www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

350. ÁI NÔ
 

Tuế lan chấp chí tại môn trường

Nhất nguyệt huân đào thập tải cương

Tha nhật tương phùng liêu báo đức

Tặng tương thi tỉ bạn duy pḥng


 

350. NHO SINH MÊ T̀ NỮ MA

 

            Huyện Hà Gian tỉnh Hà Bắc có nho sinh họ Từ, cư ngụ với tiểu đồng.

Đầu năm ấy, có trường học ở huyện Ân mời Từ sang dạy học, Từ nhận lời. Từ sai tiểu đồng sửa soạn hành trang, khóa cửa nhà, rồi thầy tṛ cưỡi chung một ngựa sang huyện Ân, cư ngụ trong khuôn viên trường.

Cuối năm, nhân dịp trường đóng cửa, Từ sai tiểu đồng sửa soạn hành trang, rồi thầy tṛ lại cưỡi chung một ngựa, về quê ăn Tết.

            Trên đường về, qua huyện Bái, thấy một ông lăo lạ mặt, giong ngựa tới gần ḿnh, vái chào mà nói:"Kính chào Từ tiên sinh!", Từ ngạc nhiên, lên tiếng hỏi:"Chng hay quư tính là chi?" Ông lăo đáp:"Lăo phu tên Thi Kính Nghiệp!" Hỏi:"Sao lăo trượng biết tôi?" Đáp:"V́ trong vùng này, tiên sinh nổi tiếng là thầy đồ hay chữ!" Hỏi:"Lăo trượng có điều chi dạy bảo?" Đáp: "Không dám! Nguyên là lăo phu ở chung với gia đ́nh em gái, có chồng tên Tưng Nam Xuyên, trước kia được triều đ́nh phong làm chỉ huy sứ. Em rể lăo phu qua đời đă lâu, để lại vợ với một trai. Nay cháu đă lớn, gia muội nhờ lăo phu đi thỉnh một thầy đồ về tệ xá dạy cháu học, với thù lao gấp đôi thù lao thông thường! Nghe tiếng tiên sinh, lăo phu vội đi t́m gặp để thỉnh tiên sinh tới giúp cháu!" Từ nói:"Tôi đă nhận lời đi dạy ở huyện Ân rồi!" Ông lăo nói:"Lăo phu biết chuyện ấy! V́ thế lăo phu đă sang huyện Đông Đồng, thỉnh thầy đồ Lă Tử Khiêm tới dạy cháu, nhưng khi tới nơi, lăo phu mới biết là Lă tiên sinh cũng đă nhận lời đi dạy ở Sơn Đông rồi!" Từ hỏi:"Sao lăo trượng không thỉnh thầy đồ khác?" Ông lăo đáp:"Lăo phu toan đi thỉnh thầy đồ khác th́ chợt nghe nói trường huyện Ân đóng cửa, nên lăo phu phỏng đoán là tiên sinh sẽ hồi hương. V́ thế, lăo phu mạo muội đón đường ở đây để thỉnh tiên sinh tới giúp cháu!" Từ nói:"Rất tiếc là tôi đă nhận lời trở lại huyện Ân dạy học vào đầu tháng 4 năm tới, nên không thể thất tín!" Ông lăo nói:"Quyết giữ chữ tín đúng là phẩm hạnh người quân tử! Thế nhưng, trong 3 tháng đầu xuân, tiên sinh rảnh rỗi, xin tiên sinh tới tệ xá giúp cháu!"

            Thấy được thù lao cao, Từ nhận lời. Ông lăo bèn xuống ngựa, lấy ra một đĩnh vàng, cung kính trao cho Từ mà nói:"Nay lăo phu xin gửi tiên sinh đĩnh vàng này! Xin tiên sinh đi cùng lăo phu về tệ xá! Đến đầu tháng 4, lăo phu sẽ xin tiễn tiên sinh trở lại huyện Ân!" Từ vội xuống ngựa, đưa tay nhận đĩnh vàng, bỏ vào túi, rồi nói:"Xin đa tạ lăo trượng!"

            Từ toan cùng tiểu đồng cưỡi ngựa đi theo th́ thấy ông lăo khoát tay, nói:"Tệ xá chật hẹp, không đủ chỗ cho tiểu đồng của tiên sinh cư ngụ, mong tiên sinh thứ lỗi cho! Bây giờ xin tiên sinh bảo tiểu đồng chuyển bọc hành trang của tiên sinh lên lưng ngựa lăo phu rồi cho y cưỡi ngựa về quê! Lăo phu sẽ dắt ngựa, cùng tiên sinh đi bộ v tệ xá!" Từ đáp:"Vâng!" rồi bảo tiểu đồng làm theo lời ông lăo.

            Đến tối mới tới cổng nhà ông lăo. Ông lăo dẫn Từ qua cổng, lên pḥng khách. Thấy nhà ông lăo giống như dinh thự thế gia chứ không phải là căn nhà chật hẹp như ông lăo nói, Từ rất kinh ngạc. Ông lăo mời Từ vào nghỉ trong căn pḥng sang trọng, sát pḥng khách.

            Lát sau, khi Từ trở ra pḥng khách, ông lăo sai một t́ nữ bưng trà tới mời Từ, một t́ nữ chạy đi gọi công tử. Khi công tử vào pḥng, ông lăo giới thiệu:"Đây là Từ tiên sinh! Tiên sinh đă nhận lời tới đây dạy cháu!" Rồi ông lăo lại giới thiệu:"Đây là gia điệt, tên Thiếu Sơn, năm nay 14 tuổi. Tư chất cháu cũng không đến nỗi ngu dốt, nhưng v́ quen được nuông chiều nên rất lười học. Nay cháu được theo học tiên sinh trong 3 tháng, lăo phu nghĩ cháu có thể tiến bộ bằng được theo học thầy khác trong 3 năm!" Từ đáp:"Thưa lăo trượng, tiến bộ của công tử c̣n tùy thuộc vào chăm chỉ!" Ông lăo bảo Thiếu Sơn sụp lạy Từ, làm lễ bái sư. Lễ xong, ông lăo bảo Thiếu Sơn rút lui, rồi ngồi đàm đạo với Từ.  

            Lát sau, ông lăo vỗ tay. Lập tức, có một đám t́ nữ từ nhà trong chạy ra pḥng khách. Ông lăo ra lệnh cho chúng bày tiệc. Trong khoảnh khắc, sơn hào hải vị đă được bày la liệt trên bàn. Đám t́ nữ chia nhau khoanh tay đứng hầu quanh tường, chờ lệnh của ông lăo. Đảo mắt nh́n, thấy t́ nữ áo tím bưng hồ rượu đứng cạnh ḿnh là một cô gái tuổi chừng 16 tuổi, dung nhan cực kỳ diễm lệ, Từ động tâm. Ông lăo rất tinh ư. Khi tan tiệc, ông lăo liền sai t́ nữ áo tím vào pḥng Từ dọn giường. Chờ cho t́ nữ áo tím trở ra tŕnh báo là mọi thứ đă đầy đủ, ông lăo mới xin cáo biệt để về pḥng riêng.

            Sáng sau, khi thức giấc, hé cửa nh́n ra pḥng khách, Từ thấy một t́ nữ áo đỏ dẫn Thiếu Sơn vào pḥng ngồi chờ. Chợt Từ lại thấy một t́ nữ áo xanh bưng nước nóng với khăn mặt và t́ nữ áo tím tối qua bưng một khay trà nóng với điểm tâm vào pḥng. Rửa mặt, uống trà và điểm tâm xong, Từ bắt đầu dạy Thiếu Sơn học. Thấy Thiếu Sơn đăng trí, học hành uể oải, Từ không vui. Tan học, Thiếu Sơn lại được t́ nữ áo đỏ tới dẫn đi. Đến trưa, t́ nữ áo tím lại bưng cơm với trà vào pḥng khách. Đến tối, t́ nữ áo tím lại bưng cơm với rượu vào pḥng khách. Cứ như thế, ngày nào t́ nữ áo tím cũng bưng 3 bữa ăn vào pḥng khách, và tối nào t́ nữ áo tím cũng vào pḥng Từ dọn giường.

            Một tối, trong khi t́ nữ áo tím dọn giường, Từ hỏi:"Họ tên nàng là chi?" T́ nữ đáp: "Thiếp không có họ, nhưng được phu nhân đặt tên cho là Ái Nô!" Từ hỏi:"Sao lại không có họ?" Thấy Ái Nô không đáp, Từ bèn hỏi sang chuyện khác:"Tại sao trong nhà này chỉ có t́ nữ, không có nam nô?" Ái Nô nhoẻn miệng cười mà đáp:"Thiếp là phận t́ nữ, đâu được biết lư do!" Đáp xong, Ái Nô dọn giường cho Từ, rồi lặng lẽ dời khỏi pḥng, khép cửa lại.

            Tối sau, trong khi Ái Nô dọn giường, Từ hỏi:"Nhà này không có nam nô th́ ai làm việc nặng?" Ái Nô đáp:"Mọi việc trong nhà này đều là việc nhẹ!" Hỏi:"Nhà này không có đàn ông th́ ai giao tế với người ngoài?" Đáp:"Thi lăo, tức anh ruột Tưởng phu nhân giữ việc giao tế!" Hỏi: "Ai liệu lư việc nhà?" Đáp:"Tưởng phu nhân!" Hỏi:"Ta thấy trong nhà này có rất nhiều t́ nữ! Tại sao chỉ có một ḿnh nàng phải bưng cơm, dọn giường cho ta?" Đáp:"V́ phu nhân kính trọng tiên sinh, e các t́ nữ khác không được thanh khiết nên không cho họ lên đây hầu hạ tiên sinh!"

            Khi chuyện tṛ đă tới hồi thân mật, Từ bèn buông lời tṛng ghẹo. Ái Nô chỉ mỉm cười, không phản đối. Tuy nhiên, trước khi dời pḥng, Ái Nô quay dặn Từ:"Xin tiên sinh giữ kín chuyện này cho! Nếu thiên hạ biết được th́ cả tiên sinh lẫn thiếp đều không c̣n mặt mũi nào nh́n thấy ai đâu!"

            Tối sau, trong khi Ái Nô dọn giường, Từ lại buông lời tṛng ghẹo rồi giữ Ái Nô ở lại ngủ với ḿnh. Ái Nô ưng thuận. Đêm ấy, sau khi ân ái với Từ, Ái Nô mệt quá, ngủ thiếp đi.

            Sáng sau, khi Thiếu Sơn tới pḥng khách học, chợt nh́n qua khe cửa khép hờ, thấy Ái Nô nằm trên giường Từ sinh. Biết chuyện ấy, Từ sinh ngượng lắm, cứ bồn chồn trong dạ, chẳng yên.

            Tối ấy, trong khi Ái Nô dọn giường, Từ hỏi:"Có ai hay chuyện chúng ḿnh không?" Ái Nô gật đầu, đáp:"Có!" Hỏi:"Ai?" Đáp:"Phu nhân!" Hỏi:"Ai nói cho phu nhân hay?" Đáp:"Công tử! Sáng nay, khi công tử tới học, chợt nh́n thấy thiếp nằm trên giường tiên sinh, công tử về mách phu nhân!" Hỏi:"Phu nhân có nói chi không?" Đáp:"Không! Nghe công tử thuật chuyện, phu nhân vội chạy tới bịt miệng lại, rồi cấm công tử không được đả động chi đến chuyện ấy nữa!" Hỏi:"Tại sao phu nhân lại làm như thế?" Đáp:"V́ phu nhân e tiên sinh biết chuyện th́ sẽ bỏ đi, không chịu ở lại dạy công tử! Thiếp thấy phu nhân quư trọng tiên sinh lắm!"

            Nghe Ái Nô nói, Từ thầm cám ơn Tưởng phu nhân. Rồi Từ hỏi:"Thế phu nhân có la mắng nàng điều chi không?" Ái Nô lắc đầu, đáp:"Không! Phu nhân chỉ gọi thiếp vào pḥng riêng, khẽ dặn rằng, từ giờ trở đi, khi vào pḥng dọn giường cho tiên sinh xong, phải dời khỏi pḥng ngay, không được ở lại tṛ chuyện với tiên sinh nữa!" Tuy nghe Ái Nô nói thế nhưng Từ cứ canh cánh bên ḷng về chuyện ḿnh đă giao du thân mật với Ái Nô. Cộng thêm chuyện Thiếu Sơn lười học, Từ nảy ư muốn xin cáo biệt để về quê.

            Một hôm, nhân việc Thiếu Sơn lười biếng, không học bài, Từ giận quá, lớn tiếng quở trách. Hay chuyện, phu nhân bèn sai Ái Nô tới thưa với Từ rằng v́ phu nhân chỉ có một ḿnh Thiếu Sơn là con nên phu nhân rất nuông chiều. Nay thấy Từ quở trách Thiếu Sơn, phu nhân sót ruột lắm. Tuy nhiên, v́ rất nể Từ nên phu nhân không dám nói thẳng chuyện ấy với Từ mà chỉ sai Ái Nô tới xin Từ bớt giận trong việc dạy dỗ Thiếu Sơn. Thấy phu nhân nuông chiều con thái quá, Từ  bất b́nh, nên mỗi khi Thiếu Sơn không học bài, Từ vẫn quở trách.

            Thấy thế, một hôm phu nhân đích thân vào căn pḥng sát với pḥng Từ, mếu máo mà nói vọng sang:"Kính thưa tiên sinh! Thiếp vẫn biết rằng v́ gia tử được nuông chiều thái quá nên đâm ra lười học! Tuy nhiên, v́ thiếp không thoát khỏi cái thiên lệch của t́nh mẹ thương con nên thiếp kính xin tiên sinh rủ ḷng thương mà bớt cho việc quở mắng gia tử. Thiếp xin đội ơn tiên sinh thực nhiều!" Nghe thấy thế, Từ chỉ lặng im, không đáp.

            Kể từ hôm ấy, tối nào phu nhân cũng gọi con vào pḥng riêng, bắt khoanh tay đọc bài. Thế nhưng không tối nào Thiếu Sơn thuộc bài. Phu nhân bèn trách:"Con không thuộc bài khiến mẹ buồn lắm!" Ái Nô đem chuyện ấy thuật với Từ. Nghe xong, Từ giận lắm, nói:"V́ phu nhân chiều con thái quá nên con mới không chịu học bài, sao phu nhân c̣n trách con? Phải dạy một đứa trẻ hư như thế này, ta nên cáo biệt là hơn!" Ái Nô lại đem chuyện ấy thuật với phu nhân.

            Phu nhân bèn sai Ái Nô tới thưa với Từ rằng phu nhân đă nhận lỗi rồi và xin Từ thứ lỗi cho phu nhân. Mát dạ, Từ bỏ qua chuyện ấy.

            Thấm thoắt Từ đă dạy Thiếu Sơn học được một tháng. Vào sáng ngày 15 tháng 2, Từ nhờ Ái Nô vào thưa với phu nhân rằng hôm ấy Từ muốn xin nghỉ dạy học để đi ra ngoài. Phu nhân vội sai Ái Nô ra pḥng khách thưa rằng phu nhân khẩn khoản xin Từ chớ cho Thiếu Sơn nghỉ học một ngày nào. Nể lời khẩn khoản của phu nhân, Từ đành tiếp tục dạy Thiếu Sơn học.

            Tối ấy, Từ buồn lắm, hỏi Ái Nô:"Tại sao phu nhân lại không muốn cho ta đi ra ngoài?" Ái Nô đáp:"V́ phu nhân e rằng nếu tiên sinh nghỉ dạy học một ngày th́ công tử sẽ nhân dịp ấy mà bỏ luôn việc học!" Bức tức quá, Từ hỏi:"Thế phu nhân muốn giam ta trong nhà này như giam tù trong ngục thất hay sao?" Ái Nô đáp:"Theo ư thiếp, ban ngày tiên sinh nên ở trong nhà này dạy công tử học. Nếu tiên sinh muốn đi ra ngoài th́ tiên sinh nên để đến đêm hăy đi!" Từ nổi giận mà nói:"Để đến đêm hăy đi th́ đi đâu? Đă hơn một tháng nay, ta cảm thấy việc ḿnh bị giam trong nhà này là một điều nhục nhă thái quá! Bộ phu nhân muốn trả công ta một đĩnh vàng để giam ta chung thân ở trong nhà này hay sao? Đĩnh vàng của phu nhân vẫn c̣n trong túi áo kia!" Nói xong, Từ đi lấy đĩnh vàng đặt lên bàn, sửa soạn hành trang, rồi bảo Ái Nô vào nhà trong thưa với phu nhân rằng Từ đă trả lại phu nhân đĩnh vàng ở pḥng khách, xin cáo biệt phu nhân, và xin phu nhân cho người ra mở khóa cổng để Từ lên đường.

            Phu nhân bèn chỉnh lại y phục, ra pḥng khách, sai Ái Nô lấy đĩnh vàng cất vào bọc hành trang của Từ, đưa ch́a khóa cho Ái Nô mở cổng, đưa tay áo che miệng, khóc nức nở mà tiễn chân Từ.

            Ra khỏi cổng, Từ cắm cổ đi. Được chừng trăm bước, chợt thấy ánh nắng chiếu vào ḿnh, Từ quay đầu nh́n th́ không thấy ngôi nhà của Tưởng phu nhân đâu nữa mà chỉ thấy một ngôi cổ mộ nằm giữa cánh đồng hoang vu. Kinh hăi quá, Từ chợt nghĩ Thi lăo cũng như Tưởng phu nhân, công tử Thiếu Sơn, t́ nữ Ái Nô và các t́ nữ khác đều là ma trong cổ mộ ấy.

            Cảm ân nghĩa của Tưởng phu nhân, Từ đem đĩnh vàng ra chợ huyện Bái đổi lấy tiền, thuê thợ mua gạch đá cùng cây non và hương hoa, chở tới xây lại ngôi mộ, xây một cái cổng, chung quanh trồng cây non làm hàng rào, thắp hương cúng lễ, rồi mới lên đường về quê.

            Đến cuối tháng 3, Từ dặn tiểu đồng ở nhà trông nom nhà cửa, để ḿnh cưỡi ngựa sang huyện Ân dạy học. Khi đi qua huyện Bái, Từ lại t́m tới ngôi mộ cúng lễ, rồi mới tiếp tục lên đường. Dọc đường, Từ lại thấy một ông lăo cưỡi ngựa đi ngược chiều. Khi hai bên gặp nhau, Từ nhận ra ông lăo chính là lăo trượng Thi Kính Nghiệp. Thi lăo bèn chắp tay vái chào mà nói: "Kính chào Từ tiên sinh! Phải chăng tiên sinh đang trên đường tới huyện Ân dạy học?" Từ đáp: "Thưa lăo trượng, phải!" Thi lăo bèn nói:"Mấy ngày nữa trường học huyện Ân mới khai giảng, nên tiên sinh c̣n rộng th́ giờ. V́ thế, lăo phu xin mời tiên sinh vào quán rượu gần đây đối ẩm với lăo phu một bữa!" Tuy biết Thi lăo là ma, nhưng v́ muốn biết tin tức về Tưởng phu nhân với Ái Nô nên Từ nhận lời. Thi lăo bèn dẫn Từ tới một quán rượu trong chợ huyện Bái, ngồi đối ẩm từ trưa đến tối.

Sau khi đứng dậy trả tiền, Thi lăo nói với Từ:"Tệ xá ở gần ngay đây! Bây giờ tối rồi, mời tiên sinh theo lăo phu về tệ xá nghỉ ngơi, rồi sáng mai hăy lên đường đi huyện Ân sớm!" Thấy Thi lăo nói có lư, Từ bèn cưỡi ngựa đi theo.

            Dọc đường, Từ hỏi:"Tưởng phu nhân có được mạnh khoẻ chăng?" Thi lăo đáp:"Cám ơn tiên sinh, gia muội vẫn được b́nh an! Gia muội vừa đi thăm song thân lăo phu về!" Hỏi:"T́ nữ Ái Nô c̣n hầu hạ Tưởng phu nhân chăng?" Đáp:"Cám ơn tiên sinh, Ái Nô là t́ nữ thương yêu nhất của gia muội, luôn luôn ở cạnh gia muội để hầu hạ!" Thi lăo vừa dứt lời th́ Từ đă nh́n thấy ngôi nhà cũ của gia đ́nh Thi lăo, mới có một hàng rào trồng cây non, và cổng ngơ đă được sửa sang lại. Thi lăo đưa tay gơ cổng. Lập tức có một t́ nữ áo xanh chạy ra mở. Thi lăo bèn mời Từ vào pḥng khách, thắp đèn sáng, ngồi đàm đạo. Lát sau, Tưởng phu nhân từ nhà trong dắt một t́ nữ áo xanh ra pḥng khách. Phu nhân chắp tay vái chào Từ. Từ vội đứng dậy, chắp tay đáp lễ. Lúc bấy giờ Từ mới có dịp được ngắm nh́n phu nhân th́ thấy phu nhân tuổi trạc tứ tuần, dung nhan cực kỳ diễm lệ. Phu nhân lên tiếng:"V́ ḍng họ thiếp bị suy vi nên trong họ không có ai trông nom phần mộ cho tiên tổ! Nay nắm xương khô của thiếp lại được tiên sinh đoái hoài tới, thuê người đến sửa sang lại ngôi nhà xiêu vẹo này cho gia đ́nh thiếp th́ thực là thiếp không biết lấy chi mà báo đáp tiên sinh!" Từ lắp bắp:"Tôi thực không dám! Tôi thực không dám!"

            Phu nhân bèn ̣a lên khóc, rồi sai t́ nữ áo xanh vào nhà trong gọi Ái Nô.

            Khi Ái Nô bước vào pḥng khách, phu nhân bèn chỉ Ái Nô mà nói với Từ:"T́ nữ này nguyên là một cô nhi, không có họ tên, bị vứt ở bên đường, được thiếp nhặt về nuôi, từ lúc thiếp chưa xuất giá. V́ thế, thị là t́ nữ thương yêu nhất của thiếp và được thiếp đặt tên cho là Ái Nô! Thị được Trời phú cho cái tài biết được ư nghĩ mới nảy sinh trong đầu mọi người! Nay thiếp thấy tiên sinh cư ngụ một ḿnh, nên thiếp xin đem thị ra tặng tiên sinh để tiên sinh đỡ cảm thấy cô đơn nơi đất khách!" Từ lại lắp bắp:"Xin đa tạ phu nhân! Xin đa tạ phu nhân!"

Lát sau, phu nhân và Thi lăo xin cáo biệt mà vào nhà trong.

Ái Nô bèn dẫn Từ vào căn pḥng sát pḥng khách mà trước kia Thi lăo đă dành cho Từ.  

            Sáng sau, khi gà vừa gáy, Thi lăo đă ra pḥng khách đánh thức Từ với Ái Nô dậy để sửa soạn lên đường. Lát sau, phu nhân cũng ra tiễn biệt. Phu nhân nói với Từ:"Chuyện tiên sinh gặp gia đ́nh thiếp là chuyện lạ lùng hiếm có! Thiếp e nếu có kẻ hiếu sự biết được chuyện này th́ sẽ đặt điều nói xấu tiên sinh cũng như gia đ́nh thiếp! V́ thế, từ nay, thiếp xin tiên sinh quên hẳn chuyện này đi!" Từ lại lắp bắp vâng dạ. Quay qua Ái Nô, phu nhân dặn:"Mi phải phụng sự tiên sinh cho thực chu đáo!" Ái Nô lau nước mắt mà đáp:"Tiện t́ xin tuân lệnh phu nhân!" Thi lăo giục:"Trời sắp sáng rồi! Xin tiên sinh lên đường cho!" Từ bèn chắp tay vái chào Thi lăo với Phu nhân, rồi bồng Ái Nô lên ngựa mà đi.

Tới huyện Ân, Từ đưa Ái Nô đến cư ngụ ở gian nhà cũ trong khuôn viên trường.

Ở với Từ, Ái Nô không cần lánh mặt ai cả v́ không ai nh́n thấy Ái Nô. Đúng như lời Tưởng phu nhân, Ái Nô quả có tài đón ư mà biết được Từ cần ǵ. Mỗi khi Từ đau ốm, Ái Nô chỉ cần xoa bóp cho một lần là khỏi.

            Cuối năm ấy, Từ nói với Ái Nô:"Nay ta muốn chở nàng về quê ta ở huyện Hà Gian ăn Tết!" Ái Nô lắc đầu, đáp:"Tuy thiếp đă được Tưởng phu nhân đem tặng tiên sinh, nhưng v́ thiếp chịu ơn lớn của phu nhân nên thiếp vẫn chưa thể dứt t́nh với phu nhân được! V́ thế, khi nào tiên sinh về quê, lúc đi qua huyện Bái, xin tiên sinh cho thiếp về ở với phu nhân ít ngày. Hôm nào tiên sinh trở lại huyện Ân th́ thiếp sẽ xin ngồi chờ ở đống đá cạnh cổng mộ, để tiên sinh ghé đón!" Từ thở dài mà gật đầu.

Hôm sau, trên đường cưỡi ngựa về quê, Từ thả Ái Nô ở cổng mộ Tưởng phu nhân mà nói:"Nàng nhớ thưa với phu nhân rằng ta rất biết ơn phu nhân!" Ái Nô gật đầu mà đáp:"Thiếp xin vâng!" rồi biến mất. 

Sau Tết, hôm trở lại huyện Ân dạy học, Từ ghé qua mộ Tưởng phu nhân th́ quả thấy Ái Nô đă ngồi chờ ḿnh ở đống đá cạnh cổng mộ.

            Cuối năm sau, khi lên ngựa về quê ăn Tết, Từ lại thả Ái Nô ở cổng mộ Tưởng phu nhân, rồi hôm trở lại huyện Ân dạy học, Từ lại ghé đón.

            Sau bốn năm dạy học ở huyện Ân, Từ quyết định nghỉ việc. Cuối năm ấy, Từ nói với Ái Nô:"Nay ta muốn đưa nàng về quê ta ăn Tết rồi ở hẳn lại đó!" Ái Nô đáp:"Xin tiên sinh lại thả thiếp ở cổng mộ Tưởng phu nhân như trước!" Từ hỏi:"Sao nàng không về ở với ta?" Ái Nô đáp: "V́ thiếp không có bà con thân thích nên trước kia, khi theo hầu phu nhân thiếp có lấy cắp của phu nhân 3 đĩnh vàng. Phu nhân biết chuyện nhưng vẫn làm ngơ. Khi thiếp bị bệnh nặng, sắp chết, thiếp bèn buộc 3 đĩnh vàng ấy ở trước bụng, sau lớp áo, để có vàng chôn theo xác. Phu nhân biết chuyện mà vẫn làm ngơ. Không những thế, phu nhân c̣n lấy ṿng vàng đeo vào cỗ, trâm ngọc cài vào đầu cho thiếp nên thiếp rất đội ơn phu nhân!" Từ hỏi:"Thế phu nhân cho an táng nàng ở đâu?" Ái Nô đáp:"Ở đống đá cạnh cổng mộ phu nhân, nơi thiếp vẫn ngồi chờ tiên sinh tới đón!" Từ hỏi:"Sau này, khi muốn gặp lại nàng th́ ta phải làm thế nào?" Ái Nô đáp:"Tiên sinh chỉ cần tới mộ thiếp, thắp hương rồi khấn tên thiếp th́ sẽ gặp lại thiếp!"

            Đến ngày từ giă huyện Ân, Từ bồng Ái Nô lên ngựa. Tới huyện Bái, Từ thả Ái Nô ở đống đá cạnh cổng mộ Tưởng phu nhân rồi cưỡi ngựa về quê. 

Tới nhà, Từ vẫn canh cánh nhớ Ái Nô. Nhớ lời Ái Nô, đêm khuya thanh vắng, Từ thường thắp hương khấn tên Ái Nô, nhưng chẳng thấy Ái Nô đâu.

            Một hôm, nhớ Ái Nô quá, Từ bèn quyết tâm đi mua quan tài, quần áo gấm, giày đàn bà, thuê xe chở tới huyện Bái, thuê thợ ra đống đá đào mộ Ái Nô.

Khi mở nắp quan tài, Từ thấy thi thể Ái Nô vẫn c̣n nguyên da thịt, dung nhan vẫn như lúc sống, trâm ngọc cài đầu, ṿng vàng đeo cổ, và 3 đĩnh vàng buộc ở trước bụng vẫn c̣n nguyên, chỉ có quần áo và đôi giày là đă bị mục nát. Từ bèn nhờ thợ tháo 3 đĩnh vàng, thay quần áo giày dép cho thi thể, đặt sang quan tài mới, chở về quê ḿnh ở Hà Gian. 

            Tới nhà, Từ quàn quan tài trong nhà ngang. Ban đêm, Từ kê giường nằm cạnh quan tài, thắp hương khấn khứa, nhưng cũng chẳng thấy Ái Nô đâu.

Một đêm, sau khi khấn khứa, đột nhiên Từ thấy Ái Nô từ sân bước vào, mỉm cười mà nói:"Té ra tên cướp đào mộ thiếp lại chính là tiên sinh!" Từ hỏi:"Sao bấy lâu nay ta vẫn thắp hương khấn tên nàng mà không thấy nàng hiện ra?" Ái Nô đáp:"V́ thiếp phải tháp tùng phu nhân đi du ngoạn ở huyện Đông Xương, tỉnh Sơn Đông! Đêm nay tr v, thấy mộ bị đào, thi thể biến mất, thiếp đoán là tiên sinh đă bốc mộ cho thiếp nên thiếp đi thẳng tới đây!" Từ hỏi:"Thi thể nàng vẫn c̣n nguyên, sao nàng không nhập vào mà sống lại?" Ái Nô cười, đáp:"Chuyện linh hồn nhập vào thi thể mà sống lại chỉ là chuyện hoang đường! S dĩ thi thể thiếp chưa bị ră là v́ dư khí của vàng ngọc chôn theo đó thôi! Thực ra, thiếp cũng có thể sống lại trong ít lâu, nhưng thân thể giá lạnh, không ăn uống được, không ngủ với người sống được, chỉ nói cười được thôi! Sống lại như thế th́ sống lại để làm chi?" Từ nói:"Th́ ta cũng chỉ cần nàng sống lại để nói cười với ta thôi!" Nghe Từ nói thế, Ái Nô nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu, rồi mở mắt ra mà nói:"Phu nhân có dặn thiếp là phải phục vụ tiên sinh cho thực chu đáo! Vậy th́ thiếp xin chiều ư tiên sinh!"

Nói xong, Ái Nô chui vào quan tài.

Đột nhiên thi thể Ái Nô sống lại, bước ra khỏi quan tài, cười nói như người thường, duy có điều là không chịu ăn uống chi cả cũng như không chịu ngủ chung với Từ. Đưa tay sờ, Từ thấy thân thể Ái Nô quả là giá lạnh như băng.

Từ bèn thuê thợ cất một gian nhà mới để cư ngụ, tṛ chuyện với Ái Nô.

Tối đến, bao giờ Ái Nô cũng đ̣i ngủ riêng giường.

            Năm sau.

Một tối, Từ uống rượu say, ép Ái Nô uống một ngụm. Ái Nô từ chối. Từ cứ ép. Ái Nô bèn th dài mà nói:"Thôi được! Phu nhân có dặn thiếp là phải phục vụ tiên sinh cho thực chu đáo! Vậy th́ thiếp xin chiều ư tiên sinh!" Từ bèn đưa chén rượu lên môi Ái Nô.

Vừa uống xong một ngụm, lập tức Ái Nô ngă lăn xuống đất mà chết, thi thể biến dần, đến nửa đêm th́ biến hết. Từ hối hận lắm.

Sáng sau, Từ làm l mai táng quan tài Ái Nô rất trọng thể.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com