|
Đó là cái "góc" mà người tạo ra nó chỉ có một mong muốn là được nghe
thực khách đến đây khen "món ăn Việt Nam ngon thật!"
Mùi ng̣ rí trên đảo quốc sư tử
Chủ
nhân cái "góc" nói trên - tên tiếng Anh đầy đủ: "Vietnam Corner" - là
chị Nguyễn Thị Ư Thu, 47 tuổi, xuất thân từ vùng sông nước miền Tây.
Từng sống ở nhiều nơi trên thế giới, từng thưởng thức rất nhiều món ăn
khắp ba miền đất nước, từng "lăn lộn" với nghề bếp núc, nhà hàng, chị
Thu phục vụ thực khách đến với Vietnam Corner những món ăn rất Việt Nam,
nhưng cũng rất Tây và rất... Singapore.
Quán
của chị hiện nổi tiếng với món "bánh ḿ Ư Thu". Vỏ bánh do chính chị lên
công thức và nhờ một hiệu bánh ngọt làm ra. Ổ bánh không lớn, ruột không
đặc, bề mặt phủ một màng bơ mỏng, không bị chai cứng trong 3 ngày, cũng
không bị xẹp đi khi nguội. Thành phần nhân bánh hoàn toàn giống ở Việt
Nam và do chính tay chị làm ra: cũng bơ, pa-tê, chả lụa, xá xíu, dăm
bông, dưa leo xắt mỏng, một cọng hành lá, mấy sợi ớt tươi, đôi cọng ng̣
rí, vài hạt tiêu đen... Khách gọi bánh ḿ, chị cho ngay một ổ vào ḷ vi
sóng một lúc cho nóng, lấy ra, xẻ dọc, rồi thoăn thoắt cho nguyên liệu
vào, khép lại, cắt xéo làm đôi, đặt vào một cái đĩa. Ăn bánh nóng, mùi
bơ thơm thơm, vỏ bánh rin rít, nhân bánh đậm đà. Riêng cái mùi ng̣ rí
th́ không t́m đâu ra được ở đảo quốc sư tử.
Nhiều
người Singapore đă nhận ra sự khác biệt từ cọng ng̣ rí, cái thứ mà chị
Thu phải cất công nhờ người mang từ Việt Nam sang và bảo quản rất kỹ
lưỡng. "Cứ 2 kg ng̣ rí, chị phải chi 30 USD cho người mang giúp, rồi mất
3 tiếng đồng hồ cho người giúp việc ra tận sân bay nhận. Vị chi thù lao,
công cán mất đứt 50 USD. Có điều xài được lâu lắm!", chị Thu tự hào nói
về món gia vị độc đáo này. Cọng ng̣ rí cũng làm cho tô bánh canh cua
điểm tâm sáng của chị không lẫn vào đâu được.
Món
cơm tấm cũng được rất nhiều khách chọn ăn. Không chỉ phục vụ tại Vietnam
Corner, món này c̣n được nhiều hội nhóm đặt hàng cho bữa trưa của họ.
Những lúc ấy, chị Thu lại dời cái bếp nhà ḿnh đi phục vụ cơm nóng cho
khách hàng. Không chỉ thế, quán chị c̣n phục vụ hàng chục món ăn khác từ
ăn chơi đến ăn chính như gỏi cuốn, chả gị, gỏi xoài, bún chả gị, bún
gà nướng, ḅ kho, phở ḅ tái, chín các kiểu... Tráng miệng có chè khoai
môn, chè hạt lựu xanh đỏ.

Chuẩn bị một ổ "bánh ḿ Ư Thu"
Món
cơm tấm của Vietnam Corner
(Ảnh: Thục Minh)
Buổi
sáng, chị bán điểm tâm với giá chỉ 2 SGD (25.000 đồng), hôm th́ bánh
canh cua, bún nước kèn của Việt Nam, hôm th́ món bún Mee Siam của người
Thái, hôm cháo gà hay đồ ăn Tây. "Singapore đắt đỏ mà bán được tô bún
giá 2 SGD là cả một bài toán khó. Phải tính sao cho c̣n có lời mà trông
tô bún vẫn hấp dẫn", chị Thu phân trần về sự vất vả của người muốn quảng
bá thức ăn Việt với giá thấp nhất để người b́nh dân có thể kham nổi.
Góc tụ họp của người Việt
Ở
Singapore, đă có rất nhiều người Việt mở nhà hàng và thất bại. Lư do đầu
tiên là tiền thuê mặt bằng quá đắt, trong khi phần đông người Singapore
không hứng thú mấy với đồ ăn Việt Nam. Họ thường ăn đồ Tàu đầy dầu mỡ
với giá khá mềm ở những khu ăn uống b́nh dân. Một số người muốn thưởng
thức những món ăn lành mạnh th́ t́m đến nhà hàng Việt Nam, nhưng khẩu vị
và tập quán cũng là một vấn đề. Bởi vậy, đầu bếp phải hết sức tinh tế
điều chỉnh món ăn của ḿnh cho phù hợp. Tô phở ḅ tuyệt đối không có
nước béo, bột ngọt nêm rất ít, rau thơm chỉ chút chút, giá cũng ít thôi,
bánh phở th́ hơi bở.
Có
được khả năng "tự điều chỉnh" như vậy có lẽ nhờ chị sống lâu và gần gũi
với người địa phương. Rời Việt Nam đến Mỹ khi c̣n bé, rồi kết hôn với
một người Singapore, chị chuyển về đảo quốc sư tử từ năm 1991 khi mẹ
chồng đau ốm. Từ đó đến nay chị sống ở đây, song cũng qua lại Mỹ và Việt
Nam thường xuyên.
Cái
duyên "ăn uống" bắt đầu khi chị sang Mỹ. V́ thấy người khác nấu ăn không
ngon nên chị phải tự vào bếp, rồi mở cửa hiệu bán Submarine Sandwich,
một loại bánh ḿ kẹp thịt nổi tiếng của Mỹ. Hồi nhỏ, chị thường theo bà
ngoại đi nấu tiệc cưới cho khắp thôn trên xóm dưới. Dù không nhúng tay
vào nấu nướng nhưng chị đă được nếm đủ thứ món ngon vật lạ ở quê nhà.
Đến
khi sang Singapore th́ cái nghề nấu nướng xem ra đă trở thành cái "nghiệp".
Đầu tiên chị đi làm cho các nhà hàng thức ăn nhanh Swensen's, Prima; rồi
làm ở các khách sạn Hyatt, Marriott. Đến năm 2001, chị mở tiệm bán chả
gị và gỏi cuốn tại Takashimaya, trung tâm mua sắm sang trọng ở phố
Orchard. Chị bán rất đắt hàng. Nhưng về sau, giá thuê mặt bằng lên cao
quá, lại bị yêu cầu dời vào khu ăn uống tập trung, chị đóng cửa tiệm và
về mở Vietnam Corner.
Cái
"góc" nằm ngoài vùng trung tâm của Singapore, ngay tầng trệt của khối
nhà (block) số 117 trên đại lộ Commonwealth Drive. Từ trung tâm
thành phố, người ta lên tàu điện ngầm qua 3-4 bến, xuống ga Commonwealth
rồi đi bộ chừng 5-7 phút dọc theo đường tàu th́ đă thấy cái "góc" này
rồi. Từ ngày có cái "góc", khu phố b́nh dân ở đây trở nên nhộn nhịp hẳn.
Chập tối, người già tụ tập mở nhạc Tây, học nhảy ở khoảnh sân bên cạnh.
Nhảy chán, các ông bà vào "góc" thưởng thức miếng bánh ḿ, chọc ghẹo bà
chủ quán, rồi khen thức ăn Việt Nam. "Chỉ cần nghe người ta khen vậy là
chị thấy sung sướng không ǵ bằng", chị Thu chia sẻ. Chị từng được
truyền h́nh Singapore quay phim và mời giới thiệu kỹ thuật làm bánh tét,
bánh chưng cùng nhiều món ăn khác.
Vietnam
Corner mới mở chưa lâu, nên mọi thứ c̣n chưa được hoàn chỉnh. Chị Thu dự
định sẽ sắm sửa trang hoàng, nới rộng và tăng thêm số món ăn để chính
thức khai trương trong tháng Chín. "Chị mong muốn cái góc này sẽ trở
thành một nơi tụ họp của người Việt ḿnh", chị nói. Hằng ngày, trong số
khoảng 200 khách đến quán, có khoảng 50 là người Việt, gồm sinh viên học
ở các trường gần đó và công viên chức đang đi làm ở Singapore.
|