www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

407. THANH OA THẦN
 

Bất ư thanh oa diệc hiệu thần

Lang t́nh biểu bạc thiếp t́nh chân

Tính thành thiện nộ do năng giải

Sai thắng sơ chung hỗ át nhân

 

 

407. CON RỂ THẦN CHẪU

 

          Tỉnh Hồ Nam, giữa khoảng sông Giang và sông Hán, có đền thờ Thần Chẫu. Trong đền, có cả ngàn con chẫu đủ cỡ lớn nhỏ, có con to bằng cái thúng.

            Tục truyền Thần Chẫu là một vị thần rất thiêng.

            Nếu có kẻ nào làm Thần nổi giận th́ lập tức có cả ngàn con chẫu kéo đến nhà, ùa vào pḥng, leo lên bàn, nhảy lên giường, khiến nhà cửa bừa băi, dơ bẩn. Ngoài ra, c̣n có nhiều con bám chắc vào tường mà không bị rớt, dù tường ráp hay trơn.

            Nhà nào bị như thế th́ phải giết gà mổ heo, làm l­ễ tạ tội với Thần Chẫu. Nếu Thần nguôi giận th́ đoàn chẫu mới chịu rút lui.

            Trong tỉnh, có gia đ́nh Tiết ông, có vợ là Tiết bà và con trai, tên Côn Sinh,16 tuổi,  vừa đẹp trai vừa thông minh.

            Tám năm về trước, khi Côn Sinh lên 8, một hôm, có bà lăo lạ mặt, mặc áo xanh, tới nhà họ Tiết, xin nói chuyện với Tiết ông. Thấy lạ, Tiết ông mời vào pḥng khách an toạ. Bà lăo nói:"Lăo thân là sứ giả của Thần Chẫu. Nay Thần muốn đem tiểu thư út gả cho con trai ông. Vậy ông nghĩ thế nào?" Không muốn cho con ḿnh kết hôn với gái chẫu, Tiết ông từ chối khéo:"Con tôi c̣n nhỏ quá! Để khi cháu lớn, sẽ xin phúc đáp!" Chẳng nói chi thêm, bà lăo đứng dậy, cáo biệt. Tuy đă chối từ đề nghị của Thần Chẫu, nhưng Tiết ông vẫn sợ, chưa dám đi hỏi vợ cho con.  

            Hai năm sau, Côn Sinh 18.

Tiết ông đi hỏi con gái gia đ́nh họ Khương cho con. Khương ông thuận gả.  

            Đêm ấy, trong giấc ngủ, Khương ông mộng thấy Thần Chẫu tới nhà ḿnh mà bảo: "Tiết Côn Sinh là con rể ta, sao nhà ngươi c̣n dám hứa gả con gái cho y?" Kinh hăi quá, Khương ông tỉnh giấc, đánh thức vợ dậy bàn tính, rồi quyết định từ hôn với nhà họ Tiết.

            Sáng sau, Khương ông tới thuật chuyện cho Tiết ông nghe rồi báo cho Tiết ông biết quyết định từ hôn của vợ chồng ḿnh.

Tuy rất buồn, nhưng Tiết ông cũng chẳng làm chi được.

            Hôm sau, Tiết ông sắm sửa rượu thịt, đem tới đền cầu khấn, xin Thần Chẫu đừng bắt con trai ḿnh làm rể. Vừa khấn xong, Tiết ông thấy trong b́nh rượu có cung quăng bơi lội, trong đĩa thịt có gịi bọ ngổn ngang.

Kinh hăi quá, Tiết ông vội bưng rượu thịt đem đi đổ, vào đền thắp hương tạ tội với Thần, rồi ra về.  

            Tới nhà, Tiết ông thuật chuyện cho vợ nghe. Vợ chồng bàn tính hồi lâu, rồi quyết định không hỏi vợ cho con nữa.

            Một hôm, đang đi ở ngoài đường, bỗng Côn Sinh gặp một kẻ chặn ḿnh lại mà nói: "Ta là sứ giả của Thần Chẫu, được thần sai tới đây mời thiếu lang đến dinh của thần có việc!" Biết chẳng thể chối từ, Côn Sinh đành bước theo sứ giả, cố ghi nhớ đường đi.

            Tới một dinh th nguy nga, sứ giả dẫn Côn Sinh qua cổng, vào sân, bước lên hành lang. Vào sảnh đường, thấy một ông lăo chừng 80 tuổi, ngồi trên ngai đặt ở bệ cao, Côn Sinh sụp lạy. Ông lăo bèn sai kẻ tới đ Côn Sinh dậy, bảo ngồi xuống chiếc ghế đặt dưới chân bệ.   

            Lát sau, có một đám t́ nữ, từ trong dinh kéo ra sảnh đường, đứng coi Côn Sinh.

            Lát sau, ông lăo ra lệnh:"Coi thế đủ rồi! Bây giờ, vào báo cho mọi người biết Tiết lang đă tới! Rồi bảo nhũ mẫu dắt tiểu thư ra đây!" Đám t́ nữ liền ù té chạy vào dinh.

            Lát sau, có nhũ mẫu dẫn một nữ lang ra sảnh đường. Liếc mắt nh́n, thấy nữ lang tuổi chừng đôi tám, dung nhan diễ­m lệ, Côn Sinh thích lắm. Ông lăo bèn chỉ nữ lang mà nói:"Đây là gái út của lăo phu, tên Thập Nương!" Tuy trong bụng rất thích Thập Nương, nhưng Côn Sinh chỉ ngồi im lặng, chẳng nói năng chi. Nhũ mẫu bèn lên tiếng:"Tuy thiếu lang im lặng, nhưng lăo thân biết thiếu lang thích Thập Nương đây lắm! Vậy bây giờ thiếu lang cứ về trước, lăo thân sẽ đưa Thập Nương tới tận nhà!" Côn Sinh vâng dạ, rồi đứng dậy, chắp tay vái chào mọi người mà xin cáo biệt.

            Về nhà, Côn Sinh lên pḥng khách, thuật lại chuyện với cha mẹ. Tuy kinh hăi lắm, nhưng ông bà Tiết cũng không biết làm sao hơn, đành phải nhận con gái Thần Chẫu làm con dâu ḿnh. Tiết ông bèn bảo Côn Sinh trở lại dinh Thần Chẫu mà cám ơn Thần, nhưng Côn Sinh cứ dùng dằng, không chịu đi.

Chợt có tiếng ồn ào ở phía cổng, Côn Sinh đưa mắt nh́n ra th́ thấy có một đoàn ngựa xe đă đậu ở ngoài cổng, rồi thấy nhũ mẫu sai đám t́ nữ đỡ Thập Nương xuống xe, cùng vào pḥng khách.  

            Vào pḥng, Thập Nương sụp lạy ông bà Tiết, đúng theo l­ễ nàng dâu ra mắt bố mẹ chồng. Tiết bà bèn tới đỡ Thập Nương dậy, bảo ngồi xuống ghế. Nh́n kỹ, thấy Thập Nương có dung nhan di­ễm lệ, ông bà cũng mừng. Nhũ mẫu bèn xin cáo biệt, dẫn đám t́ nữ ra xe.

            Tối ấy, ông bà Tiết bảo Côn Sinh làm lễ ­hợp cẩn với Thập Nương, rồi vẫn để cho vợ  chồng Côn Sinh ở với ḿnh. Vợ chồng Côn Sinh rất ḥa thuận, tương đắc.

            Từ đó, thỉnh thoảng Thần Ông Thần Bà lại rủ nhau tới nhà họ Tiết thăm con gái. Gia nhân nhà họ Tiết nói rằng khi nào thấy Thần Ông Thần Bà mặc áo đỏ, th́ thế nào trong nhà cũng có chuyện vui, ruộng nương thu hoạch thêm nhiều thóc lúa, khi nào thấy Thần Ông Thần Bà mặc áo trắng th́ thế nào giá cả thóc lúa cũng lên cao, tiền thu vào như nước, chẳng sai lần nào. V́ thế gia đ́nh họ Tiết mỗi ngày một thêm giàu có.

            Có điều là từ khi Thập Nương tới làm vợ Côn Sinh th́ ở nhà họ Tiết, từ nhà trên, nhà dưới, nhà bếp, cầu tiêu, cho tới bờ rào, bụi giậu, chỗ nào cũng có chẫu.

Gia nhân th́ không ai dám dẫm lên chẫu hoặc phàn nàn kêu ca ǵ về chẫu, nhưng Côn Sinh c̣n trẻ, lại có tính bốc đồng, nên lúc vui th́ không có chuyện chi, nhưng lúc giận th́ dẫm chết chẫu không thương tiếc.

            Tuy Thập Nương khiêm tốn, hiền lành nhưng lại hay nổi giận bất thần. Nghe người nào nói tới tiếng chẫu là Thập Nương đă ghét, huống chi là thấy người giết chẫu! Thấy Côn Sinh dẫm chết chẫu, Thập Nương ghét lắm, lên tiếng khuyên can, nhưng Côn Sinh chẳng coi lời khuyên ra ǵ. Thấy chồng cứ tiếp tục dẫm chết chẫu, Thập Nương không nhịn được nữa, bèn nói:"Chàng ngoan cố lắm, không chịu nghe lời nói phải! Để thiếp về thưa chuyện với song thân, xin cho gọi chàng tới để răn dạy!" Côn Sinh liền nổi giận mà mắng:"Đừng lấy song thân ra mà dọa ta! Ta là đại trượng phu, đâu có sợ chẫu?" Nghe chồng nói, Thập Nương cũng nổi giận mà đáp:"Giống chim ngạc là giống vô ơn! Được chim mẹ bắt mồi nuôi mớm, đến khi đủ lông cánh th́ lại quay ra mổ mù mắt chim mẹ! Từ ngày thiếp về làm vợ chàng, ruộng nương nhà họ Tiết thu hoạch được thêm nhiều thóc lúa, rồi giá cả thóc lúa lên cao, tiền thu vào như nước! Vậy công của thiếp đâu phải là nhỏ? Nay già trẻ lớn bé nhà họ Tiết đều được cơm no áo ấm, th́ chàng lại bắt chước giống chim ngạc phải không?" Nghe thấy thế, Côn Sinh thét:"Giá cả thóc lúa lên cao, tiền thu vào như nước, chỉ làm nghèo thiên hạ, làm ô danh nhà họ Tiết này, chứ hay ho ǵ? Ta không muốn lưu lại cái của cải ô uế ấy cho con cháu! Cút đi!" Uất hận quá, Thập Nương vụt chạy ra khỏi nhà.

            Thấy con ḿnh căi nhau với vợ, ông bà Tiết vội chạy tới can. Thấy Thập Nương đă bỏ đi rồi, ông bà bèn mắng Côn Sinh, sai gia nhân đuổi theo Thập Nương, mời Thập Nương trở lại, nhưng Côn Sinh đang nóng, nên cản gia nhân, không cho đi.

Đêm ấy, đột nhiên cả Tiết bà lẫn Côn Sinh cùng lên cơn sốt. Kinh hăi quá, Tiết ông thức suốt đêm để săn sóc vợ con. Sáng ra, Tiết ông vội đem rượu thịt tới đền tạ tội với Thần Chẫu, cầu khấn rất thiết tha. Mười ngày sau, Tiết bà với Côn Sinh mới khỏi bệnh.

            Tuần sau, một hôm, đột nhiên Thập Nương trở lại nhà họ Tiết. Vợ chồng lại vui vẻ với nhau. Thế nhưng, từ hôm ấy, Thập Nương chỉ ngồi trang điểm, không đụng tới công việc trong nhà, khiến Tiết bà phải giặt giũ, khâu vá cho Côn Sinh.

            Một hôm, Côn Sinh tới pḥng thăm mẹ. Tiết bà phàn nàn:"Con đă lấy vợ mà vẫn để cho mẹ phải hầu. Ở nhà người ta th́ nàng dâu hầu mẹ chồng, nhưng ở nhà này, mẹ chồng lại phải hầu nàng dâu!" Chẳng dám nói chi, Côn Sinh nói lảng sang chuyện khác, rồi xin phép mẹ được về pḥng riêng.

            Chuyện lọt đến tai Thập Nương. Giận quá, Thập Nương chạy thẳng tới pḥng Tiết bà mà nói:"Con dâu này, ngày th́ lo cho mẹ chồng ăn, đêm th́ lo cho mẹ chồng ngủ, thờ mẹ chồng đến như thế c̣n chưa đủ hay sao? Mẹ chồng tiếc tiền, không chịu thuê người giặt giũ, khâu vá cho con trai, muốn tự chuốc khổ vào thân, c̣n kêu nỗi ǵ?" Tiết bà chẳng nói chi, chỉ khóc rấm rứt.

Ở ngoài về, thấy mẹ khóc, Côn sinh hỏi nguyên do th́ được gia nhân cho biết là v́ Tiết bà bị Thập Nương tới nói xược. Cổn Sinh bèn t́m vợ mà mắng. Không chịu nhịn, Thập  Nương căi lại chồng. Giận quá, Côn Sinh quát:"Có vợ mà để cho cửa nhà mất vui th́ thà không có vợ c̣n hơn! Nay ta có làm cho lăo chẫu tức giận th́ lăo ấy cũng chỉ có thể làm cho ta chết là cùng! Cút đi!" Uất hận quá, Thập Nương lại vụt chạy ra khỏi nhà.

            Hôm sau, đột nhiên 6 gian nhà họ Tiết bị cháy mất 3, bàn ghế tủ giường đều thành tro than. Nghi là do Thần Chẫu đốt nhà cha ḿnh, Côn Sinh bèn tới đền, vào trước bàn thờ mà quát:"Nuôi con gái mà không dạy con biết cách phụng dưỡng bố mẹ chồng là lỗi tại bố mẹ đẻ. Thấy con bắt nạt chồng, đă không dạy dỗ, lại c̣n bênh vực th́ như thế là phải hay trái? Có vị thần nào bắt đàn ông phàm trần phải sợ vợ không? Vả lại vợ chồng con gái căi nhau th́ dính líu chi đến ông bà thông gia mà đốt nhà của ông bà ấy? Có giỏi th́ dùng sấm sét búa ŕu mà chém chết con rể này đi! Nếu không chém chết được nó th́ nó sẽ đốt cháy tiêu đền thờ này cho mà coi!" Quát xong, Côn Sinh đi nhặt củi đến chất quanh đền, châm lửa đốt. Thấy khói, người làng đổ xô đến dập tắt ngọn lửa rồi khuyên can Côn Sinh. Côn Sinh bỏ ra về, nhưng vẫn ấm ức. Nghe người làng chạy tới nhà ḿnh báo tin, ông bà Tiết kinh hoàng thất sắc.

            Đêm ấy, Thần Chẫu báo mộng cho thôn dân quanh nhà họ Tiết, bảo họ phải tới xây cất lại 3 gian nhà bị cháy cho Tiết ông.

Sáng ra, họ tụ họp bàn tính, rồi chia nhau chuyên chở vật liệu tới xây cất. Côn Sinh chạy ra cám ơn họ rồi từ chối, nhưng họ không nghe, nói rằng nếu họ không tuân lời Thần th́ e bị Thần phạt. Côn Sinh đành phải để cho họ làm.

Sau 10 ngày họ xây cất lại được cả 3 gian nhà cháy, rồi mua bàn ghế tủ giường mới mà kê vào như cũ.  

            Khi đồ đạc được kê xong th́ đột nhiên Thập Nương lại trở về với Côn Sinh. Trước hết, Thập Nương đi t́m bố mẹ chồng mà sụp lạy tạ lỗi. Sau đó, Thập Nương đi t́m chồng mà nhoẻn miệng cười t́nh. Thế là cả nhà lại đổi hận làm vui.

            Từ hôm ấy, Thập Nương trở nên điềm đạm hơn trước, không to tiếng với chồng nữa. Vợ chồng chung sống rất hạnh phúc, nhưng Thập Nương vẫn không sanh nở ǵ.

            Tuy đă ḥa với vợ, nhưng Côn Sinh vẫn c̣n thói tinh nghịch. Thỉnh thoảng Côn Sinh lại nghĩ cách tinh nghịch cho vợ bị sợ hăi, rồi đứng cười.

            Hai năm sau.

Biết vợ có tính sợ rắn, một hôm, Côn Sinh bắt một rắn nhỏ, gói trong vuông vải, đưa cho vợ, nói là quà của ḿnh cho, bảo vợ mở ra coi. Ngay t́nh, Thập Nương mở coi. Thấy rắn, Thập Nương vừa kinh hăi, vừa tức giận, vứt gói xuống đất, bỏ chạy ra xa. Côn Sinh đắc chí, đứng cười ha hả. Đứng ở đằng xa, Thập Nương uất hận đầy cổ, nước mắt giàn giụa. Chờ rắn ḅ đi rồi, Thập Nương mới trở lại chỗ cũ mà mắng nhiếc chồng thậm tệ. Đang cười ha hả, nghe vợ mắng, Côn Sinh chợt tắt tiếng cười mà chửi mắng lại. Thế là vợ chồng lại to tiếng căi nhau. Chợt Thập Nương nói:"Thôi! Căi nhau làm chi cho mất th́ giờ vô ích! Hai lần trước, chờ đấy đuổi, đây mới đi! Nhưng lần này, dù đấy chẳng đuổi th́ đây cũng cứ đi!" Nói xong, Thập Nương vụt chạy ra khỏi nhà.

            Biết chuyện, Tiết ông giận quá, bèn lấy roi đánh Côn Sinh, rồi bắt Côn Sinh phải theo ḿnh tới đền thờ Thần Chẫu tạ tội.

            Tuy sau đó, Thần Chẫu không ra họa ǵ cho gia đ́nh họ Tiết nữa, nhưng Thập Nương th́ biệt tăm.

            Bốn năm sau.

Một hôm, nhớ vợ quá, Côn Sinh thấy hối hận, bèn lén tới đền Thần Chẫu, đến trước bàn thờ, khấn tên Thập Nương, nói lời xin lỗi, năn nỉ Thập Nương trở lại với ḿnh. Thế nhưng chờ măi cũng chẳng thấy Thập Nương đâu.

            Tháng sau, một hôm có người làng tới nhà họ Tiết nói cho Côn Sinh biết rằng Thần Chẫu đă nhận sính l­ễ của nhà họ Viên trong làng để gả Thập Nương cho con trai nhà ấy. Nghe chuyện, Côn Sinh thất vọng, buồn rầu lắm. Thấy con buồn rầu v́ được tin Thập Nương tái giá, ông bà Tiết bèn dẫn con đi cầu hôn ở các gia đ́nh khác. Tuy nhiên, sau khi đi xem mặt các cô gái của nhiều gia đ́nh, thấy không ai có dung nhan di­ễm lệ bằng Thập Nương, Côn Sinh không ưng ai cả. 

            Một hôm, nhớ Thập Nương quá, Côn Sinh tới nhà họ Viên ḍ xét.

            Thấy họ đang quét tường rửa sân, Côn Sinh hỏi họ sửa soạn ngôi nhà để làm chi? Họ đáp là để chờ ngày Thần Chẫu cho xe chở nhũ mẫu với đám t́ nữ đưa Thập Nương tới. Vừa giận vừa thẹn, Côn Sinh bỏ ra về. Tới nhà, Côn Sinh bỏ ăn uống mà thành bệnh. Thấy con ốm tương tư, ông bà Tiết lo lắm, nhưng cũng chẳng biết làm thế nào.

            Sáng sau, đang nằm mê man trên giường, chợt Côn Sinh thấy có người tới vỗ vai ḿnh mà nói:"Đại trượng phu đấy ư? Đại trượng phu là người luôn luôn thích đuổi vợ đi để sống một ḿnh mà sao bây giờ lại ốm tương tư, thiểu năo thế này?" Nghe như tiếng vợ ḿnh, Côn Sinh gắng mở mắt coi th́ thấy chính là Thập Nương.

            Mừng quá, đột nhiên Côn Sinh hết bệnh. Côn Sinh vùng dậy nhảy vọt từ trên giường xuống đất mà hỏi:"Thập Nương đấy ư? Nàng từ đâu tới đây?" Thập Nương đáp:"Từ nhà họ Viên!" Chợt buồn rầu, Côn Sinh hỏi:"Bây giờ nàng là con dâu nhà họ Viên rồi phải không?" Thập Nương cười mà đáp:"Không!" Hỏi:"Thế sao hôm qua ta thấy nhà họ Viên quét tường rửa sân để đón nàng về làm dâu?" Đáp:"V́ cha thiếp đă nhận sính lễ­ của họ và hứa là hôm nào người thuyết phục được thiếp ưng làm dâu nhà họ th́ người sẽ cho xe chở nhũ mẫu với đám t́ nữ đưa thiếp tới nhà họ!" Hỏi:"Nàng có ưng làm dâu nhà họ th́ cha nàng mới nhận sính lễ­ chứ?" Đáp: "Không phải thế! Cha thiếp cứ nhận v́ người nghĩ rằng thiếp đă chán ghét chàng rồi, không bao giờ trở về đây với chàng nữa!" Hỏi:"Cha nàng nghĩ như thế có đúng hay không?" Đáp:"Trước kia th́ đúng, bây giờ th́ không!" Hỏi:"Nói thế nghĩa là thế nào?" Đáp: "Nghĩa là trước kia, khi nghĩ đến cung cách chàng đối xử với thiếp, thiếp cũng muốn ngả theo ư song thân mà đi lấy chồng khác! Thế nhưng bây giờ, khi nh́n thấy t́nh của chàng đối với thiếp nặng quá, khiến chàng ốm tương tư th́ thiếp lại không nỡ đi lấy chồng khác!" Hỏi:"Thế sao nàng lại từ nhà họ Viên tới đây?" Đáp:"V́ ngượng với nhà họ Viên nên cha thiếp không thể sai sứ giả đem sính l­ễ đi trả mà bắt thiếp phải đích thân đem đi trả! Hôm nay thiếp bói được một quẻ tốt nên đem sính lễ đi trả nhà họ Viên rồi trở về đây với chàng!" Hỏi:"Cha nàng có nói chi không?" Đáp:"Có! Lúc thiếp vào chào song thân để đem sính lễ­ đi trả nhà họ Viên, thiếp bị cha thiếp mắng cho một trận!" Hỏi:"Mắng như thế nào?" Đáp:"Cha thiếp mắng: Con tiện t́ kia! Mi không nghe lời ta, cứ đ̣i trở lại làm vợ thằng Côn Sinh! Sau này, nhà họ Tiết có ngang ngược với mi như thế nào đi nữa th́ ta cũng không cho mi trở về đây nữa đâu!"

            Nghe Thập Nương nói, Côn Sinh cảm cái t́nh của Thập Nương đối với ḿnh nên cứ sụt sùi mà khóc rấm rứt. Có t́ nữ ŕnh nghe biết chuyện, liền chạy đi báo cho ông bà Tiết hay.

            Nghe xong, Tiết bà mừng quá. Chẳng đợi con trai sai gia nhân tới mời ḿnh, Tiết bà đến thẳng pḥng con, cầm tay Thập Nương mà khóc, khiến Thập Nương cũng khóc theo.

            Sau bốn năm xa vợ, Côn Sinh già dặn hơn, không c̣n tinh nghịch nữa.

Từ đó, vợ chồng thương yêu, nhường nhịn nhau rất mực, khiến gia nhân không c̣n nghe thấy tiếng vợ chồng căi nhau như trước.

            Một hôm, Côn Sinh thở dài mà than với vợ:"Ta cũng bắt đầu già rồi mà chưa có con trai nối dơi tông đường!"  Thập Nương bèn cười mà nói:"Trước kia, v́ thấy chàng là kẻ khinh bạc, nghĩ ḿnh không thể ăn đời ở kiếp được với chàng, nên thiếp không muốn có con với chàng! Thế nhưng, nay thấy chàng đă thay đổi tính nết nên thiếp lại muốn có con với chàng!" Ít lâu sau, Thập Nương hoài thai.

            Mười tháng sau, một đêm, bỗng Tiết ông mộng thấy Thần Chẫu đến báo rằng sáng mai Thần Ông Thần Bà sẽ tới thăm con gái.

            Sáng ra, Tiết ông nói cho mọi người trong nhà hay, rồi sai gia nhân lau chùi dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ để đón tiếp thông gia.

Lát sau, quả nhiên có Thần Ông Thần Bà mặc áo đỏ đến nhà họ Tiết thăm con gái. Đến chiều, Thần Ông Thần Bà mới cáo biệt.

            Hôm sau, Thập Nương sanh đôi, được hai trai.

Từ đó, hai nhà đi lại với nhau, không gián đoạn nữa.

            Cũng từ đó, dân chúng trong vùng, có ai làm điều chi cho Thần Chẫu nổi giận, th́ bao giờ họ cũng đến cầu cứu với Côn Sinh trước, rồi sau đó, họ cho một toán thiếu nữ ăn mặc sạch sẽ, đẹp đẽ, tới pḥng Thập Nương năn nỉ. Nếu thấy Thập Nương cười th́ họ biết rằng họ đă được tha tội.

Về sau con cháu của Côn Sinh rất đông đúc.

Những người quen biết ở xa đền thờ Thần Chẫu. thường gọi ngành họ Tiết của Côn Sinh là ngành Tiết Chẫu.

Tuy nhiên, những người ở gần đền thờ th́ không dám gọi như thế.

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com