www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

406. VƯƠNG LỤC LANG
 

Nhất niệm nhân từ cảm đế thiên

Cố nhân t́nh trọng dữ chu tuyền

Lăo ngư ṭng thử sinh nhai túc

Bất hướng giang đầu mịch tửu tiền


 

406. CON MA NHÂN ĐỨC

 

            Huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông có thanh niên tên Hứa Thành, có vợ, người họ Hà, chưa có con. Hứa Thành làm nghề chài lưới.

            Theo thói quen, tối nào Hứa Thành cũng quảy tấm lưới, b́nh rượu với 3 chiếc chén ra sông lưới cá. Tới nơi, sau khi đặt đồ nghề xuống bờ sông, bao giờ Hứa Thành cũng lấy b́nh rượu rót đầy một chén, rồi rót rượu từ chén xuống đất mà khấn:"Xin mời hồn ma coi khúc sông này tới dùng chút rượu cho ấm ḷng!" Khấn xong, Hứa Thành ngồi uống độc ẩm, rồi xuống sông giăng lưới. Có điều lạ là tối nào Hứa Thành cũng lưới được đầy sọt cá, trong khi mỗi ngư phủ khác chỉ lưới được chừng nửa sọt là nhiều, hoặc chẳng được con nào.

            Vào khoảng nửa đêm, khi đă lưới được đầy sọt cá, Hứa Thành lại quảy gánh về nhà để sáng sau đem cá ra chợ bán, lấy tiền mua thực phẩm, vải vóc và đồ nhật dụng cho vợ. Bao giờ Hứa Thành cũng dành một chút tiền để mua rượu đem theo, khi đi lưới cá. 

            Một tối, sau khi khấn khứa, Hứa Thành ngồi độc ẩm. Bỗng thấy một thiếu niên từ xa bước tới, cứ đi ḷng ṿng quanh chỗ ḿnh ngồi, mắt lơ đăng nh́n xuống sông, Hứa Thành bèn lên tiếng gọi:"Thiếu lang ơi! Nh́n chi đó? Tới đây ngồi đối ẩm với tôi ít chén cho vui!" Chẳng chối từ, thiếu niên liền tới ngồi đối diện với Hứa Thành. Hứa Thành lấy chén rót rượu mời khách. Thiếu niên đỡ lấy chén mà uống. Hứa Thành nói:"Tôi là Hứa Thành, c̣n thiếu lang họ tên chi?" Thiếu niên đáp:"Đệ họ Vương nhưng không có tên!" Hỏi:"Không có tên th́ gọi là ǵ?" Đáp:"Tuy không có tên, nhưng v́ đệ là con thứ 6 trong gia đ́nh nên người quen thường gọi là Lục lang!"

            Lát sau, khi Hứa Thành xuống sông giăng lưới, Lục lang cứ ngồi trên bờ mà coi. Khi kéo lưới lên, không thấy con cá nào, Hứa Thành vừa ngạc nhiên vừa buồn bă. Thấy thế, Lục lang bèn đứng dậy mà nói:"Huynh giăng lưới lại đi! Để đệ xuống hạ lưu sông, xua cá bơi ngược lên lưới!" Rồi Lục lang chạy về phía hạ lưu sông, lội xuống nước mà xua cá. 

            Lát sau, Lục lang lại nhảy lên bờ, chạy đến gần Hứa Thành mà thầm th́:"Đệ đă xua một đàn cá lớn bơi lên lưới của huynh rồi!" Quả nhiên, chỉ ít phút sau, Hứa Thành đă nghe thấy tiếng cá táp nước.

            Lát sau, khi kéo lưới lên, Hứa Thành gỡ được đầy sọt cá, con nào cũng dài hơn thước. Mừng quá, Hứa Thành chia đôi sọt cá, rồi nói:"Cá này là do Lục lang xua vào lưới của tôi. Vậy th́ ta chia đôi!" Lục lang lắc đầu mà nói:"Lần nào huynh tới đây lưới cá, cũng cho đệ uống rượu rồi! Lần này, đệ mới có dịp giúp huynh một chút, công lao có đáng là bao mà dám nhận phần chia?" Hứa Thành nói:"Đây là lần đầu tiên ta gặp nhau! Trước kia, tôi có biết Lục lang là ai đâu mà mời nhau uống rượu?" Lục lang cười mà đáp:"Ta gặp nhau nhiều lần rồi! Nhưng thôi, nhắc lại làm chi! Kể từ nay, nếu huynh cho phép th́ tối nào đệ cũng tới đây uống rượu với huynh!" Hứa Thành nói:"Thế th́ c̣n chi bằng! Bấy lâu tôi vẫn ước ao có được một người bạn ngồi đối ẩm! Tuy nhiên, tôi chỉ sợ rượu thịt của ḿnh không được ngon mà thôi!" Lục lang nói:"Đệ đâu có cầu được uống rượu ngon! Đệ chỉ cầu có được bạn tốt thôi!" Nói xong, Lục lang từ biệt Hứa Thành mà đi.  

            Sáng sau, Hứa Thành đem cá ra chợ bán. V́ cá lớn, bán đắt gấp đôi, nên Hứa Thành có tiền mua rượu thịt ngon.

            Tối ấy, khi quảy gánh tới bờ sông, Hứa Thành thấy Lục lang đang đứng chờ ḿnh. Hứa Thành bèn rủ Lục lang ngồi đối ẩm. Hai người ăn uống, tṛ chuyện vui vẻ. Ăn uống xong, Hứa Thành lại xuống sông giăng lưới rồi Lục lang lại xuống hạ lưu sông, xua cá bơi ngược lên cho Hứa Thành. Thế rồi thành lệ.

            Bảy tháng sau.

            Một tối, khi quảy gánh tới bờ sông, thấy Lục lang đang đứng chờ ḿnh với vẻ mặt u buồn, Hứa Thành lấy làm lạ, bèn hỏi:"Tối nay, sao trông Lục lang buồn thế?" Lục lang th dài mà đáp:"Từ bữa được quen huynh, đệ thấy t́nh cảm giữa hai ta mỗi ngày một thêm thân thiết. Đến nay th́ ta thân nhau hơn anh em ruột. V́ thế, nghĩ đến việc tối nay phải nói lời vĩnh biệt với huynh, đệ cảm thấy buồn!" Hứa Thành sửng sốt, hỏi:"Sao lại phải vĩnh biệt?" Lục lang mấp máy môi toan nói nhưng rồi lại thôi. Thấy Hứa Thành cứ hỏi đi hỏi lại, Lục lang đành đáp:"V́ ta thân nhau quá nên đệ không muốn nói để huynh kinh hăi. Tuy nhiên, v́ sắp phải vĩnh biệt huynh nên đệ phải nói!" Hứa Thành hỏi:"Chuyện chi mà quan trọng thế?" Lục lang đáp: "Chuyện.…đệ không phải là người, mà là hồn ma coi khúc sông này!" Thoạt nghe, Hứa Thành kinh hăi lắm, nổi da gà, sởn tóc gáy, nhưng v́ đă quen thân với Lục lang nên Hứa Thành lại b́nh tĩnh được ngay. Hứa Thành bèn hạ gánh, lấy rượu thịt ra bày xuống bờ sông mà nói:"Ta hăy ngồi xuống đây đối ẩm đă, rồi chuyện ra sao, Lục lang sẽ kể sau!"

            Ngồi nhâm nhi chén rượu, Lục lang nói:"Trước kia, đệ là nho sinh, thường lái ghe qua lại trên khúc sông này uống rượu, để lấy hứng làm thơ! Hai năm về trước, một hôm, v́ uống quá say, đệ té xuống sông mà chết, được Diêm Vương cho làm ma coi khúc sông này! Trước kia, lần nào đi lưới cá, huynh cũng rót rượu xuống đất, khấn mời hồn ma coi khúc sông này tới dùng rượu, nên đệ đă tới uống rượu của huynh! Huynh có biết tại sao tối nào huynh cũng lưới được nhiều cá hơn các ngư phủ khác không?" Hứa Thành đáp:"Không!" Lục lang nói:"V́ đệ đă xua cá bơi ngược từ hạ lưu sông lên lưới của huynh!" Hứa Thành hỏi:"Nhưng tại sao bây giờ ta lại phải vĩnh biệt nhau?" Lục lang đáp:"V́ ngày mai đệ măn hạn làm ma để đi đầu thai! V́ chỉ c̣n được gặp huynh có một đêm nay, nên đệ cảm thấy buồn!" Hứa Thành hỏi:"Có ma mới nào tới đây thay Lục Lang không?" Lục lang đáp:"Có! Sẽ có người tới đây chết đuối để làm ma thay cho đệ!" Nghe Lục lang nói, Hứa Thành cũng cảm động, nhưng rồi lại rót rượu thêm cho Lục lang mà nói:"Cạn chén này đi, đừng buồn chi nữa! Đang quen thân với nhau mà đột nhiên phải vĩnh biệt nhau th́ ai mà không buồn? Thế nhưng, bây giờ Lục lang sắp thoát khỏi kiếp vận làm ma th́ ta nên vui mới hợp t́nh hợp lư, chứ sao lại buồn?" Thế rồi cả hai lại ngồi đối ẩm.

            Lát sau, Lục lang giục Hứa Thành giăng lưới để ḿnh xua cá lên lần chót. Gỡ cá vào sọt xong, Hứa Thành lại ngồi tâm sự với Lục lang. Đến khi nghe tiếng gà gáy sáng, Lục lang mới đứng dậy, sụt sùi mà từ biệt Hứa Thành. Hứa Thành bèn quảy gánh ra về.

            Sáng sau, Hứa Thành gánh cá ra chợ bán sớm, mua mọi thứ về nhà cho vợ rồi quảy gánh ra sông, ngồi trên bờ để chờ xem có chuyện chi lạ xảy ra không?

            Chờ từ sáng đến trưa, không thấy chi lạ, Hứa Thành toan quảy gánh ra về th́ bỗng thấy từ bờ sông bên kia có thiếu phụ ẵm hài nhi xuống ghe, lái ghe qua sông. Sắp tới bờ sông bên này, gần chỗ Hứa Thành ngồi, đột nhiên chiếc ghe bị lật úp, hài nhi được sóng đánh vào bờ, nằm ngửa trên băi cát, khoa chân múa tay mà khóc oe oe, c̣n thiếu phụ th́ bị ch́m lỉm. Thấy không nỡ ngồi nh́n thiếu phụ bị chết đuối, hài nhi bị mồ côi, Hứa Thành vùng đứng dậy. Toan nhảy xuống sông cứu thiếu phụ, chợt nhớ tới lời Lục lang, nghĩ rằng thiếu phụ này sẽ chết đuối để thế cho Lục lang đi đầu thai, Hứa Thành bèn khựng lại, không nhảy xuống sông nữa. 

            Thế nhưng, lát sau, đột nhiên, Hứa Thành lại nh́n thấy thiếu phụ ngoi đầu lên khỏi mặt nước, bơi được vào bờ, vịn vào tảng đá mà leo lên. Thiếu phụ vội chạy tới băi cát ẵm hài nhi, nhặt cỏ khô, trải làm chiếu trên bờ cho hài nhi nằm. Lát sau, khi áo quần đă khô, người đă bớt mệt, thiếu phụ liền đứng dậy, ẵm hài nhi đi.

            Đến lúc đó, Hứa Thành chợt nghĩ lời nói của Lục lang không được linh nghiệm, bèn quảy gánh ra về.

Tối ấy, Hứa Thành lại quảy gánh ra bờ sông lưới cá, nhưng lần này, Hứa Thành không rót rượu xuống đất để khấn hồn ma coi khúc sông nữa. Đang sửa soạn ngồi độc ẩm, bỗng thấy Lục lang bước tới gần ḿnh, Hứa Thành ngạc nhiên mà hỏ́:"Lục lang chưa đi đầu thai ư?" Lục lang đáp:"Chưa! Tối nay đệ trở lại đây để đối ẩm với huynh như cũ!" Hỏi:"Sao vậy?" Đáp:"V́ đệ thấy thiếu phụ hồi sáng có hài nhi c̣n ẵm ngửa nên đệ nghĩ nếu để thiếu phụ chết đuối th́ ắt hài nhi sẽ phải chết theo! Thấy việc bắt hai người làm ma để cho một ḿnh ḿnh được đi đầu thai làm người là một việc làm tàn nhẫn, đệ đă cứu thiếu phụ ấy ngoi đầu lên trên mặt nước và bơi được vào bờ. Bây giờ th́ đệ trở lại làm ma như cũ!" Hứa Thành hỏi:"Thế đến bao giờ th́ Lục lang mới lại được đi đầu thai?" Lục lang đáp:"Đệ cũng không biết là đến bao giờ! Có thể là phải chờ đến khi duyên bè bạn giữa hai ta chấm dứt!" Cảm ḷng nhân từ của Lục lang, Hứa Thành nói:"Ḷng nhân từ của Lục lang có thể thấu đến Trời cao!" Rồi Hứa Thành lại mời Lục Lang ngồi xuống đối ẩm với ḿnh như cũ. Uống rượu xong, Hứa Thành lại đi giăng lưới và Lục lang lại đi xua cá cho Hứa Thành. Đến khuya, hai người chia tay.  

            Ba hôm sau. Tối ấy, trong khi hai người đang ngồi đối ẩm, chợt Lục lang nói:"Bữa nay, đệ lại đối ẩm với huynh lần chót!" Hứa Thành hỏi:"Chắc lại có người tới đây chết đuối để thay cho Lục lang đi đầu thai phải không?" Lục lang đáp:"Không phải!" Hỏi:"Vậy th́ ai tới đây thay Lục lang làm ma coi khúc sông này?" Đáp:"Không ai thay cả! Chức ma coi khúc sông này đă bị hủy rồi!" Hỏi:"Sao vậy?" Đáp:"V́ chuyện đệ cứu sống thiếu phụ đă đến tai Thượng Đế! Ngài đă ra lệnh hủy chức ma coi khúc sông này và cho đệ được đi làm thổ thần ở thôn Ổ Chấn, huyện Chiêu Vi­ễn, tỉnh Sơn Đông. Sáng mai, đệ phải lên đường đi phó nhậm! Thôi! Huynh xuống sông giăng lưới đi! Để đệ đi xua cá lần chót!" Mừng quá, Hứa Thành nói:"Tôi tin rằng Lục lang sẽ là một vị thổ thần công minh chính trực và cư dân thôn Ổ Chấn sẽ được sinh sống an vui!" Nói xong, Hứa Thành xuống sông giăng lưới để cho Lục lang đi xua cá.

            Sau khi Hứa Thành gỡ cá cho vào sọt, sửa soạn quảy gánh ra về th́ Lục lang nói:"Nếu huynh không quên t́nh nghĩa hai ta th́ xin huynh thu xếp công việc rồi tới Ổ Chấn thăm đệ một chuyến! Xin huynh chớ ngại đường xa!" Hứa Thành nói:"Tôi không ngại đường xa, mà chỉ ngại ḿnh là người phàm, làm cách nào mà gặp được thổ thần?" Lục lang nói:"Huynh đừng lo! Chỉ cần thu xếp công việc rồi tới! Mọi việc khác, để đệ chu toàn!" Nói xong, Lục Lang cáo biệt mà đi. Hứa Thành cũng quảy gánh ra về.

            Tới nhà, Hứa Thành thuật chuyện cho vợ nghe, rồi ngỏ ư muốn sang huyện Chiêu Vi­ễn thăm Lục lang. Hà thị cười mà nói:"Lang quân có điên không? Một là chắc ǵ ở huyện Chiêu Viễ­n đă có thôn nào tên là thôn Ổ Chấn? Hai là giả sử có thôn Ổ Chấn th́ làm cách nào mà lang quân nói chuyện được với pho tượng trong miếu thổ thần? Ba là đường đi từ đây sang huyện Chiêu Viễn xa đến trên 200 dặm!" Hứa Thành đáp:"Một là ta nghĩ huyện Chiêu Viễn có thôn Ổ Chấn v́ Lục lang bịa đặt để làm chi! Hai là Lục lang đă dặn ta rằng Lục lang sẽ lo về việc nói chuyện với ta. Ba là ta đă hứa với Lục lang rằng ta không ngại đường xa!" Hà thị không nói chi nữa. Hứa Thành bèn ra chợ mua tiền giấy, nhang rượu, đem về sửa soạn hành trang.

            Hôm sau, Hứa Thành lên đường sang Chiêu Vi­ễn.

            Bốn hôm sau, khi tới Chiêu Viễn, Hứa Thành hỏi thăm cư dân th́ được biết quả có thôn Ổ Chấn. T́m tới thôn, Hứa Thành vào quán trọ, thuê pḥng nghỉ ngơi.

            Lát sau, Hứa Thành ra quầy, hỏi chủ quán:"Miếu thờ thổ thần thôn này ở đâu?" Nghe hỏi, chủ quán kinh hăi, hỏi lại:"Phải chăng quan nhân là người họ Hứa?" Hứa Thành đáp:"Phải! Nhưng sao ông biết?" Chủ quán không đáp, chỉ hỏi lại:"Phải chăng quan nhân từ huyện Chuy Xuyên sang đây thăm miếu thờ thổ thần bản thôn?" Hứa Thành lại đáp:"Phải! Nhưng sao ông biết?" Chủ quán không đáp, chỉ vội chạy ra khỏi quán.

            Lát sau, bỗng thấy nam phụ lăo ấu trong thôn đua nhau bồng con bế cháu đến đứng chật sân quán trọ, tràn cả ra ngoài hàng rào, Hứa Thành kinh hăi quá, không hiểu họ muốn làm chi ḿnh.

            Thấy thế, một vị bô lăo bèn lên tiếng trấn an Hứa Thành:"Xin quan nhân an tâm! Thôn dân tụ họp ở đây không có ư chi xấu đối với quan nhân đâu!" Hứa Thành hỏi:"Thế th́ quư vị đến đây tụ họp làm chi?" Vị bô lăo đáp:"Để coi quan nhân!" Hứa Thành hỏi:"Tôi th́ cũng như người khác, có chi lạ mà phải coi?" Vị bô lăo đáp:"Lăo xin giải thích: Nguyên là 4 hôm trước đây, thổ thần báo mộng cho tất cả thôn dân biết rằng sắp có một vị khách quư, họ Hứa, là bạn thân của thần, từ huyện Chuy Xuyên, sang thôn này thăm thần. V́ thế, thần ra lệnh cho thôn dân phải giúp đỡ tiền bạc cho vị khách ấy! Thôn dân chờ đợi đă 4 hôm mà chưa thấy vị khách ấy tới! Nay thôn dân vừa được chủ quán trọ cho biết vị khách ấy chính là quan nhân nên họ mới kéo nhau tới đây để coi vị bạn thân của thần ra sao! Bây giờ xin mời quan nhân đi theo thôn dân chúng tôi tới miếu thờ thổ thần mà cúng vái!" Nghe thấy vị bô lăo nói thế, Hứa Thành mới an tâm. Rồi Hứa Thành thay y phục mới mà đi theo họ.

            Tới miếu thổ thần, Hứa Thành lấy tiền giấy và rượu đặt lên bàn thờ, rồi lấy nhang ra thắp mà khấn:"Kể từ lúc giă biệt nhau, ngày đêm đều tưởng nhớ đến Lục lang!  Nhớ lời dặn, nay đă vượt trên 200 dặm để tới đây thăm Lục lang! V́ nghèo, không có nhiều lễ ­vật, chỉ có ít tiền giấy với chút rượu lạt đem sang khấn vái Lục Lang! Nếu được Lục lang cho phép th́ xin được ngồi đối ẩm với Lục lang một bữa như trước kia!" Khấn xong, Hứa Thành đem tiền giấy ra sau miếu mà đốt. Bỗng có một cơn lốc cuốn xoáy tro tiền quay theo h́nh trôn ốc.

            Khi cơn lốc tan, Hứa Thành lại trở vào khấn vái, xin giă biệt Lục lang.

            Đêm ấy, nằm trong pḥng trọ, vừa chợp mắt thiu thiu, bỗng Hứa Thành thấy Lục lang bước vào, mũ áo chỉnh tề, khác hẳn khi trước. Lục lang lên tiếng:"Cám ơn huynh đă không ngại đường xa mà tới đây thăm đệ. Đệ cảm động lắm! Lẽ ra, đệ phải hiện h́nh để gặp mặt và đối ẩm với huynh như trước, nhưng v́ đang giữ chức thổ thần, nên đệ không thể làm như thế được!" Hứa Thành nói:"Cám ơn Lục lang đă tới tận pḥng trọ mà nói chuyện với tôi!" Lục lang lại nói: "Cư dân trong thônỔ Chấn này sẽ có chút quà mọn tặng huynh để cám ơn huynh về việc đă cất công sang đây thăm đệ! Mong huynh nhận cho! Hôm nào huynh về, đệ sẽ xin đi tiễn!" Rồi Lục lang quay lưng, bước ra khỏi pḥng. Giật ḿnh tỉnh giấc, Hứa Thành biết ḿnh nằm chiêm bao.

            Hôm sau, thôn dân thay nhau sớm thỉnh tối mời Hứa Thành tới nhà ḿnh dự tiệc. Mỗi ngày, Hứa Thành phải nhận lời mời của 3 gia đ́nh.

            Năm hôm sau, được tin Hứa Thành sửa soạn hành trang ra về, thôn dân lại kéo nhau tới quán trọ năn nỉ Hứa Thành ở lại thêm 5 hôm nữa. Nể ḷng mọi người, Hứa Thành đành nhận lời. Thế là mỗi ngày Hứa Thành phải đi dự tiệc ở ba gia đ́nh.    

            Sáng hôm Hứa Thành lên đường về Chuy Xuyên, rất nhiều thôn dân, nam phụ lăo ấu, đua nhau đem tiền với quà tới quán trọ mà tặng Hứa Thành. Chỉ trong một lát mà tiền tặng xếp đầy hai túi lớn. Lúc Hứa Thành khởi hành, họ xếp thành hàng dài mà đi ti­ễn chân.

Đang đi, bỗng họ thấy có một cơn lốc hiện ra ở trước mặt, cuốn xoáy cát bụi quay theo h́nh trôn ốc, dẫn đường cho Hứa Thành đi. Thấy lạ, họ cũng bước theo để coi.

            Đi được hơn 10 dặm, thấy cơn lốc vẫn chưa tan, Hứa Thành bèn dừng chân, chắp tay mà khấn:"Đa tạ Lục lang đă đưa ti­ễn tôi đến hơn 10 dặm! Bây giờ tôi xin Lục lang hăy tự bảo trọng, đừng tốn công nhọc sức mà đưa ti­ễn tôi nữa! Khi trước là người, Lục lang vốn là người nhân ái! Nay là thần, hẳn Lục lang cũng là thần tạo phúc cho dân! V́ thế, tôi nghĩ ḿnh không cần phải cầu khấn thêm điều ǵ cho dân thôn Ổ Chấn này nữa!" Khấn xong, Hứa Thành thấy cơn lốc cứ quay tṛn chung quanh ḿnh hồi lâu rồi mới tan đi.

            Hứa Thành bèn hướng về đám thôn dân mà vái tạ rồi tiếp tục lên đường. Đám thôn dân cũng chắp tay vái đáp lễ­ rồi lục tục theo nhau trở về thôn.

            Về nhà, Hứa Thành đưa hết tiền với quà tặng cho vợ. Hà thị dùng tiền tặng để làm vốn đi buôn. Ít lâu sau, khi vợ chồng đă khá giả, Hứa Thành bèn bỏ nghề chài lưới.

            Năm sau, một hôm gặp mấy cư dân thôn Ổ Chấn sang thăm Chuy Xuyên, Hứa Thành hỏi thăm về vị thổ thần ở Ổ Chấn, th́ họ nói rằng vị thổ thần ấy rất linh thiêng và giúp đỡ thôn dân rất nhiều.

            Về sau, có người nói rằng Vương Lục Lang chính là nho sinh Thạch Khanh Trang, người huyện Chương Khâu, tỉnh Sơn Đông, trước kia đi thuyền, bị chết đuối trên sông Chuy Xuyên.

            Chẳng biết chuyện ấy có đúng hay không.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com