Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Tuyết Hoa       |                 www.ninh-hoa.com

NGUYỄN THỊ TUYẾT HOA

sinh năm 1957
(Dâu Dục Mỹ)

Cựu học sinh trường Nữ Trung Học Nha Trang (Trường Nữ Huyền Trân)
Niên Khóa 1969 - 1975



Hiện đang là
giáo viên cấp 2
trường Nguyễn Khuyến Nha Trang
 

 

 

 

 


  Thú Vui Tao Nhă 



 

          Cơn mưa dai dẳng từ chiều vẫn chưa dứt được, do ảnh hưởng cơn băo xa, mà dường như mưa đang mỗi lúc một to hơn. Trong căn nhà tôn nhỏ nhoi ẩm ướt, Hiên măi chăm chú bên chiếc máy tính và một chồng sách vở. Cô đang cố hoàn thành mấy đề kiểm tra một tiết cho kịp thời hạn theo đúng phân phối chương tŕnh của Bộ.  

          Sau lưng Hiên, Thuần - chồng cô đang nhâm nhi xị rượu đế với vài con tôm ram mặn trong bữa cơm chiều c̣n sót lại. Một ḿnh vừa khề khà vừa tṛ chuyện với Hiên, những mẫu chuyện tản mạn không đầu không đuôi, dù anh biết rằng vợ chẳng tập trung lắm vào câu chuyện của ḿnh. Măi suy nghĩ về nội dung đề, nhưng thỉnh thoảng Hiên cũng dừng lại góp chuyện với chồng để gọi là có lắng nghe. Bởi nhà c̣n ai nữa đâu, có 3 người, giờ con gái đi học xa. Thế nên trở lại những ngày xưa cũ : chỉ có 2 vợ chồng son, không lẽ để anh ấy một ḿnh độc thoại.  

          Bỗng dưng Hiên chợt nhớ ra ḿnh có một bài thơ vừa viết xong, nhưng đọc lên nghe lổn nhổn cứ như cọp nhai đậu phụng - thật ra Hiên cũng chỉ vỏ vẽ tập tành cho vui chứ hồi nào giờ mấy khi cô tự tin vào năng lực viết lách của ḿnh.

 

          Giờ muốn tranh thủ lúc Thuần đang rảnh, nhờ anh ấy chỉ giáo vài chiêu, v́ Hiên vốn rất ngưỡng mộ tài thơ của chồng ḿnh. Cũng không phải chồng hát vợ khen hay, nhưng thật sự trong những bài thơ của Thuần đă làm, Hiên đọc được một số bài rất “dễ cảm “ mặc dù anh ấy là dân ban B chính gốc. Theo quan điểm của một người không biết nhiều lắm về thơ ca, cũng không dám đưa ra những lời b́nh xét nào về niêm luật. Hiên chỉ đơn giản cho rằng bài thơ nào khi đọc đến, gợi được cho người đọc những rung động, những xúc cảm về thiên nhiên, về t́nh yêu đôi lứa, về những mối quan hệ hay về một triết lư sống nào đó th́ ấy chính là những bài thơ hay.

           Nhớ lại ư định của ḿnh, Hiên nhanh nhẹn rút tờ bản thảo đưa cho Thuần :

 Anh ơi, đọc bài này và hướng dẫn em vài chiêu để em chỉnh sửa lại nhen

Cầm tờ giấy, Thuần cười cười rồi chăm chú đọc, ngôi nhà tự nhiên rơi vào sự im lặng khôn cùng, chỉ có tiếng mưa rả rích và tiếng tivi nhà bên cạnh vọng sang.

 

          Mười phút sau, cuối cùng th́ Hiên đă hoàn thành công việc của ḿnh, sau khi save tất cả dữ liệu vào tập tin, cô chuyển sang mở mạng ninh-hoa.com ra đọc các bài mới mà Webmaster Ninh-Ḥa vừa gởi mail thông báo. Gần đây theo khích lệ của chị Thu Thủy, cả hai vợ chồng cô đều có tham gia viết bài cho trang mạng này.

 

          Dường như Thuần c̣n vướng mắc điều ǵ đó nên chưa toàn tâm toàn ư lắm, do vậy một tay Hiên chịu trách nhiệm chọn bài, đánh máy thay cho chồng, rồi lại loay hoay t́m h́nh và vài ḍng lư lịch trích ngang gởi vào cho chị Thủy nhờ chuyển cho anh Thành- Webmaster.

 

          Hiên làm việc này một cách hăm hở say sưa v́ cô vừa t́m thấy niềm đam mê mới ngoài công việc bận bịu hằng ngày. Cô cảm thấy thích thú khi tự ḿnh trang trải những ư tưởng, những cảm xúc của chính ḿnh qua từng trang viết, tự nhâm nhi những con chữ đă được ráp lại thành ḍng suy nghĩ và cảm thấy đắc ư một ḿnh. Dẫu biết rằng chất lượng bài viết chưa đạt yêu cầu lắm, nhưng có sao đâu v́ đó là đứa con tinh thần chính ḿnh thai nghén nuôi dưỡng mà. Con ḿnh dù xấu xí tật nguyền th́ ḿnh vẫn nâng niu yêu mến phải không?

 

          Bỗng nhiên trong cô dâng lên một niềm cảm kích vô cùng. Ừ, giá như anh Thành- webmaster đă không nảy sinh ư tưởng và nỗ lực nhiều trong việc hoàn thiện trang web, giá như chị Thủy không tác động thường xuyên, có lẽ Hiên & Thuần cũng chưa có ư định t́m đến với thú vui tao nhă và ít tốn kém này, cũng như không có dịp giao lưu, sẻ chia cảm xúc với bạn bè gần xa.

          Điều Hiên tâm đắc nhất : đó là do tiêu chỉ ở trang web này đầy tính nhân văn và hoàn toàn mở rộng đối với mọi người, không giới hạn năng lực, viết hay hoặc chưa hay cũng đều có thể tham gia, tùy ư thích. Chỉ cần bạn có ước muốn, bạn đều được đón nhận và có cơ hội thể hiện ḿnh.

 

          C̣n nhớ lần lên mạng Ninh-hoa.com, Thuần nh́n thấy khung cảnh chiếc cầu Dục Mỹ xuất hiện bên cạnh bài thơ “Phố cũ giao mùa “ của ḿnh, anh đă thích thú vô cùng v́ bao nhiêu kỉ niệm thời thơ ấu trên chiếc cầu này cứ ùa về như thác. Biết nói sao để bày tỏ ḷng biết ơn với người đă giúp ḿnh t́m về quá khứ, ôn lại chuỗi ngày xanh.

          Có lẽ cả hai vợ chồng Hiên đă nợ anh Thành một lời cảm ơn chân thành nhất về những việc anh ấy đă làm đối với trang web này.

 

          ……Thời gian không dừng lại, trái tim người vẫn đập măi trong lồng ngực nhỏ nhưng t́nh yêu thương con người và thiên nhiên th́ lớn vô cùng ……

         

          Đang miên man suy nghĩ bâng quơ, Hiên thoắt giật ḿnh v́ giọng Thuần vang lên cắt ngang luồng tư tưởng :

 “ Em ơi, anh nói em đừng buồn, em nên chuyển đề tài này sang dạng văn xuôi đi có lẽ tốt hơn v́ dường như làm thơ không phải là năng khiếu của em đâu. Anh cũng không thể giúp em, v́ ư tưởng của người khác mà ḿnh chỉnh sửa, e rằng không thích hợp lắm

 Nghe đến đây Hiên thoáng thất vọng, cô tự hỏi “ ḿnh kém cỏi thế sao?”.

          Thật ra cô cũng biết rằng vốn dĩ ḿnh rất vụng về trong cách lựa chọn các mỹ từ, mà thơ ca lại đ̣i hỏi sự trau chuốt ngôn ngữ. Cô lại càng không biết cách sắp xếp ư tưởng sao cho đầy chất thơ. Cho nên thơ cô làm không gây được cảm xúc cho người đọc là điều hiển nhiên.

           Có lẽ cô cần suy nghĩ lại lời khuyên của chồng. Dẫu sao vẫn thấy một chút tiếc nuối v́ cô cho rằng nếu không mài sắt th́ lấy ǵ nên kim chứ. Cô chỉ có một mong ước nhỏ nhoi là viết cho chính ḿnh. Đành vậy thôi.

          Bên ngoài trời đă tạnh mưa, Hiên co rúm người lại khi có cơn gió lạnh nào đó ngang qua đây vô t́nh thổi thốc vào nhà.

 

 

 q Nguyễn Thị Tuyết Hoa q
30/09/09


 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Tuyết Hoa               |                 www.ninh-hoa.com