www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

410. THANH PHƯỢNG
 


Họa lâu nhất giác nguyệt tam canh

Minh chúc quang trung tiếu ngữ nghênh

Nhàn độc nhất thiên Thanh Phượng truyện

Phong lưu di­­­ễm phúc tiện cuồng sinh
 


 

410. DUYÊN PHẬN VỚI CHỒN

 

          Huyện Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây, có Cảnh công, ḍng dơi thế gia. Cảnh công cùng gia đ́nh và đám gia nhân, gồm lăo bộc, tráng nô, t́ nữ, nhũ mẫu, cư ngụ trong một đệ trạch rộng lớn, có dăy lầu xá trải dài.

            Vào mấy đời trước, gia đ́nh các tiền nhân họ Cảnh cư ngụ hết cả đệ trạch, nhưng đến đời Cảnh công th́ ḍng họ đă suy vi, đệ trạch bị bỏ phế quá nửa. V́ thế, vào ban đêm, có nhiều chuyện quái dị xảy ra, như cửa pḥng tự nhiên mở đóng, khiến đám gia nhân thập phần kinh hăi. Cảnh công cũng kinh hăi, đưa cả gia đ́nh tới ở biệt thự, chỉ lưu lại ông lăo canh cổng đệ trạch, khiến đệ trạch càng hoang lạc, cỏ mọc ngập đầu người. Có kẻ nói, nhiều đêm, khi đi qua cổng đệ trạch, người ta nghe thấy cả tiếng cười, câu hát ở bên trong.

            Anh ruột của Cảnh công có người con trai, tên Khứ Bệnh, 21 tuổi, là nho sinh, đă có vợ là Chiêm-thị. Khứ Bệnh tính cuồng phóng, không câu thúc, dặn ông lăo canh cổng nếu thấy trong đệ trạch có điều chi quái dị th́ chịu khó chạy tới báo cho ḿnh hay.

            Một đêm, thấy trên khu lầu bỏ phế, tự nhiên có đèn bật sáng rồi tắt đi, ông lăo bèn chạy tới báo. Khứ Bệnh liền cầm dao theo ông lăo tới đệ trạch coi.

            Thấy có đèn bật tắt, đúng như lời ông lăo, Khứ Bệnh liền ngỏ ư muốn lên khu lầu bỏ phế để coi. Ông lăo ngăn cản, nhưng Khứ Bệnh không nghe.

            Vốn quen thuộc mọi nơi trong đệ trạch, Khứ Bệnh dùng dao phạt cỏ mà bước vào khu bỏ phế. Lên lầu, nghe có tiếng người nói cười trong một căn pḥng, Khứ Bệnh bèn gión gién bước tới cửa.

            Ghé mắt ḍm vào, Khứ Bệnh thấy ở giữa pḥng có kê một bộ bàn ghế rất đẹp. Trên mặt bàn, chung quanh hai ngọn đuốc lớn làm pḥng sáng như ban ngày, có rượu thịt bày la liệt. Quanh bàn, có 4 người: một đàn ông trạc ngoại 50, vấn khăn theo kiểu nhà nho, ngồi quay mặt về hướng nam, một thiếu phụ xấp xỉ 50, ngồi quay mặt về hướng bắc, một thiếu niên, tuổi chừng 20, ngồi quay mặt về hướng tây và một nữ lang, tuổi chừng 16, ngồi quay mặt về hướng đông. Bốn người yến ẩm, nói cười rất vui vẻ.      

            Khứ Bệnh bèn mở cửa, đột nhập vào pḥng, mỉm cười mà nói:"Có khách không được mời mà cũng tới!" Giật ḿnh kinh hăi, mọi người cùng vụt chạy ra khỏi pḥng, chỉ có người đàn ông ở lại, đứng dậy mà hỏi:"Tú tài là ai? Sao lại xông vào nhà kẻ này?" Khứ Bệnh đáp:"Đây là nhà tiểu sinh, đâu phải nhà tiên sinh? Tiên sinh tới chiếm ngụ, đem rượu ngon vào uống, nhưng lại keo kiệt quá, không mời chủ nhà một chén!" Ngắm Khứ Bệnh hồi lâu, người đàn ông lắc đầu mà nói:"Tú tài đâu có phải là chủ nhă!" Khứ Bệnh đáp:"Tuy không phải là chủ nhà, nhưng là cháu của chủ nhà, gọi chủ nhà bằng chú ruột!" Người đàn ông sửng sốt:"Thế ra tú tài là công tử Khứ Bệnh đó sao? Kẻ này ngượng mộ đại danh đă từ lâu, nay mới được gặp!" Rồi chắp tay mời Khứ Bệnh ngồi vào bàn, kêu t́ nữ dẹp tiệc cũ, bày tiệc mới. Khứ Bệnh ngăn lại. Người đàn ông bèn lấy chén mới, rót rượu mời khách. Khứ Bệnh nói:"Người xưa, khi tiếp khách, không bắt con cháu phải lánh mặt. Vậy xin tiên sinh cho mời tất cả mọi người vào cùng yến ẩm. Người đàn ông bèn lên tiếng gọi:"Hiếu Nhi!" Khi thiếu niên từ ngoài hành lang bước vào, người đàn ông giới thiệu:"Đây là nhụ tử, tên gọi Hiếu Nhi!" Hiếu Nhi bèn chắp tay, ngồi xuống cạnh Khứ Bệnh. Vốn tính hào sảng, Khứ Bệnh nói chuyện nghĩa lư với người đàn ông.

            Hiếu Nhi cũng góp chuyện. Thấy Hiếu Nhi nói chuyện hợp ư ḿnh, Khứ Bệnh đề nghị kết nghĩa anh em. Hiếu Nhi đưa mắt nh́n cha. Người đàn ông gật đầu. Hiếu Nhi bèn nói ḿnh 19. Khứ Bệnh nói ḿnh 21, rồi gọi Hiếu Nhi bằng tiểu đệ.

            Chợt gười đàn ông hỏi:"Nghe nói ông nội công tử có viết cuốn Đồ Sơn Ngoại Truyện, nói về việc vua Vũ cưới người con gái ḍng họ Đồ Sơn, chẳng hay công tử có biết chuyện ấy chăng?" Khứ Bệnh đáp:"Thưa có!" Người đàn ông nói:"Kẻ này chính là hậu duệ của ḍng họ Đồ Sơn. Tuy nhiên, ḍng họ kẻ này chỉ c̣n giữ được phần phả hệ ghi chép những chuyện từ triều Đường trở về sau, c̣n phần ghi chép những chuyện từ triều Ngũ Đại trở về trước th́ đă thất truyền. Nay may mắn, cha con kẻ này được công tử chiếu cố, xin công tử rủ ḷng thương mà chỉ dạy cho!" Khứ Bệnh bèn ngồi thuật lại câu chuyện ghi trong cuốn Đồ Sơn Ngoại Truyện của ông nội ḿnh, nói về người con gái ḍng họ Đồ Sơn giúp vua Vũ dẹp giặc. Thấy hay quá, Đồ Sơn ông bèn xin Khứ Bệnh ngưng thuật, rồi nói với con:"Cảnh công tử đây chẳng phải là ai xa lạ. Nay gia đ́nh ta may mắn được công tử chiếu cố, thuật cho nghe nhiều điều mới lạ, con nên đi mời thân mẫu với chị Thanh Phượng vào đây cùng nghe câu chuyện về công đức của vị nữ tổ nhà ta!" Hiếu Nhi liền đứng dậy, đi ra khỏi pḥng.

            Lát sau, Hiếu Nhi trở vào pḥng cùng với thiếu phụ và nữ lang. Đưa mắt nh́n, Khứ Bệnh thấy nữ lang cực kỳ di­­ễm lệ, cặp mắt như sóng mùa thu, vẻ mặt thông minh, dáng dấp yểu điệu, trong chốn nhân gian ḿnh chưa từng được nh́n thấy người đẹp như thế bao giờ.

            Đồ Sơn ông bèn đưa tay chỉ thiếu phụ mà giới thiệu:"Đây là tiện nội!" Rồi chỉ nữ lang mà nói:"Đây là cháu gái, tên Thanh Phượng, gọi kẻ này bằng chú ruột! Cháu khá thông minh, phàm điều chi đă nghe thấy hoặc trông thấy một lần th́ không bao giờ quên. V́ thế, xin phép công tử cho cháu được vào dự thính!" Khứ Bệnh đáp:"Không dám! Xin tiên sinh cứ tự nhiên cho!"

            Rồi Khứ Bệnh ngồi thuật lại câu chuyện người con gái ḍng họ Đồ Sơn giúp vua Vũ dẹp giặc.

            Thuật chuyện xong, Khứ Bệnh vừa uống rượu vừa nh́n Thanh Phượng chằm chặp, mắt không dời giai nhân. Biết Khứ Bệnh nh́n ḿnh, Thanh Phượng cúi đầu e thẹn. Thấy thế, Khứ Bệnh bèn đưa mắt nh́n xuống gót chân Thanh Phượng. Thanh Phượng chỉ chụm hai gót chân lại chứ không tỏ vẻ oán giận.

            V́ quá say, thần chí bay bổng, bất giác Khứ Bệnh mất tự chủ, vỗ bàn mà nói:"Trên cơi trần, bậc đế vương cũng chưa chắc đă có được người vợ đẹp như thế này!" Thấy Khứ Bệnh say, thiếu phụ bèn đứng dậy, cầm tay Thanh Phượng kéo dậy, dắt ra khỏi pḥng. Thấy thế, Khứ Bệnh cũng đứng dậy, xin cáo biệt Đồ Sơn ông và Hiếu Nhi mà ra về.

            Tới nhà, thấy ḷng c̣n vấn vương Thanh Phượng, Khứ Bệnh liền trở lại căn pḥng trên lầu đệ trạch. Vào pḥng, thấy chỉ c̣n đèn đuốc với dư hương lan xạ của giai nhân, nhưng không c̣n bóng người, âm thanh cũng tịch mịch, Khứ Bệnh lại chán nản mà ra về.

            Sáng sau, Khứ Bệnh bàn với vợ dọn nhà vào ở hẳn trong đệ trạch. Chiêm thị lắc đầu, không thuận. Thấy thế, Khứ Bệnh bèn đem bàn với giường của ḿnh vào căn pḥng trên lầu đệ trạch để ngồi đọc sách và nằm ngủ, mong được gặp lại Thanh Phượng.

            Đêm ấy, Khứ Bệnh ra bàn ngồi, lấy giấy bút làm thơ. Lát sau, mệt mỏi, vừa dựa đầu vào thành ghế thiu thiu, bỗng Khứ Bệnh thấy một quỷ, mặt đen như mực, từ ngoài hành lang bước vào, xơa tóc trợn mắt nh́n ḿnh, tựa hồ như dọa trẻ con. Khứ Bệnh phá lên cười, rồi nhúng năm đầu ngón tay vào nghiên, quết mực lên mặt, trợn mắt nh́n lại quỷ. Thấy thế, quỷ ngượng ngùng, bước ra khỏi pḥng.

            Đêm sau, vào lúc canh khuya, vừa tắt đèn đi ngủ, chợt nghe thấy tiếng mở cửa lách cách ở pḥng bên, Khứ Bệnh bèn gión gién ra hành lang coi. Thấy cửa pḥng bên hé mở, Khứ Bệnh bèn đứng áp lưng vào tường hành lang để chờ xem có chuyện chi không.

            Lát sau, chợt nghe có tiếng hài lẹp xẹp, Khứ Bệnh nh́n thấy Thanh Phượng từ trong pḥng bước ra hành lang. Chợt nh́n thấy Khứ Bệnh đứng áp lưng vào tường, Thanh Phượng kinh hăi, chạy ngược vào pḥng, khóa chặt cửa lại.

            Khứ Bệnh bước tới quỳ ở trước cửa pḥng mà nói:"Chỉ v́ nương tử mà tiểu sinh phải dọn thư pḥng tới chốn nguy hiểm dữ dằn này để cư ngụ và đọc sách! Nay may mắn được gặp nương tử ở đây, vào lúc chung quanh không có ai khác, nếu nương tử cho phép tiểu sinh được nắm tay mà cười một tiếng, th́ dù có thác, tiểu sinh cũng không ân hận!" Từ trong pḥng, Thanh Phượng nói vọng ra:"Thâm t́nh tha thiết của công tử, há thiếp lại không biết hay sao? Thế nhưng, v́ khuê huấn nghiêm khắc, thiếp không dám phụng mệnh!"

            Khứ Bệnh bèn năn nỉ:"Nay tiểu sinh vừa đổi ư, không dám tưởng tới việc nắm tay nương tử nữa, chỉ mong được nh́n thấy dung nhan nương tử một lần thôi! Được như thế, tiểu sinh cũng măn nguyện lắm rồi!"

            Tựa hồ như tin ở lời hứa của Khứ Bệnh, Thanh Phượng bèn mở cửa, bước ra hành lang, rồi thong thả bước xuống lầu. Mừng quá, Khứ Bệnh bèn chậm chạp bước theo sau. Xuống lầu, Thanh Phượng mở khóa căn pḥng ở chân cầu thang mà bước vào. Khứ Bệnh vội bước vào theo th́ thấy trong pḥng chỉ có một giường với mấy bọc hành lư gói sẵn. Thanh Phượng nói:"May mà có duyên phận với công tử, thiếp mới được ở lại đây đêm nay để gặp công tử lần cuối, trước khi vĩnh biệt. Sau đêm nay, chúng ḿnh không nên nhớ đến nhau nữa v́ có nhớ cũng vô ích, chỉ tự ḿnh làm khổ ḿnh thôi!" Khứ Bệnh hỏi:"Tại sao?" Thanh Phượng đáp:"V́ chú thiếp muốn cách ly vĩnh viễn hai đứa ḿnh. Đêm qua, chú thiếp hoá trang thành quỷ dữ để dọa công tử, hy vọng công tử sẽ sợ mà lánh xa đệ trạch. Thế nhưng, v́ thấy công tử không sợ quỷ, nên hồi sáng, chú thiếp đă gieo quẻ, bói được một chỗ ở mới để dọn nhà đi. Chú thiếp đă bắt cả nhà phải dọn đi ngay, chỉ c̣n giường với mấy bọc hành lư này, bảo thiếp phải ở lại giữ, rồi sáng ra sẽ có người tới lấy đem đi! Thôi, công tử đi đi, kẻo chú thiếp tới bất chợt, bắt gặp thiếp cho công tử vào đây nói chuyện th́ khổ cho thiếp!" Khứ Bệnh năn nỉ:"Th́ nương tử hăy để cho tiểu sinh được nói một lời đă nao!"

Đang dùng dằng, chợt Thanh Phượng nh́n thấy Đồ Sơn ông bước vào pḥng. Kinh hăi quá, chẳng biết trốn đi đâu, Thanh Phượng chỉ c̣n cách đứng dựa lưng vào thành giường, đầu cúi nh́n dây lưng, tay mân mê dây lưng mà chờ sấm sét. 

            Nh́n thấy Khứ Bệnh ở trong pḥng, Đồ Sơn ông nổi giận mà mắng Thanh Phượng:"Con tiện t́ này! Mi làm nhục cả ḍng họ Đồ Sơn! Cút ngay đi, kẻo ta đánh chết bây giờ!" Cực kỳ kinh hăi, Thanh Phượng cúi đầu, bước ra khỏi pḥng. Đồ Sơn ông cũng bước ra theo.

            Đang bàng hoàng đứng lặng trong pḥng, đột nhiên Khứ Bệnh phóng ḿnh theo hai người để nghe ngóng t́nh h́nh. Khi bắt kịp, bỗng Khứ Bệnh nghe thấy tiếng Đồ Sơn ông mắng nhiếc Thanh Phượng thậm tệ, rồi sau đó, Khứ Bệnh nghe thấy tiếng Thanh Phượng khóc nức nở.

           Thấy ruột quặn đau như cắt, Khứ Bệnh liền lên tiếng:"Tội là tại tiểu sinh lần ṃ tới đệ trạch, chứ không phải là tại Thanh Phượng! Nay, dẫu phải chịu h́nh phạt dao cứa rựa chặt để cho Thanh Phượng được tha thứ, tiểu sinh cũng xin sẵn ḷng hứng chịu!" Thế nhưng Khứ Bệnh không nghe thấy Đồ Sơn ông nói ǵ. Lát sau, thấy cả hai chú cháu Thanh Phượng đều đă biến mất, bốn bề trở lại tịch mịch, Khứ Bệnh bèn thất thểu bước về nhà.

            Từ đó, tuyệt nhiên không c̣n ai nh́n thấy hoặc nghe thấy chuyện chi quái dị xảy ra trong đệ trạch nữa.

            Nghe nói Khứ Bệnh đă khiến được cả gia đ́nh chồn đang chiếm ngụ nửa đệ trạch phải bỏ đệ trạch mà đi, Cảnh công lấy làm lạ, bèn cho gọi Khứ Bệnh đến mà bảo:"Nghe nói cháu có công đuổi được gia đ́nh chồn ra khỏi đệ trạch, ta muốn thưởng công bằng cách bán rẻ đệ trạch cho cháu, chỉ tính nửa tiền thôi!" Nghe Cảnh công nói, Khứ Bệnh mừng lắm, bèn thuận mua ngay.

            Mua xong, Khứ Bệnh thích chí, bắt vợ là Chiêm thị phải theo ḿnh vào ở trong đệ trạch. Cư ngụ trong đệ trạch, Khứ Bệnh cảm thấy ḿnh càng ngày càng nhớ Thanh Phượng, nhưng giai nhân th́ đă biệt tăm. Hơn 10 tháng sau, Chiêm thị sanh trai, đặt tên là Quảng Độ.

            Năm sau.

            Nhân tiết Thanh Minh, Khứ Bệnh đi tảo mộ. Lúc về, Khứ Bệnh chợt thấy ở trước mặt có hai chồn nhỏ đang bị chó đuổi bắt rất gấp.

             Bỗng một chồn chạy rẽ xuống đồng cỏ rậm bên đường mà thoát vào rừng, c̣n chồn kia cứ chạy thẳng, tới gục đầu vào chân Khứ Bệnh, tai cụp lại, miệng kêu í í, tựa hồ như năn nỉ Khứ Bệnh cứu ḿnh.

            Thương hại chồn, Khứ Bệnh vội m vạt áo cho chồn nhảy vào, rồi ẵm chồn lên. Vừa lúc ấy, chó cũng chạy tới chỗ Khứ Bệnh. Khứ Bệnh bèn dậm chân dọa nạt mà đuổi chó đi.

            Về đệ trạch, Khứ Bệnh ẵm chồn lên khu bỏ phế trên lầu, đem vào một căn pḥng, thả lên giường. Vừa chạm giường, bỗng chồn biến thành Thanh Phượng. Thấy thế, Khứ Bệnh mừng quá, vội hỏi:"Nương tử đi đâu mà bị chó đuổi? C̣n chồn rẽ xuống đồng cỏ là ai?" Thanh Phượng đáp:"Nhân tiết Thanh Minh, thiếp dẫn t́ nữ đi chơi. Bất đồ, chủ tớ đều bị chó đuổi. Thiếp đang nghĩ là xác ḿnh sẽ bị chôn trong bụng chó th́ may mắn được gặp công tử rồi được công tử cứu sống! C̣n chồn rẽ xuống đồng cỏ là t́ nữ của thiếp!" Khứ Bệnh hỏi:"Bây giờ nương tử muốn tiểu sinh đối xử với nương tử ra sao?" Thanh Phượng đáp:"V́ thiếp đă được công tử cứu sống nên bây giờ thân thiếp là của công tử! Nếu công tử vẫn c̣n thương yêu thiếp th́ xin công tử cứ coi thiếp như vợ lẽ của công tử! Chỉ xin công tử đừng cho rằng thiếp là chồn mà ghét bỏ!" Khứ Bệnh nói:"Ngày đêm tiểu sinh mong nhớ nương tử, thức th́ tương tư, ngủ th́ mộng mị. Nay được gặp, thấy c̣n hơn là bắt được bảo vật, th́ làm sao mà có thể ghét bỏ nương tử cho được? Tuy nhiên, tiểu sinh chỉ sợ nương tử vẫn c̣n bị Đồ Sơn ông kiềm chế!" Thanh Phượng nói:"Nếu không xảy ra tai nạn bị chó đuổi, th́ làm sao mà thiếp gặp được công tử? Vậy th́ việc thiếp được làm vợ công tử cũng là do số trời! C̣n việc chú thiếp kiềm chế th́ thiếp nghĩ không đáng lo v́ chắc t́ nữ của thiếp sẽ về báo cáo với chú thiếp rằng thiếp đă chết trong bụng chó rồi! Do đó thiếp nghĩ thiếp có thể làm vợ của công tử suốt đời!" Mừng quá, Khứ Bệnh bèn sửa sang lại khu lầu bỏ phế cho Thanh Phượng cư ngụ.     

            Ba năm sau.

           Một đêm, Khứ Bệnh vừa vào thư pḥng đọc sách th́ chợt thấy Hiếu Nhi bước vào. Kinh ngạc quá, Khứ Bệnh hỏi:"Hiền đệ từ đâu tới mà không báo trước?" Hiếu Nhi đáp:"Thưa công tử, xin công tử xá cho cái tội đường đột lẻn vào đây mà không báo trước! Lư do là v́ tiểu đệ có chuyện cần phải khẩn cầu công tử nên không dám báo trước, v́ e công tử sẽ không cho gặp mặt!" Khứ Bệnh hỏi: "Chuyện chi?" Hiếu Nhi bèn quỳ xuống sàn mà đáp:"Chuyện thân phụ tiểu đệ gặp nạn!" Hỏi:"Nạn ǵ?" Đáp:"Thưa công tử, công tử có biết Tam Lang là ai không?" Khứ Bệnh gật đầu mà nói:"Biết! Tam Lang là trưởng nam một vị bằng hữu của cha tôi!" Hiếu Nhi bèn nói:"Tam Lang cưỡi ngựa, dẫn đoàn tùy tùng đi săn, vừa bắn được một chồn đen, nhưng chồn chưa chết, c̣n thoi thóp th. Hiện Tam Lang đang trên đường về nhà. Sáng ra, Tam Lang sẽ đi qua đây và sẽ ghé vào thăm công tử! V́ chồn đen ấy chính là thân phụ tiểu đệ nên tiểu đệ khẩn cầu công tử xin Tam Lang chồn đen ấy mà cho lại tiểu đệ! Tiểu đệ sẽ xin ghi nhớ ân đức ấy của công tử suốt đời!" Khứ Bệnh liền sa sầm nét mặt mà nói:"Ta đă bị Đồ Sơn ông hạ nhục trong căn pḥng ở dưới chân cầu thang khu lầu bỏ phế. Việc ấy, ta sẽ nhớ suốt đời, nên không thể nào nhận giúp hiền đệ được! Chỉ có một cách để ta quên hận cũ là hiền đệ phải xin Thanh Phượng đích thân tới đây khẩn cầu ta mới được!" Hiếu Nhi rơi nước mắt mà nói:"Chị Thanh Phượng của tiểu đệ bị chó cắn chết ở dọc đường vào tiết Thanh Minh ba năm về trước rồi!" Khứ Bệnh bèn đứng dậy, rũ áo mà nói:"Nếu thế th́ hận này càng sâu, ta chẳng thể nào giúp hiền đệ được!" Nói xong, Khứ Bệnh cầm sách lên đọc, chẳng để ư chi tới Hiếu Nhi đang quỳ dưới sàn. Hiếu Nhi đành đứng dậy, bưng mặt khóc hu hu mà bước ra khỏi thư pḥng.   

            Thấy Hiếu Nhi đi rồi, Khứ Bệnh mới tới pḥng Thanh Phượng mà nói:"Hiếu Nhi vừa đến thư pḥng ta nói rằng Tam Lang đang đi săn, vừa bắn được một chồn đen, nhưng chồn chưa chết, c̣n thoi thóp th, và chồn ấy chính là Đồ Sơn ông!" Nghe xong, Thanh Phượng thất sắc mà hỏi:"Đúng là Hiếu Nhi đă tới nói như vậy hay sao?" Khứ Bệnh đáp:"Đúng là như vậy!" Thanh Phượng hỏi:"Thế chàng có nhận lời không?" Khứ Bệnh lắc đầu mà đáp:"Không!" Hỏi:"Sao vậy?" Đáp:"V́ ta muốn báo cái thù ngày trước, khi bị Đồ Sơn ông hạ nhục trong căn pḥng ở dưới chân cầu thang khu lầu bỏ phế!" Thanh Phượng nói:"Thiếp mồ côi cả cha lẫn mẹ từ hồi c̣n nhỏ. May nhờ có chú thiếp đem về nuôi nấng dậy dỗ nên thiếp mới có ngày nay! Trước kia, tuy chú thiếp mắng nhiếc thiếp thậm tể để mang lỗi với chàng, nhưng cũng chỉ v́ gia pháp mà chú thiếp phải làm như thế!" Khứ Bệnh đáp:"Vẫn biết thế, nhưng ta không thể nào quên được cái hận ấy! Ta đă định bụng rằng nến nàng chết thực th́ ta sẽ không bao giờ gặp mặt ai trong gia đ́nh ấy nữa!" Thanh Phượng cười mà nói:"Chàng tàn nhẫn quá! Tuy nhiên, lần này, thiếp khẩn cầu chàng hăy m rộng khí độ mà cứu sống chú thiếp!" Suy nghĩ hồi lâu, Khứ Bệnh gật đầu.

            Sáng ra, quả nhiên Tam Lang với đoàn tùy tùng tới gơ cổng đệ trạch của Khứ Bệnh. Nghe ông lăo canh cổng vào báo, Khứ Bệnh vội chạy ra cổng, đón rước Tam Lang với đoàn tuỳ tùng vào pḥng khách.

            Đoàn tuỳ tùng đặt hết những lồng cầm thú săn được xuống sàn.

            Khứ Bệnh tới coi th́ thấy trong những lồng ấy có khá nhiều cầm thú. Chợt nh́n thấy trong một lồng có một chồn đen, đang thoi thóp th, máu thấm đỏ cả lông, Khứ Bệnh bèn m lồng, đem chồn ra bế ẵm vuốt ve. Thấy da thịt chồn c̣n ấm, Khứ Bệnh bèn ẵm chồn đến chỗ Tam Lang mà nói:"V́ đệ có chiếc áo lông chồn màu đen, vừa bị rách mất một mảng, nên đệ muốn xin huynh chồn này để dùng da nó vá áo!" Tam Lang vội nói:"Đệ xin tặng huynh bất cứ cầm thú nào trong những lồng này mà huynh thích!" Khứ Bệnh nói:"Xin đa tạ huynh!" rồi xin phép Tam Lang cho ḿnh được ẵm chồn vào nhà trong.

Ẵm chồn tới pḥng Thanh Phượng, Khứ Bệnh trao chồn cho Thanh Phượng rồi lại tr ra pḥng khách, tiếp chuyện Tam Lang.

            Sau khi ở chơi với Khứ Bệnh một ngày, sáng sau, Tam Lang sai đoàn tuỳ tùng đem các lồng cầm thú săn được lên lưng ngựa rồi xin cáo biệt Khứ Bệnh mà đi.

            Được chồn đen của Khứ Bệnh trao cho, Thanh Phượng đút sữa và cháo cho chồn ăn, rồi ấp ủ vuốt ve chồn trong ba ngày liền.

            Sáng ngày thứ 4, khi thấy chồn đă b́nh phục, Thanh Phượng bèn đặt chồn nằm lên giường.

            Thân vừa chạm giường, đột nhiên chồn biến thành Đồ Sơn ông. M mắt nh́n quanh, thấy Thanh Phượng đứng cạnh, nghĩ rằng ḿnh đang gặp cháu gái ở âm phủ, Đồ Sơn ông bèn lên tiếng hỏi:"Phải chăng chúng ta đang ở âm phủ?" Thanh Phượng đáp:"Thưa Chú, không phải ạ! Chú với cháu đang ở trong một căn pḥng trên khu lầu bỏ phế trong đệ trạch của Cảnh công ngày trước!"

Rồi Thanh Phượng thuật lại đầu đuôi mọi chuyện cho Đồ Sơn ông nghe. Nghe xong, Đồ Sơn ông mừng quá, nói với Thanh Phượng:"Ba năm về trước, t́ nữ của cháu báo cáo với ta rằng cháu đă bị chó cắn chết ở dọc đường vào tiết Thanh Minh. Không hiểu tại sao, ta vẫn không tin, và vẫn nghĩ rằng cháu chưa chết! Nay th́ quả đúng như vậy!"  

            Lát sau, khi trông thấy Khứ Bệnh vào pḥng thăm Thanh Phượng, Đồ Sơn ông vội sụp xuống lạy tạ Khứ Bệnh về ơn cứu mạng, rồi đứng dậy ngượng ngùng mà nói lời cảm tạ. Khứ Bệnh bèn nói vài lời khiêm tốn để đáp lễ­­.    

             Thanh Phượng nói với Khứ Bệnh:"Nếu chàng thương thiếp th́ xin chàng hăy cho chú thiếp được đưa cả gia đ́nh tr về đệ trạch này cư ngụ như xưa, để thiếp được dịp báo đáp công ơn nuôi dạy của chú thiếp ngày trước!" Khứ Bệnh gật đầu ưng thuận. Thẹn đỏ mặt, Đồ Sơn ông bèn xin cáo biệt mà đi.

            Đêm ấy, Đồ Sơn ông đưa cả gia đ́nh tr về đệ trạch cư ngụ như cũ.

            Từ đó, chú cháu Thanh Phượng không c̣n ghét bỏ, oán hận ǵ nhau nữa, mà coi nhau như cha con.

            Hàng ngày, Khứ Bệnh thường gọi Hiếu Nhi vào thư pḥng để yến ẩm và bàn luận văn chương.

            Khi con trai Khứ Bệnh là Quảng Độ đă lớn, Khứ Bệnh bèn bảo Hiếu Nhi dạy Quảng Độ học. Hiếu Nhi dạy có phương pháp mà Quảng Độ học cũng rất thông minh.
  

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com