www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 LIÊU TRAI CD

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

228. CHƯƠNG A ĐOAN
 

Nhất lâm cổ quỷ kiêm tân quỷ 

Túng sử cương trường dă tự thương

Lại hữu đạo trường năng sám hối

Mộng trung tằng thuyết kiến Đoan nương

   

 

228. NGƯỜI CHẾT THÀNH MA,
      MA CHẾT THÀNH TIỆN

 

           Huyện Vệ Huy tỉnh Hà Nam, có phú ông họ Châu.

           Năm ấy, Châu ông cho xây cất một ngôi biệt thự mới. Xây cất xong, Châu ông chọn ngày lành tháng tốt rồi cùng vợ con và gia nhân dọn tới cư ngụ.

           Ở được ít lâu, thấy có ma hiện h́nh, không những vào ban đêm mà vào cả ban ngày, dọa nạt mọi người trong nhà khiến mọi người đều sợ hăi, Châu ông bèn cho treo bảng bán rẻ biệt thự. V́ huyện dân biết chuyện biệt thự có ma nên không ai tới hỏi mua.

           Trong huyện có nho sinh họ Thích, tính rất can đảm và bướng bỉnh. Thích sinh có vợ họ Tạ. Vợ chồng yêu thương nhau rất mực, tính t́nh rất tương đắc. V́ gia tư khá giả nên khi biết Châu ông bán rẻ biệt thự, Thích sinh tới hỏi mua. Tạ thị và gia nhân can ngăn, nhưng Thích sinh không nghe.

           Châu ông thuận bán.

           Mua xong, Thích sinh bảo vợ và gia nhân dọn tới biệt thự cư ngụ. V́ biệt thự quá lớn, không đủ gia nhân coi sóc nên Thích sinh phải bỏ hoang lâu đ́nh phía đông, để cỏ dại mọc quanh như rừng. Gia nhân kinh hăi lắm, cứ tối đến là xúm nhau lại bàn tán về chuyện ma quỷ trong biệt thự.  

Hai tháng sau. Một hôm, bỗng một t́ nữ nhà Thích sinh treo cổ tự ải.

Bốn tháng sau nữa. Một sáng, Tạ thị dẫn gia nhân lên lâu đ́nh phía đông quét dọn. Tối ấy, đột nhiên Tạ thị lâm bạo bệnh. Thích sinh sai gia nhân đi mời thầy lang tới nhà chẩn mạch, hốt thuốc cho vợ, nhưng bệnh t́nh của Tạ thị cứ mỗi ngày một nặng thêm. Thích sinh lo lắng lắm nhưng cũng không biết làm thế nào. Tuần sau, Tạ thị chết.

Sau tang lễ, gia nhân kinh hăi quá, xin Thích sinh dọn đi nơi khác.

Tuy vợ mới chết, biết là ḿnh ở lại biệt thự sẽ rất cô đơn nhưng v́ tính bướng bỉnh, Thích sinh nhất định không chịu dọn đi. Thấy chủ bướng bỉnh, gia nhân cũng đành ở lại. Nghĩ rằng lũ ma đă làm chết t́ nữ nhà ḿnh rồi lại làm chết vợ ḿnh, Thích sinh giận lắm, quyết tâm t́m gặp ma để hỏi cho ra lẽ.

Một hôm, Thích sinh sai gia nhân đem một chiếc giường, một chiếc bàn lên kê trong căn pḥng lớn trên lâu đ́nh phía đông, lấy chăn gối đặt lên giường, rồi thắp đèn đặt lên bàn.

Tối ấy, Thích sinh lên lâu đ́nh, vào giường nằm đắp chăn. Chờ đến nửa đêm cũng không thấy ma hiện h́nh, Thích sinh mệt quá, ngủ thiếp đi.

Quá nửa đêm, bỗng thấy có kẻ tḥ tay vào chăn xoa bóp cho ḿnh, Thích sinh tỉnh giấc. Thấy kẻ ấy là một mụ quá xuân, mặt mũi bụng xụng, vành tai cong queo, đầu tóc rối bù, Thích sinh biết là ma hiện h́nh. Thích sinh bèn nắm chặt lấy hai bàn tay mụ mà hất ra, rồi cười mà nói:“Dung nhan như thế này mà đ̣i đi quyến rũ đàn ông th́ thử hỏi đàn ông nào dám đụng tới?” Mụ thẹn quá, rụt tay lại, lật đật bước ra khỏi pḥng.

Lát sau, có một nữ lang rất trẻ, dung nhan cực kỳ diễm lệ, nhưng nét mặt có vẻ giận dữ, từ góc tường phía tây bước thẳng tới giường Thích sinh đang nằm mà quát: “Cuồng sinh ở đâu mà dám tới đây nằm ch́nh ́nh như thế này?” Thích sinh ngồi bật dậy mà nói:“Ta là chủ mới của lâu đ́nh này! Ta tới đây chờ gặp nàng để đ̣i tiền thuê lâu đ́nh! Nếu không có tiền trả th́ ta sẽ bắt nàng để thế cho tiền thuê!”

Nói xong, Thích sinh vùng dậy, chạy tới bắt nữ lang. Kinh hăi quá, nữ lang quay ḿnh bỏ chạy. Nhanh chân, Thích sinh chạy tới góc tường phía tây đứng chắn đường, không cho nữ lang thoát về lối cũ.

Bị chắn đường, không biết làm thế nào, nữ lang đành phải leo lên giường Thích sinh mà ngồi. Thích sinh từ từ bước tới cạnh giường. Thấy nữ lang có dung mạo đẹp tựa tiên nữ trong tranh, Thích sinh cứ giương mắt mà nh́n chằm chặp. Thấy Thích sinh nh́n ḿnh như thế, nữ lang bỗng đỏ mặt mà hỏi:“Cuồng sinh không sợ ma hay sao? Ta là ma đây! Ta sẽ làm chết cuồng sinh!” Thích sinh cười lớn mà nói:Ta có sợ ma hay không th́ nàng đă thấy rồi, c̣n phải hỏi làm chi? Có giỏi th́ cứ làm chết ta đi!”

Thấy không dọa nổi Thích sinh, nữ lang liền đổi giọng mà nói:Quả thực hiền lang là kẻ không sợ ma! Thôi, để thiếp ngồi nói chuyện từ tốn với hiền lang vậy!” Thích sinh hỏi:Tên họ nàng là chi?” Nữ lang đáp:Thiếp họ Chương, tên A Đoan!” Hỏi:Có chồng con chi không?” Đáp:Có! Sinh thời, thiếp có chồng nhưng không có con!” Hỏi:Chồng là ai?” Đáp:Là một tên du đăng, hung hăn, bất nhân! V́ thế, thiếp buồn rầu quá rồi thành bệnh uất kết mà chết. Chết như thế gọi là chết oan!” Hỏi:Chết đă lâu chưa?” Đáp:Đă trên 20 năm rồi!” Hỏi:Chết rồi, sao không ở yên dưới đất mà cứ lên dương gian này quấy phá người sống?” Đáp:Thiếp có muốn lên đây quấy phá ai đâu! Tuy nhiên, nếu bên trên mà có người sống cư ngụ th́ bên dưới ma không thể ở yên được!” Hỏi:Sao không đi nơi khác quấy phá mà cứ tới lâu đ́nh này quấy phá?” Đáp:V́ xác thiếp bị chôn ở dưới lâu đ́nh này!” Hỏi:Ngoài nàng ra, c̣n ai bị chôn ở dưới ấy không?” Đáp:Có!” Hỏi: Ai?” Đáp:Một mụ đàn bà!” Hỏi:Có phải là cái mụ lúc năy đă lên đây không?” Đáp: Phải! Lúc năy thiếp sai mụ lên đây dọa nạt chàng, khiến chàng sợ mà dời khỏi lâu đ́nh này!” Hỏi:Ta chỉ thấy mụ lên đây xoa bóp cho ta chứ có thấy mụ dọa nạt ǵ ta đâu?” Đáp:V́ mụ đang cần đàn ông nên quên hẳn việc thiếp sai khiến! Thế nhưng mụ ngu lắm, không biết tự lượng nhan sắc ḿnh, cứ ngỡ là có thể dụ dỗ được hiền lang nên mới bị hiền lang nói cho sượng mặt!” Hỏi:Mụ là ai?” Đáp:Cũng là một hồn ma bị chết oan!” Hỏi:Mụ tên chi?” Đáp:Tên Vân!” Hỏi:“Mụ với nàng, ai chết trước?” Đáp:Mụ!” Hỏi: Mụ liên-hệ với nàng ra sao?” Đáp:“Có liên-hệ chi đâu! Khi thiếp chết, đột nhiên thấy mụ tới chào rồi xin được làm kẻ hầu cận!” Hỏi:Sao bây giờ nàng không tiếp tục dọa nạt ta nữa?” Đáp:Ma chỉ dọa nạt được kẻ khiếp nhược thôi chứ nếu gặp người can đảm th́ ma không dọa nạt được!”

Thích sinh hỏi sang chuyện khác:V́ cớ ǵ mà nàng làm chết t́ nữ nhà ta? Rồi lại làm chết vợ ta?” A Đoan đáp:Hiền lang lầm rồi! Ma có làm chết được người đâu! Ma chỉ dọa nạt được người thôi! T́ nữ nhà hiền lang chết là v́ thị tự ải, c̣n phu nhân hiền lang chết là v́ Diêm vương sai quỷ lên bắt chứ có phải là v́ thiếp làm chết đâu?” Thích sinh hỏi:“Vợ ta chẳng may bị chết, ta thương nhớ lắm! Nàng có cách chi giúp cho vợ chồng ta được gặp nhau một lần không?” Thấy Thích sinh hỏi thế, bỗng A Đoan tủi thân, ứa nước mắt mà đáp:“Hiền lang thực là người chồng chung thủy! Vợ chết rồi mà c̣n thương nhớ đến thế! Phu nhân thực là kẻ có phước! C̣n như thiếp đây, chết đă trên 20 năm rồi mà có giây phút nào được ai đoái hoài tới đâu? Nghe nói phu nhân đă được Diêm Vương cho đi đầu thai rồi, không biết bây giờ c̣n ở âm phủ hay không? Nếu c̣n, thiếp sẽ cố gắng giúp cho phu nhân được lên đây gặp hiền lang một lần cho hiền lang toại nguyện!” Nói xong, A Đoan xin cáo biệt.

            Tối sau, A Đoan tới nói với Thích sinh:“Cả t́ nữ và phu nhân vẫn c̣n ở âm phủ. Sinh thời, v́ phu nhân nghi cho thị lấy cắp đôi bông tai, dùng roi đánh thị một trận thật đau, nên thị tự ải. Kh́ chết xuống âm phủ, thị kiện phu nhân nơi Diêm vương. Diêm vương bèn sai quỷ lên bắt phu nhân xuống đối chất. Đối chất xong, thị đuối lư, đành nhận tội lấy cắp. Vụ án đă được xử xong. Diêm vương ra lệnh cho quỷ áp giải phu nhân lên dương thế, cho đi đầu thai làm con gái một gia đ́nh quyền quư ở Sơn Đông. Hiện thời, phu nhân vẫn c̣n bị giam ở ngục Dược Vương. Thiếp đă sai Vân mụ đem tiền đi hối lộ giám ngục, xin cho phu nhân theo mụ lên đây thăm hiền lang một lần. Có thể lát nữa, mụ sẽ dẫn phu nhân lên đây!” Hỏi:“Nàng cũng đă chết như vợ ta, sao không bị Diêm vương bắt đi đầu thai mà lại được tự do lên xuống như thế này?” Đáp:“Phàm những kẻ bị chết oan, nếu hồn không tự ư đi khai báo th́ Diêm vương cũng không biết mà bắt đi đầu thai!”

Nói chuyện với A Đoan đến canh hai, chợt Thích sinh thấy Vân mụ mở cửa pḥng, dẫn Tạ thị vào. Thích sinh vội chạy ra cửa, nắm tay vợ mà lắc. Tạ thị ứa nước mắt nghẹn ngào, chẳng nói được lời nào. Chợt A Đoan lên tiếng:“Phu nhân hăy ở lại đây mà hàn huyên với lang quân, tối mai thiếp sẽ trở lại!” Rồi A Đoan dẫn Vân mụ đi.

Thích sinh an ủi vợ, rồi hỏi:“Vụ t́ nữ kiện nàng đi tới đâu rồi?” Tạ thị đáp:“Diêm vương đă xử xong! Thiếp trắng án, không bị tội chi!” Hai vợ chồng bèn cùng nhau hàn huyên, ân ái.

Gần sáng, Tạ thị vùng dậy mặc y phục mà nói:“Tối nay thiếp sẽ lại xin theo Đoan nương lên đây gặp lang quân!” Nói xong, Tạ thị bước ra khỏi cửa.

            Tối ấy, quả nhiên A Đoan lại dẫn Tạ thị lên ở với Thích sinh rồi A Đoan bỏ đi. Vợ chồng ân ái với nhau như tối trước. Gần sáng, Tạ thị lại cáo biệt.

Ba tối tiếp theo, tối nào Tạ thị cũng theo A Đoan lên gặp Thích sinh.

Tối thứ 6, khi theo A Đoan lên gặp chồng, Tạ thị buồn rầu mà nói:“Ngày mai thiếp phải vĩnh biệt chàng!” Thích sinh hỏi:“Tại sao?” Tạ thị đáp:“V́ thiếp phải lên đường đi đầu thai ở Sơn Đông!” Nói xong, Tạ thị bật khóc. Không nén được buồn rầu, Thích sinh cũng lấy khăn lau nước mắt. Chợt A Đoan lên tiếng an ủi:“Thiếp có một kế nhỏ, có thể khiến phu nhân được đoàn tụ thêm với hiền lang một thời gian!” Vợ chồng cùng mừng. Thích sinh hỏi:“Kế ấy như thế nào?” A Đoan đáp:“Hối lộ cho con quỷ áp giải phu nhân đi đầu thai!” Hỏi:“Làm thế nào mà hối lộ cho quỷ?” Đáp:“Dễ lắm! Chỉ cần mua 100,000 tiền giấy, đem về đốt cho quỷ là quỷ sẽ đ́nh hoăn ngày áp giải! Thiếp sẽ cho Vân mụ tới nói với quỷ trước!” Hỏi:“Đốt tiền giấy ở đâu?” Đáp:“Ở gốc cây hạnh sau lâu đ́nh phía nam!” Nói xong, A Đoan cáo biệt.

Gần sáng, Tạ thị cũng cáo biệt chồng. Sáng ra, Thích sinh sai gia nhân đi mua 100,000 tiền giấy đem về đốt ở gốc cây hạnh.

Tối ấy, quả nhiên Thích sinh lại thấy vợ ḿnh theo A Đoan lên. Tạ thị hớn hở mà nói với chồng:“Nhờ có Đoan nương nên vợ chồng ḿnh c̣n được đoàn tụ với nhau thêm 10 đêm nữa!” A Đoan toan ra về th́ Thích sinh giữ lại mà nói:“Lâu đ́nh này có nhiều pḥng lắm, nàng hăy ở lại đây mà nghỉ, tới gần sáng hăy về cùng vợ ta!” Thấy Tạ thị cũng mời như thế, A Đoan nhận lời. Thích sinh bèn chỉ pḥng cho A Đoan vào nghỉ.

Vợ chồng Thích sinh lại cùng nhau hàn huyên, ân ái tới gần sáng, chỉ lo thời giờ chóng hết.    

            8 đêm sau.

Thấy hạn đ́nh hoăn sắp hết, vợ chồng Thích sinh lại buồn rầu, khóc lóc. Thích sinh hỏi A Đoan:“Nàng có mưu kế chi khác không?” A Đoan lắc đầu mà đáp:“Không! Chỉ có kế hối lộ thôi, nhưng khó mà dùng được 2 lần! Tuy nhiên, để thiếp cứ thử dùng lại lần nữa xem sao!” Thích sinh hỏi:“Lại phải đốt 100,000 nữa phải không?” A Đoan đáp: “Không! Lần này, phải đốt nhiều hơn!” Thích sinh hỏi:“Nhiều hơn là bao nhiêu?” A Đoan đáp:Ít nhất là 1,000,000!” 

            Sáng sau, Thích sinh sai gia nhân ra chợ mua một 1,000,000 tiền giấy, đem về đốt ở gốc cây hạnh.

Tối ấy, A Đoan dẫn Tạ thị lên, nói với Thích sinh:Thiếp đă sai Vân mụ đi điều đ́nh với con quỷ áp giải phu nhân rồi. Thoạt tiên, y ngỡ hiền lang cũng chỉ đốt cho y 100,000 như lần trước nên y từ chối, nhưng sau khi nghe Vân mụ nói là hiền lang sẽ đốt cho y 1,000,000 th́ y nhận lời ngay, nói là y sẽ áp giải một hồn ma khác đi đầu thai ở Sơn Đông, thay cho phu nhân. Sáng nay y đă áp giải hồn ma ấy đi đầu thai rồi!”

Từ đó, Tạ thị được ở hẳn lại lâu đ́nh với chồng, không phải đi về như trước nữa. Tạ thị cũng mời A Đoan ở hẳn lại lâu đ́nh với vợ chồng ḿnh. A Đoan nhận lời. Ban ngày, Tạ thị bảo chồng đóng kín cửa pḥng, thắp đèn lờ mờ ở bên trong để vợ chồng cùng cư ngụ.

Hơn một năm sau.

Một hôm, đột nhiên A Đoan bị bệnh, ngủ li b́, thỉnh thoảng lại hốt hoảng như kẻ bị ma làm. Tạ thị sang pḥng A Đoan săn sóc. Lát sau, Tạ thị trở về pḥng chồng mà nói: Đoan nương bị bệnh ma làm!” Thích sinh hỏi: Đoan nương đă là ma rồi th́ c̣n ma nào làm được nữa?” Tạ thị đáp:Thiếp nói thế là cốt để cho chàng d hiểu mà thôi ! Không dè lại làm cho chàng khó hiểu hơn! Thực ra, Đoan nương không bị bệnh ma làm nhưng bị bệnh tiện làm!” Thích sinh hỏi:Tiện là ǵ?” Tạ thị đáp:Tiệnma của ma! Người chết th́ thành ma, ma chết th́ thành tiện. Ma bị tiện làm cũng giống như người bị ma làm vậy!” Thích sinh nói:Thế th́ để ta sai gia nhân đi mời bà đồng tới đây chữa bệnh cho Đoan nương!” Tạ thị gạt đi mà nói:Bà đồng dương thế đâu có chữa được bệnh cho ma? Chàng c̣n nhớ bà hàng xóm cũ ở cạnh nhà ḿnh khi trước không?” Thích sinh hỏi:Có phải là Vương bà chăng?” Tạ thị gật đầu mà đáp:Phải đó! Vương bà đă chết rồi! Bây giờ, ở dưới âm phủ, bà đang làm nghề đồng cốt. Chàng cứ để thiếp xuống mời bà lên đây chữa bệnh cho Đoan nương th́ thế nào cũng khỏi! Thế nhưng đường đi từ đây xuống nhà bà xa lắm, xin chàng đốt cho thiếp một con ngựa cỏ!” Theo lời vợ, Thích sinh sai gia nhân bện ngựa cỏ rồi đem đốt.

Ngựa cỏ vừa cháy xong th́ Thích sinh thấy một t́ nữ dắt một ngựa đỏ tới trước sân lâu đ́nh, cầm cương đứng chờ. Tạ thị bèn xuống sân, lên ngựa phóng đi. Đột nhiên, t́ nữ biến mất.

Lát sau, Thích sinh thấy vợ ḿnh cùng Vương bà cưỡi chung con ngựa đỏ về tới trước sân. Tạ thị buộc ngựa ở hành lang rồi dắt Vương bà lên pḥng A Đoan. Vào pḥng, Vương bà lập bàn thờ, thắp hương, rồi vào ngồi ở giữa chiếc chiếu trải trước bàn thờ mà nhắm mắt, khấn khứa. Lát sau, đầu đảo lia lịa, Vương bà ngă vật xuống chiếu, nằm bất tỉnh.

Hồi lâu, đột nhiên Vương bà đứng nhỏm dậy mà la hét:Ta là Hắc Sơn Đại Vương đây! Bệnh của nương tử này nặng lắm! Tuy nhiên, v́ phúc trạch của nương tử rất lớn nên đă gặp được ta! Bệnh của nương tử là do tiện làm! Thế nhưng, có ta đây th́ tiện cũng chẳng làm chi được! Ngày mai nương tử sẽ khỏi bệnh, nhưng phải nhớ trả công ta cho đầy đủ! 100 đĩnh vàng, 100 quan tiền với một bữa cỗ ngon! Không thể thiếu món nào, nghe không?” La hét xong, Vương bà lại ngă vật xuống chiếu, nằm bất tỉnh. Trong lúc Vương bà la hét, Tạ thị cứ đứng cạnh, chắp tay mà xuưt xoa vâng dạ.

Hồi lâu, đột nhiên Vương bà đứng dậy, hướng về phía giường A Đoan mà quát thét như để đuổi tiện đi, rồi xin phép ra về. Tạ thị bèn tiễn chân Vương bà xuống sân, tháo ngựa ra biếu. Vương bà mừng lắm, nhận ngựa rồi nhảy lên lưng mà cưỡi đi.

Tạ thị trở lên pḥng A Đoan. Thích sinh cũng theo vào. Thấy A Đoan đă tỉnh, vợ chồng mừng lắm, nghĩ rằng phép đồng cốt của Vương bà đă có hiệu quả. Thế nhưng, đột nhiên A Đoan lại nói:“Chắc là thiếp không thể trở lại chốn này được nữa!” Kinh hăi quá, Thích sinh hỏi:“Tại sao?” Đáp:“V́ cứ nhắm mắt là thiếp lại thấy tiện hiện ra! Âu cũng là cái số!” Nói rồi khóc. Vợ chồng bèn an ủi A Đoan hồi lâu rồi mới trở về pḥng.

Sáng sau, khi vợ chồng vào thăm A Đoan th́ thấy bệnh t́nh của nàng đă trở nặng. A Đoan nằm trên giường, hai hàm răng đánh lập cập vào nhau như kẻ bị sốt rét, thỉnh thoảng lại ưỡn cong thân ḿnh lên như kẻ bị uốn ván. Chợt A Đoan vùng dậy, kéo Thích sinh nằm xuống giường, đặt đầu Thích sinh gối lên bụng ḿnh, tựa hồ như sợ có kẻ tới bắt. Hễ Thích sinh ngồi dậy là A Đoan lại kêu la hoảng hốt. Tạ thị bèn khuyên chồng: “Chàng chịu khó nằm gối đầu lên bụng A Đoan để cho nàng đỡ sợ!” Thích sinh bèn làm theo lời vợ. Khi A Đoan đă ngủ say, Thích sinh mới lén ngồi dậy được.

Liên tiếp 6 ngày như thế, vợ chồng Thích sinh cứ đưa mắt nh́n nhau buồn bă, ngầm hiểu rằng chẳng c̣n cách chi cứu được A Đoan.

            Một sáng, Thích sinh ra ngoài có việc. Buổi trưa, khi về, Thích sinh nghe thấy tiếng vợ ḿnh đang khóc ở trong pḥng A Đoan. Kinh hăi quá, Thích sinh chạy vào coi th́ được biết A Đoan đă chết, vợ ḿnh đă lấy khăn phủ lên di thể.

Tới giường A Đoan, Thích sinh lật khăn lên coi th́ thấy di thể A Đoan đă biến mất, chỉ c̣n lại một bộ xương trắng. Thương cảm quá, Thích sinh bèn sai gia nhân dùng tang lễ của thế nhân mà mai táng bộ xương trong nghĩa trang của ḍng họ Thích, cạnh ngôi mộ bà nội ḿnh.       

            Một đêm, Tạ thị ngủ mơ, kêu ú ớ. Thích sinh lay dậy, hỏi:“Nàng mộng thấy chi mà sợ hăi thế?” Tạ thị đáp:“Thiếp mộng thấy Đoan nương! Nàng nói chồng cũ của nàng bây giờ là tiện, biết nàng lên ở với vợ chồng ḿnh nên nổi cơn ghen, đă tới đây bắt hồn nàng đi! Nay nàng xin thiếp lập một đàn tràng để giải oan cho nàng!” Thích sinh nói: “Thế th́ để ta sai gia nhân lập đàn tràng rồi đi mời tăng lữ tới đây giải oan cho nàng!” Tạ thị gạt đi mà nói:“Lập đàn tràng th́ được chứ mời tăng lữ th́ không!” Thích sinh hỏi: “Tại sao?” Tạ thị đáp:“Tăng lữ trần thế th́ chỉ có thể giải oan được cho hồn ma thôi chứ đâu có thể giải oan được cho hồn tiện? Việc này th́ xin chàng cứ để thiếp lo!”

Sáng ra, Tạ thị mặc y phục đẹp mà đi. Lát sau, Tạ thị trở về, nói với chồng:“Thiếp đă nhờ Vương bà đi mời tăng lữ âm phủ tới đây rồi! Xin chàng hăy đốt cho họ một ít tiền giấy làm lộ phí!” Thích sinh bèn sai gia nhân đốt tiền giấy ở gốc cây hạnh.

Tối ấy, Thích sinh thấy một đám đông tăng lữ tới lâu đ́nh của ḿnh, trông chẳng khác chi tăng lữ trần thế. Tuy nhiên, mỗi khi họ nói chuyện với nhau th́ Thích sinh chỉ nh́n thấy môi họ mấp máy chứ chẳng nghe thấy họ nói ǵ.

Đám tăng lữ làm lễ giải oan cho A Đoan, rồi ra về.

Tối sau, Thích sinh lại thấy vợ ngủ mơ, kêu ú ớ. Thích sinh lay vợ dậy mà hỏi: “Nàng lại mộng thấy chi mà sợ hăi thế?” Tạ thị đáp:“Thiếp lại mộng thấy Đoan nương! Nàng về đây cám ơn thiếp, nói rằng nỗi oan của nàng đă được giải, kiếp sau nàng sẽ được làm con gái một vị thành hoàng. Nàng nhờ thiếp nói lại cho chàng hay!” Từ đó, Tạ thị ở  hẳn lại lâu đ́nh, đoàn tụ với chồng.

Lúc đầu, mỗi khi nghe thấy tiếng Tạ thị nói, gia nhân kinh hăi lắm, nhưng lâu dần rồi chúng cũng quen, không c̣n kinh hăi nữa. Mỗi khi chúng lên lâu đ́nh báo cáo gia vụ với Thích sinh mà gặp lúc Thích sinh đi vắng th́ chúng cứ đứng ở ngoài cửa mà báo cáo vọng vào pḥng với Tạ thị.

Ba năm sau.

Một đêm Tạ thị khóc lóc mà nói với chồng:“Việc con quỷ áp giải một hồn ma khác đi đầu thai ở Sơn Đông thay cho thiếp đă bị tào quan phát giác, báo cáo lên Diêm vương! Nay thiếp sắp bị Diêm vương trừng phạt, sợ chẳng c̣n đoàn tụ được với chàng bao lâu nữa!” Nghe vợ nói, Thích sinh chỉ biết thở dài.

Quả nhiên, 3 hôm sau, Tạ thị lâm bạo bệnh, nằm mê man trên giường.

Tối ấy, Tạ thị tỉnh lại. Nh́n thấy chồng ngồi ở cạnh giường, Tạ thị nói:“Thiếp cám ơn chàng đă chung t́nh với thiếp trong bấy nhiêu năm qua! Bây giờ Diêm vương bắt thiếp phải xuống âm phủ th́ thiếp chỉ muốn được chết luôn thôi chứ không muốn được lên dương thế đầu thai để trở lại làm người nữa! Nay đă tới lúc vợ chồng ḿnh phải chia tay! Âu cũng là cái số!” Thích sinh hỏi:“Có cách chi để nàng được ở lại đây đoàn tụ với ta chăng?” Tạ thị lắc đầu mà đáp:“Không!” Thích sinh hỏi:”Thế nàng xuống âm phủ có bị trừng phạt chi không?” Tạ thị đáp:“Cũng chỉ bị trừng phạt qua loa thôi! Dương nhân nào trốn, không chịu chết xuống âm phủ, th́ mới bị tội nặng, chứ âm hồn nào trốn, không chịu lên dương gian đầu thai, th́ cũng chỉ bị tội nhẹ thôi!”

Nói xong, Tạ thị nằm bất động.

Thích sinh nh́n vợ th́ thấy mặt mũi vợ vẫn đầy đặn, thân h́nh vẫn tṛn trặn như cũ. Thế nhưng, lát sau, đột nhiên thân thể Tạ thị tan dần, rồi biến hẳn.

            Từ đó, Thích sinh về biệt thự ở với gia nhân, nhưng cứ tối đến là lại lên lâu đ́nh phía đông nằm ngủ một ḿnh, hy vọng sẽ được gặp ma như trước.

Thế nhưng, Thích sinh chỉ thấy lâu đ́nh vắng lặng, không c̣n chuyện chi quái dị xảy ra nữa.

Cũng từ đó, biệt thự của Thích sinh hết hẳn ma và tiện tới viếng thăm.

 

      

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

  

 

 

www.ninh-hoa.com