Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Tuyết Hoa       |                 www.ninh-hoa.com

NGUYỄN THỊ TUYẾT HOA

sinh năm 1957
(Dâu Dục Mỹ)

Cựu học sinh trường Nữ Trung Học Nha Trang (Trường Nữ Huyền Trân)
Niên Khóa 1969 - 1975



Hiện đang là
giáo viên cấp 2
trường Nguyễn Khuyến Nha Trang
 

 

 

 

 


  NHỮNG NGÀY ĐỢI CHẾT 



 

             Đêm im lắng, vang lên tiếng tṛ chuyện x́ xào từ phía nhà đối diện đang có đám tang, Thư trở ḿnh trằn trọc, cố vỗ về tâm trí, cố t́m đến với giấc ngủ chập chờn nửa đêm nhiều mộng mị. H́nh ảnh bác Quang như lẩn quất đâu đây khiến Thư cứ thấy ḷng dâng lên một nỗi bàng hoàng xót xa. Mới chiều nay bác c̣n nh́n giàn hoa ti gôn trắng trước nhà Thư, trầm trồ khen đẹp, vậy mà giờ đây bác đă nhắm mắt xuôi tay. Bỏ lại bên đời những năm tháng đua tranh, bỏ lại sau lưng những người thân ruột thịt bao năm gần gũi, bỏ lại những thăng trầm trong cuộc sống, bác t́m về với cát bụi vĩnh hằng.

 

             “Sinh, lăo, bệnh, tử “ - chu kỳ khép kín dường như chẳng xa lạ ǵ với bất kỳ ai đang sống trên cơi trần này, thế nhưng khi đối diện với sự chết chóc ḷng vẫn thấy hoang mang đến lạ lùng.

 

             Bao năm trôi qua, bao lần đưa tiễn, lúc nào Thư cũng tự hỏi ḿnh, không biết rồi đến lúc nào đây, trong chiếc áo quan kia, kẻ nằm trong ấy chẳng ai khác hơn chính là ḿnh. Cái xác thân tứ đại này dù sớm hay muộn cũng sẽ vùi sâu dưới ḷng đất lạnh, tan ră vào hư không. Cả sự tiếc thương của người thân, bạn bè rồi cũng phai nhạt theo thời gian. Có c̣n lại chăng chút hài cốt tro tàn?

 

             Gần đây Thư luôn luôn chuẩn bị tâm thế đón chờ cái chết kể từ khi bước vào tuổi trung niên. Từng ngày mỗi khi thức dậy, lắng nghe cảm giác của cơ thể, từng giờ trôi qua săm soi những nếp nhăn trên khuôn mặt, trên đôi bàn tay khô khốc và tự nghĩ rằng ḿnh đang chầm chậm tiến đến gần huyệt sâu của chính ḿnh. Thư bật cười với ư nghĩ rằng “ tôi đang chết dần đây mọi người ơi, có ai nhắn gởi ǵ không ?”.

 

             Đôi lúc Thư cũng băn khoăn không biết sau khi từ giă cơi đời th́ phần tâm linh của mỗi con người sẽ tồn tại dưới dạng nào đây ? là khói, là mây, là hơi nước hay là gió lung linh trong bóng chiều tà ? Lắm khi nhắm mắt lại cố tưởng tượng như ḿnh đang xuất hồn rời khỏi cơ thể của chính ḿnh và rơi tuột theo ṿng xoáy h́nh trôn ốc đủ thứ màu sắc như cầu vồng, Thư mơ hồ dự đoán phần tâm linh của ḿnh sẽ bị cuốn hút theo cái gọi là nghiệp lực của giáo lư nhà Phật. Hoặc t́m xuống 18 tầng địa ngục để chịu tội v́ đă trót gây ra bao nghiệp chướng bởi thất t́nh lục dục, hay nhẹ nhàng bay lên cơi cực lạc để tiếp tục theo đuổi giấc mộng tu học mong một ngày rời khỏi thế giới ta bà nhiều phiền muộn đa đoan.

 

             Đời người thật ngắn ngủi, nhớ lại chuyện vui buồn thời thơ bé như bộ phim mới chiếu hôm qua, bỗng nhận ra rằng sao ḿnh quá vô minh, ngốc nghếch và đôi khi cả độc ác nữa.

 

             Chẳng phải ngẫu nhiên mà mỗi con người sinh ra trong cơi đời này lại mang theo ḿnh những số phận khác nhau : Người được trời ban cho sự thông minh lịch lăm, ngoại h́nh khả ái, kẻ th́ tứ chi không lành lặn. Người th́ từ lúc sinh ra đă là cậu ấm cô chiêu được nuông chiều trong giàu sang nhung lụa, kẻ lại sống nghèo hèn từ tấm bé, làm việc quần quật suốt ngày cũng chẳng đủ ăn ..vv..vv...và c̣n bệnh này tật nọ triền miên.

 Tại sao cùng là người nhưng số phận lại quá khác nhau ? Phải chăng tạo hóa khá bất công ?

 

             Nghĩ thế nhưng chắc ǵ phải thế …,chỉ tại con người măi lặn lội trong bể khổ so đo hơn thua từng chút lợi danh vật chất, ảo vọng phù du nên đă vô t́nh gây bao oán nghiệp để rồi gieo nhân nào nhận quả ấy là chuyện không thể nào tránh được.

 

             Bật người ngồi dậy, Thư chồm về phía cửa sổ nh́n vào nơi quàn linh cửu của bác Quang, ánh nến lung linh trên bàn thờ có tượng Giê-su tạo nên vẻ lạnh lẽo bao trùm cả căn pḥng.

             Sáng mai này Bác Quang sẽ được đưa đến nơi an nghỉ cuối cùng bên Chúa, không biết bác có cảm nhận rằng Thư đang trằn trọc khó ngủ v́ măi nghỉ đến bác, măi nghĩ đến lúc ḿnh từ giă cơi đời nhiều tục lụy.

             Cảm giác chờ đợi cái chết quả thật chẳng thú vị ǵ song cũng là điều tự nhiên thôi v́ có ai mà tránh được cái chết đâu, “All human beings are mortal”. Điều quan trọng là mỗi người cần sống như thế nào và làm ǵ trước khi chết để sự tồn tại của ḿnh trong thế giới này không trở thành vô nghĩa.

 

              …… Thế là Tết này nhà Thư vắng đi một người khách già nua ở nhà đối diện ...

 

 

 q Nguyễn Thị Tuyết Hoa q
01/2010


 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Tuyết Hoa               |                 www.ninh-hoa.com