Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Xuân Hoàng              |                 www.ninh-hoa.com

NGUYỄN XUÂN HOÀNG
Bút danh: TRÍ ĐỨC

 

Quê quán:

Xóm Rượu, Ninh Ḥa

 

Cựu học sinh
Trường Tiểu học Đức Trí và Trung học Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa, NK 1976-1979
 

 

 

Hiện cư ngụ tại
Tiểu bang Minnesota, USA

 


 

 

 

 

 

 

 

ÁNH TRĂNG Và NƯỚC
THỦY TRIỀU TẠI H̉N HÈO


Nguyễn Xuân Hoàng

 

PHẦN 1:

 

 

Trên là trời (khí hậu), dưới là biển (sóng) và mọi vạn vật đều thay đổi hàng năm theo nắng, gió và mưa.

 

Đêm đêm ở trên bầu trời cao, thật là cao; nơi ấy cũng có mặt trăng âm thầm xoay quanh. Khi mặt trời lẳng lặng lặn về phía tây, th́ mặt trăng cũng len lén mọc về phía đông theo sự tuần hoàn.

 

Trong sự tuần hoàn đó, nước thủy triều cũng rút xuống ra biển hoặc dâng lên tận đầu nguồn phát xuất con sông do lực hấp dẫn của mặt trăng. Dơi theo ánh trăng tṛn hoặc khuyết giữa tháng hoặc cuối tháng cũng là do chuyển động tương đối giữa mặt trăng và trái đất. Quả đất đă mang theo đầy vạn vật, băo táp phong ba, trời gầm biển giận….., vui sướng và đau buồn lẫn lộn của con người ở trên thế gian này.

 

Có những đêm buồn, tôi ngồi bên cạnh ḍng nước thủy triều ngắm trăng, vu vơ thả hồn mộng tưởng. Mơ một ngày mai trăng tṛn chiếu sáng trên mặt nước thủy triều dâng lấp lánh (Để làm ǵ nhỉ?). Những đốm sáng lóng lánh ấy phản chiếu ngược lại trong tôi rất tinh hoa tràn đầy hứa hẹn cho tương lai. Ánh trăng nhẹ nhàng kia đang di chuyển và ḍng nước thủy triều nhấp nhô và gập ghềnh lên xuống liên tục và đều đặn. Vẻ sinh động đó đă làm bừng sáng trong tôi và cho tôi thấy trên cơi đời này có nhiều ư nghĩa của vẻ đẹp thiên nhiên đầy vầng trăng soi sáng. Cũng như ḍng nước mát mênh mông sẽ tỏa sáng dưới màn đêm trên con sông quê hương yêu dấu.

 

 

Cùng ḥa lẫn vào đó với một số vùng dân chài ven biển. Bên cạnh lối về quen thuộc kia tôi hằng lắng nghe tiếng sáo của ai đó khắc khoải trong ḷng….Giữa đêm khuya trăng sáng ngời, tiếng ru đă d́u con thơ vào trong giấc ngủ yên.

 

Trong vùng cửa sông đă có hai thứ nước pha trộn lẫn nhau là nước ngọt và nước mặn mà người dân quê tôi gọi là nước “xả hai”. Một cây cầu bằng gỗ đă có mặt từ lâu gọi là cầu Tiên-Du, mà tôi thường ngồi nghỉ ngơi hoặc ăn uống trong những lần lấy sức để chuẩn bị bước vào núi Ḥn-Hèo. Cũng có lần tôi ngả lưng dựa vào thành cầu, gác tay lên trán nh́n ánh trăng để rồi nghĩ đến chuyện cuộc đời.

 

Lắm lúc tôi cũng nằm sấp xuống nh́n ḍng nước thủy triều trong vắt đang dâng có một đàn cá kiềm lấm tấm điểm hào quang trước mỏ sáng rực lặng lẽ lắc đuôi ngược theo ḍng nước hướng về mũi Ḥn-Hèo.

 

Những bầy cá lá tung tăng chao đảo qua lại.  Một cụm cá chốt rúc đầu vào trong cát tranh nhau t́m mồi, những con cua đă rời khỏi hang đi kiếm ăn, có con ḅ lên dốc śnh lầy và cũng có con ḅ ngược lại ra ḍng nước, đôi khi chúng di chuyển tới lui......

 

Ôi đẹp làm sao! Rong biển ḥa lẫn với những cánh bèo trôi, cảnh vật thiên nhiên làm cho tôi thích nh́n ngắm giữa ban ngày. Đêm đêm th́ trăng soi sáng giữa núi rừng thiên nhiên có ḍng nước lợ đang chảy ngược về hướng ḍng sông. Tôi đă từng đi củi vượt qua ḍng nước ấy và ở lại ngủ trong cḥi hưởng tận những đám cháy và những cụm khói bay lên ngất trời.

 

 

Đọc PHẦN 2

 

 

 

 

 


NGUYỄN XUÂN HOÀNG

Minnesota, tháng 11/2015

 

 

 

 

            

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Xuân Hoàng               |                 www.ninh-hoa.com