Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang thơ & Truyện của Nguyễn Thị Thu           |                 www.ninh-hoa.com



Nguyễn Thị Thu

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1967-1971
 

   


Hiện ngụ tại Vancouver BC, Canada.
 

 

 

 

 

Ngày ấy khi Má tôi c̣n là một thiếu phụ, Bà yêu màu tím và thích nghe ca khúc Ḷng Mẹ, và những ngày ấy tôi cũng thường hay thích hát, cứ mỗi buổi trưa nằm đu đưa trên vơng tôi hát ngân nga vài câu rồi quay ra ngũ say sưa, êm đềm trong những buổi trưa hè gió thổi hiu hiu. Rồi sau này lớn lên tôi cũng được làm Mẹ, con tôi được Mẹ ru ngũ bằng những lời ngọt ngào, tha thiết từ ca khúc Ḷng Mẹ, những lúc này làm tâm hồn tôi thật chùng xuống bởi nhớ thương v́ đă xa Mẹ ngh́n trùng.

Thuở sinh tiền Má tôi làm nghề mà tôi cho là cao thượng nhất trên đời. Tiếng b́nh dân gọi nôm na là "Bà Mụ", người dân sống ở Ninh Ḥa hay các thân chủ kêu Má tôi bằng cái tên thân quen là "Cô Chín hay Bà Chín". Trong suốt quăng đường dài mấy chục năm hành nghề, không biết Bà đă mang bao nhiêu tiếng khóc của các hài nhi từ trong bụng mẹ ra với đời, mang niềm vui hạnh phúc đến nhiều gia đ́nh. Có thể v́ Bà Mụ mát tay và làm việc có uy tín, nên nhiều gia đ́nh Má tôi đă đỡ đẻ từ đời mẹ, đời con rồi đến đời cháu. Mặc dầu tại nhà Má tôi có mở hộ sanh tư, nhưng ở bên ngoài nhiều khi có ai mời đến nhà, Má tôi vẫn đi không từ chối, không ngại đường gần hay xa, bất kể nửa đêm gà gáy, giờ tư canh ba, trời nắng hay trời mưa, mùa lụt hay trong con nước đang lên. Tùy theo phương tiện của mỗi gia đ́nh, có khi họ đến rước bằng xe Lam, xe ngựa, xích lô, đi bộ, trời lụt th́ họ rước bằng ghe. Ban đêm Má tôi ra đi với họ bằng ngọn đèn Pin không đủ sáng, hay bên ngọn đèn dầu lửa thật mong manh.

Từ đầu làng đến cuối thôn, Ninh Ḥa có bao nhiêu làng, bao nhiêu xă Má tôi đều biết tên không quên nơi nào, bởi nơi đâu cũng có dấu chân Má tôi ghé đến. Hồi đó trong thời buổi chiến tranh, có nhiều làng ở thật xa xôi hẻo lánh, thiếu an ninh, Má tôi ra đi nhiều đêm trong tiếng súng nổ đ́ đùng, tiếng hỏa châu tắt bụp, tắt bụp xa xa, tôi ở nhà trong bụng cứ phập phồng, v́ c̣n nhỏ nên không biết làm ǵ để giúp Má tôi, chỉ biết cầu nguyện sao cho Bà đi đường b́nh yên, chúc các Bà mẹ may mắn, mẹ tṛn con vuông để Má tôi trở về nhà nguyên vẹn, an toàn, và rồi tôi tiếp tục trở lại với giấc ngủ mặc cho Má tôi đang lầm lũi, xuôi ngược trong đêm khuya nguy hiểm. Nhưng rồi trời cao có mắt v́ Má tôi đi cứu người, nên suốt mấy chục năm dài với công việc, Bà đă đi đi về về vạn sự b́nh yên.

Má tôi là người đàn Bà năng động, làm việc không ngừng nghỉ, như không biết mệt, hết công việc bên ngoài rồi đến việc nhà, Bà nuôi đủ thứ nào gà, nào vịt, nào heo, nào ngỗng.v.v. tối đến là giờ để nghỉ ngơi nhưng trên đôi tay Má tôi vẫn c̣n đan thoăn thoắt thành những chiếc mũ, đôi vớ thật xinh để tặng các em bé mới chào đời.

Rồi ngày lại ngày qua đi, sau này Chị Hai tôi đi lấy chồng, Chị Ba tôi đi học xa, anh tôi vào quân đội, tôi tự động lên chức chị cả trong nhà, đi học về tôi quán xuyến hết mọi công việc chợ búa nấu ăn, gà vịt heo cuối, v́ không c̣n ai để chia việc nên tôi phải gánh hết, tôi phụ giúp Má tôi thật nhiều để Bà có thời giờ săn sóc cho các Bà mẹ và các em bé. Rồi có một hôm Bà nói với tôi rằng: "Má muốn con học và sau này nối nghề của Má, nghề mà Má rất yêu thích và đă cố gắng học để lấy bằng khi c̣n ở tuổi đôi mươi". Tôi ngại ngùng không dám trả lời liền sợ Má tôi buồn và thất vọng, v́ bản thân tôi chưa bao giờ nghĩ tương lai sẽ làm nghề này, một phần v́ không có ư chí và nghị lực, một phần tôi là "con thỏ đế" ở trong nhà nên sẽ không chịu được cái cảnh các Bà la khóc, rên rỉ, chưởi bới trong cơn đau, không thích nghề th́ làm sao yêu nghề được. Trước mắt nh́n tôi đă thấy Má tôi thật khổ với công việc, ăn không tṛn bữa, ngủ không trọn giấc, nên tôi đă lùi bước trước cơn thử thách đó.

Rồi những năm sau đó tôi cũng một trong hàng triệu người đă vượt biển ra đi, Má tôi ở lại thương nhớ v́ xa con, phần v́ tuổi già sức yếu nên các anh chị tôi đă không cho Bà tiếp tục hành nghề nữa. Từ đó Má tôi đâm ra thẩn thờ, vui ít buồn nhiều, biếng nói, biếng ăn rồi từ, từ Má tôi mất hết trí nhớ, nghe được tin tôi vội vàng thu xếp tất cả công việc nhà bên này để dắt hai con tôi về cho Bà ngoại thấy mặt một lần trước khi Bà thật sự quên hết tất cả, nhưng rồi mọi sự đă không như ḿnh muốn, khi vợ chồng và hai con tôi trở về, Má tôi đă không c̣n nhận ra con và dĩ nhiên không biết cháu là ai, Má tôi thật sự đă lẫn, nh́n Bà như một cái xác không hồn, im lặng và im lặng làm tôi điếng cả người, tim tôi se thắt, nhưng có một điều thật lạ, suốt ngày Bà cứ ẵm bồng con búp bế trong tay, ngay cả khi ngủ con búp bế cũng nằm bên cạnh, thỉnh thoảng Bà cười cười, nói nói với nó những ǵ mà không ai hiểu được, thật sự Má tôi đă yêu nghề đến giờ phút cuối cùng của cuộc đời.

Rồi ngày qua ngày, vài năm sau đó Má tôi mất hết sức lực, không đi đứng được chỉ nằm một chỗ, các anh chị tôi bên nhà lúc nào cũng thường trực bên cạnh để săn sóc Bà, c̣n tôi một cảnh hai quê cố gắng bay đi bay về để thăm Má tôi thường xuyên hơn. Mỗi lần về thăm nhà, thấy Má tôi chỉ c̣n da bọc lấy xương, không nói, không cười, không biết đói, không biết khát, nằm im lặng đến cô đơn. Tôi ngồi lặng lẽ nh́n Bà hàng giờ và suy nghĩ: đă biết sinh lăo bệnh tử là định luật bất di bất dịch của con người, nhưng tôi vẫn thầm trách trời cao đă cho và lấy lại những t́nh cảm ban sơ của một con người trong Má tôi sớm quá, mới ngày nào Má tôi là một người đàn bà có tài, có sắc, đảm đang, bương chải, năng động, nay nằm một chỗ ră rời, tả tơi như chiếc lá khô rơi rụng lâu ngày, và sắp trở về với cát bụi. Lần cuối cùng về thăm nhà, tôi trở qua lại vài tháng sau được tin Má tôi ra đi, tôi trở về không kịp để chịu tang Bà lần cuối, và trong ḷng cứ ray rức măi, tự nghĩ ḿnh là đứa con bất hiếu suốt đời chỉ làm cho Má tôi buồn nhiều hơn vui.

Hôm nay nhân ngày Lễ Mẹ, con sẽ hát tặng Má bài ca bất hủ Ḷng Mẹ mà ngày xưa Má từng yêu thích, ḍng nhạc này sẽ thay cho những lời chúc tốt đẹp mà con đă thường gởi về mỗi năm khi Má chưa ĺa đời, con sẽ hát vừa đủ cho Má và con nghe thôi, dẫu biết rằng giờ này Má đang hưởng hạnh phúc đời đời bên các thiên thần bé nhỏ nơi cơi vĩnh hằng..

"Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu.

Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu.

Dù cho phai nắng nhưng ḷng thương chẳng nhạt màu.

Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng...M.e...yêu..."

*Ḷng Mẹ của Nhạc sĩ Y Vân*

 


Vancouver, May / 2006
Nguyễn Thị Thu

 

 

Trang thơ & Truyện của Nguyễn Thị Thu            |                 www.ninh-hoa.com