www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liêu Trai CD 

Giáo Sư
Đ
àm Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Cát Cân

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Làm Vợ  

Lưu Phu Nhân  

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều Là Đạo Cô

Đường Lên Tiên Giới

Ngô Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

Mă Giới Phủ-Sợ Vợ

Chẳng Quên Ân Đức

Xích Thủy Và Phượng Tiên  

Nhạc Trọng    

Yên Chi  

Tiên Nhân Đảo

Xảo Nương

A Tú     

Tục Hoàng Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIÊU TRAI C D

GS Đàm Quang Hưng

Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

117. KIỀU NA

 

Bất quư nhân gian công tử danh               Vị mưu gia thất thái đa t́nh

Tùng nương nhan sắc Kiều nương đức   Chỉ hợp thanh thiên thệ tử sinh

 

   

 

 117. LẤY CHỒN LÀM VỢ

 

           Tỉnh Sơn Đông có nho sinh họ Khổng (ḍng dơi đức Khổng Tử), tên Tào, tính t́nh ôn nhă, học hành thông tuệ, ưa thích làm thơ, nổi tiếng danh sĩ. Khổng Tào mồ côi cha, ở với mẹ, gia tư khá giả.

           Khổng Tào có một người bạn thân, họ Nghiêm, thi đậu tiến sĩ, được triều đ́nh bổ nhậm làm quan tể huyện Thiên Thai, tỉnh Triết Giang. Mùa thu năm ấy, Nghiêm công gửi thư mời Khổng Tào tới Thiên Thai du ngoạn. Khổng Tào bèn xin phép mẹ đi thăm bạn. Khổng bà ưng thuận. Khổng Tào liền lên đường, đem theo rất ít tiền lộ phí.

           Tới Thiên Thai, được tin Nghiêm công vừa mất, Khổng Tào buồn lắm, t́m quán trọ thuê pḥng ở tạm. Sáng sau, muốn trở về Sơn Đông nhưng đă cạn lộ phí, Khổng Tào đành ở lại Thiên Thai kiếm việc làm. Suốt từ sáng đến chiều, t́m tới nhiều nơi xin việc song chẳng được việc ǵ. Đến tối, mỏi chân, ghé vào chùa Phổ Đà ngồi nghỉ, được nhà sư trụ tŕ ra hỏi chuyện, Khổng Tào kể lể t́nh cảnh của ḿnh. Nhà sư động ḷng thương, bảo Khổng Tào về quán trọ trả pḥng, đem hành lư vào chùa cư ngụ.

           Được nhà sư cho giữ việc sao lục kinh Phật, mỗi tháng Khổng Tào cố dành dụm được một chút tiền. Ba tháng sau, trời sang đông, Khổng Tào đă dành dụm được đủ lộ phí, bèn xin nhà sư cho nghỉ việc để về quê. Nhà sư ưng thuận. Thế nhưng,vào sáng hôm khởi hành, trời đổ băo tuyết, đường xá vắng hoe, chẳng một bóng người, nhà sư giữ Khổng Tào ở lại.

           Cách chùa khoảng trăm thước về phía tây, có một phủ đệ bỏ phế. Thiên hạ đồn phủ đệ ấy là của Đan công tử. Trước kia, Đan công tử cùng gia quyến cư ngụ trong phủ đệ, song gần đây, v́ việc kiện tụng, nhà cửa sa sút, công tử phải đưa gia quyến về quê, bỏ phế dinh cơ.

 

           Ba hôm sau, trời quang mây tạnh, Khổng Tào xin cáo biệt. Nhà sư chúc thượng lộ b́nh an. Khi đi qua phủ đệ của Đan công tử, thấy một thiếu niên trắng trẻo đẹp trai, phong tư thanh lịch, mở cổng bước ra ngoài, Khổng Tào bất giác dừng chân đứng nh́n. Thấy khách lạ nh́n ḿnh, thiếu niên bèn chạy tới chào hỏi làm quen. Khổng Tào đáp lễ rồi đứng lại nói chuyện. Thấy khách nói năng văn vẻ, tính t́nh ôn nhă, thiếu niên thích lắm, mời vào phủ đệ đàm đạo. Thấy thiếu niên nói năng lễ độ, tính t́nh hào sảng, Khổng Tào nhận lời.

           Vào sảnh đường, Khổng Tào thấy màn cửa được may bằng gấm vóc, trên tường có treo nhiều bức thư họa của cổ nhân. Thiếu niên mời Khổng Tào ngồi cạnh án thư. Thấy trên án thư có nhiều sách, Khổng Tào cầm một cuốn lên coi. Thấy nhan sách Lan Hoàn Tỏa Kư, Khổng Tào mở ra đọc th́ thấy sách chép toàn những chuyện lạ lùng trên tiên cảnh.

           Nghĩ thiếu niên là Đan công tử, đă trở về phủ đệ cư ngụ, Khổng Tào chẳng hỏi han chi về thân thế thiếu niên. Thiếu niên cũng chẳng đả động chi tới thân thế ḿnh mà chỉ hỏi khách về t́nh cảnh của khách. Khổng Tào thuật hết mọi chuyện. Nghe xong, thiếu niên nói:”Theo ngu ư, huynh có văn tài, nổi tiếng danh sĩ, th́ nên ở lại đây mở lớp dạy học, kiếm thêm chút tiền, rồi hăy về quê!” Khổng Tào nói:”Bản nhân là khách phương xa tới đây thăm bạn. Chẳng may bạn đột ngột từ trần, bản nhân buồn lắm, chỉ muốn về ngay. Ở đây chẳng ai biết bản nhân th́ dù bản nhân có mở lớp, chắc cũng không có học tṛ!” Thiếu niên nói:“Huynh chớ  ngại! Nếu huynh chẳng chê đệ là ngu dốt th́ chính đệ sẽ xin làm học tṛ của huynh!” Khổng Tào nói:“Công tử nói quá lời! Đối với công tử th́ bản nhân chỉ có thể làm bạn được thôi chứ đâu có thể làm thầy được! Nghe đồn công tử bỏ phế phủ đệ này đă từ lâu, vậy công tử trở về đây cư ngụ từ bao giờ?” Thiếu niên mỉm cười, đáp:”Huynh lầm rồi! Phủ đệ này là của Đan công tử c̣n đệ chỉ là kẻ tới ở nhờ! V́ việc kiện tụng, công tử phải đưa gia quyến về quê, bỏ phế dinh cơ này, song đệ chẳng rơ là công tử đă bỏ phế tự bao giờ!” Vỡ lẽ rằng thiếu niên không phải là Đan công tử, Khổng Tào nói:”Xin lỗi công tử về sự lầm lẫn! Xin hỏi công tử  quư tính là chi? quư quán ở đâu?” Thiếu niên đáp:”Đệ họ Hoàng Phủ, tên Tử Nghi, quê ở Thiểm Tây!” Hỏi:”Sao công tử lại tới đây cư ngụ?” Đáp:”V́ tệ xá bị hỏa hoạn, đệ phải đi lang thang khắp chốn để t́m nơi cư ngụ cho gia đ́nh. T́nh cờ qua đây, nghe đồn Đan công tử bỏ phế dinh cơ này nên đệ nảy ư mượn tạm, rồi về Thiểm Tây đón gia phụ mẫu, gia muội cùng gia nhân tới đây cư ngụ! Nếu huynh chưa cần về quê gấp th́ xin hăy ở lại đây chơi với đệ ít lâu!” Nghĩ mẫu thân ḿnh c̣n khỏe, gia tư ḿnh c̣n khá, Khổng Tào nhận lời. Tối ấy, Tử Nghi sai gia nhân bày tiệc khoản đăi. Hai người yến ẩm đàm luận, nói cười vui vẻ. Tới khuya, Tử Nghi mời Khổng Tào lên chiếc sập lớn kê ở góc sảnh đường, ngủ chung với ḿnh.

           Sáng sau, khi thức giấc, Khổng Tào thấy Tử Nghi cũng vừa ngủ dậy, xuống giường, vào nhà trong. V́ trời sang đông, nên tuy nằm trong chăn mà Khổng Tào vẫn c̣n thấy lạnh. Bỗng thấy một tiểu đồng bưng tới cho ḿnh một ḷ than hồng, Khổng Tào mừng lắm, vội vùng dậy choàng chăn, hơ tay trên ḷ. Chợt nghe tiểu đồng nói:“Thưa tiên sinh, thái công sắp ra thăm tiên sinh!” Khổng Tào kinh hăi, vội tụt xuống đất, chỉnh lại y phục. Vừa chỉnh xong th́ Khổng Tào thấy một ông lăo đầu tóc bạc phơ từ nhà trong, chống gậy bước ra. Thấy Khổng Tào, ông lăo cúi đầu thi lễ. Khổng Tào đáp lễ. Ông lăo nói:”Được biết tiên sinh chẳng nỡ vứt bỏ gia nhi rắn mắt mà nhận lời dạy dỗ y, lăo phu xin thâm tạ. Gia nhi mới đi học, chữ viết như gà bới, xin tiên sinh thứ lỗi cho! Xin tiên sinh cứ coi y như con cháu trong nhà, chớ nên coi y như bè bạn!” Rồi ông lăo sai tiểu đồng vào nhà trong gọi Tử Nghi ra sảnh đường. Khi Tử Nghi ra, ông lăo nói:”Xin tiên sinh hăy cho gia nhi một đề văn để y làm bài, xem học lực của y tới đâu rồi?” Khổng Tào bèn viết một đề văn lên giấy, đưa cho Tử Nghi. Ông lăo bảo Tử Nghi đem đề văn vào nhà trong mà làm bài. Tử Nghi vâng dạ rồi lui vào. Ông lăo lại gọi tiểu đồng tới, th́ thầm vào tai. Tiểu đồng vâng dạ rồi vụt chạy đi. Lát sau, tiểu đồng đem ra đủ thứ y phục như quần trùng, áo dài, áo bông, mũ điêu, giày da, bít tất, thứ nào cũng mới, đưa biếu Khổng Tào. Khổng Tào nhận lănh, chắp tay vái tạ ông lăo, rồi nói: ”Xin thái công cho phép tiểu sinh được đi tắm!” Ông lăo nói:”Xin tiên sinh cứ tứ nhiên!” Tắm xong, mặc y phục mới, Khổng Tào trở lên sảnh đường, th́ thấy một bàn tiệc đă được bày sẵn. Ông lăo mời Khổng Tào nhập tiệc. Sau hai tuần rượu, ông lăo sai tiểu đồng vào nhà trong gọi Tử Nghi ra tiếp khách. Chờ Tử Nghi ra, ông lăo mới xin phép trở vào nhà trong, rồi đứng dậy, chống gậy bước đi.

           Yến ẩm xong, Tử Nghi tŕnh bài làm. Thấy Tử Nghi dùng toàn cổ văn, Khổng Tào ngạc nhiên, hỏi:”Sao công tử chẳng dùng kim văn mà làm bài?” Tử Nghi đáp: ”V́ đệ không cầu tiến thủ!”

           Tối ấy, Tử Nghi lại sai gia nhân bày tiệc. Trong tiệc, Tử Nghi nói:”Đêm nay chúng ta nên tận vui v́ ai biết ngày mai ra sao?” Nói xong, Tử Nghi gọi tiểu đồng tới, bảo:”Mi hăy vào nhà trong xem thái công đă ngủ chưa? Nếu người ngủ rồi th́ mi khẽ bảo hương nô ra đây cho ta sai việc!” Tiểu đồng tuân lệnh, chạy đi. Tử Nghi cũng đứng dậy, xin phép cho ḿnh đi lấy đàn.

           Lát sau, Tử Nghi đem ra một túi đàn. Ít phút sau, một hương nô xinh đẹp bước vào sảnh đường, cúi đầu chào Khổng Tào cùng Tử Nghi. Tử Nghi nói:”Đây là Khổng tiên sinh, thầy dạy của ta! Ngươi hăy gảy khúc Tương Phi để tŕnh nghề với tiên sinh!” Hương nô vâng dạ, bước tới túi đàn, lấy cây t́ bà, so dây mà gảy. Lắng tai nghe, Khổng Tào thấy tiếng đàn hương nô rất khác lạ, âm điệu kích liệt, tiết phách tân kỳ. Tử Nghi lại sai tiểu đồng đi lấy chén lớn rót rượu mời Khổng Tào. Hai người yến ẩm, thưởng đàn tới canh ba. Thấy đêm đă khuya, Tử Nghi sai t́ nữ dẫn Khổng Tào vào pḥng riêng.

           Sáng sau, Khổng Tào lấy ra một cuốn sách, đưa cho Tử Nghi, bảo đọc. Tử Nghi mở sách, đọc sơ qua rồi gấp lại, đưa trả. Khổng Tào bèn bảo Tử Nghi ngồi đàm luận với ḿnh về những điều vừa đọc. Thấy Tử Nghi chỉ đọc sơ qua có một lần mà đă nhớ kỹ và hiểu thấu được mọi điều, Khổng Tào kinh ngạc lắm.

          Ba tháng sau, trời sang xuân. Một hôm, Khổng Tào nói với Tử Nghi:”V́ bây giờ bản nhân hết chữ để chỉ cho công tử rồi nên bản nhân xin cáo biệt!” Tử Nghi nói:”Đệ nghĩ huynh có về quê th́ cũng lại chỉ nằm nhà đọc sách! Sao huynh chẳng ở đây đọc sách mà chỉ dạy thêm cho đệ?” Khổng Tào chẳng biết đối đáp ra sao. Tử Nghi nói tiếp:”Xin huynh chớ ngại! Từ nay, đệ chẳng dám làm phiền huynh nhiều như trước nữa! Bây giờ, cứ 5 ngày đệ mới dám xin tới gặp huynh một lần để yến ẩm, đàm đạo. Liệu có được chăng?” Khổng Tào đáp:”Xin vâng!” Từ đó, cứ 5 ngày, hai người mới gặp nhau một lần ở sảnh đường. Lần nào, Tử Nghi cũng sai tiểu đồng đi gọi hương nô ra gảy đàn cho Khổng Tào nghe.       

           Một hôm, trong lúc yến ẩm, Khổng Tào say quá, mặt đỏ bừng, mắt cứ nh́n tṛng trọc vào hương nô. Biết ư, Tử Nghi nói:”V́ hương nô này là nghĩa nữ của gia nghiêm nên đệ chẳng thể đem thị gả cho huynh được! Biết huynh xa nhà, cần có giai nhân tâm sự, đệ đă để ư mưu việc giai ngẫu cho huynh rồi!” Khổng Tào nói: ”Nếu công tử có ḷng tốt với bản nhân như thế th́ xin hăy kiếm cho bản nhân một người giống như hương nô này!” Tử Nghi cười, nói:”Nếu huynh thấy hương nô này là giai nhân th́ ước vọng của huynh cũng dễ thực hiện thôi!”

           Ba tháng sau, trời bắt đầu sang hạ. Một hôm, Khổng Tào đọc sách, thấy nhức đầu, bèn nảy ư ra đường đi tản bộ. Tới cổng, thấy khóa kỹ, Khổng Tào quay vào t́m Tử Nghi, hỏi:”Sao cổng phủ đệ lại khóa kỹ thế?” Tử Nghi đáp:”V́ gia nghiêm sợ đệ giao du với bè bạn, bỏ bê việc học nên sai gia nhân khóa kỹ cổng lại để tạ khách! Bây giờ huynh có muốn ra đường không?” Thầm nghĩ ông lăo đă không muốn mở cổng th́ ḿnh cũng chẳng nên trái ư, Khổng Tào đáp:”Không! Bản nhân chỉ hỏi cho biết thế thôi!”

           Một trưa, trời oi bức, Khổng Tào ra viên đ́nh nằm đọc sách. T́nh cờ đưa tay lên ngực, Khổng Tào chợt thấy một cục u cứng, to bằng trái đào, mọc ở ngực. Đêm ấy, cục u bắt đầu nhức. Sáng ra, cục u lớn bằng cái bát, mỗi lúc một nhức hơn, khiến Khổng Tào phải nằm liệt giường. Nghe tin, Tử Nghi bỏ công việc, chạy vào thăm, rồi túc trực ở bên giường mà chăm sóc.

           Ba ngày sau, bệnh t́nh trở nặng. Khổng Tào chẳng thể ăn ngủ b́nh thường, người rất mệt mỏi. Nghe tin, ông lăo cũng chống gậy tới thăm. Gặp Tử Nghi ở trong pḥng, ông lăo nói:”Ta thấy hơi thở của tiên sinh nặng lắm, tiểu nhi hăy sai gia nhân đi rước thầy thuốc giỏi về chữa bệnh cho tiên sinh!” Tử Nghi đáp:“Thưa phụ thân, hôm trước, ngỡ tiên sinh chỉ bị mụn nhọt soàng, tiểu nhi đă sai gia nhân qua nhà ngoại tổ đón Kiều muội về chữa bệnh cho tiên sinh song tiểu nhi chưa thấy Kiều muội về! Hôm nay, chẳng ngờ bệnh t́nh của tiên sinh trở nặng, nên bây giờ tiểu nhi xin tuân lệnh phụ thân!” Vừa nói xong, bỗng Tử Nghi thấy tiểu đồng chạy vào tŕnh:”Thưa thái công và công tử, Kiều tiểu thư đă về tới nhà này rồi! Cả di mẫu và Tùng tiểu thư cũng theo sang!” Ông lăo và Tử Nghi bèn cáo biệt Khổng Tào để ra đón khách.

           Lát sau, Tử Nghi dắt Kiều Na vào thăm Khổng Tào.  

           Đang nằm rên rỉ, chợt nghe có tiếng chân người bước vào pḥng, Khổng Tào hé mắt nh́n. Thấy một nữ lang nhan sắc kiều diễm, tuổi trạc 13, 14, mảnh mai yểu điệu, thùy mị dễ thương, nét mặt sáng sủa khác thường, đột nhiên Khổng Tào cảm thấy tâm hồn xao xuyến, tinh thần sảng khoái, rồi cục u hết nhức. Khổng Tào nín bặt, chẳng rên rỉ nữa.

           Tử Nghi dẫn Kiều Na tới cạnh giường, nói:”Đây là Khổng huynh, vừa là bạn vừa là thầy của ngu ca!” Rồi Tử Nghi nh́n Khổng Tào, nói:”Đây là gia muội Kiều Na, khá giỏi về y lư. Đệ dẫn vào đây để chẩn bệnh cho huynh!”  

Cố giấu vẻ thẹn thùng, Kiều Na bước tới cạnh giường, vén tay áo, bắt mạch cho Khổng Tào. Khổng Tào chợt thấy một hương thơm lan tỏa khắp pḥng rồi cổ tay ḿnh mát dịu hẳn. Bắt mạch xong, Kiều Na cười, nói:”Bệnh này do tật hiếu sắc mà ra. Tật này đă khiến mạch tim dao động, sinh ra cục u kết tụ ở ngực. Bệnh đă nguy kịch, song c̣n chữa được, nhưng v́ cục u này dày quá, nên phải giải phẫu!” Nói xong, Kiều Na rút ở tay áo ra một mũi kim vàng, cắm vào giữa cục u mà từ từ ấn xuống. Bỗng cục u lơm xuống ở giữa, lồi lên ở chung quanh, trông tựa cái chén đựng trà. Kiều Na bèn tay trái nắm cục u, tay phải lấy ở t úi ra một lưỡi dao mỏng, bợ gốc cục u mà cắt, ngọt tựa bổ dưa. Máu tím chảy lênh láng, ướt đẫm cả giường chiếu. Kiều Na lên tiếng gọi t́ nữ bưng nước nóng vào pḥng, tự tay ḿnh rửa sạch vết thương cho Khổng Tào, rồi nhả từ miệng ra một hoàn thuốc màu đỏ mà lăn lên vết thương. Lăn hết một ṿng, Khổng Tào cảm thấy âm ấm. Lăn hết hai ṿng, Khổng Tào cảm thấy ngưa ngứa. Lăn hết ba ṿng, Khổng Tào cảm thấy đau nhức biến mất, trong người khoan khoái dễ chịu. Kiều Na bèn thu hoàn thuốc lại, nói:”Khỏi rồi!” Thấy Kiều Na dợm cất bước đi, Khổng Tào vội vùng dậy, chắp tay vái tạ, nói:”Bản nhân xin đa tạ tiểu thư!” Kiều Na cười, đáp:”Việc mọn này có chi đáng kể mà Khổng huynh phải nhọc ḷng cám ơn? Chỉ mong Khổng huynh tự bảo trọng!” rồi quay gót, bước đi.  

           Kiều Na vừa đi khỏi, Khổng Tào bỗng cảm thấy trống vắng, biết ḿnh đă tương tư. Từ đó, Khổng Tào bỏ hẳn đọc sách, suốt ngày chỉ ngồi thẫn thờ trong pḥng mà tưởng nhớ tới Kiều Na.

           Năm hôm sau, khi gặp Khổng Tào ở sảnh đường, thấy Khổng Tào chẳng vui vẻ như trước, Tử Nghi hiểu ư, nói:”Biết huynh buồn v́ thiếu giai nhân, đệ đă kiếm được một đám để làm mối cho huynh rồi!” Khổng Tào vội hỏi:“Ai thế?” Tử Nghi đáp:”Biểu tỉ của đệ!” Khổng Tào thất vọng, nói:”Cám ơn công tử, nhưng xin công tử đừng làm mối nữa!”, rồi quay mặt vào tường mà ngâm hai câu:

 

Tằng kinh thương hải, nan vi thủy;

Trừ khước Vu Sơn, bất thị vân

 (Đă được qua biển khơi rồi th́ nước nào khác cũng chẳng phải là nước;

Đă được tới Vu Sơn rồi th́ mây nào khác cũng chẳng phải là mây)

 

           ư nói:”Đă được gặp Kiều Na rồi th́ người đẹp nào khác cũng chẳng phải là người đẹp!” Hiểu ư, Tử Nghi nói:”Thực ra, v́ ngưỡng mộ văn tài của huynh, gia nghiêm đă có ư đem gia muội Kiều Na gả cho huynh song v́ thấy gia muội c̣n nhỏ quá  nên người lại bảo đệ kiếm cho huynh một giai nhân khác! V́ thế, đệ mới kiếm  được Tùng tỉ để thay thế cho gia muội!” Khổng Tào hỏi:”Tùng tiểu thư là thế nào với công tử?” Đáp:”Thân mẫu Tùng tỉ là chị ruột gia mẫu! Năm nay, Tùng tỉ 17, cũng xinh đẹp lắm! Nếu huynh chẳng tin, xin cứ coi nhan sắc trước!” Hỏi:”Làm thế nào mà bản nhân có thể coi được nhan sắc của Tùng tiểu thư?” Đáp:”Tùng tỉ hiện đang ở chơi với gia muội trong phủ đệ này. Lát nữa đây, Tùng tỉ sẽ cùng gia muội ra viên đ́nh thưởng hoa. Huynh cứ về pḥng, nh́n ra viên đ́nh th́ rơ!”

           Khổng Tào bèn xin cáo biệt. Về pḥng, Khổng Tào bắc ghế ngồi ở cửa sổ, nh́n ra viên đ́nh. Lát sau, quả nhiên thấy Kiều Na cùng một nữ lang sánh vai bước ra viên đ́nh. Chú mục nh́n, Khổng Tào thấy nữ lang quả là một giai nhân tuyệt sắc, so với Kiều Na, quả là ngang ngửa.

           Hôm sau, Khổng Tào t́m gặp Tử Nghi, nói:”Bản nhân đă được nh́n thấy nhan sắc của Tùng tiểu thư rồi! Xin công tử đứng ra làm mối cho!” Tử Nghi mỉm cười, đáp:”Xin vâng!”

           Hôm sau, Tử Nghi tới pḥng Khổng Tào, nói:”Đệ tới đây để thưa chuyện với huynh là việc mối lái đă thành!” Khổng Tào mừng quá, nói:”Xin cám ơn công tử! Bao giờ bản nhân mới được cử hành hôn lễ?” Tử Nghi đáp:“Năm hôm nữa! Đệ đă sai gia nhân dọn dẹp một biệt viện trong phủ đệ này để huynh ra đó cư ngụ và rước dâu! Đệ sẽ sai chúng dọn hết đồ c ủa huynh ở đây ra biệt viện”

           Năm hôm sau. Tử Nghi tổ chức đám cưới cho Khổng Tào rất mực linh đ́nh.

           Tối ấy, khi rước dâu, đèn đuốc sáng chưng, trống nhạc vang lừng, bụi tro bay khắp, trông tựa cảnh rước dâu trên thượng giới, trong tranh vẽ của thế nhân. Khuya ấy, sau lễ hợp cẩn, hốt nhiên được chung chăn gối với giai nhân, thỏa niềm mong ước, cứ có cảm tưởng như ḿnh đang ở chốn thiên thai. Từ đó, Khổng Tào chung sống rất tương đắc với Tùng nương trong biệt viện của phủ đệ.  

          Nửa năm sau.

           Một hôm, Tử Nghi tới biệt viện, nói với Khổng Tào:”Như huynh đă biết, phủ đệ này là của Đan công tử. Cách đây mấy hôm, Đan công tử đă ḥa giải xong vụ kiện, sắp đưa gia quyến trở về đây cư ngụ. Hôm qua, Đan công tử đă cho người tới đây đ̣i lại phủ đệ này! V́ thế, ngày mai đệ phải dọn nhà đi. Nghĩ tới công ơn huynh đă chỉ dạy cho đệ bấy lâu, nay phải xa cách, đệ buồn rầu lắm! Chắc chúng ta sẽ chẳng c̣n bao giờ được gặp lại nhau nữa!” Khổng Tào hỏi:”Thế công tử định dọn nhà đi đâu?” Tử Nghi đáp:”Đệ dọn về quê ở Thiểm Tây” Khổng Tào nói:“Nếu thế, ngu huynh cũng xin đưa tiện nội theo công tử tới Thiểm Tây cư ngụ!” Tử Nghi nói:”Chẳng nên! Huynh c̣n lăo mẫu ở quê, phải về phụng dưỡng!” Khổng Tào đáp:”Tuy công tử nói đúng song tệ quán th́ quá xa mà ngu huynh lại chẳng đủ lộ phí để đưa tiện nội về quê!” Tử Nghi nói:”Xin huynh chớ lo! Đệ sẽ đưa huynh và Tùng tỉ về quê, khỏi cần lộ phí!”

           Đang thắc mắc chẳng biết Tử Nghi sẽ đưa vợ chồng ḿnh về quê bằng cách nào, chợt Khổng Tào thấy ông lăo chống gậy tới biệt viện, có tiểu đồng cầm túi gấm theo sau. Khổng Tào vội chạy ra sân, chắp tay vái chào. Ông lăo cúi đầu đáp lễ. Vào nhà, ông lăo bảo tiểu đồng trao túi gấm cho Khổng Tào, rồi nói:”Nghe nói tiên sinh sắp về quê, lăo phu có chút quà mọn xin đem tới biếu, gọi là để đền đáp phần nào công ơn tiên sinh đă dạy dỗ gia nhi!” Khổng Tào chắp tay vái tạ. Ông lăo bèn cáo biệt.

           Ông lăo về rồi, Tử Nghi nói:”Bây giờ xin huynh và Tùng tỉ hăy sửa soạn hành lư ngay cho!” Hai người bèn đi thay y phục, sửa soạn hành lư, gồm cả túi gấm mà ông lăo vừa cho. Khổng Tào đeo bọc hành lư lên vai rồi dắt vợ ra pḥng khách.

           Tử Nghi chạy tới, nắm tay Khổng Tào và Tùng nương mà nói:”Bây giờ xin huynh và Tùng tỉ hăy nhắm mắt lại. Khi nào nghe tiếng đệ nói tới rồi th́ hăy mở mắt ra!” Hai người cùng gật đầu rồi nhắm mắt lại. Chợt Khổng Tào cảm thấy thân ḿnh nhẹ bỗng, bay bổng lên cao như chiếc lá, bên tai có tiếng gió thổi vù vù.

           Lát sau, khi nghe tiếng tới rồi, Khổng Tào mở mắt ra coi th́ thấy ḿnh đang đứng trước cổng nhà ḿnh ở Sơn Đông. Mừng quá, Khổng Tào giơ tay gơ cổng.

           Khổng bà đang ở trong nhà, nghe tiếng gơ cổng, vội chạy ra mở. Thấy con trai đă về, dắt theo một nữ lang kiều diễm, Khổng bà ngạc nhiên hỏi:”Nương tử đây là ai?” Khổng Tào đáp:”Vợ con đó!” Khổng bà mừng quá, vội chạy tới nắm chặt lấy tay nữ lang mà dắt vào nhà. Chợt nhớ tới Tử Nghi, Khổng Tào vội quay đầu t́m để cám ơn th́ thấy Tử Nghi đă biến mất. 

Tùng nương thờ mẹ chồng rất có hiếu. Thấy con dâu nhan sắc mặn mà, tính nết ôn nhu, Khổng bà mừng lắm, khoe với mọi người, khiến tiếng đồn về nhan sắc và đức hạnh của Tùng nương lan toả khắp vùng.

           Vợ chồng Khổng Tào chung sống rất tương đắc, hiếu thuận với Khổng bà.

           Năm sau. Khổng Tào đi thi hương, đậu cử nhân.

           Năm sau nữa. Khổng Tào đi thi hội, đậu tiến sĩ.

           Ba tháng sau, Khổng Tào được triều đ́nh bổ nhậm vào chức tư lư huyện Diên An, tỉnh Thiểm Tây. Khổng Tào bèn mời thân mẫu cùng đi, song Khổng bà từ chối, viện cớ tuổi già, rất ngại đường xa. Khổng Tào bèn thuê một bà vú tới ở trong nhà để chăm sóc mẹ ḿnh, rồi dẫn vợ đi Diên An.

Năm sau, Tùng nương sanh một trai, đặt tên là Tiểu Hoạn.

          Năm sau nữa, v́ có chuyện xích mích với quan trên, Khổng Tào bị sàm tấu, rồi bị băi chức. Bàn giao chức vụ xong, Khổng Tào sửa soạn về quê th́ lại bị quan trên làm khó dễ, không cho về, khiến Khổng Tào phải dẫn vợ con ra khu chợ Diên An, thuê nhà cư ngụ. Hàng ngày, Khổng Tào theo thợ săn ra ngoài thành săn muông thú.

           Một hôm, trên đường đi săn, Khổng Tào gặp một thiếu niên trắng trẻo đẹp trai, phong tư thanh lịch, cưỡi ngựa thanh câu, thỉnh thoảng lại liếc mắt nh́n ḿnh mà mỉm cười. Thấy ngờ ngợ, Khổng Tào dừng chân ngắm kỹ th́ nhận ra là Tử Nghi, kẻ đă đưa vợ chồng ḿnh từ Triết Giang về Sơn Đông bốn năm về trước!

           Tử Nghi liền xuống ngựa, chạy tới hỏi chuyện. Hai người tay bắt mặt mừng, hàn huyên mọi nỗi. Tử Nghi nói:”Tệ xá cũng ở gần đây, xin mời huynh quá bộ lại chơi!” Khổng Tào đáp:”Xin vâng!” Tử Nghi bèn mời Khổng Tào lên ngựa, ngồi sau lưng ḿnh.

           Tới một thôn có nhiều cổ thụ, cành lá xum xuê, che kín ánh nắng, Tử Nghi chỉ một ngôi nhà khang trang mà nói:”Đây là tệ xá!” rồi xuống ngựa mở cổng, mời Khổng Tào vào pḥng khách. Khổng Tào thấy các bảo vật trang trí trong pḥng cực kỳ xa xỉ, trông giống các bảo vật trong sảnh đường của một gia đ́nh vọng tộc.

           Sau khi hàn huyên, Khổng Tào hỏi:”Kiều muội đâu?” Tử Nghi đáp:”Tiện muội xuất giá rồi!” Hỏi:”Phu quân Kiều muội là ai?” Đáp:”Là một người họ Ngô, cũng là chỗ quen biết!” Hỏi:”Nhạc mẫu của ngu huynh đâu?” Đáp:”Bà mất rồi!” Khổng Tào cứ thở dài, thương sót măi.

           Tử Nghi mời Khổng Tào ở lại yến ẩm, ngủ qua đêm. Khổng Tào nhận lời. Tử Nghi nói:”Tệ xá cũng không đến nỗi chật hẹp, xin huynh về đưa Tùng tỉ và Tiểu Hoạn tới đây cư ngụ. Khi nào thuận tiện, sẽ trở về Sơn Đông!” Khổng Tào đáp: ”Xin vâng!”

           Sáng sau, Khổng Tào xin cáo biệt. Về nhà, Khổng Tào thuật chuyện cho vợ nghe. Nghe tin mẹ chết, Tùng nương lăn ra khóc. Khổng Tào phải vỗ về an ủi măi. Hai vợ chồng bèn trả lại nhà cho chủ nhân rồi bồng con tới nhà Tử Nghi cư ngụ.

           Tử Nghi sai gia nhân dọn cho gia đ́nh Khổng Tào một pḥng riêng, rồi sai người đưa thư báo tin và mời vợ chồng Kiều Na tới họp mặt.

           Nhận được thư, vợ chồng Kiều Na liền tới nhà Tử Nghi để thăm vợ chồng Khổng Tào. Tới nơi, Kiều Na chạy thẳng vào pḥng Tùng nương. Gặp nhau, hai chị em cứ ôm lấy nhau mà khóc, hàn huyên mọi nỗi. Lát sau, Kiều Na chạy tới bồng Tiểu Hoạn, nựng đùa mà nói:”Chị tôi làm loạn giống nhà tôi rồi!” Nghe Kiều Na nựng con ḿnh, Tùng nương cũng phải bật cười.

           Sau khi tṛ chuyện với Tử Nghi và Ngô lang, Khổng Tào vào pḥng. Gặp Kiều Na đang nói chuyện với vợ ḿnh. Khổng Tào nói:”Cám ơn Kiều muội đă chữa bệnh cho ngu huynh năm xưa!” Kiều Na cười, nói:”Tỉ phu dễ thương quá! Vết thương đă lành mà vẫn chưa quên ngày bị cục u hành hạ!”  

          Ba tháng sau.

           Một hôm, Khổng Tào đang ngồi đọc sách ở pḥng khách th́ chợt thấy Tử Nghi chạy vào, nét mặt khẩn trương, nói:”Toàn gia đệ sắp bị một tai ương, chẳng biết huynh có chịu cứu cho không?” Chẳng hiểu chuyện chi song Khổng Tào cũng nói:”Sao lại chẳng chịu? Dù có bị mất mạng ngu huynh cũng chẳng từ! Chỉ sợ sức ngu huynh chẳng cứu nổi mà thôi!” Tử Nghi bèn gọi hết gia nhân trong nhà lên pḥng khách, bắt quỳ la liệt xuống sàn mà lạy Khổng Tào. Kinh hăi quá, Khổng Tào vội né ḿnh tránh lạy, rồi hỏi:”Tại sao mọi người lại làm như thế?” Tử Nghi đáp:“Bây giờ đệ phải thú với huynh! Thực ra, toàn gia đệ đều là chồn. Nay toàn gia đệ sắp bị quỷ sứ theo sấm sét tới đây sát hại, nếu huynh chịu đem thân ra chống đỡ giùm cho th́ toàn gia đệ sẽ được thoát nạn, bằng không th́ sẽ bị sát hại hết! V́ việc này chẳng dính líu chi tới huynh, nên nếu huynh không muốn giúp th́ xin huynh hăy dẫn Tùng tỉ và Tiểu Hoạn chạy đi ngay, để mặc gia đ́nh đệ tự đối phó! Toàn gia đệ chẳng dám oán trách ǵ huynh đâu!” Khổng Tào nói:”Ngu huynh xin thề là sẽ cùng sống chết với gia đ́nh công tử!” Tử Nghi nói:”Nếu thế th́ xin huynh hăy nghe lời đệ dặn. Xin huynh lấy một thanh kiếm, chống mũi xuống đất mà đứng bất động ở giữa cửa pḥng khách này, dù nghe tiếng sấm sét cũng mặc, xin chớ nao núng!” Khổng Tào nói:”Xin vâng!” Rồi Khổng Tào bước tới giá vũ khí trưng bày ở trong pḥng, rút một thanh kiếm, ra đứng ở giữa cửa, làm đúng theo lời dặn của Tử Nghi. Lát sau, quả nhiên mây đen kéo tới, phủ kín nóc nhà, trời đang sáng bỗng tối sầm, chẳng c̣n ai nh́n thấy mặt ai nữa.  

           Đột nhiên, Khổng Tào thấy ngôi nhà của Tử Nghi biến mất, trước mặt ḿnh chỉ c̣n lại có một ngôi cổ mộ trên núi cao, nằm cạnh một thâm huyệt âm u. C̣n đang kinh ngạc, bỗng Khổng Tào nghe thấy một tiếng sét nổ đinh tai nhức óc, làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân ḿnh. Thế rồi, mưa tuôn như thác, gió rít điên cuồng, cổ thụ chung quanh chỗ Khổng Tào đứng đều bị quật đổ, gốc rễ bật tung. Khổng Tào bị hoa mắt ù tai, chỉ chực ngă, song nhớ tới lời dặn của Tử Nghi, Khổng Tào gắng chống kiếm, đứng bất động. Đột nhiên, trước mặt Khổng Tào có một đám khói dày đặc, đen kịt, hiện ra. Đám khói loăng dần, để lộ h́nh một con quỷ mơm nhọn, móng dài, đang nhảy xuống huyệt sâu.

           Trong khoảnh khắc, con quỷ lại ẩn trong một đám khói từ dưới huyệt bay thẳng lên cao, cắp theo một người ở nách bên trái. Nh́n thấy giày áo, Khổng Tào nhận ra là của Kiều Na, nên co chân nhảy vút lên cao theo đám khói, vung kiếm chém quỷ. Quỷ trúng kiếm, rớt xuống đất, buông Kiều Na văng ra xa. Quỷ nằm dăy dụa trên mặt đất hồi lâu, rồi tắt thở. Đột nhiên, sét nổ chát chúa, sấm động ầm ầm, gió rít điên cuồng, mưa tuôn như thác, núi lở lả tả, quật ngă Khổng Tào, chân tay dang ra mà tắt thở.

Lát sau, trời quang mây tạnh, cảnh vật tiêu điều. Tuy nhiên, v́ được nắng vàng chiếu sáng, các giọt nước mưa đọng trên hoa lá lấp la lấp lánh, trông tựa kim cương, cực kỳ ngoạn mục.

           Kiều Na tỉnh lại. Thấy mọi người đều c̣n sống, duy chỉ có Khổng Tào nằm chết trên mặt đất, Kiều Na khóc rống lên mà nói:”Khổng lang v́ ta mà vong thân rồi ! Ta c̣n ḷng nào mà sống nữa!” Nghe thấy thế, Tùng nương vội bế Tiểu Hoạn chạy tới, ngồi sụp xuống  ôm lấy xác chồng mà gào khóc thảm thiết. Kiều Na nói: ”Tỉ tỉ hăy cùng tiểu muội khiêng Khổng lang ra tảng đá kia, may ra tiểu muội có thể cứu Khổng lang sống lại được!” Tùng nương vội cùng Kiều Na khiêng Khổng Tào ra đặt nằm trên tảng đá. Đúng lúc ấy, Tử Nghi chạy tới. Kiều Na nói:”Tùng tỉ hăy nhấc đầu Khổng lang đặt lên đùi tỉ tỉ, c̣n đại ca hăy cậy miệng Khổng lang ra cho tiểu muội!” Hai người răm rắp theo lời.

           Kiều Na lấy tay bóp má Khổng Tào, cúi đầu mớm hoàn thuốc màu đỏ từ miệng ḿnh vào miệng Khổng Tào, lấy lưỡi đẩy hoàn thuốc trôi vào cổ họng, hít một hơi dài, phùng má trợn mắt, thổi mạnh vào miệng Khổng Tào. Hoàn thuốc trôi xuống cuống họng.

           Lát sau, ngực Khổng Tào phập phồng, mắt hé mở nh́n mọi người. Ai nấy đều vui mừng, vỗ tay vang dậy. Khổng Tào sống lại, nh́n thấy vợ con và thân nhân đang vây quanh ḿnh th́ mừng lắm. Mọi người cùng xúm lại chuyện tṛ.

           Lát sau, Khổng Tào nói:”Nơi đây thâm huyệt âm u, chẳng thể cư ngụ lâu dài! Vậy th́ xin mời tất cả mọi người hăy theo bản nhân về tệ xá ở Sơn Đông cư ngụ!” Mọi người đều mừng, rồi khen:”Khổng lang nói phải đó!” duy chỉ có Kiều Na là buồn rầu, chẳng nói năng chi.

           Tùng nương hỏi:”Sao trông Kiều muội buồn thế?” Kiều Na đáp:“Cả nhà ta đều tránh được tai ương song tiểu muội c̣n lo cho gia đ́nh nhà chồng, chẳng hiểu có được tai qua nạn khỏi như thế này không?” Mọi người đều im lặng. Ngô lang nói với vợ:”Th́ cứ để mọi người theo Khổng huynh về Sơn Đông, c̣n vợ chồng ḿnh hăy về nhà xem sao đă!” Mọi người đều đồng ư song ông bà lăo lại tỏ vẻ buồn. Bà lăo nói:”Lăo thân chẳng muốn xa con gái!” Thế là mọi người lại bàn ra tán vào, đề nghị đủ cách. Khi mặt trời đă ngả về tây mà mọi người vẫn chưa quyết định được là nên theo cách nào.  

C̣n đang dùng dằng, bỗng thấy tiểu đồng nhà Ngô lang hổn hển chạy tới, mọi người xúm lại hỏi dồn:”Ở nhà có ai làm sao không?” Tiểu đồng mếu máo, đáp:”Cả nhà đều bị sát hại rồi! Chỉ có một ḿnh tiểu nhân thoát nạn mà thôi!” Ngô lang ứa nước mắt, thở dài, c̣n Kiều Na th́ nằm lăn xuống đất mà gào khóc thảm thiết. Mọi người bèn xúm lại an ủi Ngô lang và Kiều Na.

           Lát sau, khi Ngô lang và Kiều Na đă bớt cơn thương cảm, Khổng Tào nói: ”Bây giờ chuyện đă xảy ra như thế này th́ xin mời tất cả mọi người, kể cả Ngô lang, Kiều muội và tiểu đồng hăy theo bản nhân về tệ xá ở Sơn Đông cư ngụ!” Lúc đó mọi người mới đồng thanh tán thành ư kiến của Khổng Tào.

           Khổng Tào bèn đưa tất cả mọi người trở lại chợ Diên An, thuê một ngôi nhà lớn ở gần chợ để tạm trú.

           Tuần sau, vào lúc nửa đêm, Khổng Tào đánh thức cả nhà dậy, gói ghém hành trang, lẻn ra cổng sau, lên đường về Sơn Đông.

           Ở Sơn Đông, Khổng bà đang buồn v́ trong dinh cơ rộng lớn vắng vẻ, chỉ có một ḿnh ḿnh với bà vú. Một hôm, đột nhiên thấy con trai đưa vợ con về, dẫn theo cả một đám đông về dinh cơ cư ngụ, Khổng bà mừng lắm.

           Khổng Tào bèn thu xếp nơi ăn chốn ở cho mọi ngựi:

Khổng Tào mời ông bà lăo, Tử Nghi và gia nhân, cư ngụ ở dăy nhà phía tây, mời Ngô lang, Kiều Na và tiểu đồng, cư ngụ ở dăy nhà phía đông, c̣n thân mẫu và gia đ́nh ḿnh th́ cư ngụ ở dăy nhà phía bắc.

           Suốt ngày, Tử Nghi chỉ nằm nhà đọc sách, chẳng giao thiệp với ai. Chỉ khi nào vợ chồng Khổng Tào hay vợ chồng Kiều Na tới thăm th́ Tử Nghi mới ra đón tiếp mà thôi.

           Hàng ngày, vợ chồng Khổng Tào cùng Tử Nghi và vợ chồng Kiều Na họp mặt yến ẩm, đánh cờ, vui vẻ như anh em ruột thịt.

          Ít năm sau, Tiểu Hoạn lớn lên, được cha cho đi học. Tiểu Hoạn học rất giỏi. Tuy Tiểu Hoạn có dung mạo tuấn tú nhưng vẫn có nét khác loài người. Khi Tiểu Hoạn đi chơi ở nơi đô thị, ai trông thấy cũng nói Tiểu Hoạn là con của người với chồn.

 

 

 

 

GS Đàm Quang Hưng
Giáo Sư Toán
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com