Trang Thơ & Truyện:  Thục Minh            |                 www.ninh-hoa.com


Nguyễn Thị Thục
Bút danh:  Thục Minh

***

- Sinh năm 1976 tại Dục Mỹ, Ninh Ḥa.  

 

- Học Tiểu học và Trung học Cơ sở tại Dục Mỹ, và Trung học Phổ thông tại Trường Nguyễn Trăi, thị trấn Ninh Ḥa, tốt nghiệp năm 1994.  

 

- Cựu sinh viên trường đại học tại ĐH Khoa Học Tự Nhiên Sài G̣n (trước năm 1995 là Đại Học Tổng Hợp), tốt nghiệp năm 1998. 

 

- Du học tại Vương Quốc Bỉ, tốt nghiệp Thạc Sĩ.   

Hiện làm việc tại Singapore.


 

 

 

 

Nước Nhật không chỉ có hoa anh đào

 

Tôi đến Tokyo tháng 11, giữa mùa thu, xa lắm mùa hoa anh đào nở mà mọi người đều mong đợi. Không hoa anh đào, nước Nhật vẫn có khối giá trị mà tôi ngưỡng mộ sâu sắc.

Thục Minh tại Đại học Tokyo

Thục Minh

Tokyo-Singapore, tháng 11.2010

 

 

 

Kỳ 1: Đất nước không cần luật sư

 

Người Nhật ứng xử với nhau bằng chữ tín và sự ḥa nhă. Luật sư, v́ thế, là cái nghề chẳng mấy ai cần.

Người Nhật hòa nhã. Nước Nhật rất trật tư

Ngạc nhiên chưa!

 

Trước khi đi Tokyo, tôi lên mạng t́m hiểu thông tin về dịch vụ điện thoại di động ở nước Nhật. Điện thoại Singapore của tôi có nối mạng chuyển vùng (roaming) nên cơ bản là đi đâu cũng dùng được. Nhưng nghe nói công nghệ và điện thoại dùng ở Nhật Bản rất khác so với phần c̣n lại của thế giới, vả lại phí dùng roaming rất cao, nên có thể tôi phải dùng số điện thoại địa phương để tiết kiệm.

 

Lần t́m trên mạng, tôi biết ở Nhật người ta không bán SIM điện thoại di động mà bỏ vào máy nào cũng xài được như ở các nước khác. Là du khách, anh chỉ có thể thuê một máy di động cùng với số địa phương mà công ty cho thuê cung cấp. Tôi t́m được Mobal, một công ty Mỹ, có dịch vụ cho thuê điện thoại di động như thế với giá được nói là “mềm” nhất. Dịch vụ của họ chỉ đặt tại các sân bay quốc tế. Khách đăng kư thuê qua mạng, đến sân bay th́ vào quầy của Mobal trả tiền thuê 1,400 yen (17.5 USD) cho 2 tuần và nhận máy. Cước phí gọi và nhắn tin sẽ được trừ vào thẻ tín dụng.

 

Tôi bấm thử vào chỗ “đăng kư” và điền một vài thông tin cá nhân, rồi bấm “tiếp tục”, không ngờ được ngay thông báo “Cảm ơn bạn đă đăng kư xài dịch vụ của Mobal”. Ô hay, tôi đă cung cấp thông tin thẻ tín dụng đâu chứ? Rồi Mobal gửi tiếp 2 email xác nhận việc tôi đăng kư và cung cấp số điện thoại mà họ đă để dành cho tôi. Tôi bối rối tự hỏi nếu tôi không đến trả tiền và nhận cái tôi đă đăng kư thuê th́ họ “phạt” tôi bằng cách nào?

Cước điện thoại ở Nhật rất cao, nhưng người ta
có thể gọi các số khẩn cấp miễn phí ở các
máy điện thoại công cộng

Ngày hôm sau, theo giới thiệu của một người bạn ở Tokyo, tôi vào website của một khách sạn b́nh dân để đặt pḥng cho những ngày ở thêm ngoài chương tŕnh chính thức. Tương tự Mobal, khách sạn cũng xác nhận việc tôi đặt pḥng mà chẳng hề đ̣i hỏi thông tin mà dựa vào đó họ có thể ràng buộc khách hàng. Điều lạ lùng là trong email xác nhận, họ có nói rơ nếu tôi hủy đặt pḥng hoặc không đến sẽ bị phạt 20%, 80% hoặc 100% tiền pḥng một ngày. Tôi thắc mắc: “Họ đi kiện củ khoai để đ̣i tiền phạt à?”. Tôi sẽ hỏi người Nhật đầu tiên mà tôi gặp về điều này, tôi tự nhủ.

 

Chữ tín

 

Đến sân bay Narita, điện thoại N630 của tôi không roaming được dù trước đó nhà cung cấp dịch vụ Singapore khẳng định là được. Tôi rối trí v́ đă quyết định xài roaming tiết kiệm và không thuê anh Mobal, do cước phí quá cao. Trong khi đó, những người khác từ Singapore đang đứng xếp hàng chờ làm thủ tục nhập cảnh như tôi th́ roaming ngon lành. Họ bảo tôi chuyển sang chế độ 3G ấy. Nhưng tôi bó tay. Cuối cùng, tôi rút SIM bỏ thử sang cái N73 cục mịch dùng làm đồng hồ báo thức. Tuyệt! Tin nhắn và thông báo cuộc gọi nhỡ vào máy chí chóe, khiến anh hải quan phiền ḷng. Tôi chính thức “bội ước” anh Mobal với một chút áy náy và hồi hộp.

 

Trong buổi ăn tối ngay khi về đến khách sạn, tôi đem thắc mắc của ḿnh kể với những người trong bàn tiệc. Ông Charles Kaufmann, Tổng giám đốc khu vực Bắc Á của tập đoàn chuyển phát nhanh DHL, nói rằng đó tập quán của người Nhật. Họ đối xử với nhau bằng chữ tín, ngay cả trong môi trường kinh doanh quốc tế.

 

Ông Kaufmann, người Thụy Sỹ và đă sống ở Nhật hơn 10 năm qua, cho biết nếu bạn là khách hàng quen của một cửa hàng nào đó, họ sẵn sàng cho bạn nợ tiền mua hàng mà không cần một thứ giấy tờ bảo chứng nào, lần sau đến mua nữa bạn hẵng trả. “Làm sao đảm bảo được rằng ông sẽ quay lại trả tiền?”, cánh phóng viên quốc tế ngạc nhiên hỏi. “Th́ họ tin vào chữ tín, vậy thôi!”, ông Kaufmann trả lời và cho biết thêm người Nhật không thích xài thẻ tín dụng v́ họ cho là không an toàn. Họ thích tiền mặt, nhưng không phải ngoại tệ.

 

Ông cũng kể, hơn 10 năm qua DHL chỉ vướng vào 1 vụ kiện tụng duy nhất ở Nhật. Người Nhật đối xử với nhau ḥa nhă và không thích đụng đến pháp lư. Một vụ kiện tụng có thể kéo dài rất nhiều năm bởi cơ quan chức năng sẽ cố ḥa giải, và ḥa giải. “V́ thế Nhật Bản có lẽ là đất nước ít luật sư nhất thế giới mà tôi biết”, ông Kaufmann nhận xét.

 

Xem Kỳ 2

 

 

 

    Thục Minh 
Tokyo-Singapore, tháng 11.2010

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện:  Thục Minh              |                 www.ninh-hoa.com