www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

290. VƯƠNG ĐẠI
 

Tài ṭng Yến tử cốc trung hồi

Hựu hướng thành hoàng tọa hạ lai

Xích hắc nhăn mi minh phạt tại

Mạn khoa cương nghị thị kỳ tài


                                               

290. ĐỐT TIỀN GIẤY, TRẢ NỢ MA

 

            Làng Thạch Thất, huyện Chuy Xuyên, tỉnh Sơn Đông, có bọn "4 kẻ cờ bạc” là Lư Tín, Chu Minh cư ngụ ở thôn Tây và Vương Đại, Phùng Cửu cư ngụ ở thôn Đông. Trong bọn, Lư Tín là kẻ giàu nhất.

          Cạnh nhà Chu Minh có vợ chồng Triệu Toàn với Tôn thị, Tôn thị có thói chanh chua, hay sinh sự với người trong làng rồi chửi rủa người ta.

            Thấy Vương Đại, Phùng Cửu thường tới rủ Lư Tín, Chu Minh đi đánh bạc, Tôn thị ghét lắm, sinh sự rồi chửi rủa cả bọn. Lư Tín coi lời chửi rủa như không, Vương Đại th́ hơi tức giận, nhưng Chu Minh, Phùng Cửu th́ căm thù Tôn thị lắm.

            Ít lâu sau, đột nhiên Vương Đại, Phùng Cửu cùng bị bệnh mà qua đời. Lư Tín, Chu Minh tới viếng tang, đưa đám, buồn rầu măi về việc mất 2 bạn cờ bạc.

Mùa thu năm ấy, vào một buổi trưa, Lư Tín đang nằm ngủ th́ chợt thấy Vương Đại, Phùng Cửu tới nhà, lay gọi:"Dậy! Đi coi lá cây đổi màu với chúng mỗ!" Quên bẵng là hai bạn đă qua đời, Lư Tín vui vẻ nhận lời đi theo.

Ra khỏi cổng, Lư Tín hỏi:" Đi coi ở đâu?" Phùng Cửu đáp:"Ở miếu Quan Đế, gần nhà mỗ!" Lư Tín hỏi:"Bao nhiêu người đi?" Vương Đại đáp:"Bốn!" Lư Tín nói:"Hai bạn với mỗ mới là 3! C̣n ai nữa?" Vương Đại đáp:"Chu Minh!" Lư Tín hỏi:"Chu Minh đâu?" Vương Đại đáp:"Bây giờ mỗ mới đi rủ! Bạn đi trước với Phùng Cửu đi!" Phùng Cửu bèn dẫn Lư Tín tới miếu Quan Đế.

Lát sau, thấy Vương Đại, Chu Minh cùng tới, Phùng Cửu liền lấy ở túi áo ra một nắm xúc xắc rồi giục:"Đủ 4 kẻ rồi! Đánh bạc đi thôi! C̣n chờ chi nữa?" Lư Tín nói:" Ủa! Sao bảo là đi coi lá cây đổi màu? Mỗ không đánh bạc đâu!" Phùng Cửu ngạc nhiên mà hỏi:"Bạn vẫn thích đánh bạc cơ mà? Sao hôm nay bạn lại dở chứng như thế?" Lư Tín đáp:"V́ các bạn tới rủ mỗ đi coi lá cây đổi màu nên mỗ đâu có đem theo tiền? Thôi, 3 bạn chơi tay 3 đi!" Nghe Lư Tín nói, Chu Minh cũng hùa theo:"Mỗ cũng không đem theo tiền! Thôi, 2 bạn chơi tay đôi đi! " Vương Đại bèn lên tiếng:"Thực tâm th́ mỗ muốn mời các bạn đi coi lá cây đổi màu, nhưng bây giờ mỗ thấy Phùng Cửu thích ở lại đây đánh bạc nên mỗ cũng đổi ư, muốn ở lại đánh bạc!" Lư Tín nói:"Mỗ cũng thích đánh bạc lắm chứ, nhưng hiện trong túi mỗ không có đồng nào!" Chu Minh cũng nói:"Mỗ cũng thế! Hiện trong túi mỗ cũng không có đồng nào!" Vương Đại nói:"Không có đồng nào th́ đi vay!" Lư Tín hỏi:"Vay ai?" Vương Đại đáp:"Vay công tử Hoàng Bát!" Lư Tín hỏi:"Ở  đâu?" Vương Đại đáp:"Ở thôn Yến Tử!" Lư Tín hỏi:"Bao xa?" Vương Đại đáp:"Chừng 10 dặm!" Nổi máu cờ bạc, Lư Tín và Chu Minh cùng ưng thuận. Vương Đại bèn dắt cả bọn cùng đi.

Lát sau, tới một thôn rộng trên núi, cửa nhà san sát, Vương Đại dừng chân trước cổng một ngôi nhà lớn mà nói:"Đây là nhà Hoàng công tử! Công tử c̣n trẻ mà đă giàu lớn v́ được hưởng gia tài của cha mẹ để lại!" Rồi Vương Đại giơ tay gơ cổng. Có lăo bộc từ trong nhà lững thững bước ra mà hỏi:"Quư vị tới đây có việc chi?" Vương Đại liền chỉ Lư Tín, Chu Minh mà đáp:"Tôi là Vương Đại, dẫn hai người này là Lư Tín, Chu Minh tới đây để xin công tử cho vay chút tiền!"

Lăo bộc bèn chỉ Phùng Cửu mà hỏi:"Thế c̣n vị này?" Vương Đại đáp:"Y là bạn tôi, chỉ đi theo tôi chứ không vay tiền!" Lăo bộc bèn quay vào nhà.

Lát sau, lăo bộc trở ra, nói:"Công tử mời Vương tiên sinh với Lư tiên sinh vào pḥng khách!" Vương Đại bèn bảo Phùng Cửu, Chu Minh đứng chờ ở ngoài cổng rồi bảo Lư Tín đi theo ḿnh.

Vào pḥng khách, Lư Tín thấy công tử quả là c̣n trẻ, chỉ chừng 18, 19.

Sau khi chào hỏi, Vương Đại chỉ Lư Tín mà nói:"Tôi dẫn 2 người bạn tới đây để xin công tử cho mỗi người vay 1000! Người này là Lư Tín, c̣n người đựng ở ngoài cổng là Chu Minh!" Công tử gật đầu mà nói:"Lư tiên sinh th́ nổi tiếng là người ṣng phẳng nên tôi thuận cho vay, c̣n Chu tiên sinh th́ tôi không thể cho vay được!" Vương Đại năn nỉ:"Xin công tử giúp y!" Công tử lắc đầu mà đáp: "Không được! Trừ phi Lư tiên sinh chịu đứng ra kư giấy bảo lănh th́ tôi mới cho vay!" Lư Tín cũng lắc đầu mà nói:"Tôi không dám kư đâu!" Vương Đại hỏi:"Tại sao?" Lư Tín đáp:"V́ y hay vỗ nợ lắm!" Vương Đại năn nỉ:"Nhưng y cũng nể bạn lắm! Bạn mà kư giấy bảo lănh cho y th́ y không dám vỗ nợ đâu! Xin bạn giúp y!" Vốn nể Vương Đại, nay thấy Vương Đại năn nỉ, Lư Tín đành kư giấy bảo lănh cho Chu Minh được vay tiền của Hoàng công tử. Công tử bèn sai gia nhân vào kho lấy ra 2000, trao cho Lư Tín. Hai người cám ơn công tử rồi xin cáo biệt.

Ra cổng, Lư Tín đưa cho Chu Minh 1000 mà nói:"V́ mỗ kư giấy bảo lănh cho bạn nên Hoàng công tử mới cho bạn vay tiền! Đánh bạc xong, liệu mà trang trải công nợ ngay nghe!" Chu Minh gật đầu.

Mọi người bèn đi theo Vương Đại về miếu Quan Đế.

Vừa dời khỏi nhà công tử được một quăng, bỗng thấy một người đàn bà đi trên đường, cả bọn cùng đưa mắt nh́n. Nhận ra là Tôn thị, vợ Triệu Toàn, Phùng Cửu nói với Vương Đại:"Mụ này chanh chua lắm, hay sinh sự rồi chửi rủa bọn ta! Nay ở đây vắng người, bạn hăy giúp mỗ một tay, vật mụ ngă xuống đường để mỗ dạy mụ một bài học!" Nghe lời Phùng Cửu, Vương Đại liền chạy tới ôm Tôn thị mà vật nằm xuống bên đường. Tôn thị vùng vẫy, gào thét ầm ĩ. Phùng Cửu vội chạy tới, lấy đất sét nhét đầy miệng. Tôn thị hết gào thét, chỉ ú-ớ ở trong miệng.

Đứng coi, Chu Minh mỉm cười mà nói:"Coi hai bạn trừng phạt mụ này, mỗ khoái chí lắm nhưng mỗ thấy vẫn chưa đủ! Mụ này th́ phải lấy cọc mà đóng vào chỗ kín mới đáng!" Nghe Chu Minh nói, Phùng Cửu gật đầu cười, rồi chạy đi nậy một thỏi đá nhọn ở bên đường, đem tới chỗ Tôn thị, lột quần ra mà cắm vào chỗ kín. Bị đau điếng người, Tôn thị nằm ngất lịm.

Bốn người bèn bỏ mặc Tôn thị ở bên đường mà trở về miếu Quan Đế.

Vào miếu, 4 người cùng ngồi xuống chiếu đánh bạc. Đến nửa đêm, Phùng Cửu, Chu Minh thua hết, Vương Đại th́ ḥa, c̣n Lư Tín được hết.

Lư Tín bèn đếm ra 1200, đưa cho Vương Đại mà nói:"Phiền bạn đem 1000 tiền vốn với 200 tiền lời tới trả Hoàng công tử giùm mỗ và cho mỗ gửi lời cám ơn!" Vương Đại gật đầu.

Nhận tiền xong, Vương Đại nói:"Bây giờ mỗ có tiền, ai muốn chơi tiếp để chờ trời sáng th́ mỗ cho vay!" Nghe thấy thế, Phùng Cửu, Chu Minh cùng xin vay. Vương Đại bèn chia đôi, cho mỗi người vay một nửa.

Thế là cả bọn lại ngồi đánh bạc.

            Mới đánh thêm được mấy ván th́ bỗng có tiếng người xôn xao ở ngoài cổng, rồi có một lính chạy vào nói:"Ta là lính của Thành Hoàng! Đêm nay, Thành Hoàng đích thân đi bắt những kẻ đánh bạc! Bỏ của chạy lấy người th́ thoát!"

            Tuy cả bọn cùng sợ xanh mặt nhưng chỉ có Lư Tín là bỏ chạy, nhảy rào ra ngoài, núp ở chân tường, c̣n 3 kẻ kia đều tiếc của, cứ nán ở lại, vơ tiền trên chiếu, nên bị lính ập vào bắt trói.

Từ chỗ núp, nh́n về phía cổng, Lư Tín thấy một thần nhân ngồi trên ḿnh ngựa, đằng sau có một toán lính áp giải một bọn người bị trói. Rồi Lư Tín thấy cả 3 bạn ḿnh cũng bị trói và bị lính dẫn ra nhập bọn. Kinh hăi quá, Lư Tín núp chờ cho đến khi thấy đoàn người đă đi khỏi miếu, mới dám ṃ vào miếu nằm ngủ.

Sáng sau, Lư Tín ṃ tới điện Thành Hoàng để coi xem 3 bạn ḿnh bị xử tội ra sao. Vào điện, thấy Thành Hoàng ngồi trên bệ cao, quay mặt về hướng nam, có một chủ bạ đứng cạnh bàn giấy và một toán lính đứng cạnh bọn người bị trói, Lư Tín vội nép ḿnh vào góc điện.

Nghe chủ bạ đọc xong danh sách những kẻ bị trói, Thành Hoàng ra lệnh cho toán lính lấy ŕu chặt đứt một ngón tay cái của mỗi kẻ, lấy mực đen khoanh ṿng một mắt, lấy mực đỏ khoanh ṿng mắt kia, rồi dắt ra chợ, bắt đi diễu quanh chợ 3 ṿng. Thấy 3 bạn ḿnh đă bị lính dắt đi, Lư Tín vội lẻn ra khỏi điện Thành Hoàng, mà về nhà.

Trong khi dắt bọn tội nhân tới chợ, một lính lớn tiếng nói:"Kẻ nào chịu nạp tiền hối lộ th́ sẽ được tẩy 2 ṿng khoanh quanh mắt!" Bọn tội nhân đều đua nhau dốc túi, đếm tiền đem nạp, trừ Chu Minh không chịu nạp, tuy Chu Minh đă vơ được hết đống tiền của Lư Tín.

Lính hỏi Chu Minh:"Mi có muốn tẩy 2 ṿng khoanh quanh mắt đi không?" Chu Minh đáp:"Muốn chứ, nhưng mỗ không có tiền!" Lính nói:"Nếu mi ưng thuận th́ bây giờ ta tẩy 2 ṿng khoanh cho mi trước, rồi ta theo mi về nhà lấy tiền sau!" Chu Minh lắc đầu, không chịu. Lính bèn chỉ mặt Chu Minh mà mắng:"Mi đúng là một hạt đậu sắt, ninh cách mấy cũng không nhừ!"

Sau khi bắt bọn tội nhân đi di­ễu quanh chợ 3 ṿng, toán lính thả cho cả bọn ra về.

Được thả, Chu Minh vội về nhà, vừa đi vừa lấy tay áo thấm nước bọt mà lau 2 ṿng khoanh quanh mắt. Lát sau, khi tới bờ sông gần nhà, Chu Minh vội chạy xuống băi, soi bóng ḿnh dưới nước. Thấy 2 ṿng khoanh quanh mắt vẫn c̣n, Chu Minh bèn cúi xuống vục nước sông rửa mặt, nhưng rửa thế nào, 2 ṿng khoanh cũng không phai. Lúc đó, Chu Minh mới hối hận là ḿnh đă quá keo kiệt, không chịu mất chút tiền hối lộ cho toán lính để được tẩy 2 ṿng khoanh quanh mắt. Buồn quá, Chu Minh thất thểu về nhà.

Về phần Tôn thị, vợ Triệu Toàn, th́ sáng ấy, nhân có việc phải về nhà cha mẹ, Tôn thị dặn chồng là đến trưa ḿnh mới về. Triệu Toàn gật đầu, dặn vợ đi đường phải cẩn thận. Quá trưa, thấy vợ chưa về, Triệu Toàn sốt ruột lắm. Gần tối, thấy vợ vẫn chưa về, Triệu Toàn bồn chồn quá, bèn bỏ nhà đi t́m vợ. T́m măi không thấy vợ, Triệu Toàn kinh hăi quá, cứ lang thang khắp mọi nơi. T́nh cờ đi qua một ngơ hẻm, chợt thấy vợ nằm bất tỉnh bên đường, Triệu Toàn mừng quá, vội chạy tới ngồi xuống cạnh. Thấy miệng vợ bị nhét đầy đất sét, đoán là vợ bị ma làm, Triệu Toàn vội móc hết đất sét ra, rồi cơng vợ về nhà, đặt lên giường.

Lát sau, Tôn thị tỉnh giấc. Chợt nhớ ra chuyện ḿnh đang trên đường từ nhà cha mẹ về nhà ḿnh, mà sao bây giờ ḿnh lại đang nằm ở trên giường, Tôn thị kinh ngạc quá, lớn tiếng gọi chồng. Triệu Toàn bèn chạy tới giường thuật cho vợ nghe mọi chuyện, khiến Tôn thị nhớ lại được việc ḿnh gặp bọn cờ bạc, bị chúng lấy đá nhọn cắm vào chỗ kín. Tôn thị liền thuật lại cho chồng nghe. Kinh hăi quá, Triệu Toàn vội lấy viên đá ra cho vợ.

Căm thù bọn cờ bạc, Triệu Toàn bèn làm đơn kiện Lư Tín với Chu Minh, đem lên huyện đường nạp quan tể.

Đọc đơn xong, quan kư trát cho lính đi bắt Lư Tín với Chu Minh. Tới nhà Lư Tín, thấy Lư Tín đang nằm trên giường, vừa tỉnh dậy sau cơn sốt li b́, lính tha không bắt. Tới nhà Chu Minh, thấy Chu Minh cũng đang nằm trên giường, sốt li b́, lính cũng không bắt, chỉ tr về tŕnh quan.

Quan liền sai nha lại đi điều tra sự thực.

Được biết cả Lư Tín với Chu Minh đều bị bệnh nặng từ mấy ngày qua, nằm liệt trên giường, không bước chân ra khỏi cửa, nha lại tr về tŕnh quan.

Nghe tŕnh, quan cho là vợ chồng Triệu Toàn vu khống nên sai lính đi bắt cả hai vợ chồng. Quan phạt vợ một tháng tù ở, phạt chồng 30 roi rồi thả cho về.

Vợ chồng cùng muốn kêu oan nhưng không có bằng chứng để minh oan.

Tháng sau, Tôn thị được thả cho về. Từ đó, Tôn thị chừa hẳn thói chanh chua, không c̣n sinh sự rồi chửi rủa ai nữa.

Hôm sau, Chu Minh hết sốt.

Thấy ngón tay đau nhức Chu Minh nh́n kỹ th́ thấy nó đă bị cụt, nhưng đă liền da. Thấy mắt ngứa ngáy, Chu Minh soi gương th́ thấy quanh mắt có 2 ṿng khoanh đen đỏ, càng lúc càng đậm nét, ăn sâu vào thịt.

Thấy 2 ṿng khoanh quanh mắt chủ, lũ gia nhân cứ bưng miệng cười thầm.

Đêm ấy, trong giấc ngủ, Chu Minh chợt thấy Vương Đại tới nói:"Mỗ tới đây để đ̣i nợ cho Hoàng công tử! Bạn phải đốt 1200 đồng tiền giấy xuống âm phủ mà trả nợ cho công tử, cả vốn lẫn lời!" Chu Minh bèn lớn tiếng quát:"Mỗ không đốt chi hết! Sao bạn lại cam tâm đi nịnh bợ y, làm đày tớ không công cho y mà đi đ̣i nợ hầu y như thế?" Giận quá, Vương Đại bỏ đi.

Nghe tiếng chủ ú ớ, lũ gia nhân vội rủ nhau chạy vào pḥng đánh thức, hỏi xem cơn ác mộng ra sao? Chu Minh bèn thuật lại. Nghe xong, chúng cùng nói:"Quỷ thần rất vô t́nh, không thương ai cả! Chủ nhân nên đưa tiền cho chúng tôi ra chợ mua tiền giấy, đem về đốt ở gốc cây hạnh mà trả nợ cho Hoàng công tử!" Chu Minh lắc đầu mà nói:"Ta nhất định không trả để xem y làm ǵ được ta? Y chỉ có thể đi kiện ta nơi Thành Hoàng là cùng! Ngày nay, ở dương thế, các án-quan đều bênh vực kẻ nghèo khó! Vay tiền để mua thực phẩm mà c̣n được xóa nợ huống chi là vay tiền để đánh bạc? Ở âm phủ, chắc các tào-quan cũng hành xử như thế! Ta buồn ngủ lắm! Thôi, các ngươi để cho ta ngủ!" Lũ gia nhân đành rút lui.

Sáng sau, chúng vào thăm th́ thấy chủ đă chết. Nghĩ rằng chủ chỉ bị bắt xuống âm phủ để ra hầu ṭa, chúng chỉ lấy chăn đắp cho xác chết.

Sáng ấy, Chu Minh thấy 2 quỷ tới nói:"Hoàng công tử nạp đơn kiện ngươi nơi Thành Hoàng về tội vỗ nợ! Nay Thành Hoàng ra lệnh cho chúng mỗ lên đây bắt ngươi xuống âm phủ để đối chất!" Nói xong, 2 quỷ kéo Chu Minh đi.

Sáng ấy, t́nh cờ lũ gia nhân nhà Lư Tín vào pḥng thăm chủ th́ thấy chủ cũng đă chết.

Đang nằm ngủ, đột nhiên Lư Tín thấy 1 quỷ tới nói:"Nay Thành Hoàng ra lệnh cho mỗ lên đây gọi ngươi xuống âm phủ để làm chứng trong vụ Hoàng công tử kiện Chu Minh vỗ nợ!" Lư Tín vội vùng dậy thay y phục, lấy ra một túi tiền, đem đi theo quỷ.

Bị 3 quỷ dẫn tới gốc cổ thụ ở đầu thôn, Chu Minh với Lư Tín thấy Vương Đại với Phùng Cửu đang đứng ở đó. Mọi người cùng nhập bọn để xuống âm phủ.

Dọc đường, Lư Tín hỏi Chu Minh:"Bạn chưa tẩy sạch 2 ṿng khoanh quanh mắt, sao bạn đă dám xuống gặp Thành Hoàng?" Chu Minh đáp:"Sao lại không dám? Thành Hoàng sẽ bênh vực kẻ nghèo khó!" Lư Tín lắc đầu mà nói:"V́ bạn keo kiệt nên mới lư luận u mê như thế! Có nợ mà không chịu trả th́ thế nào mà chẳng bị trừng phạt? Thôi! Để mỗ trả nợ giùm cho, và xin Hoàng công tử băi nại vụ kiện cho!" Chu Minh im lặng. Lư Tín bèn xin 3 quỷ dẫn ḿnh với Chu Minh đến nhà Hoàng công tử để ḿnh vào trả nợ giùm Chu Minh. Ba quỷ ưng thuận.

Thấy thế, Vương Đại và Phùng Cửu cùng chào từ biệt 2 bạn và 3 quỷ mà về nhà riêng.

Ba quỷ bèn dẫn Lư Tín với Chu Minh tới nhà Hoàng công tử. Lư Tín gơ cổng. Lăo bộc ra m. Lư Tín xin vào gặp công tử. Lăo bộc gật đầu rồi quay vào nhà. Lát sau, lăo bộc tr ra, mời một ḿnh Lư Tín vào pḥng khách. Lư Tín bèn xin 3 quỷ đứng giữ Chu Minh ở ngoài cổng chờ ḿnh. Ba quỷ gật đầu ưng thuận.

Gặp Hoàng công tử, Lư Tín chào hỏi rồi nói:"Hôm nọ, tôi có kư giấy bảo lănh cho Chu Minh vay nợ của công tử. Nay y không có tiền trả nên tôi tới đây trả giùm y. Xin công tử băi nại vụ kiện cho!" Công tử lắc đầu mà đáp:"Tôi cho y vay th́ tôi chỉ nhận tiền của y trả chứ không nhận tiền của ai khác! Tôi đă kiện y nơi Thành Hoàng và đă sai kẻ gia nhân tên Uông Pháp đi đại diện cho tôi rồi! Hôm nay Thành Hoàng sẽ xử vụ này!" Thấy ḿnh năn nỉ thế nào công tử cũng không nghe, Lư Tín đành cáo biệt.

Ra khỏi cổng, Lư Tín thuật chuyện cho Chu Minh nghe, rồi nói:"Bây giờ mỗ cho bạn túi tiền này! Bạn đem vào trả nợ công tử, rồi xin công tử băi nại vụ kiện cho!" Giận quá, Chu Minh lắc đầu mà nói:"Việc chi mà mỗ phải vào? Hôm nọ, y cho mỗ vay, y chỉ đưa tiền qua bạn! Vậy bây giờ, mỗ trả lại y, mỗ cũng chỉ đưa tiền qua bạn! Hợp t́nh thuận lư như thế mà y c̣n không chịu th́ y quả là kẻ ngang ngược!"

Ba quỷ liền dẫn 2 người tới điện Thành Hoàng tŕnh báo với Thành Hoàng, rồi dẫn tới đứng cạnh gia nhân Uông Pháp nhà Hoàng công tử. 

Ngồi trên bệ cao nh́n xuống, Thành Hoàng hỏi Lư Tín:"Có đúng là Hoàng công tử đă cho ngươi vay 1000 đồng và trao cho ngươi 1000 đồng khác để đưa cho Chu Minh vay không?" Lư Tín đáp:"Thưa Thành Hoàng, đúng!" Thành Hoàng hỏi: "Có đúng là ngươi đă trao cho Vương Đại 1200 đồng, gồm cả vốn lẫn lời để nhờ y trả nợ Hoàng công tử giùm ngươi không?" Lư Tín đáp:"Thưa Thành Hoàng, đúng!" Thành Hoàng hỏi:"Có đúng là Chu Minh chưa trả nợ Hoàng công tử không?" Lư Tín đáp: "Thưa Thành Hoàng, đúng!" Thành Hoàng bèn cho Lư Tín ra về. Về tới dương thế, Lư Tín về nhà, vào pḥng ngủ, nhập vào xác mà sống lại.

Quay nh́n Chu Minh, Thành Hoàng mắng:"Thằng giặc vô lại kia! Mắt mi c̣n 2 ṿng khoanh mà mi đă định vỗ nợ của kẻ cho mi vay tiền đánh bạc hay sao?" Chu Minh đáp:"V́ Hoàng công tử muốn kiếm lời nên y đă m ṣng bạc ở nhà rồi dụ dỗ kẻ này tới nhà y đánh bạc để kẻ này phải vay tiền của y! Sau đó, y lại đi kiện kẻ này nơi Thành Hoàng để kẻ này phải xuống đây đối chất!"

Quay nh́n Uông Pháp, Thành Hoàng hỏi:"Chủ ngươi m ṣng bạc ở nhà, dụ dỗ con bạc tới đánh bạc, để con bạc phải vay tiền, cho chủ ngươi kiếm lời! Đánh bạc với ṣng th́ con bạc ắt phải thua! Tiền lại vào túi chủ ngươi hết th́ chủ ngươi c̣n kiện nỗi ǵ?" Uông Pháp đáp:"Thưa Thành Hoàng, khi cho y vay tiền, Hoàng công tử đâu có biết là y vay tiền để đánh bạc? Trong nhà Hoàng công tử có ṣng bạc nào đâu? Hơn nữa, nhà Hoàng công tử ở tận thôn Yến Tử, cách miếu Quan Đế đến trên 10 dặm, mà Chu Minh lại là một con bạc bị bắt ở miếu Quan Đế chứ có phải là bị bắt ở nhà Hoàng công tử đâu!"

Quay nh́n Chu Minh, Thành Hoàng mắng:"Mi vay tiền của Hoàng công tử, đem đi nơi khác đánh bạc, rồi bướng bỉnh không chịu trả nợ y! Sao mi lại vu cho y m ṣng bạc ở nhà và dụ dỗ mi tới nhà y đánh bạc? Mi quả là kẻ tối bất lương! Quỷ s đâu! Đem tên này ra sân, đánh 30 roi cho ta!"

Quỷ s dạ ran. Chu Minh vội la ầm lên:"Hăy khoan! Hoàng công tử hút máu kẻ đi vay! Y đ̣i tiền lời nặng quá!" Thành Hoàng hỏi:"Y đ̣i bao nhiêu tiền lời?" Chu Minh đáp:"Y đ̣i tới 20 phân tiền lời! Vay có mấy ngày mà 1000 thành 1200!" Thành Hoàng hỏi:"Mi đă trả được cho y bao nhiêu tiền vốn, bao nhiêu tiền lời rồi?" Chu Minh đáp:"Thực t́nh th́ kẻ này chưa trả cho y đồng nào!" Nghe Chu Minh nói, Thành Hoàng chợt nổi giận mà mắng:"Vốn của y, mi c̣n chưa trả, sao mi đă la ầm lên là mi phải trả tiền lời nặng quá?" Mắng xong, Thành Hoàng hét quỷ đem Chu Minh ra sân, đánh 30 roi.

Quỷ thi hành lệnh phạt, khiến 2 mông của Chu Minh sưng vù, máu thấm đẫm quần áo.

Đánh Chu Minh xong, quỷ lại dắt Chu Minh tr vào điện, tŕnh Thành Hoàng.

Thành Hoàng liền sai chủ bạ viết một tờ cam kết trả nợ để bắt Chu Minh kư tên. Tuân lệnh Thành Hoàng, chủ bạ viết tờ cam kết như  sau:"Tôi, họ Chu, tên Minh, xin cam kết rằng sau khi được trở về dương thế, tôi sẽ phải đốt đủ 1200 đồng tiền giấy xuống âm phủ để trả nợ cho công tử họ Hoàng, tên Bát!"

Viết xong, chủ bạ vẫy Chu Minh tới bàn giấy, bắt ngồi xuống kư. Chẳng thể chối từ, Chu Minh đành phải kư. Kư xong, Chu Minh được Thành Hoàng sai 2 quỷ dẫn về dương thế.

V́ biết tính Chu Minh keo kiệt, không chịu nạp tiền hối lộ, nên khi tới nhà, 2 quỷ dẫn Chu Minh đi thẳng vào cầu tiêu, trói chặt vào cột. Rồi 2 quỷ bắt Chu Minh phải báo mộng cho lũ gia nhân, bảo đem tiền ra chợ mua 3200 đồng tiền giấy, đem về đốt ở gốc cây hạnh.

Được chủ báo mộng, thuật chuyện âm phủ, lũ gia nhân vội làm theo lời.

Nhận được 3200, 2 quỷ liền chia nhau mỗi đứa 1000, c̣n 1200 chúng đưa cho Chu Minh, cởi trói cho, rồi áp giải xuống âm phủ, dẫn tới nhà Hoàng công tử ở thôn Yến Tử, bắt phải đem tiền vào trả nợ. Trả nợ xong, Chu Minh mới được 2 quỷ dẫn về dương thế, cho vào nhà, nhập vào xác.

Thấy chủ ḿnh đă được hồi sinh, nhưng 2 mông bị sưng vù, máu chảy uớt đẫm quần áo, lũ gia nhân liền đi mời thầy thuốc tới nhà chữa thương cho chủ. Ba tháng sau, Chu Minh mới khỏi.

Tuy nhiên, một ngón tay cái của Chu Minh đă bị cụt hẳn và quanh mắt Chu Minh vẫn c̣n nguyên 2 ṿng khoanh đen đỏ. 

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com