trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang thơ Hoài Thu



Hoài Thu


         Tên thật là
     
Nguyễn Thị Thu
   Cựu học sinh trường
   Trung Học Ninh Ḥa,
     Trần B́nh Trọng.
   Cựu Giáo viên trường
     Đinh Tiên Hoàng
      (trường TBT cũ).
    Đă về hưu năm 2002
.
 

 

T

 

  Chờ Ai Bên Cầu 
  Ngậm Ngùi  
  Giọt Mưa Mùa Đông
  Không Đề 
 
 

 


Văn


  Kư Ức Về Một Ngôi
    Trường
  
 
 

 


 

 

KƯ C V MỘT NGÔI TRƯỜNG

 

 


N
hớ về trường sư phạm Qui Nhơn. Đă hơn 35 năm rồi. Ta đă xa mái trường thân yêu ấy. Nơi đă đào tạo những người Thầy, Cô giáo. Một ước mơ, một hoài băo. Khi sắp bước vào đời, ai cũng có một sự nghiệp cho tương lai. Chỉ hai năm học thôi, so với một đời người thật là ngắn ngủi, nhưng so với kỷ niệm th́ thật là nhiều và vô cùng quí giá biết bao nhiêu.

Ngày ấy, lần đầu tiên đi học xa nhà, cũng là lần đầu tiên bước chân lên máy bay từ Nha Trang ra Qui Nhơn học làm cô giáo. Xa quê, bước chân vào ngôi trường rộng lớn bao la; bao ngỡ ngàng ngơ ngác … Từ cổng nh́n vào; hai dăy nhà cao tầng đứng sừng sững, uy nghi, khuất sau những hàng phi lao tỏa bóng mát. Xung quanh toàn là hoa, lá. Đặc biệt nhất là cây sứ đủ màu sặc sở trong khu vườn thật là thơ mộng Tôi cũng c̣n nhớ măi, một kỷ niệm không thể nào quên. Tối hôm đó, khoảng 11 giờ đêm bên quân Cộng Sản đă pháo kích vào một kho đạn của Mỹ, chắc cũng không xa thành phố lắm. Thế là bao nhiêu đạn dược nổ gầm vang trời, kinh thiên động địa; nổ liên tục liên hồi. Chúng tôi một phen hoảng vía, tưởng chừng sẽ chết mất, không c̣n được trở về nhà, nh́n lại quê hương người thân. Từ trên giường tầng cao, không biết cách nào mà thoáng một cái mà tôi đă vượt được hai cái giường dưới chân mà rơi tỏm xuống đất. Chúng tôi chẳng biết chạy đi đâu bấy giờ. Vừa lúc đó thầy Hà giám thị nội trú đă đứng dưới sân và la lên trấn an chúng tôi :" Hăy nằm sát xuống đất và lấy nệm che lên" Chúng tôi làm theo, và nằm im, nín thở. Sau đó gần 1 tiếng đồng hồ mới hết tiếng nổ, chúng tôi mới hoàn hồn. Tay chân c̣n bủn rủn, trống ngực c̣n đánh đùng đùng, thế mà trước đó tôi nhảy xuống nhẹ như không. Suốt cả đêm hôm đó, chúng tôi không ai ngủ được.

Qua năm thứ hai tôi học. Trường được xây thêm hai khu nội trú mới, một cho nam và một cho nữ, cách nhau khoảng 200m, xây theo kiểu h́nh vuông khép kín, cũng có 3 tầng. Mỗi pḥng chỉ có ở được 4 đứa, có đầy đủ tiện nghi, bàn học, tủ đựng áo quần, giày dép. Những buổi chiều, chúng tôi đi dạo quanh sân thật vui vẻ và nên thơ, nhưng chúng tôi không khỏi nhớ nhà. Thế mà hai năm học cũng trôi qua rất nhanh, chứa biết bao kỷ niệm về mái trường xưa. Tôi không thể nào quên các thầy như : Thầy Mẫn (Hiệu Trưởng), thầy Tâm, thầy Tuệ, thầy Tŕnh, thầy Bồn, thầy Tháo, thầy Linh, thầy Sum, cô Hân, thầy Tân, thầy Tấn, Giám thị có thầy Hà, Thầy Học, cô Hậu, cô Trinh .vv… Dạy trường thực hành có thầy Thanh, thầy Cử và rất nhiều thầy cô khác mà chúng tôi chưa nhớ hết. Các thầy bây giờ thế nào, chúng tôi chưa một lần gặp lại. Riêng thầy Công đă chết ở bên Mỹ và đem về an táng tại quê hương Ninh Ḥa, chúng tôi một số cựu giáo sinh cũng có đưa thầy đến nơi an nghỉ cuối cùng.

Sau năm 1975, có nhiều giáo viên c̣n theo nghề, có người đă nghỉ dạy hoặc chuyển ngành. Đa số giáo viên nữ c̣n lại đă về hưu, c̣n các giáo viên nam vẫn c̣n trong nghề. Có bạn đă thành đại gia, có địa vị cao trong xă hội, có bạn vẫn nghèo. Ai, ai cũng đă lên chức ông, bà. Nhưng dầu sao trong t́nh đồng môn, đồng nghiệp, chúng ta cũng nên dành môt chút suy tư để nhớ về nhau, nhớ trường xưa, thầy cũ, bạn bè cùng chung dưới mái trường SPQN ngày xưa, chắc không thể nào quên được.

Nguyễn Thị Thu

 

 

Nhớ trường xưa

Lâu rồi nhớ mái trường xưa

Khung trời sư phạm đón đưa ngày nào

Với bao t́nh cảm ngọt ngào

Dấu chân kỷ niệm ngọt ngào yêu thương

Ra trường mỗi đứa một phương

Đàn chim tung cánh – con đường ước mơ

Ba lăm năm ấy bây giờ

Bóng cau cửa sổ - Ngẫn ngơ lặng nh́n

Đ̣ đưa bao lớp sang sông

Em sang bến mộng… Cô thêm nỗi mừng

Mấy mươi năm… ấy mùa xuân

Ḷng ta như thấy bừng bừng ngàn hoa

Đă mang lấy nghiệp bút son

Kiếp tầm tơ nhă nghiệp duyên vẹn toàn

Nhớ về Sư Phạm Qui Nhơn

Trường-Thầy-Bạn cũ muôn vàn luyến lưu !

 

 

Nguyễn Thị Thu