www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

230. LIỄU SINH
 

Hôn cấu thiên tàng phỉ khấu lai

Sung nang thả hỉ phú tư tài

Nhân gian oán ngẫu tri hà hạn

Tích thiểu thần thông dữ văn hồi




 

230. THẦY TƯỚNG HỌ LIỄU

 

Thủ phủ Thuận Thiên tỉnh Hà Bắc có công tử tên Chu Trọng Thúc, ḍng dơi thế gia, đẹp trai học giỏi, nổi tiếng danh sĩ, có vợ họ Ngô, đảm đang rất mực.

Trọng Thúc có người bạn học rất thân, tên Liễu Tử B́nh. Nghe nói Tử B́nh được dị nhân truyền cho thuật coi tướng và bói toán, Trọng Thúc bèn tới nhờ bạn coi tướng cho ḿnh. Coi xong, Tử B́nh nói:“Huynh có tướng học rộng nhưng không có tướng công danh. Tuy nhiên huynh lại có tướng giàu lớn!” Trọng Thúc bèn mời Tử B́nh tới nhà coi tướng cho vợ ḿnh.

Hôm sau, Tử B́nh tới nhà Trọng Thúc. Sau khi coi tướng cho Ngô thị, Tử B́nh bảo bạn theo ḿnh ra chỗ vắng mà nói:“Lệnh chính có tướng bạc mệnh, e không đủ th́ giờ tạo dựng cơ nghiệp cho huynh!” Không bao lâu, quả nhiên Ngô thị qua đời. V́ mất người đàn bà đảm đang cai quản gia vụ nên chỉ ít lâu sau, nhà cửa Trọng Thúc trông rất tiêu điều.

Năm sau, Trọng Thúc hết tang vợ.

Một hôm, Trọng Thúc tề chỉnh mũ áo tới thăm Tử B́nh để nhờ bạn bói giùm một quẻ xem bao giờ th́ ḿnh tục huyền, và tiện thể nhờ bạn kiếm giùm ḿnh người vợ kế. Tới nơi, thấy bạn vắng nhà nhưng cửa để ngỏ, Trọng Thúc cứ vào pḥng khách ngồi chờ.

Lát sau, Tử B́nh về, dắt theo một người đàn ông trung niên, áo quần rách rưới, xách bị chống gậy, lam lũ như kẻ hành khất. Thấy bạn ngồi ở pḥng khách, Tử B́nh chỉ khẽ gật đầu chào rồi dắt người đàn ông đi thẳng vào nhà trong. Thấy bạn đối xử với ḿnh lạnh nhạt như thế, Trọng Thúc rất ngạc nhiên nhưng vẫn ngồi chờ.

Chờ măi không thấy Tử B́nh ra, Trọng Thúc sốt ruột, bèn đứng dậy, lớn tiếng gọi vọng vào nhà trong:“Liễu huynh!” Chợt nghe có tiếng chân người từ nhà trong bước ra, Trọng Thúc ngỡ là Tử B́nh, nhưng khi đưa mắt nh́n mới biết là người đàn ông lúc năy đă theo bạn vào nhà trong, bây giờ ra về.

Chờ thêm hồi lâu, vẫn không thấy Tử B́nh ra, Trọng Thúc lại gọi vọng vào nhà trong:“Liễu huynh!” Vừa gọi xong th́ thấy Tử B́nh đă bước ra tới pḥng khách mà nói: “Xin lỗi huynh! Từ lúc về đến giờ, đệ bận lo việc cho huynh nên không ra đây tiếp huynh được!” Ngạc nhiên, Trọng Thúc hỏi:“Huynh lo việc chi cho đệ?” Tử B́nh đáp:“Đệ lo việc t́m người vợ kế cho huynh! Chẳng phải là hôm nay huynh tới đây để hỏi đệ về việc ấy hay  sao?” Kinh ngạc quá, Trọng Thúc hỏi:“Sao huynh biết?” Tử B́nh đáp:Đệ bói từ tuần trước!” Hỏi:Quẻ bói nói ǵ?” Đáp:Nói rằng huynh muốn tục huyền!” Hỏi:Liệu việc có thành không?” Đáp:Thành! Người vợ kế của huynh là một giai nhân! V́ thế, ngày nào đệ cũng để ư t́m giai nhân ấy cho huynh!” Hỏi:“Thế huynh đă t́m được cho đệ chưa?” Đáp:“Rồi!” Trọng Thúc mừng quá, vội đứng dậy, hỏi:“Ai thế?” Tử B́nh hỏi lại: “Lúc năy, huynh có nh́n thấy người đàn ông theo đệ vào nhà trong không?” Trọng Thúc đáp:“Có! Ổng vừa về rồi!” Tử B́nh nói:“Đúng! Giai nhân của huynh chính là con gái của ổng!” Ngỡ bạn bỡn cợt, Trọng Thúc trách:“Chúng ta là bạn thân lâu năm, sao huynh nỡ đem việc đệ muốn tục huyền ra mà bỡn cợt như thế?” Tử B́nh nghiêm nét mặt mà đáp: “Đệ có bỡn cợt đâu? Đệ nói thực đó!” Thấy giọng nói của bạn có vẻ chân thành, Trọng Thúc ngạc nhiên mà nói:“Đệ thấy ổng giống như kẻ hành khất ở đầu đường xó chợ!” Tử B́nh nói:“Đúng vậy! Tuy nhiên, ổng lại là nhạc phụ tương lai của huynh! V́ thế huynh cũng nên kính trọng ổng một chút!” Trọng Thúc nói:“Tuy gia đ́nh đệ đă suy vi, nhưng đệ vẫn là con nhà ḍng dơi, đâu đă đến nỗi phải hạ ḿnh đi lấy con gái của kẻ hành khất?” Tử B́nh nói:“Huynh lầm rồi! Ḅ xấu vẫn có thể sinh bê đẹp cơ mà! Lấy một nữ lang nhan sắc, hữu tài, đứng đắn làm vợ th́ dù nữ lang ấy có là con gái của kẻ hành khất cũng có sao đâu?” Trọng Thúc im lặng hồi lâu rồi hỏi:“Huynh đă gặp con gái ổng chưa?” Tử B́nh đáp:“Chưa! Chính ổng, đệ cũng mới gặp lần đầu!” Trọng Thúc cười mà nói:“Ḅ bố huynh c̣n chưa biết th́ làm sao mà huynh biết được bê con?” Tử B́nh đáp:“Không phải vậy! Đối với người thầy tướng th́ chuyện coi tướng cha mà suy ra tướng con là chuyện b́nh thường! Đệ tin là đệ có thể làm được chuyện ấy!” Hỏi:Sao huynh lại quen ổng?” Đáp:Sáng nay, đệ có việc phải ra chợ. Dọc đường, t́nh cờ nh́n thấy ổng có dị tướng nên đệ tới chào hỏi làm quen rồi mời về nhà coi tướng cho!” Hỏi:Tướng ổng thế nào?” Đáp: Hèn hạ, hung hăn, góa vợ, chết chém!” Hỏi:Huynh có nói thế cho ổng nghe không?” Đáp:Không! Ai lại đi nói với khách những hung sự của khách? Tuy nhiên, đệ có nói cho ổng biết là ổng sẽ góa vợ sớm!” Nói:Như thế là huynh đă nói với khách một hung sự của khách rồi!” Đáp:Đúng vậy! V́ đệ cố ư!” Hỏi:Cố ư để làm chi?” Đáp:Để khuyên ổng không nên đổi nơi cư trú trước khi cải táng cho vợ!” Hỏi:Sao huynh lại khuyên ổng như thế?” Tử B́nh chỉ cười, không đáp.

Trọng Thúc lại hỏi:“Ổng có tin không?” Tử B́nh đáp:Đệ không biết! Nhưng ổng hứa là sẽ làm theo lời đệ khuyên!” Hỏi:“Ổng có tướng xấu như thế, sao huynh c̣n làm mối con gái ổng cho đệ?” Đáp:Cha xấu nhưng con tốt! Ổng có tướng sanh quư nữ!” Hỏi:“Huynh có nghĩ là con gái ổng hợp với đệ không?” Đáp:“Thành thực mà nói th́ không!” Hỏi:“Huynh đă nghĩ là không, sao c̣n làm mối cho đệ?” Đáp:“Tuy không hợp nhưng vẫn có cách làm cho hợp!” Hỏi:“Cách nào?” Đáp:“Làm lễ cầu xin Nguyệt lăo xe duyên!” Hỏi:“Đến bao giờ huynh mới làm lễ?” Đáp:“Đệ làm rồi!” Hỏi:“Làm hồi nào?” Đáp:“Hồi năy! Khi ổng ra về là đệ bắt đầu làm lễ! Chính v́ thế mà đệ chậm ra đây tiếp huynh!” Hỏi:“Huynh có hỏi họ tên ổng không?” Tử B́nh đáp:”Có! Tên ổng là Lư Lâm Côn!” Ngồi nói chuyện với Tử B́nh thêm một lát, Trọng Thúc xin cáo biệt.

V́ không tin lời Tử B́nh lắm, Trọng Thúc cứ tới nhờ mấy bà mối đi kiếm vợ cho ḿnh. Ít bữa sau, mấy bà mối đua nhau tới nhà Trọng Thúc giới thiệu mấy đám nhưng Trọng Thúc không vừa ư đám nào. Trọng Thúc bèn tạm gác việc hỏi vợ sang một bên.

Nửa năm sau.

Một buổi chiều, Trọng Thúc đang ngồi trong pḥng khách th́ chợt thấy Tử B́nh tới thăm. Trọng Thúc vội chạy ra đón bạn, mời vào ngồi uống trà, đàm đạo. Sau một tuần trà, bỗng Tử B́nh nói:“Tối nay, huynh có một khách mới!” Thấy lạ, Trọng Thúc hỏi:“Ai thế?” Tử B́nh đáp:“Khách ấy sẽ là cứu tinh của huynh trong tương lai! V́ thế, đệ đă mạn phép huynh, thay mặt huynh mà mời khách ấy tối nay tới đây dự tiệc với huynh và đệ!” Trọng Thúc hỏi:“Huynh có thể cho đệ biết là ai không?” Tử B́nh đáp:“Tối nay huynh sẽ biết! Bây giờ th́ huynh hăy vào nhà trong bảo gia nhân sửa soạn tiệc rượu cho 3 người đi!”

Trọng Thúc đứng dậy, vào nhà trong bảo gia nhân sửa soạn cơm tối đăi khách, nhưng lại dặn là chỉ làm cơm xoàng thôi v́ chưa biết khách là ai. Sau đó, Trọng Thúc lại ra pḥng khách ngồi nói chuyện với Tử B́nh.

Đến tối, quả nhiên có một khách lạ tới nhà Trọng Thúc. Tử B́nh vội tề chỉnh khăn áo, chạy ra cổng đón khách vào nhà. Tử B́nh giới thiệu:“Đây là công tử Chu Trọng Thúc, chủ nhà, bạn học của bản nhân!” Rồi quay lại giới thiệu:“Đây là tiên sinh Phó Tự Thành, vị khách của chúng ta tối nay, phục vụ trong doanh trại của binh đội triều đ́nh, đồn trú tại vùng Thuận Thiên này!” Thoạt thấy Tự Thành, Trọng Thúc đă không có thiện cảm. Đến khi nghe Tử B́nh giới thiệu, biết Tự Thành chỉ là lính quèn phục vụ trong doanh trại của binh đội triều đ́nh, Trọng Thúc lại càng coi thường. Tuy nhiên, ngoài mặt, Trọng Thúc vẫn niềm nở tiếp chuyện khách.

Lát sau, gia nhân bưng cơm rượu lên, nhưng thức ăn chỉ gồm có mấy món rau dưa. Thấy thế, Tử B́nh vội đứng dậy nói với Tự Thành:“Chu công tử đây hâm mộ túc hạ đă từ lâu nhưng chưa có dịp được gặp! Nay nghe tin túc hạ sắp đi viễ­­n chinh nên công tử bảo bản nhân phải mời túc hạ tới đây dự tiệc ngay tối nay. V́ gấp gáp quá, công tử không kịp sai gia nhân sửa soạn bữa tiệc cho chu đáo, mong túc hạ mi­­ễn chấp!” Tự Thành chỉ vâng dạ. Tử B́nh bèn tự ư mời chủ, khách cùng ngồi vào bàn với ḿnh. Trong lúc ăn uống, Tử B́nh hỏi Tự Thành:“Túc hạ sắp đi viễn chinh, có cần đem theo vật chi đặc biệt không?” Tự Thành đáp:“Bản nhân không cần đem theo vật chi cả, ngoại trừ con ngựa để cưỡi! Tuy nhiên, con ngựa của bản nhân đă già yếu, không biết có kham nổi đường trường hay không?” Tử B́nh lặng im suy nghĩ.

Cơm nước xong, Tự Thành xin cáo biệt. Tử B́nh bảo Trọng Thúc theo ḿnh ti­­ễn chân khách ra tận cổng. Khi quay vào nhà, Tử B́nh trách Trọng Thúc:“Sao huynh lại thờ ơ với ông khách ấy thế? Dù huynh có ngàn vàng cũng không thể mua được một người bạn như ông ấy đâu!” Thấy bạn không nói chi, Tử B́nh nói tiếp:“Thôi! Đệ cũng về đây! Nhưng trời tối rồi mà nhà th́ xa, đi chân ngại lắm, huynh làm ơn cho đệ mượn con ngựa tốt nhất của huynh đi!” Trọng Thúc liền sai gia nhân xuống chuồng dắt con ngựa tốt nhất lên cho bạn mượn. Tử B́nh bèn lên ngựa, từ biệt Trọng Thúc.

Tử B́nh không cưỡi ngựa về nhà ḿnh mà lại cưỡi tới nhà Tự Thành, gơ cổng. Tự Thành chạy ra mở. Tử B́nh nói:“Chu công tử nhờ bản nhân cưỡi con ngựa này tới đây để kính biếu túc hạ và cám ơn túc hạ đă cất công tới nhà công tử dùng bữa tối nay!” Tự Thành vui lắm, nói:“Bản nhân cũng nhờ tiên sinh chuyển lời cám ơn của bản nhân tới Chu công tử giùm!” Tử B́nh vâng dạ, rồi xin cáo biệt, đi chân về nhà. Sáng sau, Tử B́nh nhờ người tới báo cho Trọng Thúc biết chuyện ḿnh biếu ngựa tối qua. Nghe chuyện, Trọng Thúc không vui nhưng v́ Tử B́nh là bạn thân nên Trọng Thúc đành bỏ qua.

Năm sau.

Trọng Thúc nạp đơn lên quan án tỉnh Giang Tây, xin được giữ chức chủ bạ ở dinh quan. Quan chấp thuận. Trọng Thúc bèn sửa soạn hành trang lên đường. Trước khi đi, Trọng Thúc tới nhờ Tử B́nh bói cho một quẻ. Tử B́nh hỏi:“Huynh muốn bói về việc chi?” Trọng Thúc cười mà đáp:”Trước kia, huynh có bói cho đệ một quẻ về việc tục huyền, nói rằng đệ sẽ cưới được một giai nhân, nhưng đến giờ này đệ vẫn chưa thấy ǵ! V́ thế hôm nay đệ muốn tới nhờ huynh bói cho một quẻ khác, xem trong chuyến đi này, đệ có cưới được giai nhân ấy hay không?” Tử B́nh gieo quẻ rồi nói:“Quẻ này tốt lắm! Trong chuyến đi này, thế nào huynh cũng sẽ cưới được giai nhân ấy!” Trọng Thúc bèn cáo biệt mà lên đường.

Tới Giang Tây, Trọng Thúc vào dinh quan tŕnh diện rồi nhận chức chủ bạ ở trong dinh.

Ba tháng sau, ở Giang Tây có một đảng cướp lớn nổi lên làm loạn, đóng quân cạnh các trục giao thông với các tỉnh khác để cướp bóc hành khách. V́ thế, Trọng Thúc không dám về Hà Bắc thăm quê.

Ba năm sau.

Thấy đảng cướp đă bị binh đội triều đ́nh tiêu diệt gần hết, Trọng Thúc xin nghỉ việc để về quê sinh sống. Quan chấp thuận. Trọng Thúc bèn nhập bọn với 8 hành khách khác để cùng đi.

Giữa đường, cả bọn cùng bị tàn quân của đảng cướp xông ra bắt giữ. 8 hành khách đều bị chúng lột hết tiền bạc, nhưng được thả cho về, chỉ riêng có Trọng Thúc là bị chúng giữ lại. Thấy thế, Trọng Thúc lo lắm.

Quân cướp đem Trọng Thúc về tŕnh chúa đảng. Chúa đảng hỏi gia thế của Trọng Thúc. Trọng Thúc cứ t́nh thực mà khai. Nghe xong, đột nhiên chúa đảng nói:“Ta có một tiểu nữ, vừa tới tuổi cập kê! Nay ta muốn đem gả cho ngươi, ư ngươi ra sao?” Không hiểu v́ duyên cớ ǵ mà chúa đảng lại muốn gả con gái cho ḿnh, Trọng Thúc sững sờ kinh ngạc, cứ thừ người ra suy nghĩ, chẳng dám đáp lời. Thấy thế, chúa đảng nổi giận, hô quân sĩ:“Bay đâu! Đem tên này đi chém cho ta!” Kinh hăi quá, Trọng Thúc vội lên tiếng: “Thưa ngài, tiểu sinh nghĩ ḿnh là học tṛ yếu đuối, mà được ngài chọn làm rể th́ e sẽ chỉ làm quẩn chân ngài chứ chẳng thể theo ngài đi chinh chiến được! V́ thế, tiểu sinh mới chậm đáp lời! Nay nếu được ngài cho làm rể và cho phép đưa lệnh ái về quê sinh sống th́ tiểu sinh xin tuân lệnh ngay!” Chúa đảng nói:“Ta chỉ e ngươi không chịu đưa con ta về quê làm vợ thôi, chứ nếu ngươi chịu th́ tại sao ta lại không cho phép? Làm lễ cưới xong, ở đây chơi với ta mấy ngày rồi ta sẽ cho vợ chồng đưa nhau về quê!” Nói xong, chúa đảng đứng dậy, vẫy Trọng Thúc đi theo ḿnh.

Tới pḥng con gái, chúa đảng giới thiệu:“Đây là nho sinh Chu Trọng Thúc, người mà cha đă chọn làm rể!” Rồi, quay qua Trọng Thúc, chúa đảng giới thiệu:“Đây là gia nữ, tên Lư Thiên Hương!” Thấy Thiên Hương điểm trang lộng lẫy, tuổi chừng 18, dung nhan diễ­­m lệ, Trọng Thúc thích lắm, nghĩ ḿnh đă lấy được giai nhân trong quẻ bói của Tử B́nh. Thiên Hương bước tới cúi đầu chào Trọng Thúc. Trọng Thúc vội ṿng tay đáp lễ­­. Chúa đảng bèn dẫn cả hai người ra ngoài, truyền cho quân sĩ cử hành mọi nghi thức hôn nhân­­.

Đêm ấy, Trọng Thúc hỏi vợ:“Thân phụ nàng họ tên chi?” Thiên Hương đáp: “Thân phụ thiếp tên Lư Lâm Côn!” Nghe thấy thế, bỗng Trọng Thúc giật ḿnh v́ thấy đúng là họ tên người xách bị chống gậy tới nhà Tử B́nh mấy năm về trước. Trọng Thúc lại hỏi:“Thân mẫu nàng đâu?” Thiên Hương đáp:“Thân mẫu thiếp mất rồi!” Trọng Thúc bèn thuật lại lời tiên đoán của Tử B́nh cho vợ nghe, kể cả lời tiên đoán rằng Lư Lâm Côn sẽ bị chết chém. Nghe xong, Thiên Hương cứ thở dài sườn sượt.       

Bốn hôm sau.

Lư Lâm Côn sai quân sĩ sửa soạn tiệc rượu để ḿnh ti­­ễn con gái về quê chồng. Trong khi quân sĩ đang tấp nập sửa soạn tiệc rượu th́ có một vị vơ quan của triều đ́nh dẫn đại đội binh mă ập vào sào huyệt, bắt trói chúa đảng Lư Lâm Côn cùng toàn thể gia nhân và bộ hạ. Vợ chồng Trọng Thúc cũng bị bắt trói ở hai chốn khác nhau.

Vị vơ quan bèn sai lính phóng hỏa đốt cháy hết nhà cửa trong sào huyệt rồi áp giải đoàn người bị trói về doanh trại.

Tới doanh trại, vị vơ quan cử 2 thuộc quan dựng pháp trường rồi tự ḿnh đứng ra giám sát cuộc hành quyết những kẻ đầu đảng.

Trước hết, lính dẫn chúa đảng Lư Lâm Côn ra. Vị vơ quan liền sai đem chém.

Kế đến, lính dẫn Trọng Thúc ra. Nh́n thấy Trọng Thúc, đột nhiên vị vơ quan ra lệnh cho lính dẫn tới gần ḿnh. Thấy vị vơ quan có vẻ quen quen, Trọng Thúc cố nghĩ xem là ai th́ chợt nhớ ra là người lính tên Phó T Thành mà Tử B́nh đă t ư mời tới nhà ḿnh dùng bữa, 4 năm về trước. T Thành hỏi:Có phải túc hạ là công tử Chu Trọng Thúc không?” Vừa sợ, vừa mừng, Trọng Thúc đáp:“Thưa phải!” Tự Thành liền quay qua nói với 2 thuộc quan:“Người này là công tử con quan, ḍng dơi thế gia, cùng quê với bản chức! Y học giỏi, nổi tiếng danh sĩ trong vùng, nhưng không hiểu v́ sao lại đi làm giặc! Vậy 2 quan hăy để bản chức thẩm vấn y trước đă!” 2 thuộc quan cùng vâng dạ.

Nguyên là sau khi nhận được con ngựa của Trọng Thúc, Tự Thành cưỡi nó đi theo binh đội triều đ́nh trong nhiều cuộc vi­ễn chinh. V́ lập được nhiều công trạng, Tự Thành được thăng dần tới chức tướng quân. Hôm ấy, Tự Thành chỉ huy một đại đội binh mă ở Giang Tây đột nhập vào sào huyệt của đảng cướp Lư Lâm Côn.

Tự Thành bèn sai lính cởi trói cho Trọng Thúc, cho ngồi xuống chiếc ghế ở cạnh ḿnh mà hỏi:“Sao công tử lại ở đây?” Trọng Thúc khai chệch đi:“Thưa tướng quân, tiểu sinh tới Giang Tây làm chủ bạ trong dinh quan án rồi cưới một người con gái ở Giang Tây làm vợ kế. Cách đây mấy hôm, tiểu sinh đưa vợ về quê. Khi đi qua đây, chẳng may vợ chồng tiểu sinh bị lọt vào sào huyệt của đảng cướp này. Nay được tướng quân giải cứu th́ đối với tiểu sinh, ơn ấy thực là cao hơn trời, dày hơn đất! Tuy nhiên, v́ tiện nội bị thất lạc, nên tiểu sinh kính nhờ tướng quân dùng hồng uy, cho binh sĩ t́m kiếm tiện nội giùm để cho gạch ngói được vẹn toàn!” Tự Thành liền ra lệnh cho lính áp giải cả đoàn người bị trói tới pháp trường để Trọng Thúc nhận diện vợ. Nh́n thấy vợ trong đoàn người bị trói, Trọng Thúc bèn tŕnh lên Tự Thành. Tự Thành liền sai lính cởi trói cho Thiên Hương.

Sau đó, Tự Thành sai lính lấy cơm rượu ra cho hai vợ chồng ăn uống, đem 2 con ngựa với 50 đồng vàng, trao cho Trọng Thúc. Tự Thành nói:“Trước kia công tử cho bản chức một con ngựa, bản chức cứ nhớ măi, nhưng v́ bận việc binh nên chỉ có thể nhờ Liễu tiên sinh chuyển lời cám ơn thôi chứ chưa có dịp đích thân tới nhà công tử để cám ơn. Nay bản chức biếu công tử 2 con ngựa với một món tiền để công tử với lệnh chính dùng làm phương tiện hồi hương!” Trọng Thúc bèn lạy tạ Tự Thành. Tự Thành liền sai 2 tên lính hộ tống vợ chồng Trọng Thúc về Thuận Thiên. Vợ chồng Trọng Thúc vái chào Tự Thành rồi cùng 2 tên lính lên đường.

Dọc đường, khi đi qua sào huyệt cũ của cha, Thiên Hương nói với chồng:“Trước khi lâm nạn, cha thiếp có thuật cho thiếp nghe một chuyện!” Trọng Thúc hỏi:“Chuyện chi?” Thiên Hương đáp:“Chuyện mẹ thiếp khuyên cha thiếp! Khi bị bệnh nặng, sắp mất, mẹ thiếp có trăn trối với cha thiếp rằng sớm muộn ǵ th́ rồi cũng có ngày binh đội triều đ́nh ập vào sào huyệt này để tiêu diệt đảng cướp. Mẹ thiếp khuyên cha thiếp nên giải tán đảng cướp, đem của cải đă tích lũy được đi phương xa lập nghiệp để an hưởng cuộc đời. Đang toan làm theo lời mẹ thiếp th́ cha thiếp gặp một thầy tướng nói rằng thế nào mẹ thiếp cũng chết sớm và khuyên cha thiếp không nên dời đi nơi khác trước khi cải táng cho mẹ thiếp. Cha thiếp tin lời thầy tướng ấy lắm, nên không làm theo lời mẹ thiếp nữa! V́ thế mới đến nông nỗi này! Nay nghe chàng nói, thiếp mới biết thầy tướng ấy chính là Liễu tiên sinh, bạn chàng!” Trọng Thúc hỏi:“Phần mộ thân mẫu nàng ở đâu?” Thiên Hương đáp:“ gần đây! Lát nữa ḿnh sẽ tới thăm! Bây giờ th́ chàng hăy bảo 2 tên lính hộ tống chờ ḿnh ở đường cái này để cho ḿnh vào sào huyệt một lát!” Hỏi:“Vào làm chi?” Đáp:“Để lấy vàng!” Hỏi:“Vàng của ai?” Đáp:“Của cha thiếp! Trước kia, cha thiếp có chỉ chỗ chôn vàng cho thiếp! Bây giờ ḿnh vào sào huyệt đào vàng! Ḿnh sẽ dùng một phần để nhờ người mai táng cho cha thiếp, c̣n bao nhiêu th́ ḿnh đem về quê làm vốn mưu sinh!” Nghe vợ nói có lư, Trọng Thúc liền tới bảo 2 tên lính ngồi chờ ở đường cái để cho vợ chồng ḿnh vào sào huyệt t́m hành trang. 2 tên lính ưng thuận.

Thiên Hương cưỡi ngựa dẫn chồng vào sào huyệt. Thấy nhà cửa đă bị thiêu rụi thành tro, Thiên Hương bèn ngồi bệt xuống sàn để bới tro, t́m chỗ cha chôn vàng. Khi t́m thấy, Thiên Hương bảo chồng rút bội đao giắt trong người ra mà đào. Trọng Thúc làm theo lời vợ. Lát sau, thấy một hố đầy tiền vàng, vợ chồng bèn dồn hết tiền vàng vào một bao vải lớn, đặt lên lưng ngựa, tr ra đường cái. Tới chỗ 2 tên lính đứng chờ, Thiên Hương cho mỗi tên 20 đồng vàng. Sau đó, Thiên Hương dẫn Trọng Thúc tới thăm mộ mẹ ḿnh. Vợ chồng sụp lạy trước phần mộ rồi tiếp tục lên đường với 2 tên lính.

Khi tới địa giới tỉnh Hà Bắc, Thiên Hương bảo 2 tên lính dừng chân, cho thêm mỗi tên 10 đồng vàng, bảo chúng hăy trở về doanh trại ngay, t́m cách xin giùm với Phó tướng quân cho phép mai táng chúa đảng Lư Lâm Côn. Rồi Thiên Hương lấy ra 100 đồng khác đưa cho chúng, bảo chúng giữ lấy để lo việc mai táng cho Lư Lâm Côn khi Phó tướng quân cho phép chôn cất.

Ở Thuận Thiên, đám gia nhân nhà Trọng Thúc thấy chủ ḿnh đi vắng 4 năm không về th́ nghĩ rằng chủ ḿnh đă chết. Chúng bèn tranh nhau tẩu tán hết tài sản của chủ, từ thóc gạo, gấm vóc tới bàn ghế tủ giường, mạnh ai nấy cướp, giấu ở một nơi.

Hôm ấy, có người quen của chúng t́nh cờ gặp Trọng Thúc và một cô gái đang cưỡi ngựa đi trên đường từ Giang Tây về Thuận Thiên. Người ấy vội phóng ngựa về trước, báo cho chúng biết. Chúng kinh hăi quá, ḥ nhau bỏ trốn.

Khi vợ chồng Trọng Thúc về tới nhà th́ thấy cửa nhà vắng vẻ, trong nhà chỉ c̣n có 3 gia nhân là một lăo bộc, một bà vú và một t́ nữ. Trọng Thúc hỏi chuyện 3 gia nhân th́ họ cứ t́nh thực mà thưa. V́ tự coi ḿnh như kẻ đă chết được hồi sinh, Trọng Thúc liền bỏ qua việc ấy. Nhờ có bao vàng đem về, Thiên Hương nuôi gia nhân mới, chỉnh đốn lại nhà cửa. Đám gia nhân sợ Thiên Hương lắm, không kẻ nào dám ăn cắp vật chi.

Thiên Hương lại chọn những bạn hàng nhỏ ở Thuận Thiên, giỏi nghề buôn bán, mời họ tới nhà bàn tính việc buôn chung, cấp vốn cho họ đi buôn, lỗ lăi chia đôi. Số bạn hàng đến xin cấp vốn có tới trên 100 người, ra vào tấp nập suốt ngày.

Mỗi lần họ tới tính sổ th́ Thiên Hương lại bảo chồng ra tiếp khách, c̣n ḿnh th́ chỉ ngồi ở sau rèm để nghe. Các bạn hàng chỉ cần tính sai một đồng là Thiên Hương biết ngay. V́ thế họ sợ Thiên Hương lắm, không ai dám tính gian một đồng.

Ba năm sau.

Gia đ́nh Trọng Thúc trở thành giầu có bậc nhất ở Hà Bắc, cơ nghiệp tính ra có tới trên 3,000,000 lạng vàng, sung túc trù phú, vượt hẳn khi trước.

Ít lâu sau, Thiên Hương lại bỏ tiền ra thuê người đi Giang Tây bốc mộ cha mẹ ḿnh đem về Thuận Thiên cải táng.

            Trọng Thúc thuê người đi hỏi thăm tin tức về Liễu Tử B́nh th́ được biết Liễu Tử B́nh đă dời bỏ Thuận Thiên từ lâu, không ai biết là dời đi đâu.

            Vợ chồng Trọng Thúc thường nhắc tới Liễu Tử B́nh luôn, khen Liễu Tử B́nh là một thầy tướng giỏi.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com