Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Xuân Hoàng              |                 www.ninh-hoa.com

NGUYỄN XUÂN HOÀNG
Bút danh: TRÍ ĐỨC

 

Quê quán:

Xóm Rượu, Ninh Ḥa

 

Cựu học sinh
Trường Tiểu học Đức Trí và Trung học Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa, NK 1976-1979
 

 

 

Hiện cư ngụ tại
Tiểu bang Minnesota, USA

 


 

 

 

 

 

 

(Tác giả nằm trong ṿng tay MẸ)

Đêm khuya thanh vắng, trăng tṛn chiếu sáng xuyên qua hàng cây, soi sáng bên thềm in bóng dừa xanh, gió dịu dàng lung lay những bẹ dừa đưa bóng phảng phất trên sân nhà, tôi nằm trên chiếc bố mắt hướng về ánh trăng gợi lại trong tôi bao thương tiếc mỗi khi hoài niệm về Má tôi... 

 

 ***

 

PHẦN 1:
 

 

Mẹ tôi mất vào năm tôi vừa tṛn mười tuổi tức mùa hè đỏ lửa 1972 để lại trong tôi bao nỗi bất hạnh. Mất đi người Mẹ, tôi thiếu thốn t́nh Mẹ thiêng liêng, che chở và sưởi ấm trong những bữa ăn hay mỗi khi lụt lội và gió lạnh mang về. Tôi đâm ra hụt hẫng và mất đi chí hướng.

 

Ánh Trăng là người Mẹ cho nên giờ đây khi tôi nh́n thấy Trăng tṛn là tôi nghĩ đến Mẹ tôi. Cũng vào giữa đêm khuya trăng sáng tôi nh́n thấy Mẹ tôi ba lần, bóng trắng lướt rất nhanh giống như là tiên đi không bước chân, như người tầm cao bằng dáng vóc, thân h́nh rơ rệt như người và bóng sáng giống ánh trăng tiến tới gần cây dừa trước cửa, đưa tay vịn nhẹ một cái rồi đi thẳng ra sau nhà.

 

Lúc đó tôi có nuôi hai con chó đêm đêm cùng ngủ với tôi ngoài thềm trước cửa nơi mà xác má được liệm và bàn thờ má tôi cũng đặt tại đó.

 

Hai con chó phát hiện bóng Mẹ tôi liền sủa lớn tiếng liên tục, vừa sủa vừa lùi sát vào trong mùng đụng tôi và hít thật dài gầm gừ như khan tiếng cho nên tôi mới biết chó sủa ma. Khi bóng má tôi trở ra, chó sủa lại lần nữa.

 

Thoạt đầu, tôi tưởng tôi chiêm bao thấy Mẹ nhưng thật t́nh không phải như vậy v́ tôi đă bật dậy và dụi mắt để nh́n bóng Mẹ tôi cho thật rơ. Thật sự Mẹ tôi đă trở về thăm lại ngôi nhà với đàn con thơ khờ dại mà một ḷng tức tưởi ra đi...Ba lần mẹ tôi hiện về là cả ba lần trăng đều tṛn chiếu sáng rất quang đăng...Măi tới sau này tôi không dám ngủ chỗ đó nữa mà tôi chuyển sang ngủ trên mái nhà tôn...

 

Mặc dù tôi c̣n nhỏ nhưng tôi vẫn nhớ h́nh dáng của Mẹ tôi. Mẹ tôi có một thân h́nh to lớn, người cao ráo tóc xơa dài quá đầu gối, đôi tay mạnh khỏe đă nhiều lần khổ cực mà đánh tôi như giận cá chém thớt.

 

Cho tới khi Mẹ mất từ Nha-Trang, xác được đặt trên chiếc băng ca di chuyển về Ninh Ḥa.  Châu thân của Mẹ được đặt ở cánh cửa thứ ba kề nhà dưới, xác nằm ngay thẳng, đầu cạo sạch tóc đưa trong vách c̣n mười ngón chân hướng ra đường.

 

Nhà trên của tôi có ba cánh cửa, cửa giữa và hai cửa hai bên.  Cửa trên kề nhà để xe Lam là cửa đối diện với cái ván đen xưa bằng gỗ tốt và nặng trĩu mà buổi trưa tôi thường hay ngủ trên đó.  Tôi c̣n nhớ lúc ấy tôi đang gục mặt xuống thềm nh́n đàn kiến tha gạo cạnh cái lổ lù trong góc sân nhà tôi... chợt nghe có tiếng gọi tôi, tôi ngẩng đầu nh́n lên thấy bà Bốn tóc bạc phơ và D́ Tư; bà bốn nay đă mất c̣n d́ Tư lâu lắm rồi tôi không liên lạc nhưng tôi biết d́ đang sống tại Olympia, Washington.  Cả hai người cùng an ủi và thương xót tôi trước nỗi bất hạnh mất mẹ.

 

Thân xác Má tôi được liệm ba ngày mới đem chôn. Trong ba ngày liền Thầy Chùa tụng kinh gơ mỏ cốc cốc, keng keng liên miên thao thức giữa đêm dài cho linh hồn Má sớm ngày siêu thoát.  Đầu tôi quấn chiếc khăn tang trăm nhớ ngàn thương, như một bầu trời đen tối sắp đổ cơn mưa băo bùng đến tận cuối trời...

 

Những tiếng khóc gợi lên sự tiễn đưa và thương tiếc đă bắt đầu vang vọng thương nhớ Mẹ hiền ngày nắng đêm mưa, sớm lửa tắt đèn vất vả nuôi con, nay để lại một quan tài trong nắng, trong mưa, trong nghĩa trang giữa chốn trời buồn tênh hiu quạnh.

 

Anh cả của tôi đầu đội mũ tang tay bợ tấm h́nh, lặng lẽ trầm ngâm. Chị tôi mặc áo tang dài xung quanh lấm đất mộ phần. Em tôi th́ c̣n nhỏ khóc oa oa. Rồi nhóm người di chuyển quan tài Mẹ tôi rời khỏi cửa nhà để lên xe tang chờ sẵn bên cạnh cây dừa đứng yên phăng phắc đợi chút gió lung lay. Một đoàn người và xe dài tận đến đường luồn cây thị, dài nhất là đoàn xe Lam Ninh Ḥa-Dục Mỹ bạn của Ba tôi, với liễng cờ, kèn trống bùm bùm bùm,... beng beng beng,...

 


 

 

Mẹ nằm im trong ḥm đóng nấp có nghe chăng lời con tiễn đưa. Tôi đưa đi lên tới cây số năm đường lên Dục-Mỹ, tại cây số này đất cát mịn màng và đào không sâu lại có nước nên gọi là giếng bọng.

 

Nơi đây là nơi hoang vắng, cây trái xum xuê, nhất là trái chiêm-chiêm, trái sim-tím, trái tâm-tâm, dây chùm bát và dây dưa rừng ḅ tứ tung, cùng những bụi tre rừng che kín phủ lấp những mộ phần vô cùng kín đáo v́ vậy nhiều chim chốc-mào, quành-quạch (hoành hoạch) thường tập trung về nơi đây và khi phát hiện bóng người bước tới th́ cả đàn bay ào lên.

 

 

 

Đặc biệt chim chiền-chiện rất nhiều ở nơi này, đó là loài chim tượng trưng cho trưa hè nóng bức nơi chốn không người, khi tôi đến đó đứng nh́n xuống nghĩa địa hàng cây thấp thấp phủ đầy trái chín đủ màu sắc sặc sỡ, những đám cỏ mây bóng mịn chân, những bông hoa trinh nữ hồng hồng, lốm đốm  chấm chấm vàng vàng tia tỏa nằm trăi dọc dài đến mộ phần trên khu đất cát dành cho nơi an nghỉ ngh́n thu của những người đă khuất trong đó có Mẹ tôi mà khi quỳ xuống, tôi đă nh́n thấy tấm bia ghi tên là Phần mộ của Mẹ tôi... Tôi khóc nức nỡ nghẹn ngào gọi MÁ!

 


 

 

Đường đi vào mộ Mẹ, hai bên đường đầy cây mắc cỡ khép lá nghiêng ḿnh vào những buổi sáng tinh sương trống trăi để lộ ra vài chú dế cánh mỏng gáy te te chào đón.  Mặc dù lá khép nghiêng ḿnh đi ngủ nhưng hoa trinh nử vẫn nở muôn nơi trên mộ phần của Má.

 

Mặt trời vẫn có đó ban ngày sưởi nóng ḷng đất Mẹ ấm cúng. Bắt đầu từ đây, bên mộ Mẹ là những chú chim chiền-chiện có con đứng, con nằm, con đi, con chạy dưới đất ḷ c̣ xung quanh, và cũng có con bay trên trời ríu rít giữa ban ngày.  Ban đêm ánh trăng vằng vặc cùng những v́ sao tinh tú, long lanh sáng ngời chiếu xuống mộ Mẹ.  Tiếng dế gáy to nhỏ xa gần sẽ ru hồn Mẹ yên trong giấc ngủ và mẹ yên tâm không c̣n phải bên tră lửa hằng ngày cháy nám cả hai bàn tay v́ khổ cực nướng bánh tất bật nuôi con.

 

 

Xem PHẦN 2

 

 

 

 


NG
UYỄN XUÂN HOÀNG

Minnesota, tháng 4/2012

 

 

            

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Xuân Hoàng               |                 www.ninh-hoa.com