Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Tuyết Hoa       |                 www.ninh-hoa.com

NGUYỄN THỊ TUYẾT HOA

sinh năm 1957
(Dâu Dục Mỹ)

Cựu học sinh trường Nữ Trung Học Nha Trang (Trường Nữ Huyền Trân)
Niên Khóa 1969 - 1975



Hiện đang là
giáo viên cấp 2
trường Nguyễn Khuyến Nha Trang
 

 

 

 

 

 

  THẦM TH̀ HOÀNG HÔN  



 

         Rồi có một ngày khi bóng nắng cuộc đời đă nghiêng hẳn về tây, c̣n lại một ḿnh trên bến vắng, em mới chợt nhận ra rằng ḿnh đang sở hữu một điều vô cùng quư giá : đó chính là anh, người đàn ông đích thực của đời em, t́nh yêu của em.

 

         Anh đă đóng vai một người chồng với những điểm đáng trân trọng và cả những nét tính cách mà em chẳng hề yêu thích. V́ vậy em đă từng ghét bỏ anh trong tâm tưởng dù đă có một thời em yêu anh như chưa từng yêu ai sâu đậm đến thế. Mấy mươi năm trôi qua cũng chưa đủ thời gian để đánh giá nh́n nhận về một con người, bởi mỗi ngày những điều mới mẻ vẫn dần dần bộc lộ : từ sự quyến rũ thăng hoa đến những trần trụi của đời thường khiến có lúc dường như ta không thể nào chịu đựng nổi nhau. Cả em và anh, 2 thực thể có đôi lúc song hành như 2 con người trên một chiếc giường đôi mà ranh giới là một chiếc gối ôm không lớn lắm.

 

         Có thể nào sự say đắm một thời son trẻ lại kết thúc thật đơn giản khi những ham muốn đời thường theo năm tháng cũng nhạt phai ? Em vẫn thường tự hỏi khi lặng im ngắm nh́n anh - không phải là 1 hoàng tử bạch mă xuất hiện trong giấc mơ thời thiếu nữ - người đàn ông này đă bao lần làm cho ḿnh phải đau đớn khi đối mặt với những phũ phàng của thực tại.

 

         Nhưng rồi cuộc sống vẫn tiếp diễn và may thay em thấy tự hào cho sức chịu đựng bền bỉ của chính ḿnh, v́ đă vượt qua để có được ngày hôm nay : nh́n thấy anh chừng mực trong lối sống. C̣n nhớ em từng nói rằng,đối với em, anh sẽ là một người chồng tuyệt vời nếu ngày nào đó anh tự ḿnh tiết chế được đam mê say sưa vùi ḿnh trong men rượu. Và giờ đây có lẽ điều đó đă trở thành hiện thực.

 

         Mỗi ngày đi làm về dù lúc trưa nắng hay buổi chiều hôm, em không c̣n phải lo âu thắc thơm khi nh́n thấy "cửa vẫn đóng và đời im ỉm khóa". Ngược lại em cảm thấy yên tâm hơn khi có bóng dáng anh gật gù bên bàn máy tính.

 

         Thế cũng là tạm ổn cho một mái nhà hạnh phúc mà em luôn mong mơi.Tất cả những ưu phiền bấy lâu dường như cũng trôi xa, và em hy vọng anh vẫn là người mỗi tối buông mùng cho em yên giấc ngủ thay v́ "em ơi. hăy ngủ, anh hầu quạt đây"..... Sẽ c̣n bao nhiêu lời t́nh tự hơn thế nếu anh mỗi ngày đẹp hơn trong mắt em.



" Gió âm thầm không nói

mà sao núi phải ṃn
Anh đâu phải là chiều

mà nhuộm em đến tím
Sóng có nghĩa ǵ đâu,

nếu chiều nay anh chẳng đến
Dù sóng đă làm em nghiêng ngả v́ anh "


(nhạc Phú Quang)

 

 

  Nguyễn Thị Tuyết Hoa
Nha Trang 6/2011


 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Tuyết Hoa               |                 www.ninh-hoa.com