www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

347. CỔ NHI
 

Tấu hiệu hà tu sắc lặc phù

C nhi thông tuệ thiện khu hồ

Cơ tâm mặc vận kỳ mưu xuất

Chỉ yếu an bài tửu nhất hồ

 

                                               

347. CON TRỪ CHỒN CHO MẸ

 

            Ở Trung quốc, loài chồn được chia làm hai giống: giống chân dài đuôi ngắn, gọi là hồ, giống chân ngắn đuôi dài, gọi là ly. V́ thế, hai chữ hồ ly  được dùng để chỉ chung cả loài chồn.

            Làng Vĩnh Hạ, tỉnh Hồ Nam, có nhà buôn tên Uông Thịnh, có vợ là Tần thị và một trai tên Uông Tuệ, lên 10. Trong nhà, Uông Thịnh nuôi một quản gia là Chiêm bà. Uông Thịnh thường đi buôn xa, mỗi tháng chỉ về ở với gia đ́nh chừng dăm ngày.

            Một hôm, Uông Thịnh lên đường đi buôn. 

            Tối ấy, ở nhà, sau bữa cơm, Tần thị gọi Chiêm bà và con vào pḥng khách nói chuyện. Đến khuya, ai về pḥng nấy. Lên giường nằm, Tần thị để một ngọn đèn dầu với ngọn lửa nhỏ bằng hạt đậu.

            Nửa đêm, đang ngủ, bỗng Tần thị mơ màng thấy có kẻ nằm đè lên người ḿnh mà giao hoan. Tỉnh giấc, quơ tay sờ, quả thấy một đàn ông rất nhỏ bé đang nằm trên người ḿnh, Tần thị thét lên một tiếng. Y vội tụt xuống đất, chạy tới cửa rồi biến mất mà cửa vẫn đóng. Kinh hăi quá, Tần thị nghi là chồn. Tần thị mặc lại y phục, chạy sang pḥng Chiêm bà, rỉ tai thuật chuyện. Chiêm bà giữ Tần thị ngủ ở pḥng ḿnh.

            Tối sau, Tần thị gọi Chiêm bà và con vào giường ḿnh ngủ chung. Nửa đêm, khi mọi người đă ngủ say, chồn lại tới, lên giường lột y phục Tần thị mà cưỡng chiếm. Nghe thấy tiếng Tần thị ú ớ, Chiêm bà chợt tỉnh, hô hoán ầm lên. Chồn biến mất.

            Sáng ra, khi ngủ dậy, Tần thị nhuốm bệnh, người vật vờ, nửa tỉnh nửa mê.

            Đến tối, sau khi vào pḥng Tần thị, Chiêm bà để Tần thị nằm một ḿnh trên giường, bảo Uông Tuệ theo ḿnh ngồi bệt xuống sàn, dựa lưng vào tường mà ngủ gật để canh chồn. Nửa đêm, Chiêm bà thức giấc. Thấy giường trống, Chiêm bà ngỡ là Tần thị ra ngoài đi tiểu, nên lại ngủ tiếp. Lát sau, Chiêm bà lại thức giấc. Thấy giường vẫn trống, Chiêm bà kinh hăi, vội đứng dậy, cầm đèn đi t́m. Bước ra khỏi cửa, thấy trời tối om, Chiêm bà kinh hăi, quay vào đánh giữ Uông Tuệ dậy để cùng đi. 

            Uông Tuệ cầm đèn đi t́m mẹ, Chiêm bà theo sau. T́m khắp nhà trên không thấy, Uông Tuệ cầm đèn xuống nhà ngang th́ thấy mẹ nằm lơa lồ ở sàn pḥng ăn. Uông Tuệ bèn nhờ Chiêm bà giúp ḿnh mặc lại y phục cho mẹ rồi dắt mẹ về pḥng. Tần thị không biết xấu h, cứ ngẩn ngơ như kẻ mất hồn.

            Sáng sau, Tần thị bị điên nặng. Ban ngày, Tần thị hát nghêu ngao, rồi khóc nức nở, chửi chồng con, rồi chửi cả Chiêm bà với hàng xóm. Đêm đến, Tần thị đuổi Chiêm bà và con ra khỏi pḥng ḿnh, rồi nằm chờ chồn tới để giao hoan, nói cười rất vui vẻ.

            Thấy thế, Uông Tuệ bèn quyết tâm diệt chồn cho mẹ. Đêm nào Uông Tuệ cũng ra pḥng khách ngủ để canh chồn. Mỗi khi nghe thấy tiếng mẹ nói cười với chồn, Uông Tuệ lại cầm dao xông vào pḥng mẹ, khiến chồn kinh hăi, phải biến đi. 

            Tần thị giận dữ, mắng chửi con thậm tệ, nhưng Uông Tuệ cứ làm ngơ, coi như không nghe thấy ǵ.

            Càng ngày, Tần thị càng điên nặng. Nửa tháng sau, giữa ban ngày, Tần thị bắt chước thợ nề, lấy gạch đá bít kín 2 cửa sổ pḥng ḿnh, rồi lấy bùn chét kín các lỗ hở. Hai ngày sau, căn pḥng tối om, ban ngày phải thắp nến. Chiêm bà bảo Uông Tuệ dỡ gạch đá ra th́ Tần thị nằm lăn xuống đất, giăy đành đạch như con nít hờn giỗi, khiến Uông Tuệ phải ngưng. Thế rồi, ngày nào Tần thị cũng lượn quanh 2 cửa sổ bít kín mà cười. Vài hôm sau, chán việc lượn quanh cửa sổ, Tần thị lại xuống bếp, đem hết dao kéo ra mài từ sáng đến tối. Bị nghe tiếng dao kéo mài suốt ngày, hàng xóm nhức đầu, bức tức, đâm ra ghét Tần thị.

            Tối ấy, Uông Tuệ giắt một dao bếp vào bụng, đem theo một đèn dầu với một cục đá lửa tới nấp ở ngoài cửa pḥng mẹ. Nửa đêm, chợt nghe thấy tiếng mẹ ú ớ, Uông Tuệ vội đánh lửa thắp đèn, rồi cầm đèn, đẩy cửa xông vào pḥng mà mắng chửi chồn. Đột nhiên, Uông Tuệ thấy mẹ hết ú ớ, rồi nằm ngủ yên.

            Ba đêm sau, tuy thấy mẹ đều ngủ yên, không ú ớ nữa, nhưng Uông Tuệ vẫn tiếp tục ŕnh chồn. Tối thứ 4, ŕnh đến nửa đêm, không thấy chi lạ, Uông Tuệ nghĩ chắc chồn thấy ḿnh canh cửa nên không dám tới. Uông Tuệ bèn giả vờ đứng dậy, bỏ chỗ ŕnh mà khệnh khạng đi ra bụi cây ở ngoài vườn để đi tiểu, nhưng rồi lại lén trở lại chỗ cũ ngay.

            Chợt thấy từ xa, có con ly chạy tới cửa pḥng mẹ, Uông Tuệ vội rút dao chạy tới chém, nhưng v́ con ly nhanh quá, Uông Tuệ chỉ chém đứt được cái đuôi. Thấy con ly vụt qua khe cửa vào pḥng, Uông Tuệ vội tông cửa vào theo để chém, nhưng con ly nhanh lắm, Uông Tuệ chém nhát nào cũng trật. Thế rồi, con ly lại vụt qua khe cửa ra ngoài mà biến mất.

            Chạy ra cửa pḥng, thấy đuôi chồn dài chừng 2 tấc, đẫm máu tươi, Uông Tuệ nghĩ:"Tuy không giết được chồn, nhưng cũng khiến nó sợ, chắc nó không dám tới pḥng mẹ nữa!" Rồi Uông Tuệ lại nghĩ:"Chồn bị đứt đuôi, bỏ pḥng chạy trốn, chắc máu dỏ giọt theo suốt dọc đường! Vậy th́ sáng mai, ḿnh cứ theo vết máu là ḍ ra chỗ ở của chồn!" Tỉnh giấc, Tần thị lại giận dữ, mắng chửi con, nhưng Uông Tuệ vẫn làm ngơ, coi như không nghe thấy ǵ.

            Sáng sau, ḍ theo vết máu, Uông Tuệ thấy chồn đă trốn tới bức tường rào ở vườn sau, vượt tường, nhảy sang nhà bác Hà Xuân, bạn cha.

            Tối ấy, Uông Tuệ lại ŕnh chồn th́ thấy chồn không tới nữa.

Tuần sau, Uông Thịnh đi buôn về. Cởi bỏ hành trang xong, Uông Thịnh vào pḥng thăm vợ. Thấy chồng vào, đột nhiên Tần thị coi như kẻ thù, chửi mắng thậm tệ. Hết sức kinh ngạc, Uông Thịnh chạy ra sân, lớn tiếng gọi con. Từ bếp, Uông Tuệ chạy lên chào cha. Uông Thịnh hỏi tại sao mẹ lại điên như thế? Uông Tuệ bèn thuật chuyện đầu đuôi.

Nghe xong, Uông Thịnh kinh hăi, vội ra chợ mời thầy lang tới nhà bắt mạch hốt thuốc cho vợ. Thầy lang phải vất vả lắm mới dỗ được Tần thị ngồi im cho ḿnh bắt mạch. Kê đơn thuốc, nhận thù lao xong, thầy lang cáo biệt. Uông Thịnh ra chợ cân thuốc, đem về sắc cho vợ uống. Thấy chồng bưng thuốc vào pḥng, Tần thị liền chạy tới, giằng lấy bát thuốc, ném xuống đất. Kinh hăi quá, Uông Thịnh vội chạy ra sân thuật lại cho con nghe.

Uông Tuệ bàn với cha cho ḿnh ra chợ cân một thang khác, đem về sắc, pha vào canh, rồi đem vào pḥng cho mẹ. Uông Thịnh ưng thuận. Tần thị đang đói, thấy con bưng cơm canh vào pḥng, liền chạy tới cầm bát canh húp, không biết trong canh có thuốc. V́ thế, bệnh điên của Tần thị đỡ dần. Ba ngày sau, Tần thị đă đỡ, tối đến đă chịu để cho chồng vào ngủ chung. Hai cha con cùng mừng.

            Thế nhưng, vào tối thứ 4, nửa đêm thức giấc, thấy vợ biến mất, Uông Thịnh vội vùng dậy, chạy sang đánh thức con để cùng đi t́m. Xuống pḥng ăn ở nhà ngang, thấy vợ đang lên cơn điên trở lại, cứ khoa chân múa tay, vừa hát vừa cười, Uông Thịnh bèn cầm tay vợ dắt lên pḥng riêng. Tần thị không chịu, cứ giằng tay ra mà chửi mắng chồng, khiến Uông Thịnh đành phải để vợ ở lại pḥng ăn.

            Sáng sau, Tần thị mới chịu lên pḥng riêng.

            Tối ấy, Uông Thịnh khóa cửa pḥng ăn để cho vợ không vào được. Nửa đêm, Tần thị lại vùng dậy, chạy xuống nhà ngang. Biết pḥng ăn đă khóa, Uông Thịnh chạy theo để xem vợ chạy đi đâu? Thế nhưng, khi Tần thị chạy tới gần pḥng ăn th́ tự nhiên hai cánh cửa mở tung, khiến Uông Thịnh hết sức kinh ngạc, nghi là vợ bị ma làm. Sáng sau, Uông Thịnh ra chợ, mời thầy pháp tới nhà lập đàn, làm l­ễ cầu đảo, trừ tà cho vợ, nhưng không hiệu nghiệm. Uông Thịnh đành bó tay.

            Thấy cha không hành động chi nữa, Uông Tuệ bèn lén cha, hành động một ḿnh. Chập tối hôm rằm, Uông Tuệ trèo tường sang vườn sau nhà Hà Xuân, nằm trong đám cỏ rậm gần cái cḥi ở giữa vườn để ŕnh chồn.

            Khi trăng mọc, chợt nghe có tiếng người th́ thào, Uông Tuệ bèn khẽ vạt cỏ để nh́n vào cḥi th́ thấy có kẻ râu dài, khoác áo choàng tay bưng hồ rượu, đứng hầu 2 thanh niên đang ngồi trên phiến đá phẳng ở giữa cḥi, vừa uống rượu vừa th́ thào với nhau. Uông Tuệ lắng nghe, nhưng tiếng nhỏ quá, không nghe thấy ǵ.

Lát sau, Uông Tuệ nghe thấy một thanh niên sai kẻ râu dài:"Tối ngày kia, ngươi phải kiếm cho ra một hồ rượu trắng, đem về đây cho ta!" Kẻ râu dài líu ríu vâng dạ.

            Sau khi 2 thanh niên dời cḥi, cùng đi về phía cuối vườn, lẩn vào bụi trúc rậm, kẻ râu dài mới dám cởi áo choàng, trải lên phiến đá mà nằm.

            Chú mục nh́n, Uông Tuệ thấy kẻ râu dài cũng giống như người thường, chỉ khác một điều là có cái đuôi ở sau lưng. Uông Tuệ toan lén ra về, nhưng lại sợ kẻ râu dài biết nên đành nằm nín thở trong bụi cỏ rậm, rồi ngủ thiếp đi.

            Tờ mờ sáng, chợt nghe có tiếng th́ thào, Uông Tuệ tỉnh giấc. Nh́n vào cḥi, Uông Tuệ thấy 2 thanh niên tối qua đă trở lại, đánh thức kẻ râu dài, bảo khoác áo choàng mà đi theo họ về phía cuối vườn, lẩn vào bụi trúc. Chờ cho vườn vắng, Uông Tuệ mới ḅ dậy, trèo tường về nhà. Thấy con về, Uông Thịnh hỏi đêm qua ngủ ở đâu? Uông Tuệ đáp là ngủ ở bên nhà bác Hà Xuân.

Gần trưa, thấy cha đi chợ, Uông Tuệ xin đi theo. Uông Thịnh cho đi.

Tới chợ, qua cửa tiệm bán mũ áo lông chồn, Uông Tuệ xin cha mua cho ḿnh một đuôi chồn, để làm đồ chơi. Uông Thịnh làm ngơ. Thấy con cứ phụng phịu đ̣i mua, Uông Thịnh bèn mua cho một cái. Uông Tuệ mừng lắm.

Uông Thịnh dắt con vào một tiệm tạp hóa, đứng nói chuyện buôn bán với chủ tiệm. Thừa lúc cha mải mê nói chuyện, Uông Tuệ tḥ tay khẽ móc túi cha, lấy được một mớ tiền.

Uông Tuệ vụt chạy đi mua một hồ rượu trắng, đem ra quán nước quen ở chợ, nói với bà chủ rằng v́ cha muốn giấu mẹ nên sai ḿnh tới xin bà giữ giùm hồ rượu trong ít bữa. Bà nhận lời.

            Chợt nghĩ ra cậu Tần Hội, em trai mẹ, là thợ săn, ở gần chợ, trong nhà có trữ thuốc độc, Uông Tuệ bèn chạy tới thăm cậu mợ.

            Thấy Uông Tuệ tới, vợ Tần Hội là Vưu thị, chạy ra pḥng khách, hỏi:"Mẹ cháu đỡ chưa?" Uông Tuệ đáp:"Thưa mợ, mẹ cháu đă đỡ!" Hỏi:"Cháu tới đây chơi hay có chuyện chi?" Đáp:"Thưa mợ, đêm nào quần áo mẹ cháu cũng bị chuột cắn, khiến mẹ cháu kêu khóc suốt ngày, ai dỗ cũng không nín! Hôm nay, mẹ cháu sai cháu tới đây xin cậu mợ chút thuốc độc để đem về đánh bả chuột!" Vưu thị nói: "Cậu đi vắng rồi! Để mợ lấy cho! Nhưng bây giờ để mợ vào nhà trong lấy cái này ra cho cháu đă!" Nói xong, Vưu thị chạy vào nhà trong, lấy ra một gói tiền nhỏ, đưa cho Uông Tuệ mà nói:"Mợ cho cháu chút tiền lẻ này để tiêu vặt!" Uông Tuệ từ chối:"Cháu cám ơn mợ, nhưng lúc này cháu chưa cần tiêu ǵ! Xin mợ cứ giữ hộ cháu, khi nào cháu cần, cháu sẽ tới xin!" Vưu thị nói:"Vậy th́ để mợ vào bếp hấp bánh cho cháu ăn!" Uông Tuệ đáp:"Thưa mợ, vâng!"

            Chờ cho Vưu thị vào bếp, Uông Tuệ bèn lục lọi khắp pḥng. T́m được một b́nh có dán nhăn:"Thuốc độc!" Uông Tuệ bèn m nắp ra, lấy giấy gói một muỗng, cho vào túi, đậy nắp b́nh lại, rồi trả b́nh v chỗ cũ.

            Xong xuôi, Uông Tuệ chạy vào bếp, nói:"Thưa mợ, v́ cha cháu đang chờ cháu ở ngoài chợ, cháu không kịp ăn đâu, xin mợ đừng hấp bánh nữa!" Không chờ cho Vưu thị lên tiếng, Uông Tuệ chạy vụt ra đường.

            Tới quán nước, Uông Tuệ nói với bà chủ:"Thưa bà, cha cháu nói xin bà cho cháu ngâm chút thuốc bỗ này vào rượu!" Bà bèn đưa hồ rượu cho Uông Tuệ. Uông Tuệ trút thuốc độc vào b́nh, đưa b́nh gửi lại bà, rồi xin cáo biệt.

            Nghĩ rằng kẻ râu dài phải ra chợ mua một hồ rượu trắng cho chủ, Uông Tuệ không chịu về nhà mà ra chợ để t́m gặp. Măi tới khi trời đă tối, không gặp được kẻ râu dài, Uông Tuệ mới chịu về. Thấy con về, Uông Thịnh hỏi con đi đâu mà giờ này mới về? Uông Tuệ đáp là đi thăm cậu mợ Tần Hội.

            Sáng sau, khi ngủ dậy, Uông Tuệ lại ra chợ kiếm kẻ râu dài, đem theo cái đuôi chồn. Lát sau, t́nh cờ nh́n thấy kẻ râu dài đứng lẫn trong đám người đi chợ, Uông Tuệ bèn chạy tới xem cuống đuôi sau lưng kẻ râu dài ở chỗ nào?

            Biết được vị trí cuống đuôi, Uông Tuệ bắt chước mà buộc đuôi chồn vào sau lưng ḿnh, phủ vạt áo lên, rồi tiến lại gần kẻ râu dài, cầm tay lắc mà hỏi:"Huynh đấy ư?" Quay nh́n, thấy Uông Tuệ là một đứa bé lạ, kẻ ấy hỏi:"Đệ là ai?" Uông Tuệ đáp:"Huynh quên đệ rồi sao? Chúng ḿnh đă gặp nhau một lần rồi! Lần ấy, huynh đi với 2 thanh niên khác!" Ngắm nghía Uông Tuệ hồi lâu, kẻ râu dài vẫn chỉ nửa tin nửa ngờ, không nhớ là ḿnh đă gặp đứa bé này ở đâu?

              Uông Tuệ bèn hỏi:"Huynh cư ngụ ở đâu?" Kẻ râu dài đáp:"Ở thôn Bắc! Thế đệ cư ngụ ở đâu?" Uông Tuệ đáp:" trong núi!" Kinh ngạc quá, kẻ râu dài hỏi: "Sao lại ở trong núi?" Uông Tuệ cười mà đáp:"Từ lúc mẹ sanh đến giờ, đệ toàn sống ở trong núi! Thế huynh chưa bao giờ sống ở trong núi hay sao?" Nghe Uông Tuệ nói, kẻ râu dài kinh hăi quá, hỏi:"Đệ tên chi?" Uông Tuệ đáp:"Tên đệ là Hồ Nhi! C̣n huynh tên chi?" Kẻ râu dài đáp:"Tên huynh là Mạc Hồng!" Uông Tuệ bèn hé vạt áo, để lộ chút đuôi chồn ở sau lưng ra mà nói:"Chúng ḿnh ở lẫn lộn với loài người mà cứ phải mang cái này th́ thực là bất tiện!" Mạc Hồng hỏi:"Đệ ra chợ làm chi?" Uông Tuệ đáp:"Cha đệ sai đi mua rượu trắng cho ông!" Mạc Hồng nói: "Huynh cũng phải đi mua rượu trắng cho chủ đây!" Uông Tuệ hỏi:"Huynh đă mua chưa?" Mạc Hồng đáp:"Chưa!" Uông Tuệ hỏi:"Huynh định mua rượu trắng ở tiệm nào?" Mạc Hồng đáp:"Thú thực với đệ là huynh nghèo lắm, đâu có tiền mua, chỉ đi ŕnh ṃ để ăn cắp thôi!" Uông Tuệ nói:"Đi ăn cắp th́ khổ cực lắm v́ lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ!" Mạc Hồng đáp:"Huynh cũng biết thế, nhưng v́ bị 2 chủ nhân sai đi kiếm cho ra một hồ rượu trắng mà không cho một đồng nào th́ lấy tiền ở đâu ra mà mua? V́ thế, chỉ c̣n cách là đi ăn cắp!" Uông Tuệ hỏi:"Hai chủ nhân của huynh là ai?" Mạc Hồng đáp:"Là 2 thanh niên mà đệ đă gặp đi cùng với huynh đó!" Hỏi:"Hai thanh niên ấy có liên hệ ǵ với nhau không?" Đáp:"Có! Họ là anh em ruột!" Hỏi:"Họ làm nghề ǵ?" Đáp:"Họ có nghề ǵ đâu! Họ chỉ đi tư thông với đàn bà có chồng ở trong làng!" Hỏi:"Họ tư thông với ai?" Đáp:"Với nhiều người lắm, nhưng hiện nay th́ thanh niên anh đang tư thông với một đàn bà ở thôn Bắc, c̣n thanh niên em th́ đang tư thông với Tần thị, vợ của Uông Thịnh ở thôn Nam!" Hỏi:"Việc tư thông nào cũng trót lọt chứ?" Đáp:"Không đâu! Thanh niên em bị đứa con trai của Uông Thịnh ŕnh chém, đứt mất cái đuôi! Mười ngày sau, vết thương mới lành! Y nói đêm nay, sau khi uống rượu, y sẽ lại ṃ tới nhà Uông Thịnh để tư thông với Tần thị! Thôi! Bây giờ huynh không c̣n th́ giờ nói chuyện với đệ nữa! Để khi khác!" Hỏi:"Bây giờ huynh đi đâu?" Đáp:"Phải đi ăn cắp rượu trắng cho hai chủ nhân!" Uông Tuệ nói:"Đi mua cho nhàn nhă, chứ tội ǵ mà đi ăn cắp cho vất vả?" Mạc Hồng đáp:"Nhưng huynh không có tiền!" Uông Tuệ nói:"Để đệ biếu huynh cái hồ rượu trắng mà đệ đă mua cho cha, rồi đệ sẽ đi mua hồ khác cho cha! Trong túi đệ c̣n nhiều tiền lắm!" Tỏ vẻ ngượng ngập, Mạc Hồng nói:"Cám ơn đệ, nhưng huynh không có ǵ để đền ơn đệ nên huynh ngại lắm!" Uông Tuệ cười mà nói:"Ngại cái ǵ? Chúng ta cùng loài th́ phải giúp đỡ nhau chứ! Chắt bóp để làm chi? Rất tiếc là huynh đang bị bận, phải về phục vụ hai chủ nhân, chứ nếu huynh rảnh rỗi th́ ngay bây giờ đệ quyết mời huynh đi với đệ tới tửu quán để huynh đệ ḿnh túy lúy với nhau một bữa cho thỏa chí b́nh sinh! Thôi! Bây giờ huynh hăy đi theo đệ tới quán nước gần đây để đệ biếu huynh cái hồ rượu trắng mà đệ đă mua!"

            Mạc Hồng bèn đi theo Uông Tuệ tới quán nước. Uông Tuệ xin lại bà chủ hồ rượu trắng, trao cho Mạc Hồng, rồi xin cáo biệt.

            Về nhà, Uông Tuệ quyết thức trắng đêm. Chờ cho mẹ ngủ say, Uông Tuệ cầm dao sắc lên ngồi ở trước cửa pḥng mẹ để ŕnh chồn.

            Đến quá nửa đêm, không thấy chồn tới, Uông Tuệ nghĩ mưu của ḿnh đă thành! Uông Tuệ bèn vào pḥng cha, đánh thức cha dậy, thuật lại đầu đuôi cho cha nghe, rồi xin cha cùng ḿnh trèo tường sang vườn sau nhà Hà Xuân để xem có chi lạ không? Uông Thịnh ưng thuận.

            Sang vườn sau nhà Hà Xuân, đi tới cái cḥi ở giữa vườn, cha con cùng nh́n thấy có 2 xác chồn nằm chết trên phiến đá trong cḥi và 1 xác chồn khác nằm chết trên băi cỏ ngoài cḥi, cả 3 cùng có máu tươi ứa ra ở 2 bên mép.

            Thấy hồ rượu trắng pha thuốc độc của ḿnh nằm lăn lóc ở trong cḥi, Uông Tuệ bèn cầm lên lắc thử th́ thấy trong hồ vẫn c̣n một chút rượu. Uông Tuệ liền đỗ hết rượu xuống đất.

            Kinh ngạc quá, Uông Thịnh hỏi:"Sao con không nói cho cha biết mưu trừ chồn của con từ trước?" Uông Tuệ đáp:"Thưa cha, v́ loài chồn tinh lắm, hơi để lộ ra một chút là chúng biết ngay! V́ thế con phải giấu cha!" Uông Thịnh gật gù khen:"Con giỏi lắm! Lập được mưu trừ chồn th́ cũng giỏi như Trần B́nh đời nhà Hán, lập được mưu trừ giặc!"

            Cha con bèn vác 3 xác chồn, trèo tường về nhà. Thấy 1 xác cụt đuôi, Uông Tuệ biết ngay là xác của con ly đă bị ḿnh chặt đứt đuôi khi nó bén mảng tới cửa pḥng mẹ.

            Từ đó, gia đ́nh Uông Thịnh hết bị nạn chồn quấy phá.

            Ở thôn Bắc, có nhà buôn tên Quách Vượng, cũng là bạn buôn của Uông Thịnh. Thấy vợ ḿnh là Nhan thị bị điên loạn, Quách Vượng nghi là vợ ḿnh bị ma làm, nên đi mời thầy pháp tới nhà lập đàn, làm l­ cầu đảo, trừ tà cho vợ.

            Sau khi làm l, thầy pháp nói:"Bệnh này là bệnh chồn làm chứ không phải là bệnh ma làm!" Quách Vượng hỏi:"Chồn ấy hiện ở đâu?" Thày pháp đáp:"Hiện ở thôn Nam làng này!"

            Quách Vượng bèn t́m tới nhà Uông Thịnh hỏi thăm về chồn ấy th́ được Quách Thịnh thuật cho nghe chuyện con trai ḿnh đă lập mưu giết được 3 chồn, trong đó có một con vẫn tư thông với Nhan thị.

            Nghe Uông Thịnh nói, Quách Vượng mừng lắm, bèn đi mời thầy lang tới nhà bắt mạch hốt thuốc cho vợ. Không bao lâu, Nhan thị b́nh phục dần, rồi khỏi hẳn

            Tuy nhiên, vợ Uông Thịnh là Tần thị th́ không được may mắn như thế, thân h́nh mỗi ngày một gày ṃn, sức khoẻ mỗi ngày một sa sút. Tuy tinh thần vẫn tỉnh táo, nhưng Tần thị lại mắc bệnh ho đờm, khạc nhổ suốt ngày.

            Tháng sau, Tần thị chết.

            Sau khi măn tang mẹ, Uông Tuệ được cha rước thầy vơ về nhà, dạy cho cách cưỡi ngựa bắn cung.

            Khi trưởng thành, Uông Tuệ được triều đ́nh phong cho chức tổng nhung trong binh đội hoàng gia.

            Về sau, Uông Tuệ quư hiển, có danh vọng trong vùng Hồ Nam.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com