Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang thơ & Truyện của Nguyễn Thị Thu           |                 www.ninh-hoa.com



Nguyễn Thị Thu

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1967-1971
 

   


Hiện ngụ tại Vancouver BC, Canada.
 

 

 

 

 

Hồi đó khi c̣n là học tṛ tiểu học, rồi học sinh trung học, đến sinh viên đại học, chúng ta đă học qua không biết bao nhiêu thầy, bao nhiêu cô và hầu như ai trong chúng ta cũng có một ngôi trường, có một "favourite teacher" để kính nể, để quư mến, để làm thần tượng và tôi cũng vậy, người đó chính là "Thầy Sáu Ốm".

Xóm Cầu gỗ tôi có ấp Tây Tựu, có chùa Minh Hương và có trường Tiến Hóa. Gọi là trường cho nó xôm tṛ chứ thật ra đó chỉ là mấy pḥng học đơn sơ, nghèo nàn trống trên lỡ dưới trong đất chùa Minh Hương. Thầy Hiệu trưởng và cũng là giáo viên chính của trường Tiến hóa là "Thầy Sáu Ốm". Không biết trường đă thành lập từ khi nào, nhưng khi đến tuổi đi học má tôi đă cho đến trường này để thầy dạy vỡ ḷng, phần v́ trường rất gần nhà để tôi có thể đi học một ḿnh không cần người đưa đón, trường gần nhà đến nổi kẻng đánh tôi chạy tới lớp cũng c̣n kịp, thế mà lúc nào tôi cũng đi học sớm để c̣n ghé quán "Bà Lai" mua vài cục kẹo dừa, gói bắp rang để đem vô lớp ăn vụng, một phần v́ thầy nổi tiếng dạy vỡ ḷng hay nên hầu như trong xóm ai có con trạc tuổi tôi cũng học qua trường này, sau này tiếng tăm thầy lan rộng, nhiều học tṛ ở thôn khác cũng về đây học, và mỗi năm học tṛ mỗi đông nên thầy phải mướn thêm thầy cô.

Nói về Trường Tiến Hóa phải nhắc đến quán "Bà Lai", hai vợ chồng bà là người Việt Nam thuần túy, nhưng một nửa số con của hai ông bà trai cũng như gái da trắng toát từ đầu tới chân trong thật ngộ nghĩnh và dễ thương, một đàn con hơn nửa tá của ông bà đều do bàn tay tuyệt vời của má tôi chăm sóc, ngày đó gia đ́nh Bà Lai nhà cũng nằm trong đất chùa Minh Hương nên bà mở quán để bán giấy bút mực và bánh kẹo cho học tṛ con nít.

Người lớn trong xóm thường nói học trường chùa với Thầy Sáu Ốm, nghe riết rồi tôi cũng quen lỗ tai, nên ai hỏi tôi cứ thế mà trả lời, không thèm thắc mắc, không thèm bận tâm làm ǵ, bởi rơ ràng trường nằm trong chùa và ông thầy thứ sáu c̣n ốm nhom nên gọi "Thầy Sáu Ốm". Tôi kính nể, thương mến thầy nên đă thích và chấp nhận cái tên hay hay đó suốt quăng đời thơ ấu của tôi.

Cách đây hai năm nhận được tin phân ưu ông Nguyễn Như Đăng đă qua đời từ trang web www.ninh-hoa.com , nh́n h́nh tôi đă nhận ra ngay thầy xưa của tôi thuở nào, ḷng thật bùi ngùi và trách ḿnh thật vô t́nh măi đến ngày hôm nay mới biết được tên thầy c̣n với cái tên đẹp như một nghệ sĩ, (đọc bài "Cung đàn xưa" của chị Chiêu, tôi mới biết thầy cũng là một nghệ sĩ đa tài, đa dạng). Bàng hoàng xúc động với tin buồn tôi muốn viết cho thầy vài ḍng như một lời tri ân, nhưng chẳng may sức khỏe đă không cho phép tôi thực hiện ư định. Bây giờ ngồi viết cho thầy ḍng tư tưởng đă đưa tôi trở về một thời quá khứ xa xôi. H́nh ảnh thầy hiện ra thật đậm nét trong tôi với dáng người nhỏ nhắn, ốm yếu, mũi cao, mắt sáng, nhanh nhẹn và lúc nào thầy cũng mặc quần kaki với áo sơ mi, đặc biệt trên lỗ tai thầy bao giờ cũng gắn cây bút ch́. Hồi đó mỗi lần tới mùa mưa lớp học bị dột, thầy phải dồn hai ba lớp thành một, rồi thầy lăn xăn chạy xuôi, chạy ngược ra bài lớp này rồi dạy lớp khác. Tôi c̣n nhớ có một hôm đang ngồi cong ḿnh, nghiêng cổ uốn nắn để tập viết, tự nhiên giọt nước mưa trên nóc nhà nhiễu xuống ngay trên quyển vở làm mực lan ra ướt lem nhem cả trang giấy, tôi sợ thầy khẽ tay nên thút thít khóc trước, c̣n nhỏ thế mà tôi đă biết đỗ lỗi " tại trời chứ không phải tại con", thầy đă không đánh mà c̣n dịu dàng bảo tôi đừng khóc nữa viết lại trang khác. Tôi học thầy được vài năm đến khi biết đọc biết viết và lúc này tôi cũng đă lớn thêm một chút, chân cẳng đă cứng cáp hơn nên má tôi cho đi "du học" tận dưới G̣ Muồng, dĩ nhiên tôi đă không thích v́ đi xa quá, xa gấp trăm lần trường chùa này, phần v́ phải xa thầy xa bạn nhưng rồi cũng phải vâng lời chứ đâu dám hó hé gi. Trường xa nên mấy anh em tôi phải đi học thật sớm để đúng giờ vào lớp, mỗi ngày đi học tôi đều gặp thầy trên đường, thầy ở dưới xóm G̣ Lăng nên đạp xe lên Cầu Gỗ c̣n tụi tôi đi ngược xuống G̣ Muồng, ngày nào cũng thế gặp thầy với chiếc xe đạp cũ kỹ đi lên, đi xuống và lần nào gặp thầy tôi cũng lấy mũ kính cẩn chào, có hôm chiều tan trường về mấy anh em tôi vẫn c̣n lang thang bắt bướm, bắt chuồn chuồn dưới mấy thửa ruộng mới gặt xong, thầy đă về đến nhà trước, đi ngang nhà tôi thấy thầy đang tưới hoa, nhà thầy có cái sân trước thật rộng, thật sạch và mát mẻ, tôi chào thầy một tiếng thật to, thầy ngước lên nh́n và bảo "Thu đi học về hả?". Xuống G̣ Muồng tôi học trường đạo do các soeur dạy, Ma soeur của ai hiền không biết chứ Ma soeur của tôi th́ không, các bà nghiêm khắc kỷ luật như nhà binh, cựa một cái là khẽ tay, quậy một cái là roi vào mông, nên nếu thích ai hơn giữa thầy và ma soeur tôi sẽ chọn thầy nhiều hơn v́ thầy chưa bao giờ đánh tôi roi nào.

Tôi có thằng em út thật đẹp trai hiền như cục đất, nó sống đơn sơ mộc mạc, cả đời không biết làm mắc ḷng ai ngay đến một đứa con nít. Hồi nhỏ v́ người giữ em làm té nặng nên đă ảnh hưởng đến thần kinh của em tôi, khi đến tuổi đi học, má tôi cũng gởi nó tới trường cho thầy dạy, nó học hoài một lớp từ năm này qua năm khác, từ khi con nhỏ xíu đến khi cao gị trổ mă, ngày nào em tôi cũng cắp sách đến trường, má tôi ở nhà sống trong niềm vui đầy hy vọng học được chữ nào hay chữ đó, c̣n thầy th́ vẫn kiên nhẫn chịu khó dạy, không phàn nàn than thở, nhưng ngược lại thằng em tôi v́ học không được nên nó đă bỏ cuộc trốn ở nhà. Thầy đến nhà t́m hỏi sao mấy ngày nay không thấy Tín đi học ? Má tôi giải thích cho thầy nghe xong, thấy nó hiền lành thầy thương xin má tôi cho nó tới trường mỗi ngày để làm đệ tử thầy sai vặt, như pha trà rót nước, gọt bút ch́ v.v... Thầy muốn tập cho nó làm việc để nó quên đi mặc cảm học hành không được thua thiệt bạn bè. Giàu út ăn khó út chịu, tội nghiệp em tôi đă lănh phần thiệt tḥi tất cả trong sáu anh chị em.

Rồi ngày tháng cứ nhịp nhàng qua đi, mỗi ngày mỗi lớn khôn, mỗi năm mỗi lớp, tôi phải đổi trường, rồi trường này đến trường khác với nhiều bận rộn học hành thi cử, cuộc đời cứ xô bồ quấn quít nên h́nh ảnh thầy xưa cũng nhạt phai dần trong tâm trí. Thuyền đă êm ả xuôi về bến, có mấy ai c̣n nhớ h́nh ảnh ông lái đ̣ nghèo với con đê chiều buồn hiu hắt nơi cuối làng. Thầy đă miệt mài gắn bó với xóm tôi suốt một quăng đường dài. Hiện giờ chùa Minh Hương vẫn c̣n đó yên tĩnh trầm hương nhang khói, Cầu Gỗ xưa đă từ từ đi vạ quên lăng trong ḷng người, quán Bà Lai lúc ch́m lúc nổi vẫn c̣n chịu đựng với thời gian đến nay đă ba đời, nhưng thầy tôi đă cỡi hạt quy tiên về cơi khói sương xa mù.

Hôm nay nhân ngày giỗ thứ hai của thầy, con muốn thắp cho thầy nén hương với tất cả tấm ḷng kính mến và biết ơn. Công lao của thầy cũng to lớn như công cha nghĩa mẹ, những lời thầy dạy dỗ chẳng may con đă không thành danh trong xă hội, nhưng ít ra con đă thành nhân trong cuộc đời.

 


Vancouver, mùa Thu 2006
Nguyễn Thị Thu

 

 

Trang thơ & Truyện của Nguyễn Thị Thu            |                 www.ninh-hoa.com