www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

289. CÁI TIÊN
 

Ca vũ viên lâm các tận hoan 

Lệ nhân hốt tác dạ xoa khan

Nhược phi suy giải đương thời ư 

Linh quật hà lai đoạt mệnh đan




 

289. TIÊN ĂN MÀY CỨU THẦY THUỐC

 

Làng Quảng Lư, huyện Kim Thành, tỉnh Cam Túc, có công tử Cao Ngọc Thành, ḍng dơi vọng tộc, gia tư phú túc, giỏi nghề châm cứu. Ngọc Thành có vợ, họ Hạ, và một trai, một gái. Đối với bệnh nhân, Ngọc Thành không hề phân biệt giàu nghèo. Ai có bệnh tới nhờ châm cứu, Ngọc Thành cũng niềm nở tiếp đăi, tận t́nh chữa trị.

 

Mùa hè năm ấy, một hôm, ở Quảng Lư, mới xuất hiện một kẻ ăn mày, không rơ từ đâu tới, nằm rên ở bên đường. Thấy kẻ ấy ghẻ lở cùng ḿnh, ung nhọt đầy đùi, máu mủ tanh hôi, hầu hết dân làng đều lảng tránh, chỉ có vài ba người đem cơm nước tới cho. Mấy hôm trước, nhân có việc phải đi xa, Ngọc Thành dẫn một đám gia nhân cùng đi. Hôm về, nh́n thấy kẻ ăn mày ấy nằm rên ở bên đường, Ngọc Thành liền sai đám gia nhân dắt về nhà, cho ở trong pḥng khách thuộc dăy nhà ngang. V́ sợ khách tanh hôi, đám gia nhân đều lảng tránh, chỉ có vài ba kẻ hiếu kỳ, lấy tay bịt mũi, tới gần để coi.

 

Lát sau, Ngọc Thành lấy đồ nghề châm cứu đem xuống nhà ngang thăm khách th́ thấy khách đang nằm rên ở trên giường. Ngọc Thành hỏi:"Khách tên chi?" Khách vội ngưng rên mà đáp:"Bản nhân tên Trần Cửu!" Ngọc Thành nói: "Bây giờ bản nhân vào đây để chữa bệnh cho khách!" Trần Cửu nói:"Đa tạ công tử! Vừa rồi, bản nhân đă được công tử cho theo về đây cư ngụ, bây giờ lại được công tử vào đây chữa bệnh cho, bản nhân không có chi để báo đáp, chỉ biết xin công tử nhận cho lời tri ân!" Ngọc Thành nói:"Bản nhân thích có dịp được làm phước cho người! Nay có dịp được làm phước cho khách, bản nhân thấy sung sướng rồi, khách không cần phải cám ơn!" Trần Cửu đáp:"Bản nhân sống được là nhờ ân đức của công tử nên bản nhân có bổn phận phải cám ơn!" Ngọc Thành không nói chi.

 

Châm cứu cho khách xong, Ngọc Thành ra dặn một gia nhân, tên Khánh Hà, hàng ngày phải đem 3 bữa cơm vào pḥng cho khách.

 

Hôm sau, khi Khánh Hà đem cơm vào, Trần Cửu nói:"Cơm này nấu bằng gạo thô, ăn dở lắm! Lần sau, phải dùng gạo thơm mà nấu cơm cho ta!" Giận quá, Khánh Hà lên mách chủ. Ngọc Thành nói:"Th́ lấy gạo thơm mà nấu cơm cho khách!"

 

Ba hôm sau, khi Khánh Hà đem cơm vào, Trần Cửu lại nói:"Lần sau, phải đem theo canh để ta d­ễ nuốt và đem theo bánh để ta tráng miệng!" Giận quá, Khánh Hà quát:"Ngươi gặp chủ ta là người nhân đức, không th́ ngươi chết từ lâu rồi! Đi ăn mày mà đ̣i xôi gấc!" Nghe tiếng quát, Ngọc Thành gọi Khánh Hà lên hỏi chuyện. Nghe Khánh Hà tŕnh bày, Ngọc Thành nói:"Th́ đem canh với bánh vào cho khách!" Tuy giận khách, nhưng Khánh Hà vẫn tuân lời chủ.

 

Tuần sau, khi Khánh Hà đem cơm vào, Trần Cửu lại nói:"Lần sau, phải đem theo thịt với rượu để ta nhắm!" Giận quá, Khánh Hà không thèm đáp lời, chạy lên nhà trên mách chủ.

 

Nh́n thấy Khánh Hà, Ngọc Thành hỏi:"Thế nào? Khách đă đỡ chưa?" Khánh Hà đáp:"Thưa công tử, y khỏi hẳn rồi, chứ không phải là chỉ đỡ mà thôi!" Hỏi:"Sao ngươi biết?" Đáp:"V́ các ung nhọt của y đều đă đóng vẩy mà vẩy cũng đă rụng gần hết!" Hỏi:"Khách c̣n rên không?" Đáp:"Y vẫn c̣n rên!" Ngọc Thành nói:"Nếu vẫn c̣n rên th́ chưa khỏi hẳn!" Khánh Hà căi:"Y khỏi hẳn rồi, nhưng vẫn giả vờ rên để mong được công tử cho ở lại ăn bám!" Hỏi:"Ngươi thấy khách là người thế nào?" Đáp:"Y là kẻ tham lam! Nằm ăn xin ở dọc đường, sắp chết đói th́ được công tử thương hại, đem về đây nuôi. Cho ăn cơm th́ chê là cơm gạo thô. Cho ăn cơm gạo thơm th́ lại đ̣i ăn canh với bánh! Cho ăn canh với bánh th́ lại đ̣i ăn thịt uống rượu! Công tử cứ để cho tiểu nhân quẳng y ra chỗ cũ ở bên đường là xong!" Ngọc Thành nói:"Nếu chỉ đ̣i thịt với rượu thôi th́ cũng chẳng phải là kẻ  tham lam! Ngươi cứ đem tiền ra chợ mà mua thịt với rượu cho khách!" Khánh Hà tức lắm, chỉ giả vờ vâng dạ, chứ không tuân lời, rồi xuống bếp thuật chuyện cho chúng bạn nghe. Chúng bạn đều gật gù, cho rằng chủ ḿnh là kẻ điên rồ.

 

Hôm sau, khi xuống nhà ngang thăm khách, Ngọc Thành hỏi:"Khách đă đỡ chưa?" Trần Cửu khập khi­ễng đứng dậy mà đáp:"Đa tạ công tử! Bản nhân đỡ rồi! Nhờ ơn sâu của công tử mà kẻ chết đă được sống lại, bộ xương khô đă được mọc thịt!" Hỏi:"Khách có cần chi không?" Đáp:"Thưa có!" Hỏi:"Cần chi?" Đáp:"V́ mới ốm dậy nên bản nhân thấy thèm thịt với rượu!" Nghe khách nói, Ngọc Thành biết Khánh Hà ghét khách, không tuân lời ḿnh, nên gọi vào trách mắng rồi bắt đi lấy thịt với rượu đem vào. Tuy ngoài mặt, Khánh Hà tuân lời chủ, nhưng trong ḷng, Khánh Hà căm hận khách vô cùng.

 

Đêm ấy, chờ mọi người ngủ say, Khánh Hà châm lửa đốt căn pḥng Trần Cửu đang ngủ. Chờ cho ngọn lửa lên cao, Khánh Hà mới tri hô:"Cháy! Cháy!" Nghe tiếng tri hô, cả nhà thức giấc, chạy ra sân coi. Ngọc Thành vội đốc thúc gia nhân lấy nước chữa cháy. Trong khi gia nhân ra sức tưới nước, Ngọc Thành cứ thở dài mà than:"Cháy lớn thế này th́ chắc ông khách chết rồi!" Khi ngọn lửa tắt, ai cũng nghĩ chắc xác Trần Cửu đă bị cháy thành than.

 

Thế nhưng, đột nhiên mọi người cùng nghe thấy có tiếng ngáy trong đống tro bốc khói. Đưa mắt nh́n, mọi người đều kinh ngạc v́ thấy khách vẫn c̣n sống, đang nằm ngủ ngon lành. Ngọc Thành liền lên tiếng gọi:"Trần quân!" Nghe tiếng gọi, Trần Cửu vươn vai ngồi dậy, đưa mắt nh́n quanh. Thấy Ngọc Thành, Trần Cửu hỏi:"Công tử đó ư? Pḥng ốc nhà cửa biến đâu mất cả rồi?" Ngọc Thành đáp: "Cháy cả rồi!" Trần Cửu liền co chân nhảy vọt ra khỏi đống tro, nhẹ nhàng đáp xuống cạnh Ngọc Thành. Ngọc Thành bèn dắt Trần Cửu lên pḥng khách thuộc dăy nhà trên, sai gia nhân đi lấy y phục mới cho Trần Cửu. Lúc đó, mọi người mới thấy Trần Cửu không phải là kẻ ăn mày tầm thường mà là một kỳ nhân. Nể trọng Trần Cửu, Ngọc Thành gọi Trần Cửu bằng tiên sinh.  

 

Tuần sau, Trần Cửu b́nh phục, diện mạo sáng sủa hẳn lên, ngôn ngữ phảng phất phong cách đạo gia.

 

Một hôm, Ngọc Thành hỏi Trần Cửu:"Tiên sinh có biết đánh cờ không?" Trần Cửu đáp:"Bản nhân cũng biết vài ba nước!" Ngọc Thành bèn mời Trần Cửu đánh cờ. Trần Cửu nhận lời. Đánh ba ván, Ngọc Thành thua cả ba. Phục tài cao cờ của Trần Cửu, Ngọc Thành xin được học những nước thần diệu. Trần Cửu vui vẻ chỉ dẫn.

 

Một hôm, có quư khách xa tới thăm, Ngọc Thành mở tiệc khoản đăi, mời Trần Cửu cùng dự. Khách xa đề nghị gieo xúc xắc để lấy số làm tửu lệnh. Ngọc Thành tán đồng. Trần Cửu bèn xin được gieo thay Ngọc Thành. Ngọc Thành thuận ư. Thấy Trần Cửu luôn luôn gieo được số ḿnh mong uớc, Ngọc Thành kinh ngạc lắm. Khi khách cáo biệt, Ngọc Thành xin Trần Cửu chỉ cho ḿnh cách gieo xúc xắc để được số như ư. Trần Cửu chỉ cười, ngụ ư chối từ.

 

Cuối năm ấy, tới mùa đông, tiết trời lạnh lắm.

Một hôm, chợt nghĩ rằng Trần Cửu đă ở ĺ tại nhà ḿnh đến quá nửa năm mà không đả động chi tới chuyện cáo biệt, Ngọc Thành bắt đầu cảm thấy chán ngán, bực bội, thầm chê khách là kẻ chẳng biết điều.

 

Thế nhưng, chiều hôm sau, đang lúc ngồi đàm đạo ở pḥng khách, Ngọc Thành toan nói bóng gió về việc ấy th́ đột nhiên Trần Cửu đă lên tiếng trước: "Khuya nay, bản nhân xin cáo biệt!" Tuy mừng thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt, Ngọc Thành vẫn nói:"Chúng ta đang tương đắc, sao tiên sinh lại bỏ đi?" Trần Cửu đáp:"V́ bản nhân ở đây đă quá lâu, làm phiền công tử đă quá nhiều! Tuy nhiên, v́ công tử đă ban cho bản nhân quá nhiều ân huệ nên trước khi cáo biệt, bản nhân muốn mời công tử dự một bữa tiệc, mong được công tử nhận lời!" Ngọc Thành nói:"Tiên sinh không có tiền th́ lấy chi mà đăi tiệc? Bản nhân không nhận lời đâu!" Trần Cửu nói:"Một bữa tiệc th́ có là bao? Xin công tử cứ nhận lời cho!" Ngọc Thành lưỡng lự hồi lâu rồi gật đầu mà nói:"Tiên sinh đă nói thế th́ bản nhân phải nhận lời vậy! Tuy nhiên, xin tiên sinh cho biết là tiệc đặt ở đâu?" Trần Cửu đáp:" cái cḥi trong vườn sau nhà này!" Ngọc Thành nói:"Bây giờ đang giữa mùa đông, không khí trong cḥi lạnh lắm!" Trần Cửu đáp:"Không lạnh đâu! Nếu công tử không tin, xin theo bản nhân ra đó coi!" Nói xong, Trần Cửu đứng dậy, mời Ngọc Thành đi theo ḿnh.

 

Ra tới vườn sau, Ngọc Thành sửng sốt v́ thấy thời tiết trong vườn ấm áp lạ thường, không khác chi thời tiết tháng ba.

Vào cḥi, Ngọc Thành thấy không khí c̣n ấm áp hơn. Đưa mắt nh́n quanh, Ngọc Thành thấy cḥi đă biến thành một pḥng khách rộng răi, giữa có bày một bộ bàn ghế sang trọng, nạm hồng ngọc với mă năo.

 

Ở góc phía đông, có một chậu sứ đặt trên giá sành, trong trồng cây lớn, cành lá xum xuê, có đàn chim lạ đang đua nhau hót.

Ở góc phía bắc, có b́nh pha lê trên giá cẩm thạch, trong trồng cây mai, cành trắng như tuyết, có đàn chim nhỏ đang nhảy tung tăng.

 

Thấy lạ, Ngọc Thành bèn tiến tới chỗ cây mai, nắm thân cây mà rung, thử xem cảnh vật trước mắt là thực hay ảo.

 

Đột nhiên, Ngọc Thành thấy hoa vàng nở rộ trên cành, chim trắng bay vọt lên cao rồi sà xuống đậu trên vai ḿnh. Đưa tay bắt chim, thấy tay ḿnh quơ vào khoảng không, rồi hoa vàng rụng lả tả, Ngọc Thành sững sờ kinh ngạc. Trần Cửu chỉ đứng nh́n mà mỉm cười rồi mời Ngọc Thành ra bàn ngồi.

 

Ở góc phía tây, Ngọc Thành thấy một chim yểng đậu trên giá gỗ, cất tiếng ra lệnh:"Dâng trà!" Tức th́, một chim phượng lông đỏ, mỏ ngậm khay trà, trên có hai chiếc chén pha lê, đựng trà thơm nghi ngút, từ bên ngoài bay vào, đậu ở cạnh bàn, nhả khay lên bàn. Trần Cửu khẽ đưa tay mời Ngọc Thành dùng trà. Hai người cùng nhâm nhi. Lát sau, thấy Trần Cửu đặt chén lên khay, Ngọc Thành cũng bắt chước. Chim phượng lại ngậm khay, vỗ cánh bay đi.

 

Chim yểng cất tiếng ra lệnh:"Dâng rượu!" Tức th́, một chim loan lông xanh, mỏ ngậm b́nh rượu, một chim hạc lông vàng, mỏ ngậm hai chén, từ bên ngoài bay vào, đậu ở cạnh bàn, nhả b́nh với chén lên bàn.

 

Chim yểng cất tiếng ra lệnh:"Dâng thức ăn!" Tức th́, một đàn chim, lông đủ màu sắc, mỏ ngậm các đĩa sơn hào hải vị, từ bên ngoài bay vào, đậu ở cạnh bàn, nhả đĩa lên bàn.

 

Trong khoảnh khắc, bàn tiệc đă được bày xong. Thức ăn và rượu toàn là những phẩm vật khác thường, hương thơm ngào ngạt, la liệt đầy bàn.

 

Trần Cửu rót rượu mời Ngọc Thành. Thấy Ngọc Thành uống rượu rất hào, Trần Cửu nói:"Không dè công tử lại có tửu lượng cao đến mức này! Vậy ta nên dùng chén lớn!"

 

Nghe Trần Cửu nói, lập tức chim yểng ra lệnh:"Dâng chén lớn!" Tức th́, một bướm to bằng chim ưng, cặp cánh ẻo lả, vằn hoa di­ễm lệ, từ ngoài bay vào, liệng quanh bàn tiệc trông rất đẹp mắt. Ngọc Thành cất tiếng khen:"Bướm đẹp quá!" Nghe Ngọc Thành khen, Trần Cửu mỉm cười mà ra lệnh:"Mời rượu!" Tức th́, bướm vọt lên cao, rồi sà xuống sàn, biến thành giai nhân, xiêm y ḷa x̣a, bưng chén rượu lớn, tiến tới gần bàn mà dâng Ngọc Thành. Trần Cửu ra lệnh:"Tŕnh diễn vũ điệu giai nhân trợ hứng!" Tức th́, giai nhân múa khúc nghê thường, chân dời khỏi sàn, thân lướt lên cao, đầu cúi xuống chân. Rồi đột nhiên, giai nhân lắc ḿnh đứng thẳng, cất tiếng ca vang, chân vẫn lửng lơ, chẳng chạm mặt sàn.

 

Khi dứt khúc ca, Ngọc Thành thấy dường như dư âm vẫn c̣n văng vẳng bên tai, từ mái nhà vọng xuống.

Mê mẩn tâm thần, Ngọc Thành đứng dậy, tiến sát giai nhân, nắm hờ vai áo, d́u nhẹ tới bàn, mời ngồi đàm đạo. Chẳng dám ngồi ngay, giai nhân đưa mắt lén nh́n Trần Cửu. Trần Cửu mỉm cười mà nói:"Th́ cứ ngồi xuống, đàm đạo với khách!" Rồi Trần Cửu tự tay rót rượu, ban cho giai nhân.

 

Khi rượu ngà ngà, ư tâm dao động, Ngọc Thành đứng dậy, tới bồng giai nhân. Tức th́, giai nhân biến thành quỷ sứ, răng nhọn mắt lồi, da đen thịt lơm, cực ác cùng hung. Kinh hăi quá, Ngọc Thành vội buông rơi quỷ. Bị rớt xuống sàn, quỷ vội đứng lên, dựa vào thành bàn, thân run bần bật.

 

Trần Cửu liền bước tới gần, lấy đũa đập vào mơm quỷ mà hô:"Biến!" Tức th́, quỷ biến thành bướm, lập lững bay đi.

Thấy giai nhân đă biến mất, Ngọc Thành xin cáo biệt.

Trần Cửu liền ti­ễn Ngọc Thành ra sân.

Ra tới ngoài sân, Ngọc Thành lảo đảo, v́ uống quá nhiều. Ngoảnh đầu nh́n lại, chỉ thấy cḥi cũ, Ngọc Thành càng kinh.

Ngửng đầu nh́n trời, thấy trăng vằng vặc, Ngọc Thành hỏi đùa:"Đêm nay trăng sáng, phải chăng tiên sinh đă sai chim chóc lên nhà tiên sinh, đem rượu thịt xuống?" Trần Cửu gật đầu mà đáp:"Thưa phải!" Kinh ngạc quá, Ngọc Thành hỏi: "Thực sự là tiên sinh cư ngụ ở trên trời hay sao?" Trần Cửu gật đầu mà đáp:"Thưa đúng thế!" Càng kinh ngạc, Ngọc Thành hỏi:"Vậy tiên sinh có thể đưa bản nhân lên thăm nhà tiên sinh một lần được chăng?" Trần Cửu gật đầu mà đáp:"Thưa được!" rồi nắm tay Ngọc Thành mà dắt đi.

 

Đột nhiên, Ngọc Thành cảm thấy chân dời mặt đất, thân vút lên cao, lơ lửng trong mây.  

Lát sau, Trần Cửu kéo Ngọc Thành sà xuống một vùng đất lạ.

Đảo mắt nh́n quanh, Ngọc Thành thấy một biệt thự rộng lớn, xây cất bên trong một hàng rào cây, có cái cổng to, tṛn như miệng giếng. Trần Cửu nói:"Đây là tệ xá!" rồi dắt Ngọc Thành qua cổng. Vào trong, tuy giữa ban đêm, Ngọc Thành vẫn nh́n thấy rơ biệt thự như giữa ban ngày.

 

Trần Cửu dẫn Ngọc Thành đi theo một dải đường lát đá xanh, sạch sẽ trơn tru, mịn tựa lông chim.

Chợt thấy bên đường có cổ thụ cao, cành lá xum xuê, hoa màu đỏ thắm, trông tựa hoa sen, chi chít đầy cành, Ngọc Thành không biết cổ thụ tên chi.

 

Chợt thấy ở gốc cổ thụ có một hồ sen, nước xanh trong vắt, có một nữ lang, di­ễm lệ vô song, đang ngồi giặt áo, tay đập chiếc chày lên một áo hồng đặt trên tảng đá, Ngọc Thành bất giác dừng chân đứng nh́n, quên bẵng Trần Cửu.

Thấy khách lạ nh́n ḿnh chằm chặp, nữ lang nổi giận mà nói:"Cái anh chàng điên khùng này! Quê quán ở đâu mà dám lên đây nh́n ta như thế?" Rồi nữ lang cầm chiếc chày giặt mà ném Ngọc Thành.

Bị chày trúng lưng, Ngọc Thành tỉnh rượu, cảm thấy ngượng ngùng, mồ hôi đẫm áo.

Lúc đó, Trần Cửu mới lững thững tiến tới gần Ngọc Thành, lẳng lặng nắm lấy tay Ngọc Thành mà dắt ngược ra cổng. Dọc đường, Trần Cửu nói:"C̣n nhiều tà niệm lắm, chẳng thể ở trên này lâu được!" rồi dắt Ngọc Thành ra ngoài.

 

Chợt thấy ở dưới chân ḿnh có một đám mây trắng hiện ra, Ngọc Thành hỏi: "Bây giờ tiên sinh định đưa bản nhân đi đâu?" Trần Cửu đáp:"Trở về nhân thế!" Hỏi:"Tiên sinh có đi với bản nhân không?" Đáp:"Thưa không! Chỗ này là nơi vĩnh biệt!" Hỏi:"Tiên sinh có điều chi dặn lại bản nhân không?" Đáp:"Thưa có!" Hỏi: "Điều chi?" Đáp:"Thọ mệnh sắp hết!" Kinh hăi quá, Ngọc Thành hỏi:"Có cách chi kéo dài được thọ mệnh không?" Trần Cửu gật đầu mà đáp:"Thưa có!" Hỏi:"Cách chi?" Đáp:"Bỏ nhà, vào núi Tây Sơn mà tạm ẩn ḿnh!" Hỏi:"Bao giờ th́ phải vào núi?" Đáp:"Ngày mai! Nếu chần chừ th́ không sao tránh khỏi cái chết!" Ngọc Thành toan lên tiếng hỏi tiếp th́ chợt nhận ra là Trần Cửu đă biến mất. Đột nhiên, đám mây dưới chân Ngọc Thành cứ hạ thấp dần.

 

Lát sau, Ngọc Thành thấy ḿnh đang đứng giữa vườn sau nhà ḿnh. Đưa mắt nh́n quanh, dưới nắng ban mai, Ngọc Thành thấy cái cḥi cũ trong vườn đă xiêu vẹo, cảnh vật trong vườn đă khác hẳn hôm qua! Lững thững bước vào nhà, thấy vợ con vừa ngủ dậy, Ngọc Thành hỏi:"Ta mới đi vắng có một đêm mà sao cái cḥi trong vườn sau đă xiêu vẹo như thế?" Hạ thị đáp:"Chàng đi đă được một năm rồi, chứ đâu có phải là một đêm!" Ngọc Thành bèn thuật chuyện Trần Cửu cho nghe. Mọi người đều kinh ngạc. Hạ thị bèn vạch lưng chồng ra coi chỗ bị chày ném trúng th́ thấy ở chỗ ấy, da lưng đỏ tựa gấm, tỏa hương thơm lạ kỳ.

 

Sáng sau, theo lời dặn của Trần Cửu, Ngọc Thành lấy gạo cho vào ruột tượng, quấn quanh lưng làm lương thực, khoác bọc áo quần, lên đường vào núi Tây Sơn.

 

Sáng sau, tới nơi, thấy mây mù dày đặc, không nh́n rơ đường đi, Ngọc Thành cứ bước bừa trên băi cỏ hoang để tiến tới chân núi. Đột nhiên, Ngọc Thành xảy chân, rớt xuống vực thẳm, nhưng may mắn là không hề hấn chi. Định thần hồi lâu, quay đầu nh́n lại, Ngọc Thành chỉ thấy mây mù dày đặc, bèn buột miệng than: "Rớt xuống vực thẳm này th́ làm sao mà sống? Ông tiên họ Trần bảo ta vào đây để tránh cái chết mà rút cục cũng không tránh được!" Than xong, Ngọc Thành ngồi bệt xuống đất mà thở.

 

            Lát sau, khi mây mù đă tan, Ngọc Thành thấy ḿnh đang ngồi trước một cửa động dưới vực thẳm. Đưa mắt nh́n vào, thấy có ánh sáng le lói ở cuối đường hầm, Ngọc Thành bèn đứng dậy, uể oải bước vào trong.

 

            Tới nơi có ánh sáng, Ngọc Thành thấy một quang cảnh cực kỳ khác lạ. Đảo mắt nh́n quanh, Ngọc Thành chợt thấy trên một tảng đá bằng phẳng, có hai ông lăo, một ông áo trắng, một ông áo vàng, đang ngồi đấu cờ.    

 

Tuy biết có khách nhưng hai ông lăo cũng không hỏi chi, chỉ đưa mắt nh́n, rồi tiếp tục đấu cờ. Thấy thế, Ngọc Thành cũng lẳng lặng ngồi xuống cạnh mà coi cuộc cờ. Đấu cờ suốt đêm, sáng sau tan cuộc, ông lăo áo trắng nh́n Ngọc Thành mà hỏi:"Làm thế nào mà cư sĩ tới được chốn này?" Ngọc Thành đáp:"Vào núi có việc, chẳng may bị lạc, xảy chân rớt xuống chốn này!" Ông lăo áo vàng nói:"Chốn này chẳng phải là nơi trần thế! Cư sĩ không nên ở lại đây lâu! Hăy đi theo lăo, sẽ biết đường về!" Rồi hai ông lăo vẫy Ngọc Thành theo ḿnh ra cửa động.

Tới chỗ bị rớt xuống vực hôm qua, tự nhiên Ngọc Thành thấy một đám mây hiện ra ở dưới chân ḿnh, rồi cứ từ từ nâng ḿnh lên cao. Lên quá mặt đất, đám mây lại từ từ hạ xuống băi cỏ hoang ở chân núi.

 

Nh́n quanh, thấy lá cây ở chân núi đang đổi sang màu vàng, rơi rụng khắp nơi, đúng là tiết cuối thu, Ngọc Thành kinh ngạc lắm, nên thầm nghĩ: "Hôm qua, khi ta tới đây, trời đang giữa đông. Hôm nay trở lại, trời đang cuối thu, là nghĩa làm sao?" Thấy từ lúc lên đường đến giờ ḿnh không thấy đói, không ăn chi mà sức vẫn c̣n, Ngọc Thành quyết định đi gấp về nhà.

 

            Sáng sau, thấy Ngọc Thành trở về, vợ con ̣a lên khóc. Kinh ngạc, Ngọc Thành hỏi:"Sao lại khóc?" Hạ thị đáp:"Chàng bỏ nhà vào núi Tây Sơn, đă 3 năm rồi! Không thấy chàng tr về, mẹ con thiếp đều nghĩ là chàng đă chết! Nay thấy chàng tr về nên mẹ con thiếp mừng quá mà khóc!" Ngọc Thành nói:"Nói bậy! Ta mới vào núi được có 3 ngày! Ruột tượng gạo c̣n nguyên đây, ta chưa ăn hạt nào th́ làm sao mà đă 3 năm được?" Hạ thị nói:"Th́ chàng cứ thử dốc gạo ra coi xem gạo c̣n mới hay là đă cũ?" Ngọc Thành bèn tháo ruột tượng, dốc gạo ra coi th́ thấy là gạo quả đă mục nát.

 

            Nửa tin nửa ngờ, Ngọc Thành hỏi:" nhà, có chuyện ǵ lạ không?" Hạ thị gật đầu mà đáp:"Có! Thiếp nằm chiêm bao thấy một giấc mộng lạ!" Ngọc Thành hỏi:"Giấc mộng lạ như thế nào?" Hạ thị bèn thuật:

"Sáng hôm chàng vào núi, th́ đến đêm hôm ấy, thiếp mộng thấy có hai lính lệ mặc áo đen, đeo binh khí ở thắt lưng, xông vào nhà ḿnh, sồng sộc vào pḥng thiếp, tựa như vào bắt giặc! Gặp thiếp, một tên hỏi:"Chồng đâu rồi?" Thiếp đáp:"Đi vắng rồi! Hai anh là ai?" Thấy chúng không đáp lời, thiếp hét:"Chắc hai anh là lính nhà quan! Sao lính lại được quyền xông vào nhà dân, sồng sộc vào pḥng riêng của vợ dân?" Chúng không đáp lời, chỉ rủ nhau ra đi, vừa đi, vừa nói:"Lạ quá! Lạ quá!" Rồi chúng đi mất hút!"

 

Nghe vợ thuật, Ngọc Thành thầm nghĩ:"Hai lính lệ mà vợ ḿnh thấy trong mộng chính là hai quỷ sứ dưới âm ti, tuân lệnh Diêm Vương lên dương thế bắt ḿnh, c̣n hai ông lăo ngồi đánh cờ trong động dưới vực sâu chính là hai ông tiên!"

 

Thỉnh thoảng, khi có bà con bạn bè tới chơi, Ngọc Thành lại đem chuyện Trần Cửu ra thuật cho nghe, rồi vạch lưng cho xem chỗ bị chày ném trúng. Ai cũng thấy ở chỗ ấy, da lưng đỏ như gấm, tỏa hương thơm lạ kỳ, không phải là hương lan mà cũng không phải là hương xạ.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com