www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

348. NIỆM ƯƠNG
 

Cừu mă huy hoàng động khải du

Khách đồ b́nh tụ dạ hô lư

Nang kim tận nhập tha nhân thác

Doanh đắc tiện nghi thị bộc phu




 

348. MƯU MÔ LỪA ĐẢO


            Huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông, có nho sinh tên Vương Tử Tốn, tuổi trạc 30, thực thà nhân hậu, cả tin bạn bè, gia tư khá giả. Tử Tốn có người bạn tên Cao Phồn, hiện đang giữ chức quan tể huyện Lâm Chuy.

            Năm trước, một hôm Cao Phồn mời Tử Tốn sang Lâm Chuy chơi. Tử Tốn nhận lời, lên đường thăm bạn. Cao Phồn tiếp đăi rất nồng hậu, đặt tiệc mời quan khách trong huyện tới dự. Trong tiệc, Cao Phồn giới thiệu với Tử Tốn thầy đồ Hứa Khanh, hiện đang dạy học ở Lâm Chuy. Hai người đàm đạo rất tương đắc.

            Tuần sau, Tử Tốn cáo biệt bạn, trở về Chuy Xuyên.

Năm ấy, Tử Tốn quyết định lên kinh đô thăm thầy học cũ là Toàn tiên sinh, hiện đang giữ chức thái sử trong triều đ́nh.

            Một hôm, Tử Tốn sai gia nhân Bá Tú sửa soạn hành trang, cưỡi chung một lừa lên đường. 

            Ra khỏi thủ phủ Tế Nam chừng 2 dặm, bỗng thấy một kẻ cưỡi lừa phóng tới cạnh ḿnh, cung kính chắp tay vái chào, Tử Tốn lấy làm lạ, nhưng cũng chắp tay đáp l. Y bèn giong lừa đi ngang với Tử Tốn, t giới thiệu:"Tôi là Trương Hộ, làm lính lệ ở huyện Lâu Hà, hầu cận quan tể. Nay quan tể sai tôi lên kinh đô làm mấy công việc. Nếu tiên sinh cũng lên kinh đô th́ tôi xin được làm kẻ đồng hành, nói chuyện cho đường bớt dài!" Tử Tốn không đáp.

            Dọc đường, khi Tử Tốn đi nhanh th́ Trương Hộ phóng lừa theo, khi Tử Tốn đi chậm th́ Trương Hộ gh́m lừa lại. Bá Tú nghi Trương Hộ có gian ư nên quát:"Thầy tṛ ta có việc phải đi riêng! Muốn đi trước th́ phóng lừa đi trước đi! Muốn đi sau th́ gh́m lừa đứng lại đây một lát!" Trương Hộ ngượng quá, bèn phóng lừa đi trước.

            Tối ấy, thầy tṛ vào quán bên đường ngủ trọ. Vừa vào sân quán, thầy tṛ lại gặp Trương Hộ, từ trong quán đi ra. Nh́n thấy Tử Tốn, Trương Hộ vội dừng chân, cung kính chắp tay vái chào mà hỏi: "Chẳng hay tiên sinh đi đường có mệt không?" Tử Tốn cám ơn, nói vẫn b́nh an. Thấy Trương Hộ ra đường rồi, Tử Tốn mới nói với Bá Tú:"Cái anh lính lệ Trương Hộ này lại t́nh cờ vào đây ở trọ với ta!" Bá Tú lắc đầu mà đáp:"Tiểu nhân không nghĩ thế!" Hỏi:"Ngươi nghĩ sao?" Đáp:"Tiểu nhân nghĩ y cố ư vào đây ở trọ với ta chứ chẳng phải là t́nh cờ!"

            Ở chợ về, Trương Hộ t́m Tử Tốn để xin góp nửa tiền, thuê pḥng ở chung cho đỡ tốn. Bá Tú càng nghi Trương Hộ có gian ư nên đáp:"Không được! Thầy tṛ ta ở chung một pḥng đă chật rồi! Thuê pḥng khác mà ở!" Trương Hộ đành thuê pḥng khác. Đêm ấy, Bá Tú thức suốt đêm để canh chừng Trương Hộ.

            Sáng sau, Trương Hộ tới gơ cửa pḥng Tử Tốn, đánh thức thầy tṛ dậy cùng đi. Bực tức với Trương Hộ, Bá Tú quát:"Thầy ta c̣n đang ngủ mà sao ngươi cứ tới quấy rầy? Đi trước đi!" Trương Hộ đành cưỡi lừa đi một ḿnh.

            Đến gần trưa, Tử Tốn mới ngủ dậy. Sửa soạn xong, thầy tṛ lên đường. Đến gần tối, bỗng thầy tṛ thấy có một kẻ, tuổi trạc 40, mũ áo chỉnh tề, cưỡi lừa trắng, mắt lim rim như thiếu ngủ, ngả nghiêng trên lưng lừa, chỉ chực ngă. Lúc y chợt tỉnh th́ y phóng lừa vượt qua Tử Tốn, lúc y buồn ngủ th́ y gh́m lừa đứng ở bên đường chờ Tử Tốn vượt qua. Đi được chừng 10 dặm, y vượt qua Tử Tốn đến 10 lần mà cũng để cho Tử Tốn vượt qua đến 10 lần. Tử Tốn thấy lạ nên chờ lúc y gh́m lừa, tới gần mà hỏi:"Quư danh là chi? Quư quán ở đâu?" Y đáp:"Tôi là Hứa Thành, quê ở huyện Thanh Uyển, tỉnh Hà Bắc!" Hỏi:"Huynh đi đâu thế? Đáp:"Tới huyện Lâm Chuy để xin anh tôi chút tiền!" Hỏi:"Lệnh huynh làm ǵ ở Lâm Chuy?" Đáp:"Làm thầy đồ dạy học!" Hiếu kỳ, Tử Tốn hỏi:"Quư danh lệnh huynh là ǵ?" Hứa Thành đáp:"Anh tôi tên Hứa Khanh! Mẹ tôi là cô ruột của quan tể Cao Phồn ở đó!" Thấy Hứa Thành nói đúng, Tử Tốn tin ngay, nên hỏi:"Sao trông huynh buồn ngủ thế?" Hứa Thành đáp:"V́ hôm qua thức suốt đêm!" Hỏi:"Sao lại thức suốt đêm?" Đáp:"V́ tối qua có khách trọ rủ góp nửa tiền với y để thuê pḥng ở chung cho đỡ tốn! Thấy y có dáng vẻ bất lương nên phải thức suốt đêm coi chừng hành lư!" Tử Tốn hỏi:"Dù y có là kẻ bất lương th́ y cũng làm ǵ được huynh?" Hứa Thành đáp:"Có lẽ huynh c̣n trẻ nên chưa rành chuyện lừa đảo! Bây giờ có những kẻ bất lương cứ tối đến là vào quán trọ dụ khách góp nửa tiền thuê pḥng ở chung cho đỡ tốn. Thế rồi, đến nửa đêm, chúng gi tṛ lừa đảo, lột hết tiền của khách. Mới đêm qua, người bà con tôi bị chúng lột hết tiền. V́ thế, hành khách nào cũng phải đề pḥng cẩn thận!" Tử Tốn gật đầu, khen:"Huynh nói phải! Năm ngoái, tôi có dịp tới huyện Lâm Chuy thăm bạn là quan tể Cao Phồn. Trong tiệc, tôi có dịp đàm đạo với lệnh huynh là tiên sinh Hứa Khanh. Chẳng hay tiên sinh có khoẻ không?" Hứa Thành đáp:"Cám ơn huynh! Anh tôi vẫn khoẻ! Tối nay huynh với tôi, mỗi người góp nửa tiền thuê pḥng ở chung, để khỏi bị bọn bất lương dụ dỗ!" Tử Tốn đáp:"Xin vâng!"

            Vốn nghi Hứa Thành, Bá Tú nói:"Xin ông cứ giong lừa đi trước. Thầy tṛ tôi phải cho lừa nghỉ một lát rồi sẽ theo sau!" Hứa Thành đành đi trước.

            Bá Tú nói với Tử Tốn:"Tiểu nhân nghi chính tên Hứa Thành này cũng là kẻ bất lương! Vậy thầy tṛ ta không nên vào ở cùng quán trọ với y!" Thấy Bá Tú nói có lư, Tử Tốn gật đầu ưng thuận.

            Tối ấy, khi dẫn nhau vào quán trọ, t́nh cờ nh́n thấy Hứa Thành, thầy tṛ Tử Tốn liền quay ra, tới quán khác thuê pḥng.

            Trưa sau thầy tṛ mới thức giấc. Sửa soạn xong, thầy tṛ lên đường. Vừa đi được chừng 1 dặm, bỗng thầy tṛ thấy trên đường có một nho sinh trẻ, tuổi trạc 20, tướng mạo đẹp đẽ, mũ áo chỉnh tề, nhưng vẻ mặt ảo năo, cưỡi la, phóng tới cạnh Tử Tốn, chắp tay vái chào. Tử Tốn gật đầu đáp l­ễ rồi hỏi: "Chẳng hay quư tính là chi? Quư quán ở đâu?" Nho sinh đáp:"Đệ là Kim Bách, quê ở Giang Nam!"

            Tử Tốn hỏi:"Bây giờ tú tài đi đâu?" Kim Bách đáp:"Đệ đưa gia đ́nh lên kinh đô thăm gia huynh!" Hỏi:"Lệnh huynh làm ǵ ở kinh đô?" Đáp:"Gia huynh làm quan chủ chính!" Hỏi:"Đi thăm lệnh huynh mà sao trông buồn thế?" Đáp:"V́ trong 3 năm qua, đệ được gia huynh cho tiền đèn sách, nghĩ ḿnh sẽ thi đậu để gia đ́nh được nở nang mày mặt. Nào ngờ trong kỳ thi hương vừa qua ở Giang Nam, đệ bị hỏng nên buồn rầu. Bây giờ gia huynh bắt đệ phải đưa cả gia đ́nh lên kinh đô, rồi ở đó mà học thi. Đường xa cát bụi, mặt mày lem luốc, đệ thấy tủi thân nên mới ảo năo!" Nói xong, Kim Bách rút khăn ra lau mặt, thở dài. Nghe Kim Bách nói giọng nhỏ nhẹ như con gái miền Nam, Tử Tốn thích lắm, lên tiếng an ủi, rồi hỏi:"Tú tài nói đi cùng với gia đ́nh. Thế gia đ́nh đâu?" Kim Bách đáp:"V́ đệ cưỡi la khoẻ, phóng nhanh, nên gia đ́nh c̣n ở đằng sau! V́ trời sắp tối nên chắc đêm nay huynh phải ngủ trọ ở Khuất Luật Điếm, phía nam Đức Châu! Đệ phải ở lại đây chờ gia đ́nh, xin huynh đi trước!" Tử Tốn bèn cáo biệt rồi cùng Bá Tú cưỡi lừa lên đường.

            Quả nhiên, khi tới Khuất Luật Điếm th́ trời vừa tối. Thầy tṛ vào quán trọ thuê pḥng. Thấy một bọc hành lư ở trên giường, Tử Tốn toan quay ra hỏi chủ quán th́ chợt thấy một kẻ bước vào, vác bọc hành lư lên vai mà nói: "Xin huynh cứ ở pḥng này, để tôi đi t́m quán khác!" Nghe tiếng quen quen, Tử Tốn nh́n kỹ th́ ra Hứa Thành. Tử Tốn nói:"Huynh tới trước th́ ở lại pḥng này, thầy tṛ tôi tới sau th́ đi thuê pḥng khác! Hứa Thành nói:"Nghe nói quán trọ này hết pḥng rồi! Hay là ta chia đôi, mỗi người một nửa?" Thấy thầy tṛ đă mệt, Tử Tốn ưng thuận, bèn trả nửa tiền thuê pḥng cho Hứa Thành.

            Tử Tốn đang ngồi nói chuyện với Hứa Thành th́ chợt thấy cửa pḥng mở toang, rồi có một nho sinh đem hành lư vào. Chợt nh́n thấy Tử Tốn với Hứa Thành, nho sinh vội lên tiếng:"Trời ơi! Pḥng này có khách thuê rồi!" Nói xong, nho sinh quay gót trở ra.

Nhận ra kẻ ấy là Kim Bách, Tử Tốn chưa biết tính sao th́ thấy Hứa Thành đă đứng dậy, chạy theo Kim Bách, dắt trở vào pḥng mà hỏi:"Quư danh tú tài là chi? Quư quán ở đâu?" Nho sinh đáp:"Đệ  tên Kim Bách, quê ở Giang Nam!" Hứa Thành hỏi:"Bây giờ tú tài đi đâu?" Kim Bách đáp:"Đệ đưa gia đ́nh lên kinh đô thăm gia huynh!" Hứa Thành hỏi:"Lệnh huynh làm chi ở kinh đô?" Kim Bách đáp: "Gia huynh làm quan chủ chính!" Nghe Kim Bách trả lời Hứa Thành giống hệt như đă trả lời ḿnh, Tử Tốn tin Kim Bách là người thực thà nên không nghi ngờ chi cả.

            Ba người bèn ngồi nói chuyện. Hứa Thành hỏi:"Gia đ́nh tú tài đâu?" Kim Bách đáp:"Gh́m lừa chờ măi không thấy, chắc gia đ́nh tôi đă bị lạc đường! V́ ở chỗ đứng chờ không có quán trọ, tôi phải phóng lừa tới đây thuê pḥng! Đành phải để sáng mai đi t́m gia đ́nh vậy!" 

            Lát sau, khi chủ quán vào pḥng hỏi xem 3 người có muốn ăn uống chi không th́ Kim Bách đứng dậy, mở bọc hành lư lấy vàng ra đưa cho chủ quán, nhờ đi mua rượu thịt đem vào pḥng cho 4 người yến ẩm, kể cả Bá Tú.

Tử Tốn với Hứa Thành cùng ngăn không cho Kim Bách trả tiền một ḿnh, nhưng Kim Bách nhất định đ̣i trả một ḿnh.

            Lát sau, chủ quán cho người bưng rượu thịt vào pḥng. Kim Bách bèn mời thầy tṛ Tử Tốn cùng Hứa Thành nhập tiệc.

            Trong tiệc, thấy Kim Bách luận về văn chương rất uyên viễn, Tử Tốn bèn hỏi về các đề thi ở Giang Nam. Kim Bách liền đọc vanh vách các đề thi ấy, rồi đọc cả các văn bài ḿnh làm. Đọc đến đoạn nào có câu đắc ư, Kim Bách lại dừng, tỏ vẻ bất b́nh, than phiền về việc ḿnh bị đánh hỏng.

            Tử Tốn với Hứa Thành cùng đồng ư với Kim Bách rằng quan trường quá nghiệt trong việc chấm văn bài của Kim Bách.

            Lát sau, chợt Kim Bách nói với Tử Tốn:"V́ cả gia đ́nh cùng bị lạc đường nên đêm nay đệ không có người săn sóc con la!" Tử Tốn bèn bảo Bá Tú chịu khó đứng dậy đi lấy thức ăn và nước uống dành cho lừa của ḿnh, đem ra chuồng cho la của Kim Bách. Kim Bách cám ơn Tử Tốn rối rít.

            Lát sau, Kim Bách lại nói:"Đêm qua đệ bị mất ngủ nên hôm nay, buồn ngủ quá!" Hứa Thành hỏi:"Tại sao tú tài lại bị mất ngủ?"" Kim Bách đáp:"V́ đêm qua ngủ trong pḥng trọ, bị bọn khách trọ ở pḥng bên gieo đầu suốt đêm, quát thét điếc tai, nên không sao chợp mắt!" Hứa Thành hỏi:"Trong tiếng Giang Nam, đầu nghĩa là ǵ?" Kim Bách bèn nắm xoè bàn tay tựa như đang gieo xúc xắc mà đáp: "Đầu là xúc xắc!" Hứa Thành cười, rồi tḥ tay vào túi lấy ra một xúc xắc mà hỏi Kim Bách:"Có phải ở Giang Nam, người ta gọi cái này là đầu không?" Kim Bách cũng cười mà đáp:"Phải!" Thầy tṛ Tử Tốn và Hứa Thành cùng Kim Bách lại yến ẩm vui vẻ.

            Tiệc tan, Hứa Thành mời Tử Tốn:"Bây giờ 3 ta gieo xúc xắc đánh bạc chơi! Ai được th́ phải bao người thua yến ẩm!" Tử Tốn nói:"Tôi không biết đánh bạc!" Hứa Thành bèn quay qua Kim Bách mà nói:"Nếu thế th́ tú tài với tôi đánh tay đôi vậy!" Kim Bách đáp:"Vâng!"

            Hứa Thành bèn chạy tới th́ thầm vào tai Tử Tốn:"Nho sinh ngốc này xem ra giàu có, nhưng c̣n non choẹt, chắc chưa có kinh nghiệm ǵ về cờ bạc! Bây giờ tôi giở một tṛ mọn ra để kiếm chút tiền. Nếu huynh có nh́n thấy tôi giở tṛ ǵ th́ xin cứ làm ngơ cho. Sáng mai huynh sẽ có phần chia!" Tử Tốn không đáp. Chợt Kim Bách hỏi:"Bây giờ đánh bạc ở đâu?" Hứa Thành đáp:"Ở pḥng này!" Kim Bách lắc đầu mà nói:"Huynh đây không biết đánh bạc, th́ phải để cho thầy tṛ huynh ngủ! Bọn ta thuê pḥng khác đánh bạc th́ hơn!" Hứa Thành nói:"Quán trọ này hết pḥng rồi, c̣n đâu nữa mà thuê?" Kim Bách nói:"Tôi vừa trông thấy khách trọ ở pḥng bên đem hành lư ra xe! Vậy ta thử ra quầy hỏi, coi chủ quán nói sao?" Hai người bèn ra quầy.

            Lát sau, hai người trở vào nói với Tử Tốn rằng họ đă thuê được pḥng bên để đánh bạc, và chúc Tử Tốn ngủ ngon. Hứa Thành với Kim Bách bèn kéo nhau sang pḥng bên, chia nhau một đống sầu lớn để đánh bạc.

            Nằm trên giường, nghe tiếng xúc xắc với tiếng căi nhau ở pḥng bên, Tử Tốn không sao ngủ được. Tử Tốn bèn vùng dậy, chạy ra hành lang, ghé mắt ḍm qua khe cửa vào pḥng th́ thấy ở trong pḥng, ngoài Hứa Thành với Kim Bách, c̣n có cả Trương Hộ, lính lệ huyện Lâu Hà. Tuy nghi bộ 3 Hứa, Kim, Trương có âm mưu mờ ám, nhưng Tử Tốn nghĩ ḿnh không đánh bạc với bọn họ th́ cũng chẳng sợ chi nên lại thấy an tâm. Tử Tốn bèn quay về pḥng, lên giường nằm ngủ.   

            Đang ngon giấc, chợt nghe có tiếng mở cửa, rồi thấy bộ ba Hứa, Kim, Trương kéo nhau sang pḥng ḿnh, Tử Tốn lên tiếng hỏi:"Quư vị đang đánh bạc ở pḥng bên, sao lại kéo nhau sang đây?" Hứa Thành đáp:"Đánh bạc tay 4 mới vui chứ đánh bạc tay 3 chán lắm! V́ thế, anh em mới nhất quyết kéo nhau sang đây mời huynh nhập cuộc!" Tử Tốn cau có, đáp:"Tôi đă nói là tôi không biết đánh bạc rồi mà!" Hứa Thành cười, nói:"Học cái ǵ th́ c̣n khó, chứ học đánh bạc dễ­ lắm! Chỉ cần ít phút là biết đánh ngay! Để tôi chỉ cho!" Tỏ vẻ bực ḿnh, Tử Tốn nói:"Tôi cương quyết không học đánh bạc!"

Biết không thể dụ được Tử Tốn, Kim Bách bèn xen vào mà nói:"Nếu huynh không thích đánh bạc th́ xin huynh công ti với một người trong bọn để chơi cho vui!" Tử Tốn lắc đầu, đáp:"Tôi không thích đánh bạc mà cũng không thích công ti!" Trương Hộ bèn xen vào mà nói:"Tôi nghĩ tiên sinh nên công ti với Hứa huynh cho vui rồi tiên sinh cứ việc ngủ, giao cho một ḿnh Hứa huynh đánh là xong!" Thấy bọn chúng quấy rầy, không cho ḿnh ngủ, Tử Tốn bèn chặc lưỡi, nhận lời công ti với Hứa Thành để cho ḿnh được ngủ yên. 

            Thế nhưng lát sau, khi Tử Tốn đang ngủ ngon th́ lại bị Hứa Thành lay dậy mà khoe:"Công ti vừa thắng được mấy ván lớn!" Bực ḿnh, Tử Tốn nói:"Tôi không mong được bạc, chỉ mong được ngủ thôi!" Hứa Thành đành để cho Tử Tốn ngủ, rồi bộ 3 Hứa, Kim, Trương lại quay ra tiếp tục đánh bạc.

            Vào thời đó, triều đ́nh ra lệnh cấm đánh bạc rất nghiêm, đặt ra những h́nh phạt rất nặng đối với con bạc. V́ thế, khi đang đánh bạc, nếu nghe thấy 3 tiếng "lính bắt bạc!" là con bạc kinh hoảng.

            Đang đánh bạc, chợt Hứa, Kim, Trương thấy một kẻ đẩy cửa pḥng mà vào, lớn tiếng quát:"Ta là Đông Duy, lính bắt bạc, được quan tể địa phương giao cho việc đi bắt các con bạc trong huyện! Nay ta bắt được quả tang cả 5 người trong pḥng này đều là con bạc! Vậy các ngươi phải theo ta về huyện đường tŕnh diện quan tể!" Hứa, Kim, Trương cùng đứng dậy như để tuân lệnh th́ Tử Tốn vùng dậy, quát lại Đông Duy:"Ngươi ăn nói hồ đồ! Ta đang ngủ chứ đánh bạc hồi nào? Ta không biết và không thích đánh bạc th́ làm sao mà là con bạc được?" Đông Duy hạch:"Nếu ngươi không là con bạc th́ ngươi đi theo lũ con bạc này để làm chi?" Tử Tốn căi:"V́ quán trọ này hết pḥng cho thuê nên ta phải chia pḥng với họ, chứ ta đi theo họ hồi nào?" Đông Duy hạch:"Nếu ngươi không đi theo họ th́ ngươi đi đâu?" Tử Tốn căi:"Ta là nho sinh, dắt gia nhân lên kinh đô thăm thầy học cũ của ta là Toàn tiên sinh, hiện đang giữ chức thái sử trong triều đ́nh, chứ ta đi theo họ hồi nào?" Đuối lư, Đông Duy dịu giọng:"Tú tài họ tên chi? Quê ở đâu?" Tử Tốn đáp:"Ta là Vương Tử Tốn, quê ở huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông!" Đông Duy bèn nói:"Nếu thế th́ cùng quê với tôi rồi! Quê tôi cũng ở Chuy Xuyên, Sơn Đông!" Quay qua lũ con bạc, Đông Duy nói:"Nể mặt Vương tú tài, ta tha cho các ngươi một lần! Thôi! Các ngươi tiếp tục đánh bạc đi!"

            Hứa, Kim, Trương lại ngồi xuống đánh bạc. Đông Duy nói với Tử Tốn: "Vương tú tài có thể nhập cuộc với họ cho vui!" Tử Tốn chỉ lắc đầu, không đáp. Bộ 3 Hứa, Kim, Trương liền mời Đông Duy:"V́ Vương huynh không chịu nhập cuộc nên mời Đông huynh thế chân!" Đông Duy bèn ngồi xuống đánh bạc.

            Tử Tốn dặn Hứa Thành:"Tôi xin nhắc lại là tôi không cần nghe đến chuyện được thua, mà chỉ muốn được ngủ thôi! Vậy xin để yên cho tôi ngủ, đừng có đánh thức nữa!" Rồi Tử Tốn lên giường ngủ lại. Hứa Thành lặng im, không đáp.

Thế nhưng, bất chấp lời dặn của Tử Tốn, chốc chốc Hứa Thành lại tới giường đánh thức Tử Tốn dậy để báo cáo sự được thua của công ti.

            Đến quá nửa đêm, khi tàn canh bạc, ai cũng đếm sầu để xem thua được. Công ti của Hứa Thành và Tử Tốn thua đậm, Trương Hộ th́ ḥa, c̣n Kim Bách với Đông Duy th́ được ngang nhau.

            Đông Duy nói:"Bây giờ Hứa huynh phải trả cho Kim huynh, c̣n Vương tú tài phải trả cho bản nhân!" Nói xong, Đông Duy tự tiện lấy bọc hành lư của Tử Tốn, vác lên vai mà đi. Thấy Đông Duy ngỗ ngược, Bá Tú giận quá, chạy tới giằng lại bọc hành lư cho chủ. Tử Tốn cũng vùng dậy, căi:"Tôi không biết đánh bạc mà cũng không thích đánh bạc. Sở dĩ tôi phải nhận lời công ti với Hứa huynh là để thầy tṛ tôi được ngủ yên. Nay công ti thua th́ phải để cho tôi coi xem mỗi người thua bao nhiêu, rồi tôi sẽ trả, chứ đâu có thể ngang nhiên lấy hành lư của tôi như thế được?" Kim Bách vội xen vào: "Vương huynh nói có lư! Thôi! Bây giờ Hứa huynh trả cho Đông huynh đi, c̣n Vương huynh sẽ trả cho tôi sau!" Nói xong, Kim Bách rỉ tai th́ thầm với Tử Tốn:"Bọn này gồm toàn những kẻ côn đồ, giao du với nhau qua tiền bạc, lật lọng lừa đảo, tâm địa độc ác không sao lường được, chứ đâu có như huynh đệ ḿnh, giao du với nhau qua chữ nghĩa, không có điều chi là không giúp được nhau! Bây giờ huynh cứ để đệ mở bọc hành lư của huynh ra, lấy hết tiền bạc của huynh cho vào bọc hành lư của đệ, để che mắt chúng là huynh đă trang trải xong nợ thua bạc. Có làm như thế th́ Hứa Thành mới chịu trả cho Đông Duy! Sau đó, khi vắng mặt chúng, đệ sẽ trả lại cho huynh! Huynh đệ ḿnh là bạn đạo nghĩa, không lẽ đệ lại lấy tiền bạc của huynh hay sao?" Vốn tính thực thà, Tử Tốn tin lời. Kim Bách bèn lấy hết tiền bạc và một chiếc khăn choàng đẹp của Tử Tốn cho vào hành lư của ḿnh, rồi bắt Hứa Thành trả tiền cho Đông Duy. Được tiền Hứa Thành trả, Đông Duy bỏ đi ngay, không cáo biệt ai cả.     

            Hứa Thành bèn rủ Trương Hộ sang pḥng bên ngủ. Kim Bách th́ đi lấy chăn gối trong bọc hành lư của ḿnh, đem tới ngủ chung với Tử Tốn. Thấy giường c̣n rộng, Tử Tốn gọi luôn cả Bá Tú lên ngủ chung. Mọi người đều ngủ, riêng có Kim Bách với Tử Tốn là nằm suy nghĩ, không sao ngủ được.

            Thấy Kim Bách cứ trở ḿnh qua lại, Tử Tốn lên tiếng hỏi:"Sao tú tài trằn trọc thế?" Kim Bách đáp:"Đệ đang nghĩ không biết đêm nay gia đ́nh đệ ngủ ở đâu?" Nghe thấy thế, Tử Tốn càng an tâm rằng Kim Bách không có ư lừa ḿnh.

            Sáng hôm sau, Kim Bách dậy sớm, đánh thức thầy tṛ Tử Tốn dậy để cùng đi. Thấy Tử Tốn vươn vai ngáp, Kim Bách liền nói:"Đệ nghĩ chắc huynh không quen dậy sớm nên c̣n ngái ngủ! Vậy huynh cứ ngủ đi, để đệ đi sớm t́m gia đ́nh rồi sau đó sẽ đi chậm để chờ thầy tṛ huynh! Khi gặp nhau, đệ sẽ trả lại huynh hết tiền bạc của huynh! Bây giờ đệ chưa dám trả ngay v́ e bọn côn đồ đang ghé mắt ḍm lén huynh đệ ḿnh qua khe cửa!"

            Rồi không chờ cho Tử Tốn nói, Kim Bách vội vác bọc hành lư của ḿnh ra chuồng ngựa, buộc lên lưng la, phóng ra khỏi quán. Dọc đường, Kim Bách dùng roi quất, thúc la chạy thực nhanh.

            Thấy Kim Bách đi rồi, Tử Tốn liền bảo Bá Tú sửa soạn bọc hành lư, đem buộc lên lưng lừa, trả pḥng cho chủ quán, rồi hai thầy tṛ cưỡi lừa lên đường. Dọc đường, Tử Tốn cứ tự an ủi rằng Kim Bách là nho sinh phong nhă th́ không thể nào là kẻ lừa đảo, chắc đang chờ thầy tṛ ḿnh ở đâu đó, nên vẫn an tâm, chẳng thắc mắc chi.

            Tuy nhiên, đi măi mà cũng không bắt kịp Kim Bách, Tử Tốn mới bắt đầu lo.

Tử Tốn bèn lấy roi quất lừa cho nó chạy thực nhanh. Thế nhưng, sau khi lừa phóng được thêm 20 dặm nữa cũng không thấy tăm hơi Kim Bách đâu, Tử Tốn mới tỉnh ngộ rằng ḿnh đă bị Kim Bách lừa mất hết tiền bạc. 

            Bấy giờ Tử Tốn mới vỡ lẽ rằng, bộ 3 Trương, Hứa, Đông đều là bộ hạ của Kim Bách, được Kim Bách sai phụ tá y trong việc lừa đảo, lột tiền của thiên hạ.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com