www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Liu Trai Ch D 

Gio Sư
Đ
m Quang Hưng

 

Lời Giới Thiệu  

Vương Quế Am

Ct Cn

Sương Quần

Thanh Nga  

Thần Nữ  

Ngửi Văn  

Lấy Chồn Lm Vợ  

Lưu Phu Nhn

Du Tố Thu 

Hai Vợ Đều L Đạo C

Đường Ln Tin Giới

Ng Nha Đầu

Chọn Trả Ơn Người

M Giới Phủ-Sợ Vợ

Chẳng Qun n Đức

Xch Thủy V Phượng Tin  

Nhạc Trọng    

Yn Chi  

Tin Nhn Đảo

Xảo Nương

A T      

Tục Hong Lương

Cầm Sắt

Thường Nga  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Main Menu

 
 

 


Tuyển Tập:


 
LIU TRAI CH D

GS Đm Quang Hưng

Gio Sư Ton
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas

 

 

 

 

 

057. CT CN

 

Lan hương dĩ thị ging vn xa     H tất tin nguyn cnh phiếm tra

Tỉnh đắc thu phong đon phiến lnh        Bất ưng lưu tử chỉ lưu hoa

 

  

 

057. CT CN V NGỌC BẢN

 

          Huyện Lạc Dương, tỉnh H Nam, c hai anh em họ Thường, cng l nho sinh, chung sống trong ngi nh của cha mẹ để lại. Người anh tn Đại Dụng, 21 tuổi, cn độc thn, người em tn Đại Kh, 19 tuổi, đ đnh hn song sắp tới ngy cưới th vị hn th bị bạo bệnh m mất.

Đại Dụng rất m hoa mẫu đơn. Nghe đồn huyện To Chu tỉnh Sơn Đng gip vng Tề, Lỗ, c nhiều giống mẫu đơn đẹp nổi tiếng, Đại Dụng vẫn ước ao được tới thăm To Chu một chuyến.

          Năm ấy, vo khoảng đầu thng hai, một hm c việc phải đi To Chu, Đại Dụng mừng lắm, vội sắm sửa hnh trang, dặn d em mọi gia vụ, rồi ln đường.

Tới To Chu, dạo quanh huyện thnh, chợt thấy một vườn mẫu đơn đang trổ nụ, trong c một căn nh bỏ trống với một hn ni giả, Đại Dụng bn vo hỏi thu. Được chủ nh thuận cho thu, Đại Dụng liền đem hnh trang vo cư ngụ.

Khi thu xếp xong cng việc, Đại Dụng vẫn chưa chịu về, nn ở lại To Chu để xem hoa nở. Ngy no Đại Dụng cũng quanh quẩn ở trong vườn, mong hoa sớm nở cho mnh thưởng ngoạn. Chẳng bao lu, khi thấy hoa nở rộ đầy vườn, Đại Dụng thch qu, lấy giấy bt ra vườn lm thơ, đến cả trăm bi, để ca tụng vẻ đẹp của mẫu đơn.

Thng sau, khi tiền lưng đ cạn, Đại Dụng đem chiếc o lạnh ra chợ cầm cố, lấy tiền ở lại To Chu thm t bữa để thưởng ngoạn mẫu đơn.

          Một sng, khi ra vườn ngắm hoa, Đại Dụng thấy ở cuối vườn c một nữ lang, phục sức cung trang mu tm, cng đứng ngắm hoa với một b lo. Thầm nghĩ nữ lang l tiểu thư con nh thế gia, e gip mặt sẽ gặp chuyện rắc rối, Đại Dụng vội np vo bụi cy cạnh hn ni giả.

Lt sau, khi thấy nữ lang leo ln hn ni giả ngồi nghỉ, c b lo đứng cạnh canh chừng, Đại Dụng mới ch mục dm ln nữ lang. Thấy nữ lang c một vẻ đẹp phi phm, khc hẳn vẻ đẹp của cc giai nhn trần thế, Đại Dụng cứ thắc mắc về lai lịch của nữ lang. Thầm nghĩ nữ lang l tin nữ thượng giới chứ chẳng phải tiểu thư phm trần, Đại Dụng bn quyết chui ra khỏi bụi cy, rảo bước tới hn ni giả để hỏi cho ra lẽ. Thấy một nho sinh bước tới chỗ nương tử ngồi, b lo vội nhảy ra cản đường m qut: "Cuồng sinh ny lm chi thế?" Kinh hi qu, Đại Dụng vội quỳ xuống đất, chắp tay đp:"Tiểu sinh chỉ muốn tới hỏi thăm xem nương tử đy c phải l tin nữ thượng giới hay khng m thi, chứ tiểu sinh c dm lm chi đu!" B lo qut: "Đừng c ni xm! Hy ct đi ngay, kẻo ta bắt giải ln huyện đường, xin quan tể trị tội by giờ!" Chẳng dm ni chi thm m cũng chẳng dm đứng dậy, Đại Dụng cứ quỳ yn ở dưới đất. Thấy thế, nữ lang mỉm cười, ni với b lo:"Mụ mụ ơi! Mặc người ta! Mnh về thi!" B lo vội tới đỡ nữ lang xuống rồi dắt đi. Chờ cho hai người đi khuất vo lm cy ở cuối vườn, Đại Dụng mới dm đứng dậy, thất thểu về phng.

          Vo phng, cứ thấp thỏm lo sợ rằng b lo sẽ mch với thế gia về chuyện mnh d hỏi lai lịch của nữ lang, rồi thế gia sẽ sai người tới đy hỏi tội mnh, Đại Dụng đm ra hối hận, nằm vật xuống giường. Suốt đm, cứ tự trch mnh t m lm chi cho sinh chuyện, Đại Dụng chẳng sao ngủ được.

Sng sau, hồi hộp chờ người nh thế gia tới hỏi tội mnh, song từ sng đến chiều, chẳng thấy chi lạ, Đại Dụng lại nghĩ nữ lang l tin nữ thượng giới. Thế rồi Đại Dụng cứ tưởng nhớ nhan sắc v m thanh của nữ lang, tương tư đến mất ăn mất ngủ. Ba ngy sau, Đại Dụng hốc hc hẳn đi.

Tối ấy, ngồi tựa lưng vo thnh ghế, trước ngọn đn mờ m tương tư, đột nhin Đại Dụng thấy ngực mnh kh thở, đầu c tr độn, rồi thấy b lo sng qua, tay cầm bnh rượu, đẩy cửa bước vo phng m ni:"Nương tử nh lo thn tự tay pha chế bnh rượu độc ny, sai lo thn đem tới đy, bảo cuồng sinh phải uống ngay đi!" Ngạc nhin, Đại Dụng ni:"Nương tử với tiểu sinh l hai người xa lạ, đu c th on chi nhau m nương tử lại bắt tiểu sinh phải uống rượu độc? Tuy chẳng dm tin lời lo b, song nếu rượu ny quả l rượu độc do chnh tay nương tử pha chế th tiểu sinh xin uống hết ngay! Chết đi cho rồi, chứ sống m tương tư trong tuyệt vọng như thế ny th cũng khổ lắm!" Ni xong, Đại Dụng đứng dậy đỡ lấy bnh rượu m uống một hơi cạn sạch, rồi trả lại b lo chiếc bnh khng. B lo mỉm cười, đỡ lấy chiếc bnh m ra về.

Đại Dụng lại ngồi xuống ghế. Thấy rượu thơm mt Đại Dụng thầm nghĩ chắc chẳng phải l rượu độc. Lt sau, Đại Dụng ng ng say rồi ngủ thiếp đi.

Sng sau, khi thức giấc, thấy ngực dễ thở, đầu c minh mẫn, căn bệnh hm qua biến mất, Đại Dụng cng tin nữ lang l tin nữ, cho mnh uống rượu tin để chữa bệnh. Tuy thầm nghĩ mnh chẳng c hy vọng g được kết duyn cng tin nữ, song v đang tương tư nn lc no Đại Dụng cũng mơ tưởng thấy hnh bng của nữ lang. Đại Dụng bn quỳ xuống đất, lầm rầm khấn khứa, cầu xin nữ lang cho mnh được gặp mặt.

Mấy hm sau, thấy mẫu đơn bắt đầu tn, Đại Dụng bn tản bộ vo khu rừng gần kế cận để ngắm hoa rừng. Khi tới gần một tảng đ, chợt thấy nữ lang cũng đang đứng ngắm hoa, Đại Dụng mừng qu, vội quỳ xuống đất m lạy nữ lang. Nữ lang liền bước tới, cầm tay Đại Dụng m nng dậy. Thấy hơi ấm từ da thịt nn n của nữ lang truyền sang tay mnh, Đại Dụng bỗng cảm thấy sung sướng đ m, nu chặt lấy cnh tay nữ lang m đứng dậy. Nhn Đại Dụng, nữ lang mỉm cười. Toan ln tiếng hỏi chuyện nữ lang, bỗng thấy b lo từ đằng xa bước tới, Đại Dụng kinh hi, chẳng biết lm thế no. Chợt nghe thấy tiếng nữ lang thầm th:"Vng ra pha sau tảng đ ny m np! Tối nay, cố tm một chiếc thang, vc về pha nam khu rừng ny! Khi thấy ta nh c tường vy quanh, dựa thang vo tường m leo vo, tm phng c cửa sổ mu hồng!" Ni xong, nữ lang vội chạy a tới chỗ b lo, nắm tay b m ko đi.

Mừng qu, Đại Dụng vội chạy về tm chủ nh, hỏi mượn chiếc thang, đem vo phng mnh. Khi trời vừa tối, Đại Dụng đ vội vc chiếc thang trở lại khu rừng, theo hướng nam m đi. Lt sau, quả nhin thấy một ta nh c tường vy quanh, Đại Dụng dựa thang vo tường m leo ln. Thấy ở bn trong, c một thang khc, dựa sẵn vo tường, Đại Dụng mừng qu, vội vng leo xuống. Đảo mắt nhn quanh, thấy một căn phng c cửa sổ mu hồng, Đại Dụng chạy tới, p tai vo tường m nghe. Thấy c tiếng qun cờ lch cch, Đại Dụng chẳng dm vo, chỉ đứng ở ngoi, mong cuộc cờ chng dứt. Chờ mi m thấy tiếng qun cờ vẫn cn, Đại Dụng chn nản, bn leo ra ngoi.

Suy nghĩ hồi lu, Đại Dụng lại leo vo. Tới căn phng, gh mắt dm qua lỗ hổng trn tường, Đại Dụng thấy nữ lang đang ngồi đấu cờ với một nữ khch o trắng, bn phải c b lo ngồi coi, bn tri c t nữ chắp tay đứng hầu. Chn nản, Đại Dụng lại leo ra. Ra ngoi, tiếc rẻ, Đại Dụng lại leo vo. Thấy tiếng qun cờ vẫn cn, Đại Dụng lại leo ra. Ra ngoi, tiếc rẻ, Đại Dụng toan leo vo th chợt nghe thấy tiếng b lo hỏi t nữ:"Ai đem thang ra dựa vo tường thế kia? Hy ra lấy cất vo nh!" Kinh hi qu, Đại Dụng vội lăn mnh xuống st chn tường, nằm im, nn thở. Khi thấy lặng tiếng người, Đại Dụng mới dm leo ln. Thấy chiếc thang bn trong đ biến mất, Đại Dụng đnh leo xuống, vc thang về.

Tối sau, khi vc thang tới ta nh rồi leo ln, thấy bn trong lại c chiếc thang bắc sẵn, Đại Dụng vội leo xuống, chạy tới phng nữ lang, p tai vo tường m nghe. Thấy im lặng, Đại Dụng mừng qu, mở cửa lẻn vo.

Thấy nữ lang ngồi chống tay nng cằm, nhắm mắt tựa như đang suy nghĩ, Đại Dụng bn đằng hắng. Nghe tiếng động, nữ lang mở mắt nhn. Nhận ra Đại Dụng, nữ lang chợt đỏ mặt thẹn thng. Đại Dụng ln tiếng:"Tiểu sinh vẫn nghĩ mnh bạc phước, chẳng c hy vọng chi gặp được nương tử, thế m tối nay lại được gặp!" Chưa kịp đp, bỗng nghe c tiếng động ở ngoi phng, nữ lang vội lấy tay chỉ gầm giường m ni:"Chui vo đy m trốn!" rồi lại ngồi xuống ghế. Kinh hi qu, Đại Dụng vội chui vo. Chợt c tiếng cửa phng kẹt mở, rồi c tiếng nữ khch hỏi:"Thế no? Tối nay bại tướng đ chuẩn bị chiến thuật cầm qun để phục th lại mấy trận thua tối qua chưa? Tiểu muội vừa pha xong một bnh tr ngon nn sang rước đại tỉ qua bn tiểu muội dng tr, đấu cờ!" Nữ lang từ chối, ni:"Tối nay, ngu tỉ thấy trong người mệt mỏi, chỉ muốn ở nh thi!" Nữ khch nằn n mời mọc, song nữ lang vẫn một mực chối từ. Thấy thế, nữ khch cười, ni:"Tự nhin tối nay đại tỉ lại dở chứng, chẳng muốn sang bn tiểu muội chơi. Hay l đang giấu nam nhn ở trong phng?" Nằm trong gầm giường, nghe thấy nữ khch ni thế m nữ lang cứ lặng im, Đại Dụng chột dạ, lo sợ qu. Bỗng nữ khch cười, ni:"D đại tỉ chẳng muốn đi, tiểu muội cũng cứ li đi!" rồi tới ko nữ lang đứng dậy, li ra khỏi phng. Thấy mnh bị mất một dịp may tm sự với nữ lang, Đại Dụng on hận nữ khch lắm.

Lt sau, thấy lặng tiếng người, Đại Dụng mới dm b ra khỏi gầm giường. Thấy ở chiếc đn đầu giường c một tri cầu thủy tinh, trn phủ một chiếc khăn mu tm, Đại Dụng chợt nảy đem về nh mnh để nữ lang thấy mất, sẽ phải tới đi! Đại Dụng bn gấp chiếc khăn đt ti, m tri cầu ra khỏi phng, leo qua tường, rồi vc thang về.

Tới nh, Đại Dụng cất kỹ tri cầu rồi ln giường nằm, lấy chiếc khăn trong ti ra phủ ln mặt. Thấy một hương thơm lạ từ chiếc khăn tỏa ra, Đại Dụng cứ tưởng như hương thơm từ thn thể nữ lang cn vương lại. Thế rồi Đại Dụng đ m, ngủ thiếp đi. Khi thức giấc, Đại Dụng thấy trời đ qu trưa.

Tối ấy, đang ngồi trong phng, chợt nghe c tiếng g cửa, Đại Dụng vội chạy ra mở. Thấy khch chnh l nữ lang, Đại Dụng mừng qu, xoắn xut mời vo, ko ghế mời ngồi. Nữ lang cười, ni:"Trước kia cứ tưởng chng l người qun tử, nay mới biết chỉ l kẻ đạo tặc!" Đại Dụng ni:"Nương tử nghĩ thế thực sao? Sở dĩ tiểu sinh c hnh động phi qun tử ấy cũng chỉ v muốn được gặp nương tử m thi! Bấy lu, tiểu sinh vẫn nửa tin nửa ngờ rằng nương tử l tin, nay mới r nương tử quả l tin! Tuy hn hạnh được nương tử để mắt tới, song tiểu sinh vẫn tự biết mnh chẳng thể kết duyn cng nương tử!" Nữ lang hỏi:"Tại sao?" Đại Dụng đp:"V tin nữ m xuống hạ giới th trước sau g cũng sẽ bỏ hạ giới m bay ln trời!" Nữ lang cười, ni:"Sao m tưởng tượng viển vng qu thế? Thiếp cũng chỉ l nữ tử phm trần thi, chứ đu phải l tin nữ thượng giới? Tnh cờ gặp chng, tnh cảm dấy ln m sinh luyến i! Tối nay tm tới, cốt để i n!" Nghe thấy thế, Đại Dụng mừng qu, vội chạy a tới, toan bồng nữ lang ln giường. Chợt thấy nữ lang đưa tay ra cản, Đại Dụng khựng người, chẳng hiểu tại sao. Nữ lang cười, ni:"Khoan đ! Nếu chng nghĩ mnh chẳng thể giữ kn được chuyện ny th chng ta nn chia tay nhau ngay từ by giờ cn hơn l để sau ny miệng tiếng thin hạ buộc phải la tan!" Mừng qu, Đại Dụng vội đp:"Tưởng l chuyện chi kh, chứ chỉ c thế th dễ qu m!" Ni xong, lại chạy tới m chầm lấy nữ lang. Nữ lang lại đưa tay ra cản, ni:"Nếu chuyện ny tới tai thin hạ th chng ta chẳng thể mọc cnh m bay được đu! Chng phải thề trước đi đ!" Đại Dụng bn nhắm mắt lại m thề, rồi bồng nữ lang ln giường m n i.

n i xong, hai người nằm thủ thỉ chuyện tr. Đại Dụng hỏi:"Nng tn chi?" Nữ lang cười, đp:"Chng vẫn nghĩ thiếp l tin th tin đu cần phải c tn? Thế nhưng, v thiếp chỉ l nữ tử phm trần nn cũng c tn như mọi người. Tn thiếp l Ct Cn!" Đại Dụng hỏi:"Nng họ chi?" Ct Cn đp:"Thiếp khng c họ!" Hỏi:"Sao lại khng c họ?" Ct Cn mỉm cười, chẳng đp. Hỏi:"Thế b lo thường đi theo nng l ai?" Đp:"L mụ mụ! V mụ mụ nui thiếp từ nhỏ nn thiếp coi mụ mụ l nhũ mẫu chứ chẳng coi l lo t!" Hỏi:"Mụ mụ c họ chăng?" Đp:"C!" Hỏi:"Họ chi?" Đp:"Họ Tang!" Hỏi:"Mụ mụ tn chi?" Đp:"Khng c tn!" Hỏi:"Sao lại khng c tn?" Ct Cn lại mỉm cười, chẳng đp, chỉ hỏi lại:"Qu chng ở đu?" Đại Dụng đp:" huyện Lạc Dương, tỉnh H Nam!" Hỏi:"Ở với ai?" Đp:"Với ch em ruột!" Hỏi:"Tiểu thc tn chi?" Đp:"Tn Đại Kh!" Hỏi:"C vợ chưa?" Đp:"Mới đnh hn, song gần đến ngy cưới th vị hn th qua đời!" Đột nhin, Ct Cn ngồi nhỏm dậy, ni:"Thiếp phải về thi!" Đại Dụng hỏi:"Sao lại vội thế?" Đp:"V ở nh c nhiều tai mắt lắm!" Hỏi:"Thế bao giờ trở lại?" Đp:"Chừng no c dịp! qun! Trả lại tri cầu cho Ngọc Bản đi!" Hỏi:"Ngọc Bản l ai?" Đp:"L nữ khch tối qua tới li thiếp đi đấu cờ!" Hỏi:"Quen biết với nng ra sao?" Đp:"L i nữ của gia thc!" Hỏi:"Sao lại để tri cầu ở trong phng nng?" Đp:"V mấy hm trước, Ngọc Bản tới chơi với thiếp rồi bỏ qun, thiếp lấy khăn phủ ln cho khỏi bụi. Nay chng c thể giữ lại chiếc khăn của thiếp, song phải trả lại tri cầu cho Ngọc Bản!" Đại Dụng bn đi lấy tri cầu đem ra trả. Ct Cn đỡ lấy m co biệt.

Ct Cn về rồi m Đại Dụng thấy chăn gối vẫn thơm như chiếc khăn mu tm. Từ đ, cứ cch một tối Ct Cn lại tới phng trọ, n i với Đại Dụng một lần. M mẩn tm thần, Đại Dụng qun cả chuyện về qu.

Một tối, n i xong, Ct Cn hỏi:"Ở trọ lu ngy m chẳng lm ăn chi th lấy tiền ở đu ra m sinh sống?" Đại Dụng đp:"Th thực với nng, v hết tiền nn ta đ phải đem cầm chiếc o lạnh! Nay chắc lại sắp phải đem bn nốt con ngựa!" Ni:"Chỉ v gi m bị nhẵn ti! Đ phải đem cầm o, nay lại toan bn ngựa th lấy chi m về qu? Thi đừng c bn! Để thiếp tặng cho t vng m tiu pha!" Hỏi:"Nng lấy vng ở đu ra?" Đp:"Của thiếp để dnh!" Đại Dụng lắc đầu, ni:"n huệ nng ban, ta chưa bo đp! Nay nếu nhận vng của nng m sống, ta đu cn phải l kẻ trượng phu?" Ct Cn ni:"Nếu chẳng chịu nhận th vay vậy! Lc no c th trả cả vốn lẫn lời!" Ni xong, Ct Cn nắm lấy tay Đại Dụng m li ra vườn. Tới một gốc mẫu đơn, Ct Cn ni:"Vần gim tảng đ ny sang một bn!" Đại Dụng lm theo lời. Ct Cn rt trm ci đầu, thọc xuống đất thăm d rồi dừng lại, ni:"Bới gim chỗ đất ny ln!" Đại Dụng lại lm theo lời.

Bới su được chừng một thước, Đại Dụng thấy một nắp hũ lộ ra. Ct Cn bn th tay mở nắp hũ, li ln 50 đĩnh vng. Đại Dụng nắm tay Ct Cn cản lại song Ct Cn chẳng nghe, cứ li ln thm 10 đĩnh, đưa cả cho Đại Dụng. Đại Dụng lắc đầu, ni:"Nhiều qu! C cất trở lại một nửa th ta mới dm vay!" Ct Cn đnh phải lm theo lời. Đại Dụng bn đậy nắp hũ, lấp đất lại, rồi vần tảng đ đ ln như cũ.

Thng sau, một tối, n i xong, Ct Cn ni:"Mấy hm nay, nghe thin hạ x xầm bn tn, chng ta chẳng thể sống như thế ny được nữa!" Kinh hi qu, Đại Dụng hỏi:"Ta đ hết sức cẩn thận, sao thin hạ vẫn biết? Nay nếu quả l đ vỡ lở th ta cũng chẳng biết tnh sao! Nng c cch chi, xin cho ta biết! D c thế no, ta cũng xin gnh chịu một mnh!" Ct Cn ni:"Chỉ cn một cch l chng ln đường về qu trước! Thiếp ở lại đy thu xếp cng việc! Thu xếp xong, thiếp sẽ về Lạc Dương chung sống!" Ni xong, Ct Cn từ biệt m đi.

Đại Dụng bn tức tốc sửa soạn hnh trang, trả lại nh cho chủ rồi ln ngựa về qu. Dọc đường, Đại Dụng định bụng sẽ dng tiền bạc vay được của nữ lang để sửa sang lại nh cửa m đn rước giai nhn.

Vừa về tới nh, thấy một cỗ xe sang trọng đậu ngay trước cổng nh mnh, Đại Dụng lấy lm lạ, bn tới gần coi. Thấy Ct Cn với Tang mụ mụ mở cửa xe bước xuống, Đại Dụng kinh ngạc, hỏi:"Sao lại c thể về đy sớm thế?" Ct Cn mỉm cười, đp:"Đừng c hỏi! Hy khun hết 10 hũ vng trong xe vo nh m cất đi!" Đại Dụng liền lm theo lời. Dắt Tang mụ mụ v xa phu vo nh, Ct Cn ni với Đại Dụng: "Chng hy mời tiểu thc ra đy m giới thiệu thiếp l vợ chng, mới cưới ở To Chu!" Đại Dụng gật đầu rồi ln tiếng gọi Đại Kh.

Nghe tiếng anh gọi, Đại Kh chạy ra. Đại Dụng bn giới thiệu mọi người với nhau.

Ct Cn rất thn thiện với Đại Kh, hỏi thăm đủ chuyện ở Lạc Dương.

Sau đ, Ct Cn đi tắm gội, trang điểm, rồi ra bảo Đại Dụng dắt mnh sang hng xm cho b con.

Hm sau, b con hng xm đem qu sang mừng. Ai cũng cng nhận tn nương l một giai nhn tuyệt sắc, song ai cũng thắc mắc về lai lịch của tn nương.     

Cứ nơm nớp lo sợ về việc thin hạ sẽ biết được lai lịch của vợ mnh, Đại Dụng ni với vợ:"Ta chỉ sợ thin hạ biết được lai lịch của nng thi!" Rất thản nhin, Ct Cn đp:"Thiếp l con nh thế gia th d thin hạ c biết được lai lịch của thiếp cũng c sao đu? Thiếp chẳng phải l gi giang hồ th việc chi m lang qun phải lo sợ?"

Thng sau. Một hm Ct Cn ni với chồng:"Tướng tiểu thc kh hơn tướng lang qun nhiều. V vị hn th của tiểu thc đ qua đời, nn thiếp muốn lm mối Ngọc Bản cho tiểu thc! Nhan sắc Ngọc Bản cũng chẳng đến nỗi no!" Đại Dụng cười, ni:"Sao nng khim tốn thế? Nhan sắc Ngọc Bản cũng ngang ngửa với nhan sắc nng! Chỉ sợ Ngọc Bản chẳng ưng Đại Kh thi! Nếu nng nghĩ l Ngọc Bản c thể ưng Đại Kh th nng hy lm mối gim đi!" Ct Cn ni:"Lang qun hy thử ướm tiểu thc xem sao đ!" Đột nhin, Đại Dụng tỏ vẻ ngần ngại, ni:"Chỉ sợ hai anh em cng lấy hai chị em ở To Chu, thin hạ sẽ nghi ngờ, rồi d la được lai lịch của hai nng th phiền lắm!" Ct Cn ni:"Chị em thiếp cng l con nh thế gia th c điều chi m lang qun phải sợ? Chỉ cần lang qun ướm tiểu thc gim thi! Mọi việc khc, cứ để thiếp lo!" Đại Dụng bn đi tm em, hỏi . Thấy anh ni nhan sắc Ngọc Bản chẳng thua chi nhan sắc chị du, Đại Kh ưng ngay. Đại Dụng bn vo phng thuật lại cho vợ nghe, rồi hỏi:"By giờ phải lm thế no?" Ct Cn đp:"Dễ lắm! Chỉ cần sai Tang mụ mụ tới To Chu đn Ngọc Bản về đy l xong!" Hỏi:"Ngọc Bản đ biết diện mạo, tnh nết Đại Kh ra sao đu m quyết định?" Đp:"Ngọc Bản thn với thiếp v tin thiếp lắm! Thiếp sẽ dặn Tang mụ mụ thuật lại cho Ngọc Bản nghe tất cả mọi điều m thiếp nghĩ về tiểu thc!" Ni xong, Ct Cn gọi Tang mụ mụ ln dặn d mọi chuyện rồi sai xa phu rong xe chở mụ mụ đi To Chu ngay hm ấy.

Bốn hm sau. Vo buổi chiều, xe tới To Chu. Tang mụ mụ bảo xa phu dừng xe ở ngoi cổng huyện, rồi nằm nghỉ trong xe. Chờ đến tối, mụ mụ mới xuống xe, vo huyện một mnh. Lt sau, mụ mụ trở ra, dắt theo Ngọc Bản. Xe lăn bnh, ngy đi, đm nghỉ.

Ở nh, Ct Cn đ tnh sẵn ngy giờ. Đng ngy, Ct Cn bảo Đại Kh cưỡi ngựa ra ngoi 50 dặm m đn tn nương. Đại Kh vng lời, phục sức sang trọng, cưỡi ngựa đi đn. Đi được ngoi 50 dặm, Đại Kh bn ghm ngựa đứng ở bn đường m chờ. Lt sau, xe chở Ngọc Bản về tới. Tang mụ mụ bn bảo xa phu dừng xe để giới thiệu Ngọc Bản v Đại Kh với nhau. Sau đ, mụ mụ bảo Đại Kh ln xe ngồi chung với Ngọc Bản, bảo xa phu buộc chung hai ngựa m chạy cho nhanh.

Tới nh, Đại Kh thấy chị du đ sửa soạn đầy đủ hn lễ cho mnh, c cả m nhạc.

Gặp nhau, Ct Cn v Ngọc Bản v cng mừng rỡ, cứ m nhau m hn huyn Tới giờ, Ct Cn bảo Ngọc Bản cng Đại Kh lm lễ giao bi. Đến tối, hai người lm lễ hợp cẩn. Sau đ, Đại Kh v vợ ở chung với anh v chị du, rất mực thuận ha.

Ba năm sau.

Ct Cn v Ngọc Bản, mỗi người sanh được một b trai khu khỉnh. Nhờ 10 hũ vng v ti qun xuyến của Ct Cn, Đại Dụng trở thnh cự ph ở trong vng. Đại Dụng bn bỏ tiền ra xy cất một dinh cơ hai từng lầu, rất mực sang trọng.

Một hm, c một bọn cướp, chừng 60 tn, ko tới vy dinh cơ. Thấy biến, Đại Dụng vội sai gia nhn kha chặt mọi cửa, đưa cả nh ln lầu. Bọn cướp đột nhập dinh cơ, lấy củi chất quanh chn lầu, đi chủ nhn ra mặt cho chng ni chuyện. Đại Dụng bn ra đứng ở lan can, nhn xuống m hỏi:"Th on chi nhau m tới vy nh?" Tn đầu sỏ đp:"Cần chi phải th on mới tới vy nh? Tới vy nh v muốn hai điều. Thứ nhất l nghe đồn nhị vị phu nhn đẹp lắm, c một khng hai trn trần thế nn muốn được xem mặt! Thứ nh l nghe đồn gia đnh giu lắm nn muốn mỗi người trong bọn được tặng 500 đồng vng!" Ni xong, đe dọa đốt lầu.

Đại Dụng ni:"Ta thuận cho mỗi kẻ 500 đồng, song ta chẳng thuận cho thấy mặt hai phu nhn!" Bọn cướp chẳng nghe, cứ dọa đốt lầu. Gia nhn đều ti xanh my mặt. Ct Cn bn ni với chồng:"Xin lang qun cứ để thiếp với Ngọc Bản xuống lầu cho bọn chng thấy mặt!" Đại Dụng ni:"Khng được!" Ct Cn ni:"Xin lang qun để cho thiếp được ton quyền đối ph với bọn chng!" Đại Dụng đnh im lặng.

Ct Cn bn dẫn Ngọc Bản đi trang điểm rồi hai chị em thong thả bước xuống tầng dưới. Mở cửa chnh, Ct Cn dẫn Ngọc Bản ra hnh lang, nhn bọn cướp m ni: "Tỉ muội ta đều l tin nữ thượng giới, tạm thời phải xuống ci trần. Chủ nhn gia đnh ny đ thuận cho bọn bay 30,000 đồng vng m bọn bay cn đi được thấy mặt tỉ muội ta th quả thực l bọn bay chẳng biết điều cht no! Bọn bay chỉ c đủ phước để được hưởng một trong hai điều bọn bay yu sch m thi! By giờ bọn bay đ được thấy mặt tỉ muội ta rồi th đu cn phước để được hưởng tiền bạc nữa?" Nghe thấy thế, bọn cướp vội đồng loạt quỳ xuống đất, rập đầu lạy Ct Cn v Ngọc Bản, chỉ trừ tn đầu sỏ chẳng chịu quỳ, cứ đứng yn m nhn chng chọc vo hai người.

Ni xong, Ct Cn dẫn Ngọc Bản vo nh. Tn đầu sỏ bn ni:"N vọng ngn đ chứ tin với c g!" Nghe thấy thế, Ct Cn liền quay phắt người lại, nhn tn đầu sỏ m hỏi:"Vậy bọn bay muốn g? Nếu biết điều m rt lui ngay th cn kịp, chứ nếu ngoan cố m đứng lại yu sch th chớ trch ta tn nhẫn!" Đưa mắt nhn nhau, bọn cướp phn vn chẳng biết nn lm thế no cho phải.

Bỏ mặc bọn cướp quỳ ở dưới sn, Ct Cn dẫn Ngọc Bản vo nh, bước ln lầu. Bọn cướp cng đứng dậy, ngy người nhn theo. Thấy Ct Cn v Ngọc Bản bước tới lưng chừng cầu thang th đột nhin biến mất, bọn cướp kinh hi, h nhau bỏ chạy, chẳng dm quay đầu nhn lại.

Từ đ, hai anh em lại được sống yn vui với vợ đẹp trong cảnh giu sang.

Đại Kh chẳng thắc mắc chi về lai lịch của Ct Cn v Ngọc Bản, song Đại Dụng th cứ nghi rằng vợ mnh v em du chẳng phải l hai tiểu thư thế gia v chẳng thấy thế gia no tới Lạc Dương lng kiếm con gi trốn nh! Tuy chẳng dm ni cho vợ nghe, song Đại Dụng vẫn nui đi To Chu một chuyến để d hỏi cho ra lai lịch của vợ v em du.

Một hm, Ct Cn ni với chồng:"Trước kia, thiếp vẫn ni thiếp chẳng c họ! Nay chng ta đ c con với nhau nn thiếp muốn th thực với chng l thiếp họ Ngụy, con gi của To Quốc Phu Nhn ở To Chu!" Đại Dụng chẳng tin v nghĩ rằng trước kia, khi cn ở To Chu, mnh c nghe thấy ai ni g về một thế gia họ Ngụy no đu?

Một hm, Đại Dụng ni với vợ:"Ta c việc phải đi xa t bữa, nhờ nng qun xuyến mọi gia vụ gim ta!" Ct Cn ni:"Lang qun cứ an tm m đi! Mọi gia vụ xin để mặc thiếp lo!" Đại Dụng bn ln đường đi To Chu.

Tới nơi, d hỏi, được biết ở To Chu chẳng c thế gia no họ Ngụy cả, Đại Dụng cng tin l vợ mnh ni xm! Thế nhưng, khi tới thăm căn nh trọ năm xưa, thấy trn vch c bi thơ Tặng To Quốc Phu Nhn, Đại Dụng lại thắc mắc. Đại Dụng bn đi tm chủ nh m hỏi:"Trong căn nh tiểu sinh thu trọ năm xưa, trn vch c bi thơ Tặng To Quốc Phu Nhn. Tin sinh cư ngụ ở đy đ lu, hẳn biết To Quốc Phu Nhn l ai chứ?" Chủ nh gật đầu, mỉm cười m đp:"Biết chứ! Qu khch c muốn gặp To Quốc Phu Nhn khng?" Kinh ngạc, Đại Dụng hỏi:"C thể gặp được sao?" Chủ nh gật đầu, đp:"Sao lại chẳng gặp được?" rồi dẫn Đại Dụng ra vườn.

Tới một cy mẫu đơn cao, chủ nh chỉ cy m ni:"Đy l To Quốc Phu Nhn!" Kinh ngạc, Đại Dụng hỏi:"Sao một cy hoa m lại được gọi l To Quốc Phu Nhn?" Chủ nh cười, đp:"V n l cy hoa cao nhất v đẹp nhất ở To Chu nn thin hạ đa bỡn, phong cho n lộng danh l To Quốc Phu Nhn!" Đại Dụng hỏi: "Cy hoa ny thuộc giống no?" Chủ nh đp:"Thuộc giống Ct Cn, trổ hoa mu tm!" Nghe thấy thế, Đại Dụng cng kinh hi, thầm nghĩ chắc vợ mnh l thần của cy mẫu đơn ny. Đại Dụng bn cm ơn chủ nh rồi ln đường về qu.

Tới nh, Đại Dụng chẳng dm hỏi vợ về chuyện cy mẫu đơn. Sng sau, để d xt tnh vợ, Đại Dụng cất tiếng ngm bi thơ Tặng To Quốc Phu Nhn. Nghe thấy chồng ngm bi thơ ấy, đột nhin Ct Cn ti mặt, ni:"Ba năm trước đy, v cảm mối tnh tương tư của lang qun nn thiếp mới lấy thn m bo đp. Nay thấy lang qun đ nghi ngờ thiếp th chng ta chẳng thể sống chung với nhau được nữa!" Ni xong, lớn tiếng gọi:"Ngọc Bản!" Lập tức, Ngọc Bản ẵm hai đứa b tới. Đột nhin, hai chị em ẵm hai đứa b, quẳng ra sn. Kinh hi qu, đưa mắt nhn theo, Đại Dụng thấy hai đứa b rớt xuống sn rồi biến mất. Quay đầu nhn lại, Đại Dụng thấy cả Ct Cn v Ngọc Bản cũng đ biến mất. Lc đ Đại Dụng mới tự trch mnh l t m thắc mắc lm chi để cho hai anh em cng mất cả vợ lẫn con! Hai hm sau, ở chỗ hai đứa b rớt xuống, bỗng nảy ra hai mầm mẫu đơn non. Chỉ qua một đm, hai mầm ấy đ trở thnh hai cy mẫu đơn thực cao, đường knh thn cy di hơn một thước.

Năm sau. Hai cy cng trổ hoa, một cy trổ hoa mu tm, một cy trổ hoa mu trắng, đa no cũng lớn bằng nắm tay, cnh hoa vừa nhiều vừa dy. Đại Dụng đi hỏi những người snh chơi mẫu đơn th được biết cy hoa mu tm thuộc giống Ct Cn, cy hoa mu trắng thuộc giống Ngọc Bản. Ct Cn v Ngọc Bản l hai giống mẫu đơn qu, khc hẳn cc giống mẫu đơn thường.

          Hai năm sau. Hai cy ny sinh si nảy nở ra nhiều cy con, hoa trổ rợp sn. Đại Dụng bn đnh hết cc cy ở sn đem ra vườn trồng th thấy mỗi cy lại biến thnh một giống mẫu đơn khc, chẳng biết tn chi.

Từ đ, vườn mẫu đơn của hai anh em họ Thường nổi tiếng l vườn hoa đẹp nhất huyện Lạc Dương.


 

    

 

 

 

 

GS Đm Quang Hưng
Gio Sư Ton
Trường Đại Học Cộng Đồng Houston, Texas