www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

287. LCÔNG N
 

Thạch thượng tam sinh sự diểu mang

Si t́nh cánh dục đăi Trương lang

Hồng nhan bạch phát tri đa thiểu 

An đắc thần tiên hoán cốt phương




 

287. CẢI LĂO HOÀN ĐNG

 

          Huyện Chiêu Viễn tỉnh Sơn Đông, có quan tể họ Lỗ, người đất Nam Hàn, tính rất thanh liêm, có người con gái là Lỗ tiểu thư, tính thích săn bắn. 

            Trong huyện có nho sinh họ Trương, tên Ư Đán, tuổi ngoài 30, gia tư b́nh thường, nhưng tính t́nh rất buông thả. Ư Đán có vợ họ Lư và hai trai tên Ư Chính và Ư Minh.

Trong huyện có rừng rậm Tiêu Lâm, rộng răi bao la, nổi tiếng là có nhiều phong cảnh đẹp. Trong Tiêu Lâm có ngôi chùa Tiêu Tự. Thấy rừng đẹp, Ư Đán vào rừng cất một thư pḥng ở cạnh Tiêu Tự để ngồi đọc sách. Trong thư pḥng, Ư Đán kê cả giường chiếu để l khi đọc sách quá khuya th́ ngủ lại ở đó. 

            Một hôm, Ư Đán đi tản bộ trong khu rừng kế cận rừng Tiêu Lâm. Gặp Lỗ tiểu thư đi săn điểu thú, thấy tiểu thư mặt hoa da phấn, phong tư quyên tú, khoác áo cừu điêu, cưỡi ngựa ly câu, đẹp như tiên nữ trong tranh, Ư Đán bị chấn động tâm thần. Khi về, Ư Đán cứ tương tư măi con người thanh thoát trang nhă ấy nên cố t́m cách để được gặp lại.

            Một hôm, đột nhiên tiểu thư bị bạo bệnh mà thác. V́ đường từ Sơn Đông về Nam Hàn xa quá, Lỗ công quyết định đem linh cữu con tới gửi ở chùa Tiêu Tự.

Nghe tin tiểu thư đă thác, Ư Đán buồn rầu, chỉ muốn thác theo. Ư Đán bèn đi mua nhang rượu đem vào chùa, đốt nhang rót rượu trước linh cữu mà vái, thầm th́ lời khấn:"Thấy nàng nửa mặt, buộc măi mộng hồn; bất ngờ người ngọc, một thác ra đi. Nay trong gang tấc, mà tựa quan san, hận ôi là hận! Lúc tại thế đă đành câu ràng buộc, nay thác rồi c̣n câu thúc làm chi? Chín suối có linh thiêng, xin cho nhau gặp mặt! Mong lắm thay!" 

Kể từ hôm ấy, ngày nào Ư Đán cũng vào chùa mà khấn vái như thế. 

            Nửa năm sau. Một tối, Ư Đán ở lại thư pḥng, khêu đèn đọc sách. Lúc ngưng đọc, ngửng đầu nh́n quanh, chợt thấy tiểu thư đang đứng cạnh ḿnh, miệng cười chúm chím, Ư Đán mừng quá, vội lên tiếng hỏi:"Nàng đă tới thực đó ư?" Tiểu thư cười mà đáp:"Sao lại hỏi thế? Chàng không tin đây là sự thực hay sao? V́ chàng quá nặng t́nh với thiếp nên thiếp không thể tự chế, phải tới đây gặp chàng! Bây giờ th́ thiếp không cần phải tự câu thúc nữa, không phải tị hiềm chuyện chung chạ với chàng nữa!" Mừng quá, Ư Đán kéo ghế mời ngồi nói chuyện. Lát sau, Ư Đán d́u tiểu thư lên giường mà ân ái.

Từ đó, tối nào Ư Đán cũng ngủ lại ở thư pḥng và tối nào tiểu thư cũng tới thư pḥng ân ái với Ư Đán.

            Một tối, tiểu thư tới nói với Ư Đán:"Xưa trên trần thế, thiếp thích săn bắn, giết chóc quá nhiều điểu thú, nên nay dưới cửu tuyền, tội sâu nghiệp nặng, cứ phải bơ vơ, không sao siêu thoát. Nếu chàng yêu thương thiếp th́ xin hăy tụng cho thiếp hết một lượt kinh Kim Cương cho thiếp được siêu thoát. Nếu chàng nhận lời th́ thiếp xin đội ơn chàng đời đời kiếp kiếp!" Ư Đán đáp:"Ta sẽ làm theo ư nàng!"

Từ đó, hàng đêm, sau khi ân ái với tiểu thư, Ư Đán lại tắm rửa sạch sẽ, rồi sang chùa, tới trước linh cữu mà lần tràng hạt, niệm Phật và tụng kinh Kim Cương.

            Một tối, khi tiểu thư tới, Ư Đán nói:"Đêm mai là đêm đại lễ­, khách thập phương vào chùa khấn vái sẽ rất đông, mà thư pḥng này lại ở ngay cạnh chùa, nên ta muốn đưa nàng về nhà ta, nàng có thuận chăng?" Tiểu thư đáp:"Chân thiếp c̣n yếu, chưa đi xa được!" Ư Đán nói:"Nếu nàng thuận th́ cứ tới đây, ta sẽ cơng nàng về nhà ta!" Tiểu thư mỉm cười, gật đầu.

Tối sau, khi tiểu thư tới thư pḥng, Ư Đán cơng tiểu thư về nhà ḿnh. Thấy tiểu thư nhẹ tựa trẻ sơ sinh nên từ hôm ấy, hễ tối nào có việc phải đi xa, Ư Đán lại tới thư pḥng cơng tiểu thư đi theo.

            Mấy tháng sau, khi sắp đến ngày thi hương, Ư Đán nói với tiểu thư:"Ba hôm nữa, ta phải đi thi!" Tiểu thư nói:"Phước của chàng mỏng lắm, có đi thi cũng không đậu! V́ thế, chàng không nên đi thi làm chi cho tốn công vô ích! Tuy nhiên, phước của 2 con chàng lại rất dày!" Nghe tiểu thư nói, Ư Đán tin ngay, bèn quyết tâm bỏ học, không đi thi nữa, chỉ ở nhà coi sóc đám gia nhân canh tác và dạy 2 con học. Cuộc t́nh giữa Ư Đán với tiểu thư cứ thế mà kéo dài hết năm này qua năm khác.

            Bốn năm sau.

Lỗ công tới tuổi về hưu, sửa soạn đưa gia đ́nh về quê ở Nam Hàn. V́ lúc làm quan, Lỗ công thanh liêm nên khi về hưu, Lỗ công nghèo lắm, không có tiền thuê người đưa linh cữu con về quê. Lỗ công lo lắm, không biết phải làm thế nào.

Bẵng đi một dạo, không thấy tiểu thư hiện ra với ḿnh, Ư Đán lấy làm lạ, bèn để ư ḍ xét gia đ́nh Lỗ công. Khi biết Lỗ công đang lo về việc an táng cho con, Ư Đán tới nhà Lỗ công, tự giới thiệu ḿnh rồi nói:"Tiểu sinh biết đại quan đang lo về việc an táng cho lệnh nữ. Nay tiểu sinh có một miếng đất ở gần Tiêu Tự, xin t́nh nguyện kính tặng đại quan để đại quan an táng cho lệnh nữ! Ngoài ra, xin đại quan cho phép tiểu sinh được đứng ra lo hết mọi việc ma chay cho lệnh nữ!" Mừng quá, Lỗ công hết lời cám ơn Ư Đán, nhưng cứ thắc mắc, không hiểu tại sao Ư Đán lại tốt với gia đ́nh ḿnh như thế?

            Sau khi Lỗ công đưa gia đ́nh về quê ở Nam Hàn, th́ ở Tiêu Lâm, tối nào tiểu thư cũng hiện ra ở thư pḥng mà khắng khít với Ư Đán như trước.

            Hơn một năm sau.

Một đêm, sau khi ân ái, tiểu thư sà vào ḷng Ư Đán mà khóc. Ư Đán ngạc nhiên, hỏi:"Tại sao nàng khóc?" Tiểu thư đáp:"V́ thiếp với chàng đă khắng khít với nhau được quá 5 năm mà bây giờ đôi ta sắp phải chia tay!" Kinh hăi quá, Ư Đán hỏi:"Tại sao lại phải chia tay?" Tiểu thư đáp:"V́ chàng đă tụng cho thiếp hết một lượt kinh Kim Cương! Nay thiếp đă được siêu thoát, không c̣n bị bơ vơ, sắp được đi đầu thai rồi!" Hỏi:"Nàng đi đầu thai ở đâu?" Đáp:" tỉnh Hà Bắc!" Hỏi:"Làm con cái nhà ai?" Đáp:"Làm con gái quan thượng thư bộ hộ họ Lư! Năm nay là năm Tí. Nếu chàng c̣n nhớ đến t́nh nghĩa giữa đôi ta th́ 15 năm nữa, vào ngày 16 tháng 8 năm Măo, xin chàng tới Hà Bắc mà t́m gặp thiếp!" Ư Đán ứa nước mắt mà nói:"Năm nay ta đă 35! 15 năm nữa th́ ta sẽ 50, sắp sửa chui vào quan tài rồi, c̣n t́m gặp nàng làm chi?" Tiểu thư cũng sụt sùi mà nói:"Thiếp đă chịu ân sâu nghĩa nặng của chàng, biết đến bao giờ mới trả cho xong! Thôi th́ lúc đó thiếp sẽ xin theo chàng về nhà, làm nô t́ hầu hạ chàng, để báo đáp lại phần nào ân nghĩa!"

            Lát sau, tiểu thư vùng đứng dậy mà nói:"Sắp đến giờ phải đi rồi! Đường dài 20 dặm, lại đầy gai góc. Thiếp mặc xiêm y, ắt vướng gai góc, thực rất khó đi. Chàng có thể cơng thiếp tới đó được không?" Nói xong, chẳng chờ cho Ư Đán đáp lời, tiểu thư đă nhảy lên lưng Ư Đán, ṿng tay ôm cổ, bảo cơng ḿnh đi.

Ư Đán cơng tiểu thư ra khỏi Tiêu Lâm, rồi cứ theo lời chỉ đường của tiểu thư mà đi. Quả nhiên đường đầy gai góc, giày dép, y phục của Ư Đán đều bị rách nát. Đi được chừng 20 dặm, tới lề đường cái phong quang chắn ngang trước mặt, tiểu thư bảo Ư Đán:"Hăy dừng nơi đây, thả thiếp xuống đất, rồi đứng với thiếp ở bên đường để chờ đoàn xe!" Ư Đán làm theo lời.

Lát sau, Ư Đán thấy từ xa có một đoàn xe ngựa, gồm 14 cỗ, đang chạy tới phía ḿnh, trên mỗi cỗ có 3 hoặc 4 người ngồi, tổng cộng có chừng 50 người.

Đặc biệt, cỗ xe chính giữa có rủ rèm vàng, trướng gấm, trong đó chỉ có một bà lăo đang ngồi.

Khi cỗ xe của bà lăo chạy ngang chỗ tiểu thư đứng th́ cả đoàn xe cùng dừng. Nh́n thấy tiểu thư, bà lăo hỏi:"Chờ đă lâu chưa?" Tiểu thư đáp:"Thưa lăo bà, mới được một lát!" Rồi tiểu thư quay qua nói với Ư Đán:"Cám ơn chàng đă cơng thiếp tới đây! Bây giờ thiếp phải lên xe! Xin chớ quên những ǵ thiếp dặn! Thôi chàng về đi!" Ư Đán gật đầu.

Tiểu thư bước đến gần cỗ xe của bà lăo. Bà lăo tḥ tay ra nắm lấy cánh tay tiểu thư mà kéo lên xe. Tức th́ cả đoàn xe lăn bánh mà đi.

Nh́n theo, thấy trong khoảnh khắc, đoàn xe đă mất hút, Ư Đán buồn bă, thất thểu lần theo đường cũ mà về. Tới thư pḥng, Ư Đán lấy bút mực ghi ngày 16 tháng 8 năm Măo lên vách, đúng theo lời dặn của tiểu thư. Thấy việc tụng kinh Kim Cương hữu hiệu, Ư Đán càng dốc tâm tụng kinh niệm Phật.

            Ba năm sau.

Hai người con của Ư Đán là Ư Chính và Ư Minh cùng thi đậu tiến sĩ, rồi cùng được làm quan. 

Tuy cả nhà Ư Đán cùng được vinh hiển, nhưng Ư Đán không màng chi đến chuyện ấy, chỉ dốc chí tu hành, dốc tâm làm việc thiện.

            Một tối, Ư Đán vừa lên giường nằm th́ thấy một người mặc áo xanh tới nhà, bước vào pḥng, mời ḿnh đi. Ư Đán bèn ngồi dậy mặc áo đội mũ mà đi theo.

Sau khi dẫn Ư Đán tới một khu đầy cung điện, người ấy dẫn Ư Đán vào một điện thờ.

Ngửng đầu nh́n lên bệ cao, Ư Đán thấy một vị bồ tát đang nh́n ḿnh. Đột nhiên vị bồ tát nói với Ư Đán:"Tiếc rằng số ngươi không được thọ! Tuy nhiên v́ ngươi làm nhiều việc thiện nên ta đă thỉnh cầu Thượng Đế tăng tuổi thọ cho ngươi! Thượng Đế đă chấp thuận nên ta có lời mừng ngươi!" Ư Đán bèn phủ phục xuống chân bệ mà lạy tạ. Vị bồ tát bèn bảo Ư Đán đứng dậy, chỉ ghế cho ngồi rồi sai tiểu đồng bưng cho một chén trà. Ư Đán đỡ lấy chén mà uống, hương thơm nhẹ như hương hoa lan. Sau đó, vị bồ tát bảo tiểu đồng dẫn Ư Đán ra ao tắm. Ư Đán lại phủ phục xuống chân bệ mà lạy tạ rồi đứng dậy, đi theo tiểu đồng.

Tới một ao đầy nước trong xanh, thấy rơ cá bơi lội, tiểu đồng dừng chân, bảo Ư Đán xuống ao mà tắm. Cởi y phục để trên bờ, Ư Đán nhảy xuống ao th́ thấy nước ao ấm áp, hương thơm nhẹ như hương hoa sen. Lần ra chỗ sâu, sảy chân bị té, nước ngập quá đầu, Ư Đán kinh hăi, giật ḿnh tỉnh giấc. Biết ḿnh nằm mộng, Ư Đán cứ nằm trên giường mà suy nghĩ về giấc mộng lạ.

Từ hôm ấy, thấy thân thể ḿnh mỗi ngày một cường tráng, cặp mắt sáng ra, râu ria rụng dần, nếp nhăn biến mất, da dẻ mịn màng như da thiếu niên, Ư Đán biết là ḿnh đang cải lăo hoàn đồng. 

Hơn một tháng sau, ai gặp Ư Đán cũng phải lấy làm lạ v́ trông Ư Đán chẳng khác chi thiếu niên 15 tuổi. Hai con của Ư Đán cũng không hiểu tại sao cha ḿnh lại trẻ ra như thế? 

Thế rồi Ư Đán thích chơi đồ chơi trẻ con, cư xử giống hệt trẻ con đến độ 2 con phải thay phiên nhau mà chỉ lại cách xử thế cho cha.

            Năm sau, vợ Ư Đán là Lư thị qua đời v́ bệnh già.

Sau khi Ư Đán măn tang vợ, 2 con muốn cưới vợ kế cho cha. Ư Đán gạt đi mà nói:"Cứ từ từ! Để ta đi thăm Hà Bắc một chuyến rồi khi về, sẽ tính sau!" Nghe cha nói thế, 2 con cùng chiều ư.

            Thấm thoắt đă đến năm Măo, 15 năm sau khi Lỗ tiểu thư chia tay với Ư Đán.

Một hôm, Ư Đán đi thăm thư pḥng cũ của ḿnh ở gần chùa Tiêu Tự. Vào pḥng, chợt thấy trên vách c̣n ghi ngày 16 tháng 8 năm Măo, Ư Đán liền về nhà, bảo 2 con sắm sửa ngựa xe cho ḿnh đi thăm Hà Bắc. Chiều ư cha, 2 con sai 4 gia nhân giong xe ngựa cho cha đi.

            Tới Hà Bắc, Ư Đán dắt 4 gia nhân vào quán trọ thuê pḥng. Sáng sau, Ư Đán đi hỏi thăm th́ được biết trong vùng quả có quan thượng thư bộ hộ họ Lư vừa hồi hưu, đem cả gia quyến từ kinh đô về quê, gồm vợ, một gái 15 tuổi và một trai lên 10.

Nguyên là cách đây 15 năm, Lư bà sanh một bé gái kỳ lạ v́ vừa sanh ra, bé đă biết nói. Cả nhà ai cũng sợ nhưng vẫn để nuôi v́ ngoài việc biết nói, bé cũng b́nh thường như các bé khác. Bé được người trong vùng gọi là Lư tiểu thư.

Càng lớn, Lư tiểu thư càng đẹp, càng thông tuệ. Lư công, Lư bà yêu thương con rất mực. Các nhà quyền quư trong vùng đua nhau nhờ người đến hỏi tiểu thư cho con trai ḿnh nhưng tiểu thư nhất định không ưng đám nào.

Thấy lạ, Lư công, Lư bà gợi hỏi nguyên do. Tiểu thư bèn thuật lại cuộc hẹn ḥ với Ư Đán từ kiếp trước. Lư công cười mà nói:"Sao con khờ khạo thế! Bây giờ, nếu Trương lang c̣n sống th́ đầu đă hói, miệng đă móm, c̣n nếu Trương lang đă chết th́ xương đă mục từ lâu rồi!" Tiểu thư đáp:"Thưa Cha, con đă trót hẹn với Trương lang là đến ngày 16 tháng 8 năm nay, Trương lang sẽ tới đây đón con về nhà để cho con được trả món nợ ân nghĩa từ kiếp trước!" Thấy con gái quyết tâm như thế, Lư bà bèn bàn với Lư công:"Nay ḿnh cứ dặn người canh cổng là vào ngày 16 tháng 8 này, nếu có người nào họ Trương tới xin gặp bất cứ ai trong nhà này th́ ngăn lại, không cho vào! Qua kỳ hẹn, tự nhiên con ḿnh sẽ phải tuyệt vọng mà chịu lấy người khác!" Thấy lời bàn của phu nhân là chí lư, Lư công y theo.

            Sau tiết trung thu, đúng hẹn, Ư Đán sai 4 gia nhân giong xe chở ḿnh tới nhà Lư công. Bị người canh cổng ngăn lại, không cho vào, Ư Đán hận gia đ́nh Lư công lắm, nhưng cũng chẳng làm chi được, đành sai gia nhân giong xe chở ḿnh trở về quán trọ.

            Chờ suốt ngày hôm ấy, không thấy Ư Đán tới, tiểu thư khóc lóc bỏ cả ăn uống. Tối ấy, Lư bà vào pḥng nói với tiểu thư:"Hôm nay đúng hẹn, cả nhà ḿnh chờ từ sáng đến giờ mà không thấy y tới th́ chắc là y đă chết rồi. Ví thử y c̣n sống th́ y cũnglà kẻ phụ ước, con c̣n thương tiếc làm chi?" Tiểu thư không nói ǵ, chỉ nằm ngửa mặt mà nh́n đ́nh màn. Suốt ngày hôm sau, tiểu thư cũng nằm bất động như thế, không ngồi dậy.

Thấy con ḿnh quyết tâm, Lư công lo lắm, bèn giả làm du khách, ra phố t́m Ư Đán.

Gặp Ư Đán trong quán trọ, Lư công tự giới thiệu rồi ḍ hỏi xem Ư Đán tới Hà Bắc để làm chi? Sau khi nghe Ư Đán thuật hết đầu đuôi, Lư công mừng lắm, bèn mời Ư Đán về nhà. Ư Đán nhận lời đi theo.

Về đến nhà, Lư công bảo Ư Đán ngồi chờ ở pḥng khách rồi chạy vào nhà trong báo tin cho con gái hay. Mừng quá, tiểu thư vội ngồi nhỏm dậy, chạy ra nấp ở khe cửa mà ḍm trộm khách. Thấy mặt mũi khách trẻ quá, không phải là Trương lang của ḿnh, tiểu thư vùng chạy vào pḥng, nằm vật xuống giường, khóc lóc mà trách:"Cha lừa con! Người này không phải là Trương lang của con!" Lư công nói: "Đúng là Trương lang của con đó! V́ lâu không gặp nên con không nhận ra thôi!" Tiểu thư vừa khóc vừa lắc đầu mà nói:"Không phải đâu!" Thấy con nói thế, Lư công lại đâm ra nghi ngờ Ư Đán, cho rằng Ư Đán đă mạo nhận là Trương lang để xin lấy con gái ḿnh.

Tr ra pḥng khách, Lư công đổi hẳn thái độ đối với Ư Đán, tiếp đăi lạnh nhạt, chẳng nói một lời. Khi Ư Đán hỏi Lư công một câu, thấy Lư công không thèm trả lời, Ư Đán bị chạm tự ái, bèn đứng dậy xin cáo biệt, sai gia nhân giong xe ch ḿnh tr về quán trọ.

            Nằm trong pḥng riêng, tiểu thư khóc lóc thảm thiết 2 ngày 2 đêm rồi thác. Lư công bèn sai gia nhân đi mua quan tài, đem về quàn xác con ngay tại pḥng con.

Đêm ấy, Ư Đán ngủ ở quán trọ, mộng thấy tiểu thư tới nói:"Thiếp đâu có ngờ kẻ tới nhà thiếp 2 hôm trước đây lại chính là chàng! Bây giờ, sao tuổi tác với tướng mạo chàng lại khác hẳn như thế? V́ thiếp ng là bị Cha lừa nên thiếp phẫn uất quá mà thác. Nay hồn thiếp vẫn c̣n vất vưởng ở miếu thổ địa gần nhà! Xin chàng hăy tới ngay miếu mà chiêu hồn thiếp v! Nếu chậm tr th́ không kịp đâu!"

Giật ḿnh tỉnh giấc, biết là ḿnh nằm mộng, Ư Đán vội thay y phục, sai gia nhân giong xe ch ḿnh tới nhà Lư công, nói với người canh cổng cho vào gặp Lư công để bàn việc cứu sống tiểu thư.

Người canh cổng vội chạy vào tŕnh báo. Lư công sai ra mời Ư Đán vào nhà.

Sau khi nghe Ư Đán thuật sơ giấc mộng, Lư công liền bảo Ư Đán theo ḿnh tới ngay miếu thổ địa mà chiêu hồn tiểu thư.

Chiêu hồn về nhà, Lư công bảo Ư Đán theo ḿnh vào coi linh cữu. Lư công mở khăn liệm, vỗ vào xác con, vừa hô vừa khấn. Lát sau, tiểu thư kḥ khè trong họng rồi oẹ ra một cục đờm. Lư công liền bế con ra khỏi linh cữu, đặt lên giường. Lát sau, tiểu thư rên nhè nhẹ rồi sống lại, khiến cả nhà cùng mừng. Lư công bèn mời Ư Đán ra pḥng khách, sai gia nhân bày tiệc ăn mừng.

Hôm sau, Lư công xem lịch, chọn ngày lành tháng tốt để cho Ư Đán làm lễ thành hôn với tiểu thư.

            Ư Đán trả pḥng trọ, đem gia nhân và ngựa xe tới ở nhà Lư công chơi nửa tháng rồi mới đem vợ về quê. Lư công theo tiễ­n con gái về nhà chồng, ở nhà con rể chơi nửa năm rồi mới ra về.

V́ tiểu thư c̣n quá trẻ nên người ngoài cứ ngỡ tiểu thư là con dâu của Ư Chính, trưởng nam của Ư Đán.

Qua năm sau, cả Lư công lẫn Lư bà cùng tạ thế. Con trai Lư công, tên là Lư Tŕnh mới 11 tuổi, chưa đủ sức quản lư di sản của cha mẹ để lại nên bị bọn cường hào ác bá trong vùng bày mưu ḅn rút hết.

Thấy em ḿnh bị khánh tận, không nơi nương tựa, tiểu thư bèn rủ chồng lên Hà Bắc, đón em về nhà, nuôi cho ăn học.

Từ đó, Ư Đán và tiểu thư sống rất hạnh phúc bên nhau.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com