www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

286. HỒ HẢI
 

Đồng thị b́nh phiêu nhứ bạc trung

Tiếu hi nộ mạ các xưng hùng

Khôi hài thiệp khẩu giai thành thú 

Khả sử Tề Khôn bái hạ phong

 

 

286. HÀI HƯỚC CỦA CHỒN

 

Ở Trung quốc, nơi hương thôn, có tệ nạn lâu đời là nạn tham nhũng.

V́ vua ban quyền cho các quan địa phương được gọi dân chúng đi làm công dịch không lương nên các quan cứ nhắm vào nhà giàu mà gọi. Muốn được miễn dịch, nhà giàu phải nạp tiền hối lộ cho quan. Có nhiều nhà giàu, chỉ v́ nhận được lệnh quan gọi đi làm công dịch nhiều lần mà bị khuynh gia bại sản.

Huyện Bác Hưng, tỉnh Sơn Đông, có nho sinh tên Vạn Phúc, tên chữ Tử Tường, là con trai một gia đ́nh khá giả. Từ nhỏ, Tử Tường đă được cha mẹ cho đi học, nhưng v́ học lực b́nh thường nên đến năm ngoài 20, Tử Tường vẫn chưa đậu kỳ thi nhập học trường huyện. Ít lâu sau, v́ cha mẹ làm ăn thua lỗ, rồi cùng qua đời, Tử Tường chỉ c̣n được hưởng có một chút tiền bạc. Không bao lâu, Tử Tường lại nhận được lệnh quan gọi đi làm công dịch. Kinh hăi quá, Tử Tường bèn gói ghém chút tiền bạc của cha mẹ để lại, khóa cửa ngôi nhà, rồi trốn lên thủ phủ Tế Nam. Tới nơi, Tử Tường t́m đến khu gia cư rẻ tiền, thuê một căn nhà làm nơi cư ngụ. V́ thế, Tử Tường quen biết với 3 người hàng xóm là hai anh em Trần Sở Kiến, Trần Sở Văn, ở căn nhà phía đông, và một người tên Tôn Đắc Ngôn, ở căn nhà phía tây. Sở Kiến, Sở Văn đều rất lễ độ nhưng Đắc Ngôn lại rất khinh bạc.

Một tối, vừa lên giường nằm, chợt đưa mắt nh́n ra cửa sổ, Tử Tường chợt thấy có một vật cố lách ḿnh qua chấn song để lọt vào pḥng. Chú mục nh́n, Tử Tường thấy vật ấy đă biến thành một nữ lang cực kỳ diễm lệ.

Vừa sợ vừa mừng, Tử Tường lên tiếng hỏi:"Phải chăng cô nương là hóa thân của vật vừa lách ḿnh qua chấn song?" Nữ lang cười mà đáp:"Phải!" Tử Tường hỏi:"Vật ấy là chi?" Nữ lang cười mà đáp:"Không giấu ǵ chàng, vật ấy là chồn!" Tử Tường hỏi:"Họ tên cô nương là ǵ?" Nữ lang đáp:"Thiếp không có họ tên!" Tử Tường hỏi:"Không có họ tên th́ lấy chi mà gọi?" Nữ lang đáp:"Tuy thiếp không có họ tên nhưng v́ biết thiếp là chồn nên người đời thường gọi thiếp là Hồ nữ!" Tử Tường hỏi:"Cô nương tới đây làm chi?" Hồ nữ mỉm cười, đáp:"Xin chàng chớ kinh hăi! Không phải là thiếp tới đây để hại chàng đâu!" Tử Tường hỏi:"Thế th́ tới làm chi?" Hồ nữ chợt ửng hồng đôi má mà đáp:"Để ân ái với chàng!" Mừng quá, chẳng chút nghi ngờ, Tử Tường vội vùng dậy, chạy tới bồng Hồ nữ lên giường ân ái.

Sáng ra, Hồ nữ xin cáo biệt, hẹn đến tối sẽ trở lại.

Tối ấy, quả nhiên, Hồ nữ trở lại.

Lâu dần rồi thành lệ, ngày nào Hồ nữ cũng tối tới sáng đi.

Giao du với nhau được ít lâu, nhận thấy mỗi lần ḿnh nghĩ đến thứ ǵ th́ tự nhiên Hồ nữ lại đem thứ ấy tới cho, Tử Tường cứ thắc mắc không hiểu tại sao Hồ nữ lại đọc được những điều ḿnh nghĩ ở trong đầu?

Một hôm, Hồ nữ dặn Tử Tường:"Xin chàng giữ kín chuyện chúng ḿnh, chớ nói cho ai biết!" Tử Tường gật đầu mà đáp:"Ta xin hứa!" Tuy nhiên, lâu dần rồi 3 người hàng xóm cũng biết chuyện giữa nữ lang với Tử Tường.

Một tối, 3 người rủ nhau sang chơi nhà Tử Tường. Sau khi nói chuyện hồi lâu, đột nhiên Đắc Ngôn hỏi:"Nữ lang hàng đêm vẫn tới đây với bạn là ai thế?" Biết không thể giấu được, Tử Tường đáp:"Là cô em họ trong gia đ́nh!" Không tin lời Tử Tường, 3 người cùng lắc đầu, rồi cứ ngồi ở trong pḥng, không chịu ra về. Tuy muốn trục khách, nhưng Tử Tường lại nể, không dám nói ǵ, chỉ thở dài.

Đến khuya, bọn khách lại cởi giầy, nằm xuống sàn mà ngủ. Không biết làm thế nào, Tử Tường đành phải thuật sự thực cho khách nghe, hy vọng sau khi nghe, khách sẽ ra về. Thế nhưng sau khi nghe, Đắc Ngôn lại nói:"Trước khi tụi mỗ ra về, xin cho tụi mỗ được gặp mặt nữ lang của bạn một lần!" Bực ḿnh, nhưng cũng không biết làm sao hơn, Tử Tường đành phải vào pḥng trong nói với Hồ nữ:"3 người hàng xóm đă ŕnh biết được việc giữa nàng với ta! V́ thế, tối nay họ sang quấy rầy, đ̣i ta phải vào đây bảo nàng ra pḥng khách cho họ gặp mặt một lần th́ họ mới chịu ra về!" Hồ nữ nói:"Được rồi! Chàng cứ ra trước đi, thiếp sẽ ra sau!" Tử Tường bèn ra báo cho 3 khách biết.

Lát sau, tuy không nh́n thấy Hồ nữ đâu, nhưng cả 3 khách cùng nghe thấy tiếng Hồ nữ nói lanh lảnh:"Kính chào quư vị! Thiếp cũng chỉ giống như trăm ngàn đàn bà khác, chứ có chi lạ đâu mà quư vị phải gặp?" Kinh hăi quá, 3 khách quay cổ nh́n quanh, nhưng vẫn không thấy Hồ nữ đâu.

Vốn tính khinh bạc, Đắc Ngôn lên tiếng chọc ghẹo:"Mới được nghe thấy tiếng nói của mỹ nhân mà hồn vía mỗ đă thăng lên đến tận chín từng mây! Vậy xin mỹ nhân hăy cho mỗ được gặp mặt, kẻo khi ra về mỗ sẽ ốm tương tư mất!" Có tiếng Hồ nữ đáp:"Tiếng ai mà nghe như tiếng của đứa cháu (Tôn) đang được nói chuyện (Đắc Ngôn) với bà cố tổ nhà nó thế?"

Thấy Hồ nữ đối đáp chanh chua xấc xược với ḿnh, Đắc Ngôn ngượng đỏ mặt, c̣n Sở Kiến, Sở Văn th́ cứ ôm bụng mà cười.

Chờ cho hai anh em cười xong, Hồ nữ lại nói:"V́ thiếp là chồn nên thiếp biết rất nhiều chuyện cổ tích về chồn! Nếu quư vị thích nghe th́ để thiếp thuật hầu một chuyện!" Sở Kiến liền đáp:"Thích nghe lắm! Mỹ nhân cứ thuật cho nghe!" Hồ nữ bèn đằng hắng lấy giọng mà thuật:  

"Ngày xửa ngày xưa, bên con đường cái chạy qua ngôi làng nọ, có một quán trọ đón tiếp khách ngủ đêm. Nghe đồn trong quán có nhiều chồn, thường hiện ra quấy phá khách ngủ trọ, đa số hành khách qua ngôi làng đều tránh không vào trọ trong quán. V́ thế, nửa năm sau, quán rất tiêu điều, nhện chăng đầy nóc, chuột ḅ khắp sàn. Chủ quán lo lắm nhưng cũng không biết phải làm thế nào để trừ được nạn chồn quấy phá.

Một tối, có khách phương xa vào quán ngủ trọ. Chủ quán mừng lắm, chạy ra đón tiếp niềm nở. Chợt có người từ ngoài đường chạy vào, ghé tai khách mà th́ thầm, rồi bỏ đi ngay. Nghe xong, khách kinh hăi, nói với chủ quán:"Bản nhân vừa được biết là quán này có chồn! V́ thế, bản nhân muốn đi t́m quán khác để ngủ trọ!" Chủ quán vội biện bạch:"Bản quán đâu có chồn? Thiên hạ tung tin đồn nhảm như thế là để cạnh tranh với bản quán đó thôi!" Thấy khách lưỡng lự, chủ quán vội dẫn khách dọn vào ở trong căn pḥng sang trọng nhất của quán.

Sau khi chủ quán cáo biệt, khách lên giường nằm. Vừa đặt ḿnh nằm, khách đă thấy một đàn chuột từ trong gầm giường ḅ ra khắp sàn mà kêu chí choé. Kinh hăi quá, khách vội vùng dậy, vừa chạy ra khỏi pḥng vừa la:"Quán này có chồn!"

Nghe tiếng la, chủ quán vội chạy tới hỏi:"Có chuyện chi mà quư khách la hoảng như thế?" Khách trách:"Quán này có chồn mà sao ông lại nói dối là không có?" Chủ quán hỏi:"Thế quư khách trông thấy h́nh thù của chồn ra sao?" Khách đáp:"Trông giống như chuột!" Chủ quán cười mà nói:"Chính là chuột đó, không phải chồn đâu!" Khách lắc đầu mà nói:"Chính là chồn đó! Mà nếu không phải là chồn th́ cũng là cháu chắt (Tôn) của chồn!"

Biết Hồ nữ bịa chuyện để trêu chọc Đắc Ngôn, Sở Kiến, Sở Văn lại ôm bụng cười. Đắc Ngôn nói:"Đă không chịu để cho tụi mỗ thấy mặt th́ tụi mỗ sẽ ngủ lại đây, chứ không chịu ra về để cho ai âu yếm với ai cả!" Hồ nữ cười, nói:"Muốn ngủ lại th́ cứ việc ngủ, không ai nói ǵ, nhưng nếu có bị mạo phạm đôi chút th́ xin cũng đừng để bụng!" E Hồ nữ lại giở tṛ trêu chọc khác, 3 khách bèn rủ nhau ra về.

Tuy nhiên, cứ vài ngày, 3 khách lại rủ nhau sang chơi nhà Tử Tường một lần, đ̣i Tử Tường phải vào pḥng trong bảo Hồ nữ ra nói chuyện. Lần nào Tử Tường vào bảo, Hồ nữ cũng ra. Mỗi lần ra nói chuyện, Hồ nữ thường trêu chọc hài hước, khiến cả bọn đều ôm bụng cười. 3 khách bèn tặng cho Hồ nữ biệt danh là Hồ nương tử.

Một hôm, Hồ nữ bày tiệc rượu, mời 3 khách sang tham dự. Khi khách sang, Hồ nữ bảo Tử Tường ngồi ở đầu bàn chủ tọa, mời Sở Kiến, Sở Văn ngồi ở bên phải, Đắc Ngôn bên trái. Trong tiệc, 3 khách thay nhau nói:"Tụi mỗ muốn mời nương tử uống rượu để chúng ta cùng say cho vui!" Hồ nữ đáp:"Cám ơn quư vị đă mời nhưng thiếp không biết uống rượu! Để giúp vui quư vị đưa cay, thiếp xin thuật một chuyện cổ tích khác!" Sợ Hồ nữ lại bịa chuyện trêu chọc ḿnh, Đắc Ngôn vội lấy tay bịt tai, tỏ ư không muốn nghe. Thấy thế, Sở Kiến, Sở Văn cùng nói:"Thuật chuyện th́ được, nhưng không được trêu chọc người khác! Nếu không chịu nghe lời th́ sẽ bị phạt rượu!" Hồ nữ cười mà hỏi:"Tuy không được trêu chọc người khác, nhưng có được trêu chọc chồn khác không?" Bọn khách đáp:"Được!" rồi im lặng, lắng tai nghe. Hồ nữ bèn đằng hắng lấy giọng mà thuật:

Ngày xửa ngày xưa, nhà vua Trung quốc cử một triều thần làm chánh sứ, dẫn một phái bộ đi sứ sang nước Hồng Mao. Tuân mệnh vua, vị triều thần phục sức chỉnh tề, đội mũ da chồn, cưỡi la, dẫn phái bộ sang nước Hồng Mao. Tới nơi, vị triều thần được nhà vua Hồng Mao cho vào triều kiến. Thấy sứ thần Trung quốc đội chiếc mũ da lạ, nhà vua hỏi:"Chiếc mũ của sứ thần dày như thế th́ chắc là ấm lắm! Mũ ấy được làm bằng da loài thú nào?" Vị triều thần đáp:"Tâu bệ hạ, da con HỒ (CHỒN)" Nhà vua lại hỏi:"Trẫm chưa được nghe nói đến tên của con vật ấy! Thế trong văn tự Trung Quốc, chữ HỒ được viết như thế nào?" Vị triều thần liền đưa ngón tay lên không trung mà viết rồi đáp:"Tâu bệ hạ, chữ HỒ là do hai chữ khác ngồi lại với nhau mà thành. Ngồi ở bên phải là một trái dưa hấu lớn (chữ QUA) c̣n ngồi ở bên trái là một con chó lớn (chữ KHUYỂN)"

Biết Hồ nữ lại bịa chuyện để trêu chọc Đắc Ngôn, cả bọn cùng ôm bụng cười. Tuy nhiên, v́ thấy lần nào Đắc Ngôn cũng bị Hồ nữ làm mất mặt, Sở Văn bất b́nh, hỏi lại Hồ nữ:"Chồn đực ở đâu mà để chồn cái đi trêu chọc người ta ác độc quá thế?" Hồ nữ đáp:"Thiếp đă thuật hết chuyện đâu mà quư vị đă chất vấn? Xin hăy lắng nghe cho hết chuyện đă!" Mọi người bèn im lặng. Hồ nữ liền thuật tiếp:

Thấy sứ thần Trung quốc cưỡi con la lạ, nhà vua Hồng Mao hỏi:"Con la của sứ thần trông lạ mắt quá! Nó thuộc loài thú nào?" Vị triều thần đáp:"Tâu bệ hạ, nó thuộc loài ngựa!" Nhà vua hỏi:"Ở quư quốc, có bao nhiêu giống ngựa khác nhau?" Vị triều thần đáp:"Tâu bệ hạ, ở bản quốc có quá nhiều giống ngựa khác nhau, không sao đếm hết! Tuy nhiên, chỉ có 3 giống có liên hệ mật thiết với nhau là ngựa, la và câu!" Nhà vua hỏi:"3 giống ấy liên hệ với nhau như thế nào?" Vị triều thần đáp:"Tâu bệ hạ, ngựa sanh ra la, la sanh ra câu!" Nhà vua hỏi:"Con câu trông ra sao?" Vị triều thần đáp:"Tâu bệ hạ, ngựa sanh ra la là điều mà bản nhân đă được trông thấy (S Kiến), c̣n la sanh ra câu th́ chỉ là điều mà bản nhân được nghe thấy (S Văn) mà thôi!"

            Biết Hồ nữ bịa chuyện để trêu chọc Sở Kiến, Sở Văn, cả bọn cùng ôm bụng cười.

            Biết không thể địch lại tài trêu chọc hài hước của Hồ nữ, bọn khách bèn giao uớc là từ nay tr đi, kẻ nào c̣n trêu chọc người khác th́ kẻ ấy sẽ phải bỏ tiền ra làm tiệc thết đăi cả bọn. Mọi người đều ưng thuận, rồi cùng nhau rót rượu, nâng chén.

V́ vẫn c̣n ấm ức về việc Hồ nữ trêu chọc ḿnh, nên lát sau, khi đă ngà ngà say, Đắc Ngôn muốn trả thù, bèn nói với Tử Tường:"Mỗ mới nghĩ ra một vế đối, mong bạn đối lại cho!" Tử Tường nói:"Xin đọc cho nghe!" Đắc Ngôn bèn đằng hắng lấy giọng mà đọc:"Kỹ nữ xuất môn phỏng t́nh nhân, lai thời vạn phúc, khứ thời vạn phúc!" nghĩa là:"Con đĩ ra khỏi nhà để đi thăm t́nh nhân, lúc tới chúc t́nh nhân câu vạn phúc, lúc về lại chúc t́nh nhân câu vạn phúc!" (Con đĩ ám chỉ Hồ nữ, c̣n vạn phúc ám chỉ Tử Tường họ Vạn tên Phúc). Tử Tường với S Kiến, S Văn cùng ngồi bóp chán suy nghĩ để t́m ra vế đối nhưng không ai t́m ra được vế nào! Chợt mọi người cùng nghe thấy tiếng Hồ nữ nói:"Nếu quư vị không đối được th́ để thiếp đối cho!" S Kiến nói:"Nếu nương tử đối được th́ hăy đọc ra cho mọi người cùng nghe!"

Hồ nữ bèn đằng hắng lấy giọng mà đọc:"Long Vương hạ chiếu cầu trực gián, miệt dă đắc ngôn, quy dă  đắc ngôn!" nghĩa là:"Long Vương xuống chiếu t́m lời can thẳng, con ba ba cũng được phép nói mà con rùa cũng được phép nói!" (ví Đắc Ngôn với con ba bacon rùa)

Nghe Hồ nữ đọc vế đối, mọi người đều phục là Hồ nữ có tài ứng đối, nhưng Đắc Ngôn th́ quá giận mà nói:"Vừa đồng ư điều giao ước xong, sao lại vi phạm ngay?" Hồ nữ cười mà đáp: "Thiếp xin nhận lỗi! Theo đúng điều giao ước, ngày mai thiếp lại xin làm tiệc để thết đăi quư vị! Tuy nhiên, sở dĩ thiếp đọc vế đối này là v́ trong các vế đối mà thiếp đă nghĩ ra, thiếp thấy chỉ có vế đối này là chỉnh mà thôi!" Bọn khách cùng cười rồi xin cáo biệt.

Chuyện về tài trêu chọc hài hước của Hồ nữ nhiều lắm, không thể chép vào đây cho hết được.

Nửa năm sau.

Khi thấy các quan ở Bác Hưng, Sơn Đông đă ngưng lệnh gọi dân chúng đi công dịch, Tử Tường bèn trả lại căn nhà thuê cho chủ rồi mời Hồ nữ theo ḿnh hồi hương. Hồ nữ ưng thuận.

Khi về tới vùng đồng ruộng thuộc địa phận huyện Bác Hưng, gặp lúc hoàng hôn, Hồ nữ nói với Tử Tường:“Ở vùng này, có gia đ́nh cậu mợ thiếp, đă lâu thiếp không được gặp. Nay tới đây, thiếp không thể không đến thăm. Vả lại, trời cũng đă tối, chàng hăy theo thiếp đến nhà cậu mợ thiếp mà ngủ nhờ một đêm để lấy sức! Sáng mai, ḿnh sẽ khởi hành về nhà, chàng nghĩ sao?" Thấy ḿnh đang ở chốn đồng không mông quạnh, Tử Tường sinh nghi, nên hỏi:"Nhà cậu mợ nàng ở đâu?" Hồ nữ giơ tay chỉ về hướng tây mà đáp:"Ở hướng này! Cũng gần đây thôi!"

Thấy Hồ nữ chỉ tay về hướng tây, Tử Tường càng sinh nghi, v́ trước kia Tử Tường đă tới thăm nơi ấy nên biết nơi ấy không có nhà cửa chi cả. Tuy nhiên, v́ hiếu kỳ, Tử Tường cứ ưng thuận mà nói:"Nàng nói phải! Ta thuận theo nàng tới đó ngủ nhờ một đêm!"

Đi theo Hồ nữ được chừng 2 dặm, đột nhiên Tử Tường thấy quả có một trang trại hiện ra, nên hết sức kinh ngạc. Hồ nữ dẫn Tử Tường tới cổng trang trại rồi giơ tay gơ cổng. Có lăo bộc chạy ra mở cổng. Nhận ra Hồ nữ, lăo bộc mời cả 2 vào trại. Bước qua cổng, Tử Tường thấy nhà cửa trong trại san sát, ngôi nào cũng có lầu gác, đúng ra vẻ trang trại của một thế gia vọng tộc. Lăo bộc mời cả 2 vào khách đường ngồi chờ.

Lát sau, ông bà chủ cùng ra khách đường. Hồ nữ đứng dậy thi lễ, rồi đưa tay chỉ Tử Tường mà nói:"Thưa Cậu Mợ, đây là chồng cháu!" Tử Tường bèn bắt chước nữ lang mà thi l­ễ. Ông bà chủ đáp lễ, sai gia nhân đi dọn tiệc, rồi quay qua hỏi chuyện Hồ nữ với Tử Tường, coi Tử Tường như chồng chính thức của Hồ nữ.  

Lát sau, khi gia nhân bày tiệc xong, ông bà chủ mời Tử Tường với Hồ nữ nhập tiệc.

Tiệc tan, ông bà chủ sai gia nhân dẫn Tử Tường với Hồ nữ vào pḥng riêng.

Sáng sau, Tử Tường dậy sớm, đánh thức Hồ nữ dậy mà giục:"Nàng hăy dậy sửa soạn để ḿnh ra về cho sớm!" Hồ nữ đáp:"Chàng về trước một ḿnh đi!" Tử Tường hỏi:"Sao lại thế?" Hồ nữ đáp:"V́ khi chàng bỏ nhà trốn lên thủ phủ Tế Nam th́ chàng c̣n độc thân. Nay nếu chàng dắt thiếp theo về th́ bà con hàng xóm sẽ sửng sốt. Vậy chàng hăy về trước một ḿnh, thông báo cho bà con hàng xóm hay là chàng đă cưới vợ ở Tế Nam để chiều nay, khi thiếp tới, họ sẽ không ngạc nhiên!" Nghe Hồ nữ nói có lư, Tử Tường theo lời, bèn lên khách đường cám ơn ông bà chủ rồi xin cáo biệt.  

Tới nhà, Tử Tường mở khóa vào lau chùi dọn dẹp rồi đi thông báo mọi chuyện cho bà con hàng xóm hay.

Chiều ấy, khi Hồ nữ tới, Tử Tường ra đón vào nhà.

Sáng sau, Tử Tường mở tiệc, mời bà con hàng xóm sang dự.

Trong tiệc, khách chỉ nghe thấy tiếng nói chứ không nh́n thấy dung nhan của Hồ nữ.

Hơn một năm sau.

Một hôm Tử Tường có việc, lại phải lên thủ phủ Tế Nam. Hồ nữ đ̣i đi theo. Tử Tường ưng thuận. 

Tới Tế Nam, Tử Tường dẫn Hồ nữ đến quán trọ thuê pḥng. Chợt có 2 khách đàn ông tới quán, nói vớichủ quán cho gặp Hồ nữ. Chủ quán bèn tới gơ cửa pḥng, thông báo. Hồ nữ liền bảo Tử Tường cứ ở trong pḥng để ḿnh ra khách đường gặp khách. 

Sau khi nói chuyện với khách hồi lâu, Hồ nữ vào pḥng nói với Tử Tường:"Thú thực với chàng, quê thiếp ở tỉnh Thiểm Tây. Trước kia, thiếp có duyên nợ với chàng nên thiếp đă phải theo chàng trong gần 2 năm qua để trả món nợ duyên. Nay duyên nợ đă hết, anh Cả và anh Hai thiếp đang tới đây bắt thiếp về nhà, nên thiếp phải theo 2 anh về, không thể ở lại với chàng được nữa!" Tử Tường nói:"Con gái lớn, đă đi lấy chồng th́ phải theo chồng chứ đâu c̣n được phép theo anh?" Hồ nữ nói:"Nếu thiếp là người th́ điều chàng vừa nói là đúng, nhưng v́ thiếp là chồn nên điều chàng vừa nói không đúng đâu!"

Nói xong, Hồ nữ vụt chạy ra khách đường, cùng 2 khách đàn ông ra đi. 

            Hôm sau, thu xếp xong công việc ở Tế Nam, Tử Tường lững thững lên đường, về quê một ḿnh.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com