốn ăn tươi nuốt sống kẻ thù.

Ngay ngày hôm ấy, Vương Tư sửa soạn hành trang, đem bội đao với cung tên ra đeo bên hông rồi xin phép cha cho đi Bắc Đô cứu mẹ. Vương Văn bèn vào pḥng riêng lấy ra một gói tiền trao cho con, nói: "Con hăy cầm lấy gói tiền này làm lộ phí. Phải nhớ lời mẹ dặn, nghe không?" Vương Tư vâng dạ, cám ơn cha, rồi giắt gói tiền vào bọc mà lên đường.

Tới Bắc Đô, hỏi thăm được đường tới kỹ viện của mụ chủ, Vương Tư bèn t́m đến. Tới nơi, thấy ngựa xe của khách làng chơi đậu đầy ngoài sân, Vương Tư bèn nắm chặt chuôi bội đao, rút đao khỏi vỏ, xông vào pḥng khách.

          Đang ngồi bồi tiếp khách làng chơi uống rượu, chợt nh́n thấy Vương Tư cầm bội đao xông vào pḥng, Ni Tử sợ tái mặt. Đoán là d́ Ni Tử, Vương Tư chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng cầm bội đao xông tới, chém một nhát ngang cổ Ni Tử. Đầu Ni Tử bay đi, thân h́nh đổ xuống đất, hóa thành một đầu chồn với một xác chồn.

          Nghĩ Vương Tư là kẻ cướp, khách làng chơi bỏ chạy tán loạn. Vương Tư bèn cầm đao xông vào nhà trong t́m mụ chủ. Chẳng thấy ai, Vương Tư chạy xuống bếp.

          Đang ở dưới bếp dạy t́ nữ cách nấu canh, chợt nh́n thấy Vương Tư cầm đao xông vào, mụ chủ biết ngay là có biến, vội tàng h́nh biến mất. T́ nữ nấu canh sợ quá, ngất đi, ngă vật xuống sàn. Vương Tư ngước mắt nh́n lên rường nhà rồi chợt rút tên, ráp vào cung, giương thẳng cánh, hướng lên rường nhà mà bắn.

          Mũi tên vừa bay đi th́ nghe có tiếng một vật nặng rơi bịch xuống sàn. Vương Tư nh́n xem th́ lại thấy một xác chồn, bị mũi tên xuyên qua tim mà chết, máu ứa đầy ngực. Vương Tư bèn chạy tới dùng bội đao chặt đầu chồn ĺa khỏi xác.

          Vương Tư chạy đi t́m mẹ, vừa chạy vừa hô: "Mẹ ơi! Con tới cứu mẹ đây!" Biết là con ḿnh đă tới, Nha Đầu bèn dùng hết sức mà hét: "Tư ơi! Mẹ ở đây!" Vương Tư bèn phóng ḿnh tới pḥng có tiếng hét, phá cửa mà vào. Gặp nhau, hai mẹ con cùng mừng rỡ, cùng rú lên, rồi chạy tới ôm chầm lấy nhau.

          Khi buông con ra, Nha Đầu hỏi: "Bà ngoại và d́ Ni Tử đâu?"Vương Tư đáp: "Đă giết chết cả rồi!" Nha Đầu bực tức nh́n con, trừng mắt hỏi: "Sao mi không tuân lời ta dặn?" Vương Tư đứng lặng im, chẳng đáp. Nha Đầu nói: "Thôi, lỡ rồi! Hăy chạy đi mua ngay hai cỗ quan tài đem về đây liệm xác bà ngoại và di Ni Tử rồi đem đi mai táng! C̣n đứng đó làm chi?"

          Vương Tư nói: "Để con đem hai xác đi mua quan tài rồi bỏ vào đem đi chôn luôn chứ đem quan tài về đây làm ǵ?" Nha Đầu chẳng đáp, chỉ vào pḥng riêng, nằm vật xuống giường mà khóc.

          Vương Tư đem hai đầu và hai xác chồn ra đồng, lột lấy hai bộ da giấu vào túi, rồi mới lấy đao đào hố để chôn. Trở về kỹ viện, Vương Tư vào pḥng t́m mẹ, nói: "Con đă chôn rồi!" Nha Đầu nói: "Phải sửa soạn hành trang để khởi hành ngay lập tức! Nếu chần chừ sẽ gặp rắc rối to!" Vương Tư vâng dạ rồi xông vào pḥng riêng của mụ chủ và Ni Tử mà lục lọi, lấy được hai túi đầy vàng bạc châu báu, cất vào bọc rồi ra giục mẹ về quê. Nha Đầu vội đi tắm gội, lấy quần áo mới của Ni Tử ra mặc rồi theo con lên đường về Đông Xương.

          Tới nhà, gặp chồng, Nha Đầu ôm chầm lấy chồng mà khóc, buồn vui lẫn lộn. Vương Văn hỏi con: "Bà ngoại với d́ Ni Tử đâu?" Vương Tư vỗ vào chiếc túi lớn đeo bên ḿnh, đáp: "Ở cả trong túi này!" Vương Văn kinh ngạc, hỏi: "Nói thế nghĩa là ǵ?" Vương Tư chẳng đáp, chỉ tḥ tay vào túi lấy ra hai bộ da chồn đưa cho cha. Vương Văn càng kinh ngạc.

          Thấy con ḿnh lột da mẹ ḿnh và chị ḿnh, Nha Đầu giận đến tái mặt, hét lớn: "Thằng nghiệt tử! Sao mi dám hỗn láo như vậy?" rồi nằm lăn xuống sàn nhà, nắm tay đấm ngực thùm thụp mà gào thét: "Mi giết nốt ta đi! Mi giết nốt ta đi!" Vương Văn vội vỗ về an ủi vợ, mắng con: "Ta đă bảo mi phải nhớ lời mẹ dặn, không được thương sát bà ngoại với d́ Ni Tử mà sao mi chẳng nghe lời?" Bị cha mẹ mắng chửi, Vương Tư uất ức, vùng vằng nói với mẹ: "Sao mẹ  chóng quên những kẻ hành hạ, đánh đập ḿnh như thế? Bộ mẹ chẳng biết hận thù là ǵ hay sao? Chẳng giết những kẻ đó th́ làm sao giờ này mẹ được an vui đoàn tụ với gia đ́nh?" Nghe con nói, Nha Đầu càng uất ức, gào thét ầm ĩ cả gian pḥng. Vương Văn phải xen vào để can gián hai mẹ con.

          Vương Văn bảo con: "Mi hăy liệm hai bộ da này rồi đem ra nghĩa trang mà chôn ngay đi! Chôn xong, phải về đây tŕnh cho ta biết!"

Vương Tư vùng vằng đem hai bộ da chồn đi chôn rồi về nói với cha: "Chôn rồi!" Lúc đó Nha Đầu mới nguôi cơn uất.

          Vương Tư đưa hết vàng bạc châu báu lấy được ở kỹ viện cho cha.

          Nghĩ ḿnh có được ngày hôm nay là nhờ ở 10 lạng vàng của Đông Lâu cho khi ḿnh đi du ngoạn ở Lục Hà, Vương Văn bèn đem 100 lạng vàng tới biếu Đông Lâu. Đông Lâu hỏi: "Hiền đệ lấy vàng này ở đâu ra mà nhiều thế?" Vương Văn bèn thuật lại việc Vương Tư giết mụ chủ và Ni Tử rồi lấy của cải ở kỹ viện Bắc Đô đem về. Đông Lâu hết sức kinh ngạc, và lúc đó mới biết cả ba mẹ con mụ chủ đều là chồn.

          Vương Văn dùng vàng bạc châu báu của con đưa cho để làm vốn đi buôn. V́ kiếm được nhiều tiền lời nên gia đ́nh Vương Văn mỗi ngày một thêm giàu có.

          Vương Tư thờ cha mẹ rất có hiếu, song tính t́nh rất nóng nảy, lỗ măng. Ai hơi nói động tới một chút là rú lên rất man dại, tựa như ác thú. Thấy thế, Nha Đầu nói với chồng: "Con ḿnh có những sợi gân hung bạo ở tay chân và sau gáy, nếu không cắt bỏ th́ thế nào cũng sẽ có ngày nó giết người. Lúc đó th́ gia đ́nh ḿnh sẽ bị tù tội, khuynh gia bại sản!" Vương Văn hỏi: "Thế  th́ ḿnh phải làm thế nào?" Nha Đầu đáp: "Chàng khỏi lo, thiếp đă có cách!" Rồi Nha Đầu ngầm chuẩn bị một bó dây da thực chắc.

Một đêm, ŕnh lúc Vương Tư ngủ say, Nha Đầu lấy bó dây, rủ chồng lẻn vào pḥng con, bảo chồng lấy dây trói chặt tay chân con vào bốn chân giường.

Vương Tư chợt tỉnh, ngước mắt nh́n thấy cha mẹ đang trói ḿnh, lièn hỏi: "Con có tội chi mà bị trói?" Nha Đầu đáp: "Con chẳng có tội chi cả! Mẹ chỉ muốn châm cứu cho con khỏi bệnh nóng giận mà thôi! Không đau đâu!" Vương Tư rú lên như thú dữ, vùng vẫy để vuột ra nhưng v́ dây chắc, trói chặt, nên chẳng sao thoát ra được.

Vùng vẫy hồi lâu, Vương Tư mệt lử, đành nằm im. Nha Đầu bèn lấy dao sắc rạch vào hai xương mắt cá chân của Vương Tư, sâu tới bốn phân rồi lấy móc thép móc ra một sợi gân đen mà cắt đi. Vương Tư đau quá, rú lên rất man dại.

Sau đó Nha Đầu lại rút gân đen ở hai khuỷu tay và ở gáy của con ra mà cắt bỏ. Cắt xong, hai vợ chồng mới cởi trói cho con, vỗ về an üi rồi bảo nằm yên mà ngủ để dưỡng thương.

Sáng sau, khi tỉnh giấc, tắm rửa xong, Vương Tư vẫn tới pḥng cha mẹ vấn an như thường lệ. Vương Văn hỏi con: "Bây giờ con thấy trong người ra sao?" Vương Tư đáp: "Đêm qua, khi thức giấc, tự nhiên con nhớ lại những hành động khi trước th́ mới thấy rằng khi trước con giống như ác thú chứ chẳng phải là người!" Nghe con nói thế, vợ chồng Vương Văn cùng vui mừng.

          Từ đó, Vương Tư đổi hẳn tính nết, không c̣n nóng nảy hung bạo như trước nữa mà lại điềm đạm hiền ḥa, được người làng khen ngợi.

         

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com