www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

288. TỈ MUỘI DỊCH GIÁ
 

Dịch huyện truyền văn sự hữu vô 

Đại di phu tác tiểu di phu

Cao khô tập uyển tầm thường sự 

Tỉ muội đương thời kế hiệu thù




 

288. THAY CHỊ LẤY CHỒNG

 

            Huyện Dịch tỉnh Sơn Đông có nhà thế tộc họ Trương, có vợ họ Nghiêm, không có trai, chỉ có 2 gái, cô chị là Xuân Lan, lên 6, cô em là Thu Cúc, lên 4.

Trương ông có một vùng đất ở phía nam huyện thành, bỏ hoang cho cỏ mọc, trong có một cổ mộ.

Một tối, có kẻ đi ngang qua vùng đất ấy, chợt nghe thấy tiếng quát từ mộ vọng ra:"Tụi bay là ai mà dám tới đây quấy nhi­ễu dinh thự của quư nhân? Tránh xa, kẻo mất mạng!" Kinh hăi quá, kẻ ấy vội chạy về nhà, thuật chuyện cho người nhà nghe. Chuyện được loan truyền khắp huyện.

Một hôm, có người tới nhà Trương ông thuật lại chuyện ấy. Nghe xong, Trương ông không tin, chỉ lắc đầu, bỏ ngoài tai.

Mấy hôm sau, một đêm, Trương ông đang ngủ th́ thấy có người tới nói: "Ngôi cổ mộ trong vùng đất phía nam huyện thành là của nhà họ Mao! Hăy cải táng ngay cho người nằm dưới mộ rồi trả lại ngôi mộ ấy cho nhà họ Mao!" Tỉnh giấc, biết là nằm mộng, Trương ông nửa tin nửa ngờ, nên chưa quyết định ra sao.

Mấy hôm sau, trong nhà Trương ông bỗng xảy ra nhiều chuyện lủng củng, rồi bỗng có kẻ tới nhà khuyên Trương ông nên cải táng cho người nằm dưới mộ. Sáng sau, Trương ông mới quyết định làm theo lời, thuê thợ đào mộ, đem hài cốt đi mai táng ở nơi khác, bỏ trống huyệt mộ.

Trong huyện có kẻ nhà nghèo, tên Mao Đồng, có vợ họ Bàng. Vợ chồng chỉ có một trai tên Mao Trí, lên 7.

V́ nhà nghèo, lại vô nghệ nghiệp, Mao Đồng phải đi làm thuê và chăn dê cho các nhà giàu trong huyện để lấy tiền nuôi vợ con.

            Một hôm, đang cho dê ăn cỏ trong vùng đất của Trương ông, gặp trời mưa, Mao Đồng vội t́m chỗ trú. Chợt thấy dưới huyệt mộ có hốc đất ăn sâu vào thành huyệt, Mao Đồng liền nhảy xuống huyệt, rúc vào hốc đất trú mưa. Đột nhiên, mưa ào ào như thác đổ, khiến nước từ trên mặt đất cuồn cuộn trút xuống huyệt. V́ không biết bơi, Mao Đồng bị chết đuối ở dưới huyệt.

            Tối ấy, không thấy chồng về, Bàng thị sốt ruột lắm, muốn đi t́m chồng. Thế nhưng, v́ trời vừa tối lại vừa mưa, thân vừa yếu lại có con nhỏ, Bàng thị đành chờ đến sáng.

Sáng sau, mưa tạnh, Bàng thị đem con sang gửi hàng xóm, rồi một ḿnh lặn lội đi t́m chồng. Tới vùng đất của Trương ông, t́m quanh quẩn hồi lâu, Bàng thị mới thấy chồng ḿnh nằm chết dưới huyệt mộ, xâm xấp nước mưa. Bàng thị bèn thét lớn lên một tiếng, rồi nằm lăn xuống đất mà gào khóc.

Đến chiều, khi nắng đă tắt, Bàng thị mới đứng dậy, nức nở ra về.

Sáng sau, Bàng thị lại đem con sang gửi hàng xóm, rồi tới nhà Trương ông, tự giới thiệu ḿnh là vợ Mao Đồng và tŕnh bày sự thể. Sau đó, Bàng thị xin Trương ông cho phép ḿnh được chôn cất chồng ở ngay huyệt mộ. Nghe Bàng thị nói có chồng họ Mao, phù hợp với chuyện ḿnh nằm mộng, Trương ông kinh ngạc lắm, bèn sai xa phu chở ḿnh với Bàng thị tới vùng đất để coi cho rơ thực hư.

            Tới nơi, quả thấy Mao Đồng nằm chết dưới huyệt mộ, Trương ông liền chấp thuận lời thỉnh cầu của Bàng thị.

Thấy giấc mộng của ḿnh linh nghiệm và nghe nói Bàng thị có đứa trai tên Mao Trí, Trương ông chợt nghĩ chắc sau này Mao Trí sẽ được quư hiển, nên nảy ư muốn nuôi Mao Trí làm con nuôi rồi sẽ bắt làm rể, gả Xuân Lan cho.

Chờ Bàng thị chôn cất cho chồng xong, Trương ông mới sai gia nhân tới nhà Bàng thị, bảo đem con đến cho ḿnh coi mặt. Bàng thị liền đem con đến cám ơn ông bà Trương. Vừa nh́n thấy Mao Trí, Trương ông đă ưng ngay, nói với Bàng thị rằng nếu chịu cho Mao Trí ở lại làm con nuôi ḿnh th́ sẽ được cấp dượng đủ tiền sinh sống. Nghĩ chồng đă chết, thân th́ vừa nghèo vừa yếu, không thể tự lập, Bàng thị ưng thuận.

Trương ông bèn nuôi Mao Trí, coi như con đẻ, mướn thầy đồ tới nhà dạy chữ. Mao Trí học giỏi khiến thầy dạy tiên đoán là sau này thế nào cũng quư hiển.

Mười năm sau.

Một hôm, Trương ông sai gia nhân giong xe ngựa đi đón Bàng thị tới nhà ḿnh nói chuyện. Bàng thị vội vào pḥng sửa soạn rồi lên xe tới nhà Trương ông. Tới nơi, Bàng thị thấy ông bà Trương đă ngồi trong pḥng khách chờ ḿnh.

Sau khi bảo Bàng thị ngồi, Trương ông nói:"Hôm nay lăo phu cho xe đi đón bà tới đây là để nói rằng gia đ́nh lăo phu muốn gả trưởng nữ cho con trai bà. Vậy bà nghĩ sao?" Kinh hăi quá, Bàng thị thưa:"Thưa tôn ông tôn bà, quư tiểu thư là cành vàng lá ngọc, c̣n tiện nam là con nhà dân giả! Xin đa tạ tôn ông tôn bà đă rủ ḷng thương, nhưng kẻ đàn bà này kinh hăi lắm, thực không dám vâng lời!" Trương bà nói:"Tính nhà tôi cương quyết lắm, muốn làm điều ǵ là phải làm cho được! Bà không biết điều đó hay sao?" Thấy ḿnh cô thế, lại đang nhờ vả ông bà Trương, Bàng thị đành ưng thuận.

Trương ông liền sai gia nhân đi gọi Mao Trí ra pḥng khách, bảo đi sửa soạn hành lư, rồi ra theo mẹ về nhà, chờ ngày nghênh hôn. Mao Trí vâng lời, về pḥng sửa soạn hành lư, đem ra pḥng khách, cám ơn ông bà Trương rồi theo mẹ về nhà.    

Thế nhưng, trưởng nữ của ông bà Trương là Xuân Lan vốn vẫn khinh rẻ gia đ́nh họ Mao. Khi được tin cha mẹ muốn gả ḿnh cho Mao Trí, Xuân Lan xấu hổ, oán hận cha mẹ, nói toàn lời uất ức.

Một hôm, Xuân Lan có cô bạn gái tới thăm. Cô bạn hỏi:"Hai Bác đă hứa gả Chị cho Mao Trí th́ Chị nghĩ sao?" Xuân Lan vội đưa tay bịt tai mà đáp:"Xin Chị đừng nói tới chuyện ấy! Thà chết th́ thôi, chứ không bao giờ em chịu lấy con thằng chăn dê!" Tuy biết Xuân Lan không ưng lấy Mao Trí, nhưng ông bà Trương vẫn nhất quyết gả. Ông bà bèn chọn ngày lành tháng tốt để làm lễ vu quy cho con.

Đến ngày nghênh hôn, Mao Trí ngồi xe ngựa đi đón dâu. Tới nhà họ Trương, Mao Trí bảo xa phu đậu xe ở ngoài cổng, rồi xuống xe, đi bộ vào pḥng khách ngồi chờ.  Nghe gia nhân vào báo, Trương ông bèn ra pḥng khách đón tiếp con rể.

Trong khi đó, ở khuê pḥng, Xuân Lan không chịu trang điểm để ra pḥng khách làm l­ễ giao bái, chỉ đứng quay mặt vào tường mà khóc, nước mắt như mưa, đầu tóc rối bù.

Đến giờ làm l­ễ, trống nhạc vang lừng, Trương ông sai gia nhân thay nhau vào khuyên, nhưng Xuân Lan nhất quyết không nghe. Gia nhân đành phải ra pḥng khách tŕnh lại với Trương ông.

Nghe gia nhân ra tŕnh lại, Mao Trí ngượng lắm, vội đứng dậy, xin phép ra về. Trương ông liền cản, bảo cứ ngồi chờ, để ḿnh vào khuyên con. Mao Trí đành phải ngồi lại. Thấy cha vào khuyên ḿnh, Xuân Lan chỉ khóc, nhất quyết không nghe. Giận quá, Trương ông bèn dùng quyền làm cha mà ra lệnh, nhưng Xuân Lan chỉ gào khóc thất thanh.

Nghe tiếng chị gào khóc, Thu Cúc vội chạy sang pḥng chị th́ thấy cha đang đi đi lại lại ở trong pḥng mà khuyên chị.

Lát sau, khi thấy gia nhân gơ cửa pḥng, tŕnh rằng chú rể muốn xin phép ra về, Trương ông lại vội ra pḥng khách, nói với Mao Trí:"Cô dâu c̣n đang trang điểm, sắp xong rồi! Hăy ngồi lại mà chờ một lát!" Nghe Trương ông nói, Mao Trí đành phải ngồi lại.

Trương ông lại vào pḥng Xuân Lan, đi đi lại lại, ôn tồn khuyên con rằng sự việc đă cấp bách, sắp hết giờ lành để làm l­ễ giao bái, con phải nghe lời cha mẹ! Thế nhưng, Xuân Lan nhất quyết không đổi ư. Quẫn quá, Trương ông không biết phải xử trí ra sao, chỉ muốn tự tử.

Thấy cha phải xuống nước khuyên chị mà chị vẫn không nghe, Thu Cúc bèn lên tiếng khuyên chị:"Thôi! Chị nên tuân lời Cha đi!" Xuân Lan bèn nổi giận, thét lên:"Con tiện t́ này! Mi cũng a dua, hùa theo mọi người mà khuyên ta nên lấy con thằng chăn dê ư? Sao mi không chịu lấy y đi?" Thu Cúc đáp:"V́ Cha đă hứa gả Chị cho Mao lang, chứ nếu Cha hứa gả em cho Mao lang th́ việc chi em phải đứng đây để khuyên Chị?" Nghe Thu Cúc nói, Trương ông chợt nảy ư gả Thu Cúc cho Mao Trí, thay cho Xuân Lan.

Trương ông liền dời pḥng con, ra ngoài bàn bạc với vợ. Không biết làm sao hơn, Trương bà đành phải đồng ư với chồng. Trương ông bèn bảo vợ theo ḿnh vào pḥng Xuân Lan. Vào pḥng, Trương bà hỏi Thu Cúc:"V́ Chị Con ngỗ nghịch, không vâng lời cha mẹ, nên bây giờ cha mẹ muốn gả Con cho Mao lang, Con có ưng không?" Thu Cúc liền đáp:"Cha Mẹ đặt đâu th́ con ngồi đó! Dù Cha Mẹ có bảo con lấy kẻ hành khất, con cũng không dám chối từ! Vả lại, con nghĩ dù nhà họ Mao có nghèo nhưng chắc con cũng không đến nỗi bị đói rét!" Nghe Thu Cúc đáp, ông bà Trương mừng lắm, vội sai gia nhân lấy hết đồ trang sức của Xuân Lan đem trang điểm cho Thu Cúc rồi d́u Thu Cúc ra pḥng khách làm l­ễ giao bái với Mao Trí.

Sau lễ­ giao bái, Mao Trí đưa Thu Cúc về nhà ḿnh. Thấy Thu Cúc gỡ thế bí cho cả nhà, Mao Trí cảm động lắm, thương yêu vợ rất mực. Từ đó, vợ chồng Mao Trí chung sống với nhau rất ḥa thuận, tương đắc. Thế nhưng, không bao lâu, Thu Cúc bị bệnh rụng tóc. Thấy đầu vợ bị trọc, nhan sắc kém hẳn đi, Mao Trí chợt nảy ư sẽ đổi vợ khi có dịp.

Mấy tháng sau, khi triều đ́nh cho mở khoa thi hương ở thủ phủ Tế Nam, tỉnh Sơn Đông, Mao Trí được quan học sứ huyện Dịch tuyển lựa cho đi dự thi.

Ở Tế Nam, có nhà giàu Vương Toại mở quán trọ Mai Hoa. Cứ mỗi lần có khoa thi hương ở Tế Nam th́ lại có rất đông sĩ tử từ xa tới quán thuê pḥng. Một đêm, Vương Toại nằm mộng thấy thần nhân tới bảo:"Sáng mai, sẽ có thí sinh họ Mao tới đây thuê pḥng. Y sẽ đậu giải nguyên (thủ khoa cử nhân). Trong tương lai, y sẽ cứu ngươi khỏi cảnh tù tội nên ngươi phải cung phụng y cho chu đáo!" Sáng sau, khi thức giấc, ngẫm giấc mộng lạ, Vương Toại bèn ra lệnh cho chủ kế ngồi trước quầy phải đọc kỹ tên họ các thí sinh tới quán thuê pḥng. Hễ ­ thấy thí sinh nào họ Mao th́ phải tŕnh ḿnh biết ngay.

Lát sau, chủ kế chạy vào tŕnh rằng có thí sinh tên Mao Trí, mới từ huyện Dịch lên Tế Nam dự thi, tới quán thuê pḥng, Vương Toại mừng quá, vội chạy ra đón tiếp Mao Trí rất niềm n, rồi sai riêng một gia nhân dẫn Mao Trí vào ở trong căn pḥng sang trọng nhất, và cung phụng Mao Trí cực kỳ chu đáo.

Cất hành lư xong, Mao Trí xuống quầy trả tiền trọ. Chủ kế nói rằng chủ quán không lấy tiền trọ của Mao Trí, khiến Mao Trí cứ thắc mắc, không hiểu tại sao.

Tối ấy, nghe có tiếng gơ cửa pḥng, Mao Trí ra m th́ thấy chủ quán xin vào nói chuyện. Mao Trí liền đưa tay mời vào. Chủ quán bèn thuật lại giấc mộng của ḿnh cho Mao Trí nghe, rồi xin Mao Trí nhớ họ tên ḿnh là Vương Toại để sau này khi ḿnh tới nhờ vả, th́ xin Mao Trí giúp đỡ cho. Mao Trí gật đầu.

Sau khi Vương Toại cáo biệt, đột nhiên Mao Trí thấy ḿnh quan trọng, tự phụ rằng ḿnh hơn đời. Tưởng tượng ra một tương lai huy hoàng, nghĩ đến cô vợ  trọc đầu, Mao Trí thầm nảy ư là sau khi được quư hiển th́ ḿnh sẽ đổi vợ ngay.   

Sau khi dự thi, Mao Trí về quán trọ nằm chờ kết quả.

Đến ngày trường thi yết bảng, Mao Trí hí hửng đi coi, đinh ninh rằng ḿnh đă đậu giải nguyên. Thế nhưng khi tới nơi, thấy không có tên ḿnh trên bảng đậu, Mao Trí buồn rầu ảo năo, ủ rũ như kẻ có tang. V́ sợ bị xấu hổ với Vương Toại, Mao Trí không dám tr về quán trọ lấy hành lư nữa, c thất thểu lên đường mà về  thẳng nhà. 

Ba năm sau.

Khi triều đ́nh cho m khoa thi hương ở Tế Nam, Mao Trí lại lên Tế Nam dự thi và lại tới quán Mai Hoa thuê pḥng. Thấy Vương Toại lại sai riêng một gia nhân cung phụng ḿnh như 3 năm trước, Mao Trí ngượng lắm.

            Tối ấy, Vương Toại đem bọc hành lư cũ của Mao Trí tới trả, rồi xin vào pḥng nói chuyện. Mao Trí ngượng ngùng đưa tay mời vào. Sau khi mời Vương Toại an tọa, Mao Trí m lời:"Giấc mộng của tôn ông ba năm về trước không linh nghiệm! V́ thế, tiểu sinh rất hổ thẹn về việc tôn ông đă tiếp đón và cung phụng tiểu sinh quá mức nồng hậu!" Vương Toại nói:"S dĩ quan nhân bị đánh hỏng là v́ quan nhân bị Diêm Vương trừng phạt về tội thầm nảy ư đổi vợ ở trong ḷng, chứ đâu có phải v́ giấc mộng của bản nhân không linh nghiệm !" Kinh ngạc quá, Mao Trí hỏi:"Tại sao tôn ông lại biết được chuyện tiểu sinh thầm nghĩ ở trong đầu?" Vương Toại hỏi lại:"Quan nhân c̣n nhớ hôm đi coi bảng, thấy ḿnh bị đánh hỏng, quan nhân đă đi thẳng về nhà, không tr lại đây lấy bọc hành lư này hay không?" Mao Trí gật đầu. Vương Toại nói:"Ngay tối hôm ấy, bản nhân nằm mộng thấy thần nhân tới bảo cho biết như thế!" Nghe Vương Toại nói, Mao Trí kinh hăi quá, cứ hối hận về ư nghĩ bội bạc của ḿnh mà đứng trơ ra như  tượng gỗ, không nói được lời nào. Vương Toại bèn nói:"Nếu quan nhân bỏ ư nghĩ đổi vợ th́ trước sau ǵ cũng sẽ đậu giải nguyên!" Mao Trí bèn nảy ư quyết tâm sẽ không bao giờ nghĩ  tới việc đổi vợ nữa.

Sau khi ứng thí, Mao Trí lại về quán trọ nằm chờ kết quả.

Đến ngày trường thi yết bảng, Mao Trí đi coi, cứ hồi hộp sợ ḿnh sẽ lại bị đánh hỏng như kỳ trước. 

Khi đọc thấy tên ḿnh đứng đầu bảng đậu, Mao Trí sung sướng quá, vội về quán trọ cám ơn Vương Toại, rồi vào pḥng lấy bọc hành lư, ra chào Vương Toại, lên đường về nhà, báo tin cho vợ biết.

Nghe tin chồng đậu giải nguyên, Thu Cúc vui mừng hớn h, rồi tự nhiên thấy tóc trên đầu ḿnh lại mọc ra, trông rất mượt mà, óng ả.

Thấy vợ ḿnh xinh đẹp tr lại, có phần c̣n xinh đẹp hơn khi mói cưới, Mao Trí mừng lắm, thầm cám ơn Trời Phật.         

Về phần Xuân Lan th́ sau khi thấy Thu Cúc chịu thay ḿnh mà lấy Mao Trí, Xuân Lan mừng lắm. Ít lâu sau, có phú ông họ Tống ở trong làng tới hỏi Xuân Lan cho trưởng nam là Tống Thành. Ông bà Trương hỏi ư Xuân Lan th́ Xuân Lan ưng thuận ngay.

Lấy được con nhà giàu, Xuân Lan rất đắc ư. Thế nhưng, v́ Tống Thành lười biếng, không chịu làm ăn, chỉ tiêu xài hoang phí, nên chẳng bao lâu, nhà cửa suy vi dần, rồi vợ chồng không c̣n một bát gạo để nấu cơm.

Khi nghe tin em ḿnh đă tr thành vợ giải nguyên, Xuân Lan càng hổ thẹn, nên thường tránh không muốn gặp mặt em.
 

Năm sau.

Tống Thành bị bệnh rồi mất, trong khi Mao Trí lên kinh đô thi đậu tiến sĩ, được nhà vua cho làm triều quan. Ít lâu sau, được nhà vua thăng lên chức tướng quốc, Mao Trí bèn bái tạ nhà vua, xin phép cho vợ chồng ḿnh được về thăm làng cũ một tháng. Nhà vua chấp thuận.

          Ở làng, Xuân Lan quá giận thân, bèn bỏ nhà, xin vào tu tại chùa Thiên Phước. Được sư trưởng trụ tŕ chấp thuận, Xuân Lan bèn đổi y phục, mặc cà sa, làm ni cô, hàng ngày ra đường đứng khất thc, theo lệnh của sư trưởng.  

Khi theo chồng về thăm làng cũ, thấy một ni cô đứng khất thực ở bên đường, Thu Cúc nhận ra ngay là chị ḿnh. Thu Cúc bèn sai gia nhân lấy 100 lạng vàng, giấu vào trong một tấm lụa mà bố thí cho chị. Rồi Thu Cúc nói chuyện ấy cho chồng nghe. 

Xuân Lan đem tấm lụa về chùa nạp sư trưởng. Sư trưởng chép miệng, thở dài mà than:"Nhà ngươi đi khất thực th́ nên xin vàng để cho nhà chùa có vàng mua cơm gạo, thực phẩm, chứ nhận lụa làm chi? Hăy đi t́m thí chủ mà trả lại người ta!" Tuân lệnh sư trưởng, Xuân Lan vội đi t́m vợ chồng Thu Cúc.

Gặp được vợ chồng Thu Cúc, Xuân Lan xin trả lại tấm lụa. Vợ chồng Thu Cúc cùng lấy làm lạ. Thu Cúc bèn mở tấm lụa ra coi th́ thấy 100 lạng vàng vẫn c̣n nằm nguyên trong tấm lụa. Thu Cúc nghĩ rằng số chị ḿnh nghèo, nên vàng tới tay cũng không nhận được. Mao Trí th́ phá lên cười mà nói với Xuân Lan:"Sư trưởng của Chị có 100 lạng vàng trong tay mà c̣n không nhận ra th́ làm sao mà Chị có đủ phúc trạch để lấy được tướng quốc già này?" Rồi Mao Trí vào pḥng lấy ra một chiếc túi mới, cho 100 lạng vàng vào túi, trao cho Xuân Lan mà nói:"Chị hăy đem túi vàng này về chùa mà trao cho sư trưởng để bà mua cơm gạo, thực phẩm cho quư ni cô trong chùa! Tôi chỉ e rằng Chị bạc phước, không hưởng được ơn cứu giúp của người khác mà thôi!" Xuân Lan ngượng lắm, nhưng cũng nhận túi vàng rồi cáo biệt vợ chồng Thu Cúc.

             Xuân Lan đem túi vàng về chùa nạp sư trưởng, thuật lại đầu đuôi câu chuyện, rồi về pḥng riêng mà thở vắn than dài, oán trời trách đất về số phận hẩm hiu của ḿnh.

            Về phần chủ quán trọ Mai Hoa, tức Vương Toại, th́: 

            Sau khi Mao Trí từ biệt ḿnh, Vương Toại đem vốn liếng đi kinh doanh xằng bậy, làm nhiều điều phạm pháp, nên bị quan tuần vũ Sơn Đông sai lính đi bắt, nhốt vào tỉnh ngục để điều tra. Nằm trong ngục, Vương Toại bèn xin giấy bút để viết thư, rồi thuê người thân tín đem lên kinh đô, t́m cách trao thư tận tay tướng quốc Mao Trí.

            Nhận được thư của Vương Toại, Mao Trí mở ra đọc. Rơ chuyện, Mao Trí bèn can thiệp với quan tuần vũ Sơn Đông, nên Vương Toại được thả ra.

 

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com