Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thu Tâm                |                 www.ninh-hoa.com

NGUYỄN THU TÂM

Bút hiệu:
Nhă Giang Thu Tâm

 

Nguyên quán:     Hà Nội

Cựu học sinh: TH Pleiku, Quốc Gia Nghĩa Tử.

 

Trước 75:

đă có một số bài đăng

trên các báo ở Saigon

 

Hiện:

Sinh hoạt văn chương

nghệ thuật với một số
diễn đàn.

Tham gia công tác xă hôi, từ thiện tại San Jose, Caliornia.

 

Xuất bản và phát hành:

1/ Sách:

"Một Đời vẫn Nhớ"

2/ CD :

Đọc truyện "Điêu Linh"


 

 

 

 

 

Pleiku, cuộc hội ngộ của các cựu học sinh miền Cao Nguyên đất đỏ mưa lầy cùng với thầy cô trong 3 ngày của trung tuần tháng Chín năm 2016 đă qua đi để lại trong ḷng người viết những bồi hồi khó tả.

Cũng đă đến mấy năm v́ bận việc nên tôi không có dịp tham dự, tuy lần này không được đông đảo như dự tính nhưng cũng đủ gợi nhớ bao nhiêu kỷ niệm cũng như để lại niềm xúc động cho tất cả những người hiện diện, nhất là đêm 17 tháng Chín vừa qua.

               


Tặng hoa đến Quí Thầy Cô

Trước hết xin nói sơ qua về Pleiku, hoặc Gia Lai. Đây là một thành phố nhỏ miền Cao Nguyên quanh năm sương mù bao phủ khắp núi đồi có hoa dă quỳ bát ngát một màu vàng ươm. Một địa danh mang nhiều dấu tích đặc biệt của thời khói lửa đao binh. Nơi ẩn chứa những kỷ niệm khó quên cho bất cứ ai từng viếng thăm hay từng là công dân của địa phương. Không biết từ bao giờ, tên “Thành phố Lính” được nhắc đến trên môi mọi người và nơi đây đă đón nhận từng đoàn hùng binh đủ mọi binh chủng đóng quân, những phi đội Không Quân, Biệt Động Quân, Thiết Giáp, Pháo Binh, Mũ Xanh, Mũ Đỏ, Mũ Đen. Pleiku cũng là nơi đặt Tổng Hành Dinh Quân Đoàn II thuộc Quân Khu 2, các địa danh tiền đồn Pleime, Lệ Ngọc và Đức Cơ một thời sôi bỏng. Pleiku cũng là tâm điểm của một thời hỗn loạn đau thương suốt bao nhiêu năm chiến tranh, không gian đầy tiếng ồn ào của phi cơ đủ loại không ngớt lên xuống phi trường... xe nhà binh liên tục di chuyển với đám bụi mù đỏ quạch cuốn theo sau. Suốt trong ṿng chưa đầy 10 năm, bao nhiêu biến loạn làm xáo động cuộc sống mọi người dân như cuộc tấn công “Mậu Thân 1968”, “Mùa Hè Đỏ Lửa” 1972 , và đau thương nhất là cuộc di tản tháng Ba năm 1975 trên tỉnh lộ 7 mà người ta đặt tên là “Đại Lộ Kinh Hoàng” làm chấn động cả thế giới tự do.

 

Nhắc đến Pleiku, chắc chắn đa số người dân phố núi không thể quên những buổi sáng trước khi đi làm rủ nhau nhâm nhi bên ly cà phê “Dinh Điền” bốc khói tỏa hương ngào ngạt, bên tô “Bún Ḅ Nhà Xác” nóng hổi thơm cay đến xé lưỡi, khách co ro ngồi bên nhau to nhỏ chuyện tṛ truyền hơi ấm cho nhau. Pleiku có từng con đường nho nhỏ uốn lượn đầy bóng cây với những tà áo trắng học tṛ của "em Pleiku má đỏ môi hồng", với mùa khô có bụi đỏ tung lên theo cơn gió và bùn đỏ quyện chặt vết giày mỗi mùa mưa, trơn trợt trên mỗi bước chân! Pleiku c̣n hằng hà sa số những bài thơ t́nh của những nhà thơ quân đội làm rung động ḷng người. Nhất là từ khi bài thơ “C̣n Chút Ǵ Để Nhớ” của Vũ Hữu Định được PD phổ nhạc đă nhận được sự yêu thích của rất nhiều thính giả và khiến người dân phố núi được thơm lây, cả thành phố nhỏ đèo heo hút gió cũng được nổi tiếng hơn theo bài hát. “Phố núi cao phố núi đầy sương, phố núi cây xanh trời thấp thật buồn”, vâng cây xanh và trời thấp với nhạt nḥa sương phủ là đặc điểm của Pleiku.

“Phố núi cao phố núi trời gần, phố xá không xa nên phố t́nh thân, đi dăm phút quay về chốn cũ…” Tuy là một thành phố cao nguyên gói gọn trong “năm phút” nhỏ bé gió bụi mưa lầy, đi chỉ một ṿng là hết các con đường nhưng lại chan chứa t́nh quân dân, v́ phố không xa nên thân t́nh càng đậm khi quanh quẩn gặp mặt mỗi khi ra đường. Người lính ở xa mới đổi về đi trên phố chợt cảm thấy ḿnh là “anh khách lạ đi lên đi xuống” buồn tênh lạc lơng, nhưng “May mà có em đời c̣n dễ thương” “ Em Pleiku má đỏ môi hồng, ở đây buổi chiều quanh năm mùa Đông”… Đối với riêng tôi th́ đúng thế các bạn ạ, quanh năm mùa Đông nên ngày đó chiếc áo len luôn là vật bất ly thân mỗi khi ra đường. Chiếc áo len cũng là vật để làm dáng thêm cho các nữ sinh chúng tôi nữa. Các ngôi trường Trung Học là nơi những chàng lính lăng tử bốn phương sau ngày hành quân hay nhiệm vụ tập trung nhiều nhất. Ở đó có các nàng nữ sinh xinh xắn e ấp trong tà áo dài, dịu dàng trước vẻ oai hùng dũng mănh của chàng lính chiến, những mối t́nh quân dân nẩy nở và đơm hoa kết trái, nhưng cũng nhanh chóng có cả những mảnh khăn tang quấn vội trên đầu người góa phụ đôi mươi cùng đám trẻ c̣n thơm mùi sữa mẹ… Nhưng nói ǵ th́ nói, Pleiku cũng là một nơi có nếp sinh hoạt được coi là phồn thịnh. Dân chúng sống yên lành hạnh phúc trong ṿng che chở của những người lính đủ màu áo trận. Người mới đặt chân đến th́ cảm thấy buồn và chán nản bởi sự tẻ nhạt của đời sống, nhưng lưu lại lâu hơn một chút khó ai muốn rời bỏ ra đi bởi đă bị sự quyến rũ của thiên nhiên cũng như vạn vật của vùng Cao Nguyên rừng núi heo hút này cuốn hút. Người ta đă có câu ví von :” Pleiku đến dễ khó về…”Hơn thế nữa, Pleiku c̣n có những thắng cảnh tuyệt vời không đâu có được mà hầu như du khách nào đặt chân tới cũng say mê, trong đó có nhiều thác nước như Phú Cường, Lệ Kim, Xung Khoeng, chín tầng, Bàu Cạn của Gia Lai đều cao trên 40 m và đều sở hữu những nét đẹp làm say ḷng người. Trong phạm vi hạn hẹp của bài viết, xin chỉ kể tên một vài nơi tiêu biểu.

 

- Biển Hồ Pleiku

Biển Hồ là tên do người Kinh đặt, c̣n tên thật của nó là Tơ Nueng, là một miệng núi lửa khổng lồ nằm ở phía bắc thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai quanh năm đầy ăm ắp nước và luôn luôn xanh ngắt, như một chiếc gương trên chót vót cao nguyên cho mây trời soi bóng Pleiku, là một địa danh xinh đẹp kỳ bí, một cái hồ tự nhiên thơ mộng do thiên nhiên ban tặng. Lưu truyền là hồ tuy không lớn lắm nhưng rất sâu không thể đo được, người ta gọi là “Hồ sâu không đáy” và đây cũng được ví như “Đôi Mắt” của người dân Pleiku. Cao nguyên Pleiku cao hơn mực nước biển cả ngh́n mét. Theo nguyên tắc th́ khó có giọt nước nào tồn tại được trên những đỉnh núi cao này. Con người nơi đây đă khao khát nước, khao khát biển. V́ thế khi thiên nhiên tạo ra một cái “ao” trên đỉnh núi cao vời vợi, đứng ở dưới quốc lộ I nh́n lên chỉ thấy mây phủ kín ấy th́ người ta gọi là “biển” cũng là hợp lư hợp t́nh.

 

Pleiku c̣n có núi Hàm Rồng (xưa được gọi là Chư Hơ Đông), một ngọn núi lửa nổi tiếng đă tắt từ hàng triệu năm trước với địa thế và h́nh dáng lạ kỳ, nằm cách trung tâm thành phố chỉ có 11 cây số về phía Nam. Hàng năm cứ đến mùa, là các loài hoa dă quỳ, hoa cà phê bung sắc càng làm cho toàn bộ không gian núi rừng Hàm Rồng trở nên rực rỡ, làm say đắm ḷng bất cứ ai có dịp ghé đến thăm.

 

Núi Hàm Rồng

Một dịp nào đó, du khách lưu lại ở vùng đất này vài ngày, nếu thức dậy thật sớm vào buổi sáng chợt nh́n ra núi Hàm Rồng, một bức tranh kiều diễm mà không kém phần thơ mộng sẽ được hiện ra trước mắt bạn. Đỉnh núi có mây giăng phủ kín, làn sương mù mờ ảo ẩn hiện các dăy nhà dọc theo viền thung lũng trông thật b́nh yên… Khi phóng tầm mắt xa hơn, bạn sẽ thấy toàn cảnh thành phố Pleiku với những đồi cà phê, hồ tiêu, cao su, những dăy đất đỏ bazan màu mỡ… trải dài theo các đỉnh đồi to nhỏ nhấp nhô. Các chi tiết, những nét đẹp trong bức tranh mà bạn ngắm được rất vô giá, không t́m được ở các nơi khác ngoài vùng núi Hàm Rồng ở Pleiku (Gia Lai).

 

Thu Tâm chào Thầy Cô và quan khách cùng các bạn.

 Hôm nay chúng tôi, những người bạn thân đồng môn hay khác trường của phố núi Pleiku, từ khắp nơi trên thế giới cùng hội tụ về đây. Từ trường Trung Học Pleiku, Pleime, Phao Lồ, Minh Đức, Bồ Đề … Tất cả t́m nhau qua ánh mắt, mừng nhau qua ṿng tay xiết chặt thân thương. Những cánh chim non ngày nào nay đă thành Ông bà Nội Ngoại, mái tóc cũng phai theo thời gian chẳng kém ǵ Thầy Cô của ḿnh, họ ríu rít bên nhau, ai thấy mà không bùi ngùi xúc cảm. Và dù có quen thân hay lần đầu gặp, sao trong tôi vẫn có ḷng luyến mến với từng khuôn mặt. Có phải t́nh của phố núi níu kéo truyền lan trong trái tim nồng? Mấy tiếng đồng hồ điều khiển chương tŕnh văn nghệ, từ trên sân khấu nh́n xuống ḷng tôi vẫn luôn có cảm giác bồi hồi. Miệng giới thiệu mà mắt nh́n bao quát dưới kia có hàng trăm ánh mắt và đang ngồi chăm chú lắng nghe, Thầy cô Trần đ́nh Thành tuy không khỏe lắm cũng cố gắng lái xe đường dài để có mặt gây bất ngờ cho đám học tṛ yêu quư. Những mái tóc bạc kề bên nhau ngồi cho đám học tṛ ôm vai chụp h́nh lưu niệm, Thầy Cô cũng cố gắng theo dơi sát sao chương tŕnh ca hát tŕnh diễn của đám học tṛ, có người gần bằng tuổi Thầy Cô hoặc hơn nhưng t́nh thầy tṛ vẫn bất diệt. Nh́n đến bàn danh dự thấy vắng, tôi rất buồn v́ năm nay thiếu một số Thầy Cô v́ sức khỏe nên không đến tham dự được.          

Thầy Cô hàng ngồi, từ bên trái qua : cô Hồng Lan - Thầy cô Trần Đ́nh Thành, Cô Bùi Mỹ Dương. Hàng đứng từ bên phải qua: Cô Phan thị Lựu đứng quàng vai cô Bùi M. Dương và phu quân bên cạnh. Hồ thị Hiếu, Lê Quư, Nhà báo Nguyên Huy, vợ chồng anh Vũ Đ. Hiếu.

 

Nội dung phần đầu buổi lễ của chúng tôi chắc cũng như tất cả các chương tŕnh khác, nhưng trong phút mặc niệm, thêm phần đốt nến nguyện cầu đă khiến không ít người xúc động. Những ánh nến nhỏ lung linh trong bóng tối như những ngọn lửa trong tim người sống và chết giao nhau. Bốn mươi mốt năm xưa trên con đường chạy loạn Tỉnh lộ 7, Cộng Sản đă thẳng tay tàn sát biết bao dân lành vô tội, có những đứa trẻ khát sữa nằm khóc lạc cả tiếng bên xác mẹ chết khô từ bao giờ, tiếng la hét khóc than ḥa lẫn tiếng súng đạn vang rền khiến những vũng máu ngập đường…


Cùng ngậm ngùi đốt nến trong phút mặc niệm

Cộng Sản đến phá tan sự tự do no ấm của người dân VN, người vô tội nằm xuống uất hờn và kẻ sống nghẹn ngào đau khổ tiếc thương. Mọi người nghiêm trang cúi đầu khấn nguyện trong tiếng nhạc trầm u uẩn đến khơi gịng lệ nóng.

 

“Liên Trường Pleiku”

Bắt đầu là bản hợp ca do toàn ban hợp ca tŕnh diễn.


Hợp ca Liên Trường Pleiku T́nh khúc.      

Bài hát bày tỏ t́nh đoàn kết thương yêu giữa các bạn của Liên trường do Tô Quốc Thắng, một học sinh của THPK sáng tác gởi tặng, năm nay v́ có chuyện buồn trong gia đ́nh nên không tham dự được. “T́nh người Pleiku cao hơn núi Chư H’Rông”, vâng đúng thế, ngọn núi đă cao mà t́nh người Pleiku, nhất là t́nh đồng môn c̣n cao hơn nữa.

 

Thành thật cám ơn Tô Quốc Thắng và chúc em cùng gia đ́nh sớm vượt qua được mọi sự đau buồn để chóng trở lại với bạn cũ trường xưa, và sáng tác thêm nhiều bản nhạc hay cho LTPLeiku.

 

“Về Rừng Núi”      


Hợp ca :Về Rừng Núi” sáng tác của Nam Thư
.

Nam Thư đă sáng tác nhiều bài ca về Núi rừng Tây Nguyên, tuy sức khỏe không tốt nhưng NT rất có nhiệt t́nh đối với trường xưa. Chúng tôi cũng rất lo lắng kỳ này không biết anh có đủ sức đi dự không, nhưng hai vợ chồng đă lái xe từ San Diego lên góp phần khiến cho mọi người cùng vui mừng. Anh đă đánh đàn guitas hướng dẫn.

 

Chúc cho sức khỏe Nam Thư được khang phục để c̣n gặp gỡ trong những kỳ Đại Hội sau nữa.

 

Kế đến là Cô Bùi Mỹ Dương đại diện các Giáo Sư lên phát biểu cảm tưởng với lời nhắn nhủ học tṛ thật cảm động.


Giáo Sư Bùi Mỹ Dương đọc lời phát biểu.

 

Tuy tuổi đă cao nhưng trông cô c̣n rất trẻ trung xinh đẹp và hăng say trong từng sinh hoạt Cộng Đồng. Hoan hô tinh thần chống Cộng của cô. Xin kính chúc cô luôn có sức khỏe để c̣n đến với chúng em trong những kỳ hội ngộ tới.

 

Ca sĩ Lê Uyên phương, lên giúp vui với bài hát quen thuộc của Thầy dạy Nhạc quá cố Lê Phương (Lê văn Lộc). Lời hát của cô khiến tôi lại nhớ đến lần cuối cùng được gặp, khi Thầy đă bệnh nặng và sắp qua đời tại nhà riêng ở thành phố Long Beach.

 

Người Thầy hiền lành khả ái đă không c̣n từ mười lăm năm nay nhưng những bài ca của thầy vẫn sống măi với thời gian. “Như hoa đem tin ngày buồn, như chim đau quên mùa Xuân, t́nh trong cơn mê buồn tênh” …Lời bài ca như báo trước một kiếp sống không vui, thương cho người thầy tài hoa mệnh bạc của tôi!.

 

Chen lẫn giữa chương tŕnh văn nghệ là phần bầu cử cho nhiệm kỳ hai năm kế tiếp. Và kết quả như chúng tôi đoán trước, Nguyễn thị Hương đă trúng chân Hội Trưởng. Những tràng pháo tay vang dội chào đón, và tân Hội Trưởng lên phát biểu cảm tưởng cùng lời hứa sẽ gây dựng Liên Trường thêm vững mạnh. Thu Tâm có một số sách và CD đem đến, cũng đă được mọi người ủng hộ hết, số tiền trích ra 2 phần ba như quà chúc mừng ban Đại Diện mới. Ngay sau đó tân Thủ Quỹ đă nhận lại từ tay Hội Trưởng. Đến phần bán vé sổ số gây quỹ cũng vô cùng sôi nổi. Khách mua nồng nhiệt hưởng ứng nên số vé bán được cũng được trên 100 vé. Có nhiều phần quà giá trị nghe nói có món trên dưới $400.00. Tất cả do các mạnh thường quân hiến tặng, c̣n thêm 10 đĩa CD nhạc do cô Lê Uyên Phương tặng cũng được dành làm phần sổ số. Tiệc kết thúc lúc 11 giờ khuya, ai nấy bịn rịn không muốn bước chân đi, xin mượn 2 câu thơ của nhà thơ tiền chiến Phan Khôi để nói: “Tiễn đưa nhau đi rồi, đôi mắt c̣n có đuôi”…

 

Cố gắng chen giữa giây phút bận rộn, gom lại được vài người bạn để cùng chụp chung tấm h́nh mừng Tân Đại Diện nhiệm kỳ 8/ 2016-18.

 
Từ trái qua: Anh Quyết (phu quân Ngọc Anh) Ngọc Anh, Thu Hương và phu quân, Như Nguyện, Anh Quách Thưởng (phu quân Ng. thị Hương), Ng. thị Hương, Thu Tâm,
Hồ thị Hiếu, Bùi thị Hiến, anh Minh (ông xă Hiếu)

Tuy số người tham dự trong lần này không được đông lắm, nhưng đối với chúng tôi kể ra là được thành công trên cả hai ư nghĩa. Suốt mấy tiếng đồng hồ bên nhau, không khí Pleiku lại hiện về với kỷ niệm ngập tràn...Những bản t́nh ca do các giọng hát cây nhà lá vườn nhưng không kém phần chuyên nghiệp và truyền cảm đă giúp cho bầu không khí thêm vui, thêm sôi động. Nào màn tŕnh diễn hợp ca “Một Mẹ Trăm Con” theo truyền thuyết Âu Cơ và Lạc Long Quân. Viết Quy ngậm ngùi với “Chuyện Giàn Thiên Lư” của LMB. Như Nguyện có chất giọng trầm ấm mê đắm ḷng người với “Bài không Tên Số 4 của VTA”, Lê Trung Chánh sôi động trong “Tuyết Trắng” của TTT. Phương Ḥa như con chim sơn ca trong trẻo ngọt ngào trong bài ca của Trần q. Lộc “Cho Tôi Lại Từ Đầu”, vợ chồng Quách Thưởng, Hương t́nh tứ song ca trong bản nhạc của Lê Uyên Phương :”Bài Ca Hạnh Ngộ”.Tiếng đàn và hát của đôi song ca uyên ương Nam Thư trong nhạc điệu của núi rừng quyến rũ do Nam Thu sáng tác “Về Rừng Núi”… C̣n nhiều nữa mà tôi không nhớ hết tên. Ai hát cũng hay và người đánh đàn cũng hào hứng nhả những nốt nhạc tuyệt vời dặt d́u theo. Chúng tôi quên tuổi tác, quên sức khỏe cùng ḥa quyện niềm hạnh phúc để hát ca và nói cười huyên thuyên.

 

Niềm vui sum họp nào rồi cũng đến lúc tan, chúng tôi lưu luyến măi cũng chưa chia tay nhau được. Vậy mà về đến nhà c̣n nói chuyện đến hơn 1 giờ sáng mới chịu đi ngủ. Sang sớm tôi và chị Bùi thị Hiến may mắn được Thầy Cô Thành cho quá giang xe trở về San Jose. Thầy tṛ lại rôm rả truyện tṛ suốt 6 tiếng đường dài, chuyện vui nhắc đến để vui hơn, mong rằng sức khỏe Thầy Cô luôn vững vàng để c̣n những dịp hội ngộ ở xa sắp đến nữa.…. Đă mấy hôm trôi qua mà tôi vẫn chưa lấy lại được giọng đă bị khan, nghĩ lại mới thấy ḷng ḿnh vui quá đỗi. Riêng tôi với Hương – cô bạn học Hội trưởng mới- có chút kỷ niệm khó quên trong lần hội ngộ này, âu dó cũng là “C̣n chút ǵ để nhớ” khi người ở người đi, để mỗi lần gặp lại có thêm chuyện để đùa vui.

 

 

 

 

NHĂ GIANG THU TÂM

San Jose Sept 20- 2016

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thu Tâm             |                 www.ninh-hoa.com