www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

409. TRÚC THANH
 

Cùng đồ vô nại tú tài cơ

Đa tạ Ngô Vương tứ vũ y

Phân cá chùy hoàn vi thất ngẫu

Ṭng kim song túc vĩnh song phi


 

409. MỘT VỢ PHÀM, MỘT VỢ THẦN

 

          Tỉnh Hồ Nam, có nho sinh Ngư Dung, nhà nghèo, có vợ là Ḥa-nương, không con.

            Mùa thu năm ấy, Ngư Dung đi thi hương, không đậu. Dọc đường về, hết lộ phí, Ngư Dung phải đi khất thực. 

            Một sáng, khi đi qua làng Hồ, Ngư Dung đói quá, bước đi không vững, phải lết vào miếu bên đường nghỉ chân. Ngửng đầu, thấy trên tường có bức hoành khắc 3 chữ Ngô Vương Miếu, Ngư Dung bèn tới trước bàn thờ Vương sụp lạy, tả mọi nỗi đắng cay uất ức, nghèo đói, hỏng thi của ḿnh, rồi khấn Vương phù hộ cho ḿnh được sung túc. Khấn xong, ra hành lang nằm, hơi thở thoi thóp. 

            Chiều ấy, có 4 cư dân làng Hồ đi qua miếu. Thấy có hành khất nằm ở hành lang, họ chạy vào coi, nhưng không nhận ra là ai, v́ Ngư Dung không phải là hành khất quen ở trong làng. Họ bèn chia nhau giúp đỡ Ngư Dung. 2 người về nhà lấy cháo và chăn ra cho Ngư Dung, rồi về nhà ngủ, c̣n 2 người kia ngủ lại ở hành lang để chăm sóc Ngư Dung.

            Sáng sau, 2 người ngủ nhà rủ nhau tới miếu coi Ngư Dung ra sao. Tới nơi, thấy 2 người kia đă thức, đang ngồi coi Ngư Dung ngủ. Lát sau, Ngư Dung tỉnh giấc. Bốn người bèn xúm lại hỏi họ tên, quê quán, nghề nghiệp, gia cảnh của Ngư Dung. Ngư Dung khai, rồi nói:"Tôi đi thi nhưng không đậu. Hết lộ phí, tôi phải đi khất thực. V́ không gặp người bố thí, tôi đói quá, phải vào miếu này nằm nghỉ, rồi ngủ thiếp đi, mộng thấy như sau:

            "Tôi đang ngủ, đột nhiên có kẻ tới đánh thức, dắt vào tŕnh Ngô Vương. Thấy Vương, tôi quỳ lạy. Vương hỏi:"Ngươi muốn chi?" Tôi đáp:"Tiểu sinh đói quá, không có lộ phí về quê, xin Đại Vương cho việc làm!" Vương hỏi:"Ngươi muốn làm việc chi?" Tôi đáp:"Thấy đàn quạ của Đại Vương chưa đủ số, c̣n thiếu một con, xin Đại Vương cho tiểu sinh được làm con ấy!" Vương phán:"Được!" rồi sai lính hầu đi lấy một chiếc áo đen, đem ra cho tôi.

            Tôi quỳ lạy tạ Vương, rồi đứng dậy mặc áo th́ lập tức thấy ḿnh biến thành quạ. Tôi bèn cúi chào Vương, rồi vỗ cánh bay ra sân.

Thấy đàn quạ đang đậu ở sân, tôi xin nhập đàn. Lát sau, thấy đàn quạ bay đi, tôi cũng bay theo.

Tới hồ Động Đ́nh, đàn quạ đậu kín trên cột buồm một thuyền lớn, tôi cũng đậu theo. Hành khách trên thuyền nh́n thấy đàn quạ, bèn tung thịt vụn lên cho quạ táp. Tôi cũng bắt chước, táp thịt mà ăn. No nê, tôi bay liệng một ṿng rồi mới đậu xuống ngọn cây, trong long khoan khoái.

            Ba ngày sau, Vương tới duyệt đàn quạ. Thấy con nào cũng có vợ chồng, chỉ trừ Trúc Thanh với tôi, Vương bèn gả Trúc Thanh cho tôi.

Trúc Thanh với tôi rất mực yêu nhau, quấn quưt suốt ngày. 

            Một hôm, Trúc Thanh khuyên tôi:"Thường th́ khách đều tốt, tung thịt lên cho quạ táp để coi. Thế nhưng cũng có kẻ xấu, tung thịt lên cho quạ táp để dùng cung tên mà bắn! V́ thế, chàng phải cẩn thận mới được!" Tôi nói:"Nàng lo xa quá! Chẳng sao đâu!"  

          Hôm sau, tôi lại theo đàn quạ bay tới hồ, đậu trên cột buồm một thuyền lớn. Có khách lấy thịt tung lên cho đàn quạ bay táp, rồi bất thần dùng cung tên nhắm bắn. Ngực tôi trúng tên, tôi rớt xuống thuyền. Khách chưa kịp tới nhặt tôi th́ Trúc Thanh đă từ trên cao sà xuống, quắp tôi bay đi. Thấy tôi bị bắn, đàn quạ giận dữ, cùng bay xuống mặt hồ, đập cánh vào nước, khiến thuyền bè đậu ở bến đều bị lật.

Quắp tôi về đây, Trúc Thanh mớm cho ăn. Thế nhưng, v́ vết thương nặng quá, đến tối tôi chết. Vừa rồi, mở mắt, nh́n thấy quư vị đang chăm sóc cho ḿnh, tôi mới biết là ḿnh nằm mộng. Xin đa tạ quư vị!"

            Nghe chuyện xong, 4 người liền góp tiền cho Ngư Dung làm lộ phí về quê. Ngư Dung cám ơn, rồi cầm tiền lên đường.

            Ba năm sau.

Vợ chồng Ngư Dung sung túc hơn, đủ tiền nuôi tiểu đồng để sai vặt. Mùa thu năm ấy, Ngư Dung lại đi thi hương. Lần này, Ngư Dung đem theo nhiều tiền và dắt tiểu đồng theo hầu. Khi đi qua Ngô Vương Miếu, Ngư Dung ghé vào lạy tạ Vương, rồi đi mua thịt vụn, đem về rắc khắp sân, chắp tay mà khấn:"Xin mời đàn quạ tới sân miếu dự tiệc! Nếu Trúc Thanh có mặt ở trong đàn th́ sau khi dự tiệc, xin mời ở lại!" Lát sau, Ngư Dung thấy đàn quạ bay tới, đậu xuống sân, mổ thịt vụn mà ăn. Ăn xong, cả đàn lại bay đi, chăng c̣n con nào.

            Khoa thi ấy, Ngư Dung đậu cử nhân.

            Trên đường về, khi đi qua Ngô Vương Miếu, Ngư Dung lại ghé vào lạy tạ Ngô Vương, rồi lại đi mua thịt đem về miếu, rắc khắp sân, chắp tay mà khấn như trước.

Lát sau, đàn quạ lại tới, mổ thịt mà ăn, rồi lại bay đi, chẳng c̣n con nào.

            Tối ấy, Ngư Dung ở lại làng Hồ, vào quán trọ thuê 2 pḥng, một cho ḿnh, một cho tiểu đồng. Vào pḥng, vừa thắp đèn lên, ngồi vào bàn, chợt Ngư Dung thấy một bồ câu trắng, bay vào, đậu trên bàn. Dụi mắt nh́n, Ngư Dung thấy bồ câu đă biến thành giai nhân.

Kinh ngạc quá, Ngư Dung chưa kịp nói ǵ th́ đă nghe thấy tiếng giai nhân hỏi:"Từ lúc xa nhau đến giờ, chàng vẫn được mạnh đấy chứ?" Kinh hăi quá, Ngư Dung hỏi:"Nàng là ai mà hỏi ta như thế?" Giai nhân bèn mỉm cười mà đáp:"Chàng không nhận ra thiếp là ai ư? Thiếp là Trúc Thanh đây!"

            Mừng quá, Ngư Dung hét lên:"Ôi! Trúc Thanh đó ư? Hai lần vừa qua, ta mời đàn quạ của Ngô Vương tới Ngô Vương Miếu dự tiệc, rồi mời nàng ở lại! Sao nàng không ở lại?" Trúc Thanh cười mà đáp:"Thiếp đâu c̣n ở trong đàn quạ của Ngô Vương? Bây giờ thiếp hết là quạ rồi!" Hỏi: "Phải chăng bây giờ nàng là bồ câu?" Đáp:"Cũng không phải!" Hỏi:"Thế bây giờ nàng là chi?" Đáp:"Là thần!" Hỏi:"Ai phong thần cho nàng?" Đáp:"Thượng Đế!" Hỏi:"Nàng được phong làm thần nơi nao?" Đáp:"Thần sông Hán Giang, ở huyện Hán Dương, tỉnh Hồ Bắc!" Hỏi:"Sao nàng lại biến thành bồ câu?" Đáp:"V́ biến như thế th́ d­ễ bề bay đi bay lại!" Hỏi:"Sao nàng biết ta ở đây?" Đáp:"V́ chàng đă thết tiệc đàn quạ ở Ngô Vương Miếu 2 lần, nên lần nào cũng có sứ giả quạ bay lên Hán Giang báo cho thiếp biết là chàng có mời thiếp ở lại Ngô Vương Miếu sau bữa tiệc! Bây giờ tối rồi nên thiếp đoán chàng vào trọ trong một quán ở làng Hồ!" Hỏi:"Sao hôm nay nàng lại tới gặp ta?" Đáp:"V́ cảm cái t́nh quyến luyến của chàng nên thiếp mới thu xếp công việc ở Hán Giang để bay xuống đây gặp chàng!" Nghe Trúc Thanh đáp, Ngư Dung vừa mừng vừa cảm động, bèn ôm chầm lấy Trúc Thanh.

Chẳng ḱm được niềm hoan luyến, hai người d́u nhau lên giường.

            Sáng sau, Ngư Dung thanh toán tiền trọ rồi dẫn Trúc Thanh với tiểu đồng ra hồ Động Đ́nh, thuê thuyền xuống Hồ Nam. Trúc Thanh không nghe, bảo chủ thuyền lái lên Hồ Bắc. C̣n đang dùng dằng, đột nhiên chủ thuyền với tiểu đồng và Ngư Dung cùng thấy buồn ngủ, ai cũng vào khoang riêng mà nằm.

            Nửa đêm thức giấc, thấy thuyền ḿnh đậu ở Hán Giang chứ không ở Động Đ́nh, lại thấy Ngư Dung mất tích, chủ thuyền kinh hăi, bèn đánh thức tiểu đồng dậy đi t́m. Chẳng thấy Ngư Dung đâu, chủ thuyền bèn quyết định dời thuyền xuống Động Đ́nh. Thế nhưng, khi cởi dây cột thuyền, thấy cứng quá, không cởi được, chủ thuyền đành cùng tiểu đồng ở lại Hán Giang để chờ Ngư Dung.

            Trong khi ấy, nửa đêm thức giấc, thấy ḿnh không nằm trong thuyền mà nằm trong biệt viện, đèn đuốc sáng choang, Ngư Dung cực kỳ kinh hăi. Chợt thấy Trúc Thanh nằm cạnh ḿnh, hoảng Ngư Dung ngồi nhỏm dậy mà hỏi:"Đây là đâu?" Trúc Thanh mỉm cười mà đáp:"Đây là biệt viện của thiếp, tức là biệt viện của chàng, việc chi mà chàng phải hoảng hốt thế?" Ngư Dung nói:"Vẫn biết đây là biệt viện của nàng, nhưng ở đâu?" Trúc Thanh đáp:"Ở đảo nhỏ trên Hán Giang, huyện Hán Dương, tỉnh Hồ Bắc!  Thôi! Nằm xuống ngủ đi, sáng mai hăy hỏi!"

Nể lời Trúc Thanh, Ngư Dung lại ngủ.

            Sáng sau, khi thức giấc, Ngư Dung thấy t́ nữ, nhũ mẫu đầy nhà, lăng xăng đặt bàn thấp lên giường, đặt rượu thịt lên bàn, rồi khoanh tay mời Trúc Thanh với ḿnh dùng điểm tâm.  

            Đang điểm tâm, chợt nhớ tới tiểu đồng, Ngư Dung hỏi:"Tiểu đồng của ta đâu?" Trúc Thanh đáp:"Y vẫn ở dưới thuyền với chủ thuyền!" Hỏi:"Chủ thuyền không thấy ta đâu, sẽ đuổi tiểu đồng lên bờ, th́ y bơ vơ, lấy ǵ mà sống?" Đáp:"Chàng khỏi lo! Tiêu đồng không sao cả! Thiếp đă dặn chủ thuyền phải nuôi tiểu đồng, neo thuyền ở bến mà chờ chàng!" Nghe Trúc Thanh nói, Ngư Dung mới an tâm mà yến ẩm, chuyện tṛ, chẳng nghĩ chi tới chuyện về nhà.

            Ba tháng sau.

Một hôm nhớ nhà, Ngư Dung nói với Trúc Thanh:"Nếu ta ở hẳn lại đây th́ ta sẽ đoạn tuyệt với bà con họ hàng ở quê nhà. V́ thế ta muốn về quê, nhưng muốn nàng cùng về với ta!" Trúc Thanh lắc đầu mà đáp:"V́ Thượng Đế giao cho thiếp chức thần nữ Hán Giang nên thiếp phải ở đây cai quản công việc, chẳng thể đi theo chàng được?" Hỏi:"Nàng là vợ ta th́ phải theo ta về quê chứ?" Đáp:"Giả sử thiếp xin được Thượng Đế cho từ chức th́ thiếp cũng không theo chàng về quê được!" Hỏi:"Tại sao?" Đáp:"V́ ở quê, chàng đă có vợ là Hoà -nương rồi! Nếu bây giờ thiếp theo chàng về th́ chàng xử ra sao cho ổn? Chi bằng cứ để thiếp ở đây làm một vợ nữa có hơn không?" Ngư Dung buồn mà nói:"Tuy nàng nói hợp lư nhưng ta lại muốn tới đây thăm nàng luôn, mà đường th́ xa, làm sao tới luôn được?" Trúc Thanh đáp:"Chuyện đó đâu có khó chi!  Chiếc áo Ngô Vương cho chàng, thiếp c̣n giữ! Nay chàng đem áo ấy về quê. Chừng nào nhớ thiếp, chàng chỉ cần lấy áo ra mặc là biến thành quạ ngay mà bay tới đây! Tới đây, thiếp sẽ cởi áo ra cho chàng để chàng trở lại thành người!" Nói xong, Trúc Thanh sai t́ nữ đi lấy chiếc áo cất vào hành lư của Ngư Dung rồi sai đầu bếp làm tiệc tiễ­n hành.

Trong tiệc, Ngư Dung uống quá say, đầu tựa vào thành ghế mà ngủ.

            Sáng sau, khi thức giấc, Ngư Dung chẳng thấy bàn tiệc trong biệt viện đâu, chỉ thấy ḿnh nằm trong khoang thuyền ở Động Đ́nh. Kinh hăi quá, Ngư Dung vội vùng dậy nh́n quanh. Thấy bên gối có bọc hành lư, Ngư Dung mở coi. Thấy ngoài chiếc áo của Ngô Vương cho, c̣n có nhiều y phục mới, giày dép mới, Ngư Dung hiểu đó là tặng phẩm của Trúc Thanh. Chợt cảm thấy có đai nặng đeo quanh bụng, Ngư Dung cúi nh́n th́ thấy đó là một ruột tượng. Tháo ruột tượng ra coi, Ngư Dung thấy ở trong toàn là vàng.

            Vừa lúc ấy, chủ thuyền với tiểu đồng cũng thức giấc. Từ trong khoang nh́n ra ngoài, thấy thuyền không c̣n đậu ở Hán Giang mà lại đậu ở Động Đ́nh, 2 người nh́n nhau kinh ngạc, rồi rủ nhau leo lên mui coi. Chợt thấy Ngư Dung cũng đang leo lên, 2 người càng kinh hăi, chạy tới hỏi Ngư Dung đi đâu về? Ngư Dung bèn thuật những chuyện lạ trong 3 tháng qua, rồi bảo chủ thuyền chở thầy tṛ ḿnh về Hồ Nam. Tới nơi, Ngư Dung trả chủ thuyền khá nhiều tiền, rồi cùng tiểu đồng lên bờ về nhà.

            Ba tháng sau.

Một hôm nhớ Hán Giang, Ngư Dung lấy chiếc áo đen ra mặc thử. Lập tức, thấy ḿnh biến thành quạ, Ngư Dung liền bay vút lên trời rồi cứ nhắm phương bắc mà bay. Hai giờ sau, bay tới Hán Giang, nhận ra biệt viện của Trúc Thanh trên ḥn đảo nhỏ, Ngư Dung bay sà xuống.

            Thấy có quạ sà xuống sân biệt viện, t́ nữ canh cửa hô lớn:"Ngư quan nhân đă tới!" Tức th́, có 4 t́ nữ pḥ Trúc Thanh từ biệt viện bước ra. Trúc Thanh sai t́ nữ tới cởi chiếc áo trên thân quạ. Lập tức, Ngư Dung trở lại thành người. Trúc Thanh cầm tay Ngư Dung, dắt lên hành lang, dẫn vào pḥng riêng mà nói:"Chàng tới vừa đúng lúc! Thiếp sắp sanh rồi!" Ngư Dung hỏi:"Nàng sanh con hay sanh trứng?" Đáp:"Bây giờ thiếp đă là thần, nên từ da tóc đến thịt xương đều khác người và khác quạ. Thiếp không sanh con, không sanh trứng, nhưng sanh bọc!"

            Hai hôm sau, quả nhiên Trúc Thanh sanh một bọc, trông như trái trứng khổng lồ, vỏ rất dày. Trúc Thanh sai t́ nữ phá bọc ra th́ thấy ở bên trong có một bé trai. Ngư Dung mừng lắm, đặt tên đứa bé là Hán Sản.

            Ba hôm sau, khi hay tin Trúc Thanh sanh trai, tất cả thần nữ trong vùng Hán Giang rủ nhau tới mừng, đem theo nữ trang quư giá làm tặng phẩm mừng Trúc Thanh. Ngư Dung thấy thần nữ nào cũng trẻ đẹp, chỉ chừng 30 trở xuống. Các thần nữ lần lượt bước tới cạnh chiếc nôi, lấy ngón tay dí vào mũi Hán Sản để làm phép tăng thọ.

            Lát sau, khi các thần nữ đă ra về, Ngư Dung hỏi:"Quư vị tới mừng là những ai?" Trúc Thanh đáp:"Là các thần nữ trong vùng Hán Giang, ngang hàng với thiếp!" Ngư Dung hỏi:"Vị ra về sau cùng là ai mà lại trang sức lạ kỳ, đeo đôi ngẫu bạch ở sau gáy?" Trúc Thanh đáp:"Đó là thần nữ Trịnh Giao Phủ, trước kia đă tháo được đôi đại châu vướng mắc cho thần nữ Hán Cao mà không ai tháo nổi!"

            Ba tháng sau. Một hôm, Trúc Thanh nói với Ngư Dung:"Thiếp nghĩ chàng chỉ nên ở đây với thiếp 3 tháng rồi lại về Hồ Nam ở với Ḥa nương 3 tháng cho công bằng!" Nghe Trúc Thanh nói, Ngư Dung trầm ngâm rồi gật đầu ưng thuận. Trúc Thanh bèn sai đầu bếp làm tiệc ti­ễn hành.

Tiệc tan, Trúc Thanh ti­ễn Ngư Dung ra Hán Giang, dắt xuống chiếc thuyền không chèo, không buồm, khiến Ngư Dung e ngại. Trúc Thanh cười mà nói:"Đừng lo! Cứ ngồi yên để mặc thuyền đưa về Hồ Nam!" Rồi Trúc Thanh bước lên bờ, vẫy tay từ biệt.

            Khi thuyền cập bến Hồ Nam, Ngư Dung lên bờ. Thấy một mă phu tiến tới gần ḿnh, mời ḿnh lên ngựa, đưa về nhà, Ngư Dung hỏi mă phu là ai th́ được biết là thuộc hạ của Trúc Thanh.

            Vào nhà, khi nghe vợ, là Ḥa nương, hỏi ḿnh về việc đột nhiên biệt tích trong 2 tháng vừa qua, Ngư Dung bèn thú thực mọi chuyện. V́ không có con, khi nghe chuyện Trúc Thanh sanh trai, đặt tên Hán Sản, Ḥa nương mừng lắm, nói:"Kỳ tới, khi lên Hán Giang, chàng nói với Trúc Thanh cho Hán Sản theo về đây để thiếp biết mặt!" Ngư Dung gật đầu.

            Ba tháng sau.

Ngư Dung lại mặc chiếc áo để biến thành quạ mà bay lên Hán Giang. Khi nghe Ngư Dung nói lời yêu cầu của Ḥa nương, Trúc Thanh đáp:"Lẽ ra thiếp phải cho Hán Sản theo chàng về Hồ Nam để tŕnh diện Ḥa nương. Thế nhưng, v́ y c̣n nhỏ quá, đi sông nước nguy hiểm, nên để khi nào y được tṛn 2 tuổi, thiếp sẽ để cho y theo chàng về tŕnh diện Ḥa nương và ở với Ḥa nương 3 tháng!"

            Thế rồi từ đó, Ngư Dung cứ đi đi về về giữa Hồ Nam với Hán Giang. Khi đi th́ Ngư Dung biến thành quạ mà bay, khi về th́ Ngư Dung được Trúc Thanh cho thuyền chở về.

            Hai năm sau, Hán Sản được 2 tuổi. 

            Hôm Ngư Dung từ giă Trúc Thanh để về Hồ Nam, Trúc Thanh sai t́ nữ sửa soạn hành trang cho Hán Sản theo cha về ở Hồ Nam 3 tháng. Trúc Thanh bảo Ngư Dung:"Lần tới, khi lên Hán Giang, chàng phải thuê thuyền cho Hán Sản lên cùng!" Ngư Dung gật đầu.   

           Tới nhà cha, Hán Sản được Ḥa nương chạy ra đón tiếp. Ngư Dung thấy Ḥa nương yêu Hán Sản hơn cả mẹ đẻ yêu con.

            Ba tháng sau, khi thấy Ngư Dung bay lên Hán Giang có một ḿnh, Trúc Thanh hỏi Hán Sản đâu th́ Ngư Dung đáp v́ Ḥa nương yêu Hán Sản quá mức nên ḿnh không nỡ bắt Ḥa nương phải xa Hán Sản sớm quá. Trúc Thanh thở dài mà nói:"Sáu tháng nữa, khi chàng lên đây th́ phải cho Hán Sản theo về!" Ngư Dung gật đầu.

            Ba tháng sau, Ngư Dung lại về Hồ Nam ở với Ḥa nương và Hán Sản.

Ngư Dung mới ở nhà được hơn một tháng th́ một hôm, đột nhiên Hán Sản bị bạo bệnh mà thác. Ḥa nương cực kỳ đau khổ, lăn ḿnh vật vă khóc than, chỉ muốn thác theo. Chẳng chờ đủ ba tháng, Ngư Dung lấy chiếc áo ra mặc để biến thành quạ, rồi bay lên Hán Giang báo tin cho Trúc Thanh hay.

            Tới biệt viện, vào pḥng của Hán Sản, Ngư Dung kinh ngạc v́ thấy Hán Sản đang nằm ngủ ở trên giường. Mừng quá, Ngư Dung hỏi Trúc Thanh:"Ta lên đây sớm để báo cho nàng hay rằng ở Hồ Nam, đột nhiên Hán Sản bị bạo bệnh mà thác. Sao bây giờ Hán Sản vẫn c̣n sống và đang nằm ngủ ở trong pḥng?" Trúc Thanh bèn thở dài mà đáp:"V́ chàng lỗi hẹn, khiến thiếp nhớ con, nên thiếp bắt nó về đây!" Ngư Dung bèn thuật chuyện Ḥa nương yêu Hán Sản cho Trúc Thanh nghe. Nghe xong, Trúc Thanh nói:"Thôi, để khi nào thiếp sanh thêm, thiếp sẽ cho Hán Sản về ở hẳn với Ḥa nương!"

            Hơn một năm sau.

Trúc Thanh sanh đôi, một trai, một gái. Ngư Dung đặt tên bé trai là Hán Sinh, bé gái là Ngọc Bội, rồi nói với Trúc Thanh cho ḿnh dắt Hán Sản về Hồ Nam ở với Hoà nương. Giữ đúng lời hứa, Trúc Thanh thuận để cho Hán Sản theo cha.

V́ thấy mỗi năm ḿnh phải đi đi về về giữa Hồ Nam với Hán Giang 4 lần, xa xôi diệu vợi, Ngư Dung bèn quyết định dọn nhà lên ở hẳn trên huyện Hán Dương, đem Ḥa nương, Hán Sản với tiểu đồng lên theo.

            Mười năm sau.

Hán Sản 12, được nhận vào học ở trường huyện Hán Dương.

            Bốn năm sau, Hán Sản 16.

Cho rằng ở cơi nhân gian không có gái đẹp, Trúc Thanh gọi Hán Sản về ở biệt viện với ḿnh để ḿnh cưới vợ cho. Hán Sản bèn xin phép cha và mẹ lớn để về ở với mẹ đẻ ít lâu.

            Trúc Thanh cưới cho Hán Sản một thiếu nữ rất đẹp, tên là Hỗ Nương, con gái của một thần nữ bạn.

Sau hôn l­, Trúc Thanh bảo vợ chồng Hán Sản với Hỗ Nương phải về ở với Ḥa nương.

            Khi Ḥa nương mất, Hán Sinh với Ngọc Bội cũng tới để tang, khóc lóc thảm thiết.

Sau tang l­, Ngư Dung cho Hán Sản với Hỗ Nương ngôi nhà ở Hán Dương, bảo ở lại đó mà sinh sống.

Rồi Ngư Dung dắt Hán Sinh với Ngọc Bội về biệt viện ở với Trúc Thanh.

Từ đó, Ngư Dung không trở lại ngôi nhà của vợ chồng Hán Sản ở Hán Dương nữa.  

  

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com