Trang Thơ & Truyện:  Thục Minh            |                 www.ninh-hoa.com


Nguyễn Thị Thục
Bút danh:  Thục Minh

***

- Sinh năm 1976 tại Dục Mỹ, Ninh Ḥa.  

 

- Học Tiểu học và Trung học Cơ sở tại Dục Mỹ, và Trung học Phổ thông tại Trường Nguyễn Trăi, thị trấn Ninh Ḥa, tốt nghiệp năm 1994.  

 

- Cựu sinh viên trường đại học tại ĐH Khoa Học Tự Nhiên Sài G̣n (trước năm 1995 là Đại Học Tổng Hợp), tốt nghiệp năm 1998. 

 

- Du học tại Vương Quốc Bỉ, tốt nghiệp Thạc Sĩ.   

Hiện làm việc tại Singapore.


 

 

 

 

Nước Nhật không chỉ có hoa anh đào

 

Tôi đến Tokyo tháng 11, giữa mùa thu, xa lắm mùa hoa anh đào nở mà mọi người đều mong đợi. Không hoa anh đào, nước Nhật vẫn có khối giá trị mà tôi ngưỡng mộ sâu sắc.

Thục Minh tại Đại học Tokyo

Thục Minh

Tokyo-Singapore, tháng 11.2010

 

 

 

Kỳ 4: Tokyo đắt đỏ

 

Thủ đô Tokyo của Nhật Bản là thành phố đắt đỏ nhất thế giới. Đến đó và đánh vật với bài toán chi tiêu là một kinh nghiệm đầy thú vị.

“Chợ trời châu Á” Ameyoko nằm ngay dưới
đường ray tàu điện, nơi bán hàng giá khá mềm,
tấp nập về đêm

Trăm đô cho một chỗ nằm

 

Kaori giới thiệu cho tôi một khách sạn mà cô gọi là “cực rẻ” – khách sạn Sakura Jimbocho. Giá một phòng đơn loại xoàng nhất là 6,090 yen, tương đương 100 đô la Singapore (76 USD).

 

Tôi sống và làm việc ở Singapore, nơi mà phóng viên phương Tây đến thường trú cũng kêu là đắt đỏ. Vậy mà, 100 SGD ở Singapore là được một phòng khách sạn tươm tất, sạch sẽ và tiện nghi ở khu Chinatown chứ không ít. Đằng này, cái phòng ở khách sạn Sakura có chiều ngang rất hẹp, chỉ đủ đặt một cái giường mỏng lét và một lối đi chừng vừa đủ chiều ngang một con người; chiều dài căn phòng thì chắc cũng không dài hơn cái giường là mấy. Tôi thấy hình minh họa và đoán vậy.

 

Được cái, khách sạn này nghe nói “Tây ba lô” ở nhiều lắm nên nhân viên nói tiếng Anh ngon lành. Nhật Bản là xứ có ít người nói được tiếng Anh. Kaori từng học ở Mỹ, Pháp, nói tiếng Anh rất giỏi. Chúng tôi quen nhau khi cô ở Singapore và làm việc cho một tạp chí phục vụ cộng đồng người Nhật…

 

Tôi đang chật vật vác hành lý lên từng bậc thang nhà ga tàu điện ngầm Jimbocho để lên mặt đất thì Kaori bất ngờ gọi từ sau lưng. Cô ấy hẹn gặp tôi ở khách sạn Sakura để đưa tôi đi ăn tối và tham quan thành phố. Ai dè lại gặp nhau ở nhà ga. Hai đứa loay hoay một lúc mới tìm được đến khách sạn. Check-in xong, Kaori giúp tôi mang hành lý vào phòng. Đến khi ấy, cô mới tá hỏa vì nhà tắm, nhà vệ sinh nằm bên ngoài, có nghĩa là tôi phải dùng chung thứ tiện nghi riêng tư này với những khách khác. Hai đứa ngồi trên giường, thêm hai gói hành lý là vừa đủ lấp kín mọi khoảng trống trong căn phòng. Ở Singapore, căn phòng như thế giá chừng 35 SGD/đêm.

 

Tôi an ủi Kaori rằng tôi biết Tokyo rất đắt đỏ và cũng không mong được nhiều hơn thế! Lúc đó, tôi nhớ có một anh chàng người Singapore làm việc cho một tập đoàn bất động sản lớn của xứ sư tử kể với tôi rằng khi đi du lịch bụi ở TP.HCM, anh ta ở trong một nhà trọ gần sân bay Tân Sơn Nhất với giá 3 SGD/đêm!

Giá cả đắt đỏ, chàng thanh niên này phải khởi
nghiệp kinh doanh trên một chiếc xe hơi lưu động

Nỗi buồn Shiseido

 

Tôi tính rằng đến Tokyo tôi sẽ tìm mua mỹ phẩm Shiseido. Ý nghĩ mua hàng hiệu ngay tại nơi nó ra lò (với giá rẻ hơn) khiến tôi khoái chí. Misako ở công ty Kyodo PR chỉ cho tôi khu thương mại Ginza, “thiên đường” mỹ phẩm ở Tokyo, giống như muốn mua phụ tùng xe gắn máy ở Sài Gòn người ta phải đến chợ Tân Thành vậy.

 

Tôi vào khu chợ Ginza 9 có nhiều cửa hàng mỹ phẩm, nhưng hàng Shiseido không phải là thứ phổ biến. Một cửa hàng có bán Shiseido, có cả máy soi da để tư vấn gam màu phấn phù hợp cho khách. Đo xong, cô bán hàng đưa cho tôi một tuýp kem cho mặt, một tuýp cho cổ, nhưng toàn chữ Nhật. Nhìn qua giá tiền thì phải đắt hơn ở Việt Nam đến 20-30%. Tôi tạm biệt. Đi lang thang nữa thì gặp một cửa hàng chuyên mỹ phẩm ngoài mặt tiền lớn. Hàng Shiseido ở đây nhãn bằng tiếng Anh, đúng y thứ tôi đang xài, nhưng giá cũng cao. Tôi không mua.

 

Loanh quanh nhiều con phố ở khu Ginza cuối cùng tôi sung sướng tìm ra văn phòng trụ sở của hãng Shiseido ở trên con phố nhỏ có tên Sony Street. Con phố bắt đầu bằng tòa cao ốc của tập đoàn Sony. Nhưng vào buổi tối, “Nhà của Shiseido” cửa đóng then cài!

 

Tôi cố kiên nhẫn thêm một lần nữa tại cửa hàng miễn phí ở sân bay Narita, nhưng cũng đành chịu. Lọ kem 50 ml ở cửa hàng miễn thuế sân bay Tân Sơn Nhất có giá 75 USD thì ở đây giá quy ra từ đồng yen lên đến 95 USD, trong khi ở sân bay Singapore là 100 SGD (76 USD). Tôi quyết định về mua ở “ao ta” để đóng góp cho nền kinh tế nước nhà. Cao cả quá!

 

Thử cho biết

 

Nhìn chung, giá ở Tokyo đắt hơn ở Singapore tối thiểu là gấp đôi. Ví dụ đi tàu điện ngầm theo kiểu từng chuyến ở Singapore có giá tối thiểu là 1 SGD, thì ở Tokyo là 160 yen (2.6 SGD). Một chai nước suối 500ml loại xịn ở cửa hàng 7Eleven Singapore chừng 1 SGD thì cửa hàng 7Eleven ở Tokyo có giá hơn 2.5 SGD. 5 trái hồng nhập từ Hàn Quốc ở Singapore chừng 3 SGD thì cùng thời điểm hồng Nhật ở Tokyo có giá trên 10 SGD. Dưa chuột Nhật ở Singapore giá chừng 1/3 ở tại nơi nó được trồng!

Xuất khẩu rau quả sang Singapore, nhưng giá rau
tại Tokyo đắt hơn Singapore chừng 2-3 lần

Nhưng cái thứ đắt đỏ nổi tiếng nhất Tokyo là taxi. Đi taxi từ sân bay Narita về trung tâm Tokyo chừng 60 km thì riêng tiền theo đồng hồ là hơn 20,000 yen (hơn 300 SGD), đủ để mua một vé bay khứ hồi Vienam Airlines từ TP.HCM đi Singapore chứ chả chơi. Chưa kể từ 11 giờ đêm đến 5 giờ sáng phụ phí là 30%. Nếu gặp kẹt xe thì đồng hồ cứ chạy ở mức 90 yen/2 phút.

 

Hôm về, tôi phải đi từ khách sạn Sakura qua khách sạn 5 sao New Otani cách chừng 3km để bắt xe buýt ra sân bay. Khách lưu trú tại các khách sạn 5 sao ở trung tâm Tokyo có một đặc quyền là được đi lại bằng xe buýt chuyên biệt giữa sân bay và khách sạn với giá 3,000 yen/lượt. Tôi đã ở khách sạn New Otani 2 đêm trước khi chuyển ra Sakura nên vẫn thuộc dạng được “đặc quyền”. Thay vì đi tàu điện ngầm từ ga Jimbocho đến ga Nagatacho với giá vé 160 yen và cuốc bộ một đoạn về khách sạn New Otani, tôi quyết định đi taxi cho biết.

 

Giá khởi điểm cho 2km đầu là 710 yen (gần 12 SGD), ở Singapore là 2,8 hoặc 3 SDG cho km đầu tiên. Tiếp theo, cứ 275m là 90 yen (1.3 SGD), trong khi ở Singapore 385m là 0.2 SGD. Cuối cùng, tôi phải trả 1,520 yen (25 SGD). Nếu ở Singapore, tối đa chỉ 6 SGD.

 

Điều tôi thích thú nhất là biết đắt vẫn cứ mua, xong gom phiếu tính tiền về… làm kỷ niệm. Về Singapore đem ra xem lại tôi mới thấy mình dại. Xưa nay cứ đem giá mớ rau muống, cọng hành ngò ở cái hòn đảo phi nông nghiệp mà quy ra số kg lúa, số trái dưa hấu lúc dội mùa, số kg muối của diêm dân Việt Nam… để bị đau tim.

 

 

HẾT

 

 

    Thục Minh 
Tokyo-Singapore, tháng 11.2010

 

 

Trang Thơ & Truyện:  Thục Minh              |                 www.ninh-hoa.com