www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liêu Trai CD 

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Cát Cân

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Làm Vợ

Lưu Phu Nhân  

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều Là Đạo Cô

Đường Lên Tiên Giới

Ngô Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

Mă Giới Phủ-Sợ Vợ

Chẳng Quên Ân Đức

Xích Thủy Và Phượng Tiên  

Nhạc Trọng   

Yên Chi  

Tiên Nhân Đảo

Xảo Nương

A Tú      

Tục Hoàng Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

176. BẠCH VU NGỌC

 

Ngẫu nhiên giả quán hỗn hồng trần    Tuần khóa thanh thiền phản ngọc thân

Dư vị cư đ́nh mưu tự tục              Tôn tiền lưu đắc tử y nhân 

 

   

 

176. ĐƯỜNG LÊN TIÊN GIỚI

 

        Huyện Quân Liên, tỉnh Tứ Xuyên, có nho sinh họ Ngô, tên Thanh Am, 25 tuổi, gia tư bậc trung, thông minh xuất chúng, nổi tiếng danh sĩ trong vùng, song hễ đi thi là hỏng. Cha mất sớm, Thanh Am phụng dưỡng mẹ rất hiếu kính, bè bạn xa gần, ai cũng ngợi khen.

        Trong huyện có thái sử hồi hưu họ Cát, góa vợ, có một ái nữ, 16 tuổi, nổi tiếng hoa khôi trong vùng. Vốn ưa thích văn chương, t́nh cờ đọc văn của Thanh Am, Cát công cứ tấm tắc khen. Biết Thanh Am chơi thân với nho sinh họ Trịnh, tên Thông, Cát công nhờ Trịnh Thông mời Thanh Am tới nhà ḿnh đàm đạo. Trịnh Thông chuyển lời. Thanh Am mừng lắm.

        Hôm sau, Thanh Am tới thăm Cát công. Cát công ra tận cổng đón Thanh Am vào sảnh đường, rồi gọi con gái pha trà. Khi Cát tiểu thư bưng trà ra, thấy tiểu thư có nhan sắc khuynh thành, Thanh Am chợt nghĩ tiếng đồn tiểu thư nổi tiếng hoa khôi trong vùng quả thực chẳng phải là tiếng đồn ngoa, rồi cảm thấy ḷng ḿnh xao xuyến.

        Trong cuộc đàm đạo với Thanh Am, Cát công phục Thanh Am lắm. Nghĩ Thanh Am là một nho sinh có biệt tài, Cát công thắc mắc chẳng hiểu tại sao Thanh Am cứ lận đận măi trên đường khoa cử?

Một hôm, Cát công nhờ Trịnh Thông chuyển lời rằng nếu Thanh Am thi đậu th́ ḿnh sẽ gả con cho. Trịnh Thông chuyển lời. Thanh Am mừng lắm, tin rằng khoa tới thế nào ḿnh cũng đậu. Cát công cũng đem chuyện ấy nói với con gái.

        Thế nhưng, mùa thu năm ấy, Thanh Am đi thi rồi lại hỏng. Tuy buồn song Thanh Am vẫn tin là ḿnh sẽ đậu. Thanh Am bèn nhờ Trịnh Thông tới xin Cát công cho tiểu thư chờ ḿnh 3 năm. Nếu sau 3 năm mà ḿnh không đậu th́ Cát công hăy gả cho người khác. Rồi Thanh Am đóng cửa đọc sách, quyết chí đăng khoa.

        Tối rằm tháng 10, đang ngồi đọc sách, đột nhiên Thanh Am nghe có tiếng gơ cổng. Chạy ra mở, thấy một nho sĩ, râu tóc gọn gàng, mũ áo tươm tất, Thanh Am hỏi:"Túc hạ tới tệ xá, có điều chi dạy bảo?" Nho sĩ đáp:"Chẳng dám! Đệ họ Bạch, tên Vu Ngọc. Nghe đồn văn chương túc hạ hay lắm nên muốn tới xin đàm đạo!" Thanh Am bèn mời vào nhà, kéo ghế mời ngồi, pha trà mời uống. Thấy Vu Ngọc giảng cho ḿnh thông suốt được nhiều điều trong sách mà trước kia ḿnh chỉ hiểu lơ mơ, Thanh Am mừng lắm, giữ Vu Ngọc ngồi lại suốt đêm.

        Sáng sau, Vu Ngọc xin cáo biệt. Thanh Am nói:"Chừng nào túc hạ có việc đi qua vùng này, xin ghé tệ xá chơi cho đệ được học hỏi!" Vu Ngọc đáp:"Chẳng dám! Để rằm tháng sau, đệ có việc đi qua vùng này, sẽ tới đây xin ở nhờ một tháng! Tuy nhiên, xin để cho đệ được ở pḥng riêng và được nấu ăn riêng!" Thanh Am gật đầu, nói:"Xin vâng!" Vu Ngọc bèn từ biệt.   

        Đầu tháng 11, Thanh Am quét dọn sạch sẽ gian nhà ngang để chờ Vu Ngọc.

        Quả nhiên, vào sáng ngày rằm, có một tiểu đồng quảy một gánh đầy sách vở với nồi niêu bát đĩa tới nhà Thanh Am, thưa:"Gia sư sai tiểu nhân quảy hành trang tới đây trước c̣n gia sư sẽ tới sau!" Thanh Am bèn chỉ gian nhà ngang cho tiểu đồng quảy hành trang vào.

Lát sau, Vu Ngọc cưỡi ngựa tới. Tiểu đồng chạy ra cổng đón thầy. Vu Ngọc trao ngựa cho tiểu đồng, bảo đem ra chuồng gửi. Thanh Am chạy ra sân đón Vu Ngọc. Chủ khách cùng tươi cười chào hỏi nhau, rồi Vu Ngọc xin phép vào nhà ngang nghỉ ngơi.

        Sáng sau, Vu Ngọc chỉ ngồi đọc sách c̣n tiểu đồng th́ nấu ăn, giặt giũ, hầu hạ thầy và chăm sóc ngựa.

        Tối ấy, Vu Ngọc sai tiểu đồng lên mời Thanh Am xuống nhà ngang đối ẩm với ḿnh. Hai người đàm đạo rất tương đắc. Rồi cứ cách một tối, Vu Ngọc lại sai tiểu đồng lên mời Thanh Am.

        Tối 12 tháng chạp, sau khi đàm đạo, Thanh Am xin Vu Ngọc cho ḿnh được coi mấy cuốn sách trên giá. Vu Ngọc lấy sách xuống cho Thanh Am coi. Giở sách đọc qua, thấy văn chương kỳ lạ, Thanh Am hỏi:"Sách của túc hạ lạ quá, đệ chưa từng được thấy bao giờ! Tuy nhiên, đệ nghĩ sĩ tử chẳng thể dùng loại văn chương trong những sách này để làm bài thi được!" Vu Ngọc mỉm cười, đáp:"Kẻ sĩ chúng ta, mỗi người lập chí theo một hướng. Túc hạ lập chí theo hướng công danh nên cần đọc những sách dùng loại văn chương khoa cử, c̣n đệ lập chí theo hướng tu đạo nên cần đọc những sách dùng loại văn chương này!" Rồi Vu Ngọc đưa cho Thanh Am một cuốn, nói:"Đây là kinh điển của đạo gia, nói về thuật thổ nạp, tức phương pháp đạo dẫn của các nhà dưỡng sinh. Túc hạ thử đem về đọc xem sao!" Thanh Am cám ơn rồi đem sách về.

        Hai tối sau, Vu Ngọc lại cho tiểu đồng lên mời Thanh Am xuống nhà ngang dự tiệc. Thanh Am đem theo cuốn sách của Vu Ngọc.

        Trong tiệc, Thanh Am giở sách, chỉ mấy đoạn, nói:"Đệ không hiểu những đoạn này, xin túc hạ cắt nghĩa cho!" Vu Ngọc mỉm cười, lên tiếng cắt nghĩa, rồi hỏi:"Bây giờ túc hạ đă muốn tu đạo chưa?" Đáp:"Cám ơn túc hạ đă cắt nghĩa cho, nhưng bây giờ đệ chưa thể tu đạo được!" Hỏi:"V́ sao?" Đáp:"V́ muốn tu đạo th́ phải đoạn tuyệt với thân nhân, t́nh duyên và lo âu! Nhưng nay đệ c̣n một mẹ già, một mối t́nh và một mối lo!" Hỏi:"Túc hạ lo điều chi?" Đáp:"Đệ lo chưa có con nối dơi tông đường!" Hỏi:"Sao túc hạ chưa lấy vợ?" Đáp:"V́ đệ muốn lấy vợ có nhan sắc khuynh thành chứ không muốn lấy vợ có nhan sắc b́nh thường!" Hỏi:"Túc hạ đă t́m được người nào có nhan sắc khuynh thành chưa?" Đáp:"Đă!" Hỏi:"Ai thế?" Đáp:"Ái nữ của quan thái sử họ Cát trong huyện này!" Hỏi:"Túc hạ có thể mô tả nhan sắc của Cát tiểu thư cho đệ nghe chăng?" Thanh Am gật đầu rồi ngồi mô tả. Nghe xong, Vu Ngọc mỉm cười, nói:"Nghe túc hạ mô tả, đệ nghĩ chưa chắc Cát tiểu thư đă có nhan sắc khuynh thành!" Thanh Am nói:"Cát tiểu thư có nhan sắc khuynh thành là ư kiến chung của người trong vùng, chứ đâu có phải là ư kiến riêng của đệ!" Vu Ngọc mỉm cười rồi nói lảng sang chuyện khác. Tiệc tan, Thanh Am xin cáo biệt.      

        Sáng sau, Vu Ngọc sai tiểu đồng sửa soạn hành trang, rồi dẫn tiểu đồng lên nhà trên, nói với Thanh Am:"Tính đến hôm nay, đệ đă ở nhờ túc hạ được tṛn một tháng! Vậy hôm nay, đệ xin cáo biệt!" Thanh Am buồn lắm, nói:"Vẫn biết đệ chẳng thể giữ được túc hạ, nhưng trước khi từ biệt, túc hạ có thể ngồi lại đàm đạo với đệ một buổi được chăng?" Vu Ngọc liền quay bảo tiểu đồng:"Hăy ra buộc hành trang lên lưng ngựa mà cưỡi về nhà trước! Thầy sẽ về sau!" Tiểu đồng vâng lời, cúi đầu chào chủ nhân rồi ra buộc hành trang lên lưng ngựa, cưỡi đi. 

        Vu Ngọc ngồi đàm đạo với Thanh Am từ sáng đến chiều. Chợt nghe có tiếng vo ve ở ngoài sân, rồi có một ve sầu xanh biếc bay từ ngoài sân vào nhà, hạ cánh xuống giữa bàn, Vu Ngọc cười, nói:"Ve này là ngựa của đệ! Bây giờ đệ xin tạm biệt. Nếu c̣n cơ duyên th́ sau này chúng ta sẽ lại gặp nhau! Khi nào túc hạ muốn gặp đệ, xin cứ xuống nhà ngang này, lên giường đệ mà nằm th́ sẽ được toại ư!" Nói xong, Vu Ngọc thu nhỏ thân h́nh, chỉ c̣n bằng ngón tay, rồi leo lên ngồi trên lưng ve. Ve kêu vo ve rồi tung cánh bay ra sân, vọt lên chín từng mây. Lúc đó Thanh Am mới biết Vu Ngọc chẳng phải là người thường. Thanh Am bèn ra sân đứng thẫn thờ hồi lâu, trong ḷng cảm thấy buồn man mác.  

        Tuần sau. Một tối trời mưa lâm râm, Thanh Am cảm thấy buồn, lại muốn có Vu Ngọc ở bên để đàm đạo. Nhớ lời Vu Ngọc, Thanh Am thắp đèn đem xuống nhà ngang. Thấy bụi phủ đầy giường, chuột ḅ thành vết, Thanh Am thở dài, đi lấy phất trần phủi bụi, rồi trải chiếu, lên giường nằm.

Lát sau, chợt thấy tiểu đồng của Vu Ngọc bước vào pḥng, nói:"Gia sư sai tiểu nhân tới mời tiên sinh đi gặp gia sư!" Mừng quá, Thanh Am vội nhỏm dậy, chỉnh lại mũ áo rồi đi theo tiểu đồng. Ra sân, trong bóng tối lờ mờ, Thanh Am thấy một chim phượng bay ḷng ṿng ở trên trời rồi hạ cánh xuống giữa sân. Tiểu đồng nói:"Bây giờ trời đă tối mà đường đi từ đây tới nhà gia sư khó đi lắm,  xin tiên sinh cưỡi chim này mà bay cho nhanh!"

        Thanh Am hỏi: "Chim nhỏ như thế này, th́ làm sao mà cưỡi?" Tiểu đồng đáp:"Xin tiên sinh cứ thử cưỡi xem sao!" Thanh Am cưỡi lên lưng chim th́ quả nhiên thấy lưng chim rất rộng, ḿnh ngồi thoải mái mà vẫn c̣n dư chỗ. Tiểu đồng leo lên ngồi ở đằng sau. Chim khẽ kêu một tiếng rồi phóng ḿnh vọt lên cao. Lát sau, khi trời đă sáng, chim hạ cánh xuống trước một cổng lớn, sơn son thếp vàng. Tiểu đồng xuống trước, đưa tay đỡ Thanh Am xuống. Chim liền bay đi. Thanh Am hỏi:"Đây là đâu?" Tiểu đồng đáp:"Là cổng Thiên Đ́nh!" khiến Thanh Am hết sức kinh ngạc.

        Chợt nh́n thấy một con hổ lớn nằm cạnh cổng, Thanh Am tái mặt. Tiểu đồng vội trấn an:"Xin tiên sinh chớ sợ, có tiểu nhân giữ hổ rồi! Tiên sinh cứ bước vào cổng mà đi trước, tiểu nhân sẽ chạy theo sau!" Nói xong, tiểu đồng chạy tới con hổ, lấy thân che khuất hổ cho Thanh Am khỏi sợ. Thanh Am rảo bước vào bên trong.

        Đi được một quăng, ngoảnh cổ lại nh́n, Thanh Am thấy tiểu đồng đang chạy theo ḿnh. Trong khoảnh khắc, tiểu đồng đă bắt kịp Thanh Am rồi dẫn lối cho đi. Thấy phong cảnh hai bên lối đi khác hẳn phong cảnh nơi trần thế, Thanh Am càng kinh ngạc.

        Đi qua một cung điện nguy nga, Thanh Am hỏi:"Cung điện này tên chi?" Tiểu đồng đáp: "Tên là cung Quảng Hàn!" Hỏi:"Vào coi được không?" Đáp:"Coi một chút th́ được, nhưng xin chớ coi lâu, e gia sư trông chờ!" Nói xong, tiểu đồng dẫn Thanh Am vào cung, bước lên hai chục bậc thềm, trong sáng như pha lê, in bóng người qua lại. Thanh Am bối rối, chẳng sao phân biệt nổi cảnh thực bên ngoài với cảnh ảo trong gương.

        Lát sau, tới một khu vườn, Thanh Am thấy một cây quế lớn, chừng hai ṿng tay ôm. Gió thổi hoa ĺa cành, bay lượn trên không trung, tỏa hương thơm kỳ lạ. Qua khỏi khu vườn, tới dăy cḥi nhỏ, mái uốn cong vút, cửa sơn đỏ chót, có nhiều nữ lang di­ễm kiều qua lại, Thanh Am buột miệng khen:"Các nữ lang trong cung này xinh đẹp quá! Dưới trần gian làm ǵ có ai sánh được!" Tiểu đồng mỉm cười, nói:"Tuy xinh đẹp song chưa xinh đẹp bằng các nữ lang trong cung Vương Mẫu! Tiểu nhân cũng muốn dẫn tiên sinh vào cung Vương Mẫu coi, song lại e gia sư trông chờ!" Nói xong, tiểu đồng dẫn Thanh Am ra khỏi cung Quảng Hàn, tới thẳng nhà Vu Ngọc.  

        Tới nơi, thấy Vu Ngọc đứng chờ ḿnh ở ngoài cổng, Thanh Am vội chắp tay vái chào, nói:"Chẳng ngờ hôm nay đệ lại được tái kiến túc hạ!" Vu Ngọc cũng chắp tay đáp l­ễ, rồi mỉm cười, nói:"Đệ muốn mời túc hạ lên đây coi cho biết tiên cảnh để dễ­­ bề quyết định xem có nên đi tu đạo hay không?" Nói xong, Vu Ngọc cầm tay Thanh Am dẫn vào sảnh đường. Dọc lối đi, có một khe suối, nước trong vắt, chảy êm đềm, đáy khe cát trải phẳng phiu, trắng muốt. Trong sảnh đường, các cột nhà, vành cửa đều được chạm trổ tinh xảo, dát toàn bằng bạch ngọc. Vu Ngọc chỉ một chiếc ghế, nói:"Mời túc hạ an tọa!" rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

        Chợt có một thị nữ kiều diễ­­m, tuổi chừng đôi tám, từ pḥng trong bước ra, bưng một khay trà thơm ngát, bước tới chiếc đôn cẩm thạch cạnh Thanh Am, đặt lên một chén, rồi bước tới chiếc đôn cạnh Vu Ngọc, đặt lên một chén. Vu Ngọc liền sai thị nữ vào bảo nhà bếp sửa soạn tiệc rượu. Thị nữ vâng dạ mà lui. Vu Ngọc mời Thanh Am dùng trà, ngồi đàm đạo.  

Lát sau, lại có 4 thị nữ mặc những áo với 4 màu khác nhau, từ pḥng trong bước ra, bưng chén bát cùng mỹ tửu, sơn hào hải vị, bày la liệt lên bàn, rồi chia nhau đứng hầu ở hai bên tả hữu. Hai thị nữ bên tả, một mặc áo hồng, một mặc áo xanh, c̣n hai thị nữ bên hữu, một mặc áo tím, một mặc áo trắng.

        Vu Ngọc mời Thanh Am nhập tiệc rồi ngồi vào chiếc ghế đối diện. Đang yến ẩm, bỗng Thanh Am cảm thấy lưng ḿnh ngứa ngáy nhưng không dám đưa tay găi v́ sợ làm mất vẻ tôn nghiêm nơi tiên cảnh. Chợt thị nữ áo tím tủm tỉm cười, bước tới cạnh ghế Thanh Am, luồn tay vào lưng mà găi giùm chỗ ngứa. Thanh Am thấy lưng ḿnh hết ngứa, song lại thấy ḷng ḿnh dao động, mất cả b́nh tĩnh.          

        Lát sau, Thanh Am say, chẳng c̣n phân biệt nổi màu áo của thị nữ dâng rượu, giơ tay ra ôm thị nữ vào ḷng, quên bẵng ḿnh đang ở nhà Vu Ngọc. Thị nữ nhẹ gỡ tay Thanh Am, cùng ba thị nữ kia bưng miệng cười khúc khích, rồi nháy nhau bỏ chạy.

        Vu Ngọc vội lên tiếng:"Đứng cả lại!" Lập tức, bốn thị nữ cùng dừng chân. Vu Ngọc liền ra lệnh cho mỗi thị nữ phải lần lượt vừa múa hát vừa tiến tới cạnh khách mà dâng rượu, trong khi ba thị nữ kia phải thổi tiêu, thổi sáo, gảy đàn để phụ họa.

        Trước hết là thị nữ áo hồng, tay phải cầm chén rượu đầy, tay trái múa vũ khúc lạ, miệng cất tiếng ca, thân ḿnh uốn éo, hai chân uyển chuyển bước tới cạnh ghế Thanh Am mà dâng rượu. Khi Thanh Am đă cạn chén th́ thị nữ áo xanh đổi việc với thị nữ áo hồng. Tới lượt thị nữ áo tím th́ Thanh Am đă quá say, quên cả đất trời, đưa tay đón chén rượu rồi thừa cơ nắm chặt lấy cổ tay thị nữ. Thị nữ mỉm cười, giật mạnh tay ra, chén rơi xuống sàn, rượu đổ tung toé. Vu Ngọc mắng:"Sao lại bất cẩn đánh đổ rượu làm hoen áo khách?" Kinh hăi quá, thị nữ lộ vẻ giận hờn, cúi nhặt chiếc chén, rồi đứng dậy, lẩm bẩm:"Tay th́ lạnh như tay ma mà cứ đ̣i nắm lấy tay người ta, làm rớt cả chén, làm đổ cả rượu!" Nghe thấy thế, Vu Ngọc phá ra cười, nói:"Đă làm rớt chén, mà c̣n đổ thừa, th́ phải múa hát, để xin lỗi khách!" V́ sợ chủ nhân nên thị nữ phải vâng lời. Tới lượt thị nữ áo trắng ra dâng rượu, Thanh Am nói:"Ta say quá rồi, xin nàng mi­­ễn cho!" Bị từ chối, thị nữ áo trắng ngượng quá, nói:"Các chị em khác dâng rượu đều được tiên sinh đón nhận! Tới lượt thiếp dâng rượu, lại bị tiên sinh chối từ! Tiên sinh nỡ ḷng nào mà đối xử với thiếp như thế?" Thanh Am đành phải đón nhận chén rượu. Say rồi, thấy vách tường nghiêng ngả, bốn thị nữ đều yểu điệu thướt tha, mỗi người một vẻ, cực kỳ kiều diễm, Thanh Am lè nhè nói với Vu Ngọc:"Trên tiên giới, túc hạ có nhiều giai nhân quá, c̣n ở chốn nhân gian đệ chẳng có người nào! Chẳng hay túc hạ có thể cho đệ một giai nhân để làm bạn chăng?" Vu Ngọc cười, nói: "Chẳng phải là túc hạ đă có Cát tiểu thư, nhan sắc khuynh thành rồi ư? Mấy thị nữ của đệ đâu có đủ nhan sắc để làm bận tâm túc hạ?" Thanh Am nói:"Xin thú thức với túc hạ, bây giờ đệ mới biết trước kia tầm hiểu biết của đệ c̣n hạn hẹp lắm!" Vu Ngọc cả cười, rồi bảo bốn thị nữ đứng xếp hàng cho Thanh Am chọn. Bối rối, chẳng biết chọn ai, Thanh Am cứ ngồi ngẩn người ra suy nghĩ. Thấy thế, Vu Ngọc nói:"Thôi! Để đệ chọn giùm cho! Thị nữ áo tím đă găi lưng cho túc hạ mà túc hạ cũng đă nắm tay thị th́ ắt hai bên phải có túc duyên! Vậy túc hạ hăy để cho thị nữ áo tím được theo hầu đêm nay!" Thanh Am nói:"Xin đa tạ túc hạ đă ban cho ân sủng này!" Tiệc tan, Vu Ngọc sai thị nữ áo tím dẫn Thanh Am vào pḥng riêng. Đêm ấy, Thanh Am được vui vầy với thị nữ áo tím.

        Sáng sau, Thanh Am nói:"Chúng ḿnh đă có chút duyên nợ. Vậy xin nàng hăy tặng ta một kỷ vật!" Thị nữ áo tím gật đầu, tháo chiếc xuyến vàng ở cổ tay, trao cho Thanh Am, nói: "Trong pḥng, thiếp chẳng có vật chi quư giá, ngoài chiếc xuyến này! Vậy xin tháo để tặng chàng!" Thị nữ vừa dứt lời th́ có tiếng gơ cửa. Nhanh chân, thị nữ chạy ra mở. Thanh Am đưa mắt nh́n th́ thấy là tiểu đồng. Tiểu đồng nói:"Tiên sinh là người trần thế, chẳng thể ở lâu nơi tiên giới! Vậy xin hăy sửa soạn để tiểu nhân đưa về!" Thanh Am hỏi:"Bạch tiên sinh đâu?" Đáp: "Gia sư vào chầu trong Thiên Đ́nh từ sớm rồi! Trước khi đi, gia sư dặn tiểu nhân là giờ này phải vào đánh thức tiên sinh dậy rồi tiễ­­n tiên sinh về nhà!" Đưa mắt t́m thị nữ áo tím, thấy thị đă biến mất, Thanh Am buồn bă, đứng dậy chỉnh lại mũ áo, rồi theo tiểu đồng ra khỏi pḥng. Tiểu đồng dẫn Thanh Am ra phía cổng.

        Sắp tới cổng, chợt nh́n thấy con hổ hôm qua, Thanh Am kinh khiếp lắm. Quay đầu lại để nhờ tiểu đồng giữ hổ giùm ḿnh, nhận ra rằng tiểu đồng cũng đă biến mất, Thanh Am càng thêm kinh khiếp. Nh́n thấy Thanh Am, hổ gầm lên một tiếng. Khiếp đảm quá, Thanh Am cắm cổ chạy ra khỏi cổng, chẳng dám quay đầu nh́n lại. Chạy được một quăng, bỗng thấy cụt đường, Thanh Am nh́n xuống dưới chân. Thấy phía dưới là khoảng không vô hạn, Thanh Am kinh hoàng tột độ, đưa chân dẫm hụt vào khoảng không, rồi cảm thấy thân ḿnh lao vút xuống phía dưới. Bị khiếp đảm cùng cực, Thanh Am vụt tỉnh giấc! Lúc đó, Thanh Am mới biết là ḿnh vừa trải qua một cơn ác mộng. Nh́n quanh, thấy ḿnh đang nằm trên chiếc giường kê trong gian nhà ngang, Thanh Am mới hoàn hồn. Nh́n qua cửa sổ, thấy mặt trời đỏ ối, biết là đă rạng đông, Thanh Am thở dài, vươn vai ngồi dậy.

        Chợt thấy một vật tṛn nhỏ nằm ở giữa giường, Thanh Am cầm lên coi. Thấy là một chiếc xuyến vàng, chạm trổ rất tinh xảo, Thanh Am bèn nghĩ mộng cảnh đêm qua chính là thực cảnh trên tiên giới. Từ đó, những ước vọng trước kia về hiển đạt, phú quư, t́nh duyên đều trở thành nguội lạnh. Thanh Am chỉ muốn vào núi tu đạo, song chưa vào được v́ c̣n lo chuyện không có ai phụng dưỡng mẹ già, cũng như chưa có con nối dơi tông đường.

        Hơn 10 tháng sau. Một trưa, Thanh Am lại tới gian nhà ngang nằm ngủ. Chợt thấy thị nữ áo tím từ ngoài sân bước vào, tay bồng một hài nhi, nói:"Thằng nhỏ này là huyết nhục của chàng! Nó có tục cốt, chẳng thể ở lâu trên tiên giới, nên thiếp đem nó xuống đây trả lại cho chàng!" Nói xong, thị nữ đặt hài nhi lên giường, lấy chăn đắp cho nó rồi cúi đầu chào Thanh Am mà đi. Thanh Am vội nắm chặt lấy cổ tay thị nữ mà nói:"Nàng đi đâu mà vội thế? Đă xuống đây th́ hăy ở lại đây một ngày!" Thị nữ đáp:"Chẳng được đâu! Thiếp phải về ngay!" Thanh Am nói: "Nếu thế th́ hăy ở lại đây một lát!" Thị nữ thở dài, nói:"Thôi được! Trước kia chủ nhân đă sai thiếp ân ái với chàng một lần để phối hợp th́ nay thiếp cũng tự nguyện ân ái với chàng một lần để vĩnh biệt! T́nh nghĩa vợ chồng cũng đoạn tuyệt nơi đây! Nếu chàng quyết tâm tu đạo th́ may ra chúng ḿnh c̣n có cơ gặp lại nhau!" Nói xong, bèn cùng Thanh Am lên giường ân ái.

        Ân ái xong, Thanh Am mệt quá, nằm lăn ra ngủ. Khi tỉnh giấc, Thanh Am thấy trời đă tối. Mở mắt nh́n quanh, Thanh Am chẳng thấy thị nữ đâu, mà chỉ thấy một đứa bé nằm cạnh ḿnh. Lúc đó Thanh Am mới biết là ḿnh lại vừa trải qua một cơn dị mộng.

        Thanh Am vội ngồi dậy, bồng hài nhi lên pḥng mẹ thưa chuyện. Ngô bà kinh hăi lắm, song lại mừng thầm là ḿnh đă có cháu đích tôn. Ngô bà bèn đặt tên cho đứa bé là Mộng Tiên, rồi nhờ người thuê giùm một nhũ mẫu nuôi đứa bé.                                              

        Nghĩ đến Cát tiểu thư, Thanh Am bèn tới nhà Trịnh Thông, nói:"Đệ có chút việc phải phiền tới huynh!" Trịnh Thông hỏi:"Việc chi?" Đáp:"Thú thực với huynh, bây giờ đệ chẳng thiết chi đến việc trần thế nữa! Đệ chỉ muốn vào núi tu đạo mà thôi!" Hỏi:"Thế việc hôn nhân với Cát tiểu thư th́ huynh tính sao?" Đáp:"Chính v́ vụ đó mà đệ tới đây! Phiền huynh tới xin Cát công hăy gả tiểu thư cho người khác, đừng chờ đệ nữa!" Thấy bạn chán đời, Trịnh Thông liền nhận lời ủy thác,chẳng hỏi chi thêm. Thanh Am bèn cáo biệt.

        Hôm sau, Trịnh Thông tới nhà Cát công thưa chuyện. Nghe xong, Cát công nói:"Bản nhân đă hứa gả tiện nữ cho Ngô lang rồi th́ chẳng thể đổi ư được! Nhờ túc hạ chuyển lời tới Ngô lang giùm!"

        Trịnh Thông đến nhà Thanh Am thuật lại. Thanh Am vẫn không đổi ư. Trịnh Thông lại trở lại thưa chuyện với Cát công. Chẳng làm sao được, Cát công đành nói chuyện ấy với con gái, rồi nói để ḿnh kén chồng khác cho con. Cát tiểu thư nói:"Xa gần ai cũng biết là phụ thân đă hứa gả tiểu nữ cho Ngô lang rồi. Nay nếu phụ thân lại kén chồng khác cho tiểu nữ th́ chẳng hóa ra tiểu nữ là gái hai chồng hay sao?" Cát công chẳng biết trả lời con ra sao.

        Hôm sau, Cát công lại nhờ Trịnh Thông tới lập lại lời của tiểu thư cho Thanh Am nghe. Thanh Am nói:"V́ đột nhiên đệ chẳng thiết chi tới những ước vọng trần thế nữa nên đệ phải tuyệt t́nh với Cát tiểu thư để tiểu thư khỏi khổ. Nếu trong nhà chỉ có một ḿnh đệ th́ đệ đă vào núi tu đạo từ lâu rồi! Chỉ v́ c̣n mẹ già phải phụng dưỡng nên đệ mới c̣n ở nhà đó thôi!" Trịnh Thông lại đem lời của Thanh Am tới lập lại với Cát công. Cát công vào nhà trong lập lại với con. Cát tiểu thư nói:"Phụ thân đă hứa gả tiểu nữ cho Ngô lang th́ tiểu nữ đă tự coi ḿnh là vợ Ngô lang rồi! Nay Ngô lang muốn vào núi tu đạo th́ tiểu nữ cam chịu ở nhà một ḿnh để phụng dưỡng thân mẫu Ngô lang. Nhà Ngô lang nghèo th́ tiểu nữ cam chịu ăn rau ăn cháo! Tiểu nữ chỉ không chịu mang tiếng là gái hai chồng mà thôi!" Thấy con nói thế, Cát công cũng chẳng biết phải khuyên con ra sao.

        Hôm sau, Cát công lại nhờ 4 người khác tới nói với Thanh Am rằng xin Thanh Am cứ cử hành hôn lễ với con ḿnh rồi sau đó, tự do vào núi tu đạo! Thanh Am nhất định chẳng nghe.

        Biết chuyện, Cát tiểu thư bèn nói với cha:"Sở dĩ Ngô lang từ khước cuộc hôn nhân là v́ Ngô lang không muốn để tiểu nữ bị khổ. Bây giờ Ngô lang đă lập chí tu đạo mà chưa dám vào núi là v́ c̣n phải ở nhà phụng dưỡng thân mẫu. Nay nếu tiểu nữ tự nguyện tới làm vợ, thay chồng phụng dưỡng thân mẫu để chồng vào núi tu đạo th́ chắc là Ngô lang chẳng thể chối từ!" Cát công lại nhờ Trịnh Thông tới nói với Thanh Am. Quả nhiên Thanh Am chẳng thể t́m ra cớ chi để chối từ nữa.

        Cát tiểu thư bèn xem lịch, tự ư chọn ngày lành tháng tốt, tŕnh với cha rồi xin phép cha cho ḿnh được về nhà chồng. Cát công đành ưng thuận. Cát tiểu thư bèn thu vén tư trang cùng của hồi môn rồi thuê xe ngựa, lạy cha mà lên xe tới ở nhà Thanh Am.

Thấy Cát tiểu thư kiên trinh như vậy, Thanh Am cảm phục và kính nể lắm, dọn riêng một pḥng cho tiểu thư cư ngụ. Từ đó, bên ngoài th́ Cát tiểu thư lo lắng sinh kế cho gia đ́nh Thanh Am, bên trong th́ Cát tiểu thư phụng dưỡng Ngô bà, trông nom dạy dỗ Mộng Tiên. Được Cát tiểu thư về trông nom cho mọi gia vụ, Thanh Am mừng lắm, suốt ngày chỉ đóng cửa ngồi nhà đọc sách về các phép thổ nạp, đạo dẫn và dưỡng sinh.

        3 năm sau.

        Ngô bà mất. Cát tiểu thư đem tư trang đi cầm để lấy tiền làm tang lễ cho mẹ chồng. Tang lễ xong xuôi, Thanh Am nói với tiểu thư: "Ta chỉ mong có được một người về nhà này thay ta trông nom gia vụ để sau khi lăo mẫu quy tiên, ta được yên chí vào núi tu đạo. Nay lăo mẫu đă quy tiên, lại được nàng về đây trông nom gia vụ cho ta th́ ta mừng quá. Bây giờ ta xin trao cả nhà này lại cho nàng để nhờ nàng trông nom giùm. Ta sẽ ra đi vĩnh viễ­­n,chẳng bao giờ trở lại nhà này nữa!" Tiểu thư cố giữ vẻ mặt thản nhiên, chẳng hề năn nỉ Thanh Am ở lại, chỉ nói: "Xin lang quân cứ việc đi, mọi gia vụ trong nhà này xin cứ để mặc thiếp!" Thanh Am bèn từ biệt tiểu thư mà đi, chỉ đem theo chiếc xuyến vàng của thị nữ áo tím khi xưa.

        11 năm sau.

        Mộng Tiên đă lớn, thông tuệ tuyệt luân. Năm 14 tuổi, Mộng Tiên đi thi hương, đậu thủ khoa. Năm sau, Mộng Tiên đi thi hội, đậu tiến sĩ, được triều đ́nh bổ nhậm vào chức hàn lâm. Cát mẫu bèn cưới vợ cho Mộng Tiên, người họ Vương. Ít lâu sau, triều đ́nh phong tước phu nhân cho vợ Mộng Tiên nên ai cũng gọi vợ Mộng Tiên là Vương phu nhân. Triều đ́nh lại phong tước nam cho thân mẫu Mộng Tiên song v́ Mộng Tiên chẳng biết danh tánh thân mẫu ḿnh nên xin triều đ́nh phong tước ấy cho Cát mẫu. Triều đ́nh chấp thuận.   

        Một hôm, Mộng Tiên hỏi Cát mẫu:"Thưa mẫu thân, hiện thời thân phụ con ở đâu?" Cát mẫu đáp:"Ta cũng như con, làm sao mà biết được?" Hỏi:"Con muốn xin từ quan để đi t́m thân phụ, có nên chăng?" Đáp:"Thân phụ con xuất gia đă được 12 năm rồi, lại chẳng có tin tức ǵ, th́ con biết thân phụ ở đâu mà t́m? Không chừng thân phụ con nay đă thành tiên rồi cũng nên!" Nghe Cát mẫu nói, Mộng Tiên đành thôi.

        19 năm sau.

        Một hôm, Mộng Tiên phụng chỉ nhà vua, dẫn một đoàn tùy tùng rong xe đi tế núi Nam Nhạc. Giữa đường, Mộng Tiên cùng đoàn tùy tùng bị một lũ giặc núp trong sườn núi ùa ra vây kín để cướp của. Trong lúc quẫn cấp, chợt Mộng Tiên thấy một vị đạo sĩ cũng từ sườn núi xông ra, cầm kiếm phá ṿng vây, đánh lũ giặc tơi bời. Chống cự không lại, lũ giặc bỏ chạy tán loạn. V́ thế Mộng Tiên cùng đoàn tùy tùng đều được giải cứu.

        Mộng Tiên chắp tay vái tạ đạo sĩ, sai đoàn tùy tùng đem vàng ra tặng. Đạo sĩ mỉm cười, xua tay, nói:"Bần đạo biết dùng vàng này để làm chi? Bần đạo chỉ muốn nhờ đại quan giúp cho một việc!" Mộng Tiên hỏi:"Đạo sĩ muốn nhờ tiểu chức giúp việc chi?" Đáp:"Bần đạo có một cố nhân cư ngụ cùng làng với đại quan, phiền đại quan trao cho người ấy một phong thư của bần đạo!" Hỏi:"Thưa đạo sĩ, vị cố nhân của đạo sĩ danh tánh ra sao?" Đáp:"Người ấy tên Vương Lâm!" Nghe tên họ lạ, Mộng Tiên nói:"Theo chỗ tiểu chức được biết th́ trong làng tiểu chức, không có ai tên Vương Lâm cả!" Đạo sĩ mỉm cười, nói:"V́ người ấy th́ quê mùa nghèo hèn mà đại quan th́ văn vẻ giàu sang, nên đại quan chẳng thể biết được! Nhưng trong làng đại quan quả có người ấy!" Mộng Tiên im lặng. Đạo sĩ bèn lấy phong thư ra trao cho Mộng Tiên. Mộng Tiên xin cáo biệt, rồi cùng đoàn tùy tùng tiếp tục lên đường.

        Đoàn xe vừa lăn bánh th́ chợt Mộng Tiên nghe thấy tiếng đạo sĩ gọi:"Xin đại quan hăy dừng xe!" Mộng Tiên vội ra lệnh cho xa phu quay xe trở lại chỗ đạo sĩ. Đạo sĩ nói:"Chút nữa th́ quên! Nguyên là bần đạo vừa lượm được một chiếc xuyến vàng, chẳng biết của ai đánh rơi. Cái vật khuê pḥng này, bần đạo chẳng biết dùng làm chi nên xin tặng đại quan để đại quan đem về tặng lại phu nhân, kỷ niệm việc đă nhận đưa thư giùm bần đạo!" Nói rồi, lấy chiếc xuyến ra trao. Mộng Tiên vội đỡ lấy chiếc xuyến, chú mục ngắm nh́n. Thấy cách thức chạm trổ rất tinh xảo, Mộng Tiên ngửng đầu lên để cám ơn th́ thấy đạo sĩ đă biến mất.

        Tế núi xong, Mộng Tiên về nhà, lấy chiếc xuyến ra tặng vợ. Vương phu nhân thích quá, liền thuê thợ khéo bắt chước mà làm một chiếc giống như thế cho đủ đôi. Thợ bắt chước cũng đă khéo song chiếc xuyến mới chẳng sao tinh xảo được như chiếc xuyến cũ.

        Mộng Tiên cho gia nhân đi khắp làng t́m người tên Vương Lâm để trao thư của đạo sĩ. V́ gia nhân t́m măi chẳng ra nên Mộng Tiên quyết định mở phong thư ra coi xem đạo sĩ nhắn điều chi để đoán chừng mà t́m ra người tên Vương Lâm. Thấy trong phong thư có một tờ giấy gói một viên tṛn nhỏ, Mộng Tiên mở gói ra coi th́ thấy một hoàn thuốc bằng hạt đậu và một lá thư ngắn, chỉ vẻn vẹn có mấy ḍng như sau:

Gửi Lâm Nương Phu Nhân,

        Ba năm loan phượng, chia ly đôi đường. Chôn mẹ dạy con, một ḿnh công nàng. Cám ơn công đức,chẳng có chi nhiều, chỉ một hoàn thuốc. Ví muốn thành tiên, hăy cắt làm đôi, mà uống một nửa.

 

        Đọc xong, chẳng hiểu là đạo sĩ muốn gửi thư này cho ai, Mộng Tiên bèn đem thư và hoàn thuốc vào tŕnh Cát mẫu. Cầm thư đọc xong, Cát mẫu oà lên khóc. Mộng Tiên kinh ngạc, hỏi: "Mẫu thân biết đạo sĩ ấy là ai, gửi thư này cho ai, mà mẫu thân lại khóc?" Cát mẫu mếu máo, đáp:"Đạo sĩ ấy chính là thân phụ của con! Thân phụ của con đă gửi thư này cho ta!" Mộng Tiên càng kinh ngạc, hỏi:"Sao mẫu thân lại có tên là Vương Lâm?" Cát mẫu đáp:"Tên chữ của ta là Cát Lâm. V́ chữ Lâm kép này do chữ Vương và chữ Lâm đơn ghép thành, nên nếu dùng phép chiết tự mà đọc th́ tên ta được đọc là Cát Vương Lâm!" Lúc đó, Mộng Tiên mới vỡ lẽ, cứ ân hận măi là ḿnh đă bỏ l mất cơ hội để nhận ra cha.

        Mộng Tiên bèn vào pḥng vợ lấy chiếc xuyến của đạo sĩ đem ra cho Cát mẫu coi. Coi xong, Cát mẫu nói:"Đây là di vật của thân mẫu con. Khi c̣n ở nhà, thân phụ con thường đem chiếc xuyến này ra cho ta coi!"

Thấy hoàn thuốc, Cát mẫu mừng lắm, nói:"Ta chắc thân phụ con đă thành tiên rồi và hoàn thuốc này là một hoàn thuốc trường sinh!" Mộng Tiên khuyên Cát mẫu:"Thân phụ con đă biếu mẫu thân th́ mẫu thân nên uống ngay đi để được đoàn tụ với người!" Cát mẫu lắc đầu, nói: " Ông ngoại con c̣n tại thế, ta chưa muốn đoàn tụ với thân phụ con!"

        Tuần sau, Cát công nhớ đến con và cháu ngoại, bèn sai gia nhân rong xe cho ḿnh tới thăm. Thấy cha tới thăm, Cát mẫu chợt nhớ ra là sắp tới sinh nhật 75 của cha. Cát mẫu liền đem hoàn thuốc ra biếu cha làm l­­ễ vật mừng thọ. Cát công hỏi hoàn thuốc ở đâu ra? Cát mẫu liền đem thư ra tŕnh. Đọc thư xong, Cát công lấy dao cắt đôi hoàn thuốc, uống một nửa, c̣n nửa kia bảo con gái uống.

        Trên đường tới nhà Cát mẫu, lũ gia nhân thấy Cát công già nua, tinh thần bạc nhược, gân sức suy yếu, song trên đường trở về, chúng lại thấy Cát công trẻ trung, tinh thần hoán phát, gân sức sung măn. Bỗng thấy Cát công xuống xe, đi bộ rất nhanh, chúng cũng phải xuống xe để chạy bộ theo hầu, hụt hơi mới bắt kịp.  

        Cát mẫu đă ngoài 50. Sau khi vâng lời cha, uống nửa hoàn thuốc, Cát mẫu trẻ hẳn lại, trông tựa một thiếu nữ mới ngoài 20.

        Tuần sau. Một hôm ngủ dậy, Mộng Tiên không thấy Cát mẫu đâu. Nghi hoặc quá, Mộng Tiên sai gia nhân tới nhà Cát công xem Cát mẫu có về thăm Cát công không? Gia nhân về tŕnh là Cát công cũng đă đi đâu mất tích, chẳng ai biết là đi đâu.

        Năm sau, Mộng Tiên cùng Vương phu nhân về thăm quê.

Một đêm, đang ngủ, chợt nghe thấy tiếng lũ gia nhân kêu la ầm ĩ ỏ ngoài sân, hai vợ chồng vội vùng dậy chạy ra coi. Thấy bốn bề lửa cháy, sắp lan tới nhà ḿnh, chủ tớ đều kinh hoàng, chẳng biết phải làm thế nào. Đang xôn xao bàn tán, chợt nghe thấy tiếng kêu lách tách, phát ra từ chiếc xuyến ở cổ tay Vương phu nhân, chủ tớ cùng đưa mắt nh́n th́ bỗng thấy chiếc xuyến tự nhiên vuột khỏi cổ tay phu nhân, bay vút lên cao đến trên 10 trượng. Rồi chiếc xuyến cứ lớn dần ra, rộng hơn khoảnh đất xây nhà, đường vành phát ra ánh sáng ngũ sắc trông tựa cầu ṿng, vần vũ trên mái nhà hồi lâu rồi nghiêng đi, hướng mặt về phía đông nam.

        Gần sáng, thấy ngọn lửa phía tây đă lan tới gần nhà, ai cũng kinh hoàng, hồi hộp. Đột nhiên ngọn lửa đổi hướng, tạt về phía đông nam, rồi tắt lịm. Lúc đó, mọi người mới thở phào nhẹ nhơm. Tuy rất tiếc chiếc xuyến song thấy nhà ḿnh đă thoát được hỏa hoạn, Vương phu nhân cũng đổi tiếc làm mừng.

        Đang xôn xao bàn tán, chợt mọi người cùng nh́n thấy một ṿng tṛn ngũ sắc trên mái nhà cứ nhỏ dần lại, tắt lịm đi, rồi biến mất. Đột nhiên, Vương phu nhân nghe thấy tiếng một vật rơi loảng xoảng dưới chân ḿnh. Cúi xuống coi, thấy vật ấy chính là chiếc xuyến của ḿnh, phu nhân bèn nhặt lên, đeo vào cổ tay.

        Năm ấy làng Mộng Tiên cùng tám làng lân cận đều bị hỏa hoạn. Lửa thiêu rụi mất gần một vạn ngôi nhà. Trái, phải, trước, sau đều thành tro than, duy chỉ có ngôi nhà Mộng Tiên là c̣n nguyên vẹn.

         

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com