Trang thơ & Truyện của Nguyễn Thị Thu           |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Thị Thu

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1967-1971



Hiện ngụ tại Vancouver BC, Canada.
 

 

 

 

 

 

TH̀ THẦM MÙA XUÂN
Nguyễn Thị Thu

 

 

          Hôm nay là ngày đầu năm Canh dần. Trước hết tôi xin Kính chúc tất cả quư đồng hương, quư bà con và bạn bè xa gần những lời chúc tốt đẹp và may mắn nhất trong năm Con cọp.

          Buổi sáng cựa ḿnh thức dậy, mắt nhắm, mắt mở nhưng tôi đă bắt được những tia nắng mai rạng rỡ lọt vào pḥng. Tiếng chim hót réo gọi nhau ngoài sân như một phép nhiệm mầu đă làm tôi ngồi dậy thật nhanh. À hôm nay là ngày chủ nhật, ngày mùng một tết và cũng là ngày lễ của t́nh yêu, sự trùng hợp hài ḥa giữa đông và tây đă rơi vào một ngày chủ nhật thật thiêng liêng, thánh thiện. Rồi như tự ḿnh nhắc nhở hăy dậy sửa soạn đi nhà thờ dự thánh lễ đầu năm.

 

          Trời Vancouver hôm nay đẹp tuyệt vời. Nắng ấm 12°C. Cái sương sương lành lạnh của mùa đông về muộn màng, trong cái mịn màng tươi mát của mùa xuân đến vội vàng, làm ḷng ḿnh cảm thấy vui vui, nên tôi có ư định được đi bộ đến nhà thờ buổi sáng nay. Sống ở cái xứ văn minh giàu có, mỗi lần ra khỏi nhà đều được lên xe, xuống ngựa (ủa quên xuống xe). Đi xa cũng như đi gần đều được ngồi vào xế hộp, mùa đông trong xe có máy sưởi, mùa hè trong xe có máy lạnh chạy rè rè sướng rên. Cái thân xác của con người được chiều chuộng tối đa, riết rồi cũng thành thói quen nên hóa lười.

 

          Thành phố tôi đang ở xa nhà thờ Việt Nam, nhưng lại gần nhà thờ người bản xứ, lái xe chỉ có mười phút, dại ǵ không chọn cái gần nhà cho sướng, đi đâu lanh quanh cho đời mỏi mệt. Tôi tin Chúa ở khắp mọi nơi. Chúa ở nhà thờ Việt Nam hay Chúa ở nhà thờ Mỹ đều tôn thờ chỉ một Chúa Ky Tô. Nh́n vào đồng hồ trên tay chỉ c̣n hai mươi phút, thời gian không đủ để tôi đi bộ đến nửa tiếng, một phần tôi không muốn ḿnh đi dự lễ bị trễ. Tôi có thói quen đi lễ sớm mười phút để cầu nguyện và để chuẩn bị tâm hồn ḿnh trước khi thánh lễ bắt đầu. Cuối cùng rồi cái lười của ḿnh cũng được vuốt ve chính đáng. Được biết trong thánh lễ sáng nay có vài lực sĩ bạn trong TVH mùa đông về dự lễ ở nhà thờ này. Cha xứ chúc các lực sĩ gặp nhiều may mắn và mang về nhiều chiến thắng vẻ vang cho quê hương đất nước ḿnh.

 

          Đi nhà thờ về hai vợ chồng tôi rủ nhau ra nghĩa trang thăm mộ người thân. Những ngày cuối năm gia đ́nh chúng tôi có đại tang. Bà già chồng tôi vừa vĩnh biệt cơi trần gian để về sum hợp với ông, với bà. Mẹ đi rồi như trâu nghé lạc bầy, bỏ lại đám con cháu buồn hiu quạnh đến ngơ ngác, thẩn thờ ở những ngày cuối năm. Trên mộ mẹ vẫn c̣n phủ đầy những ṿng hoa tươi đủ màu, đủ sắc đỏ trắng, hồng, tím, vàng, xanh, lóng lánh những hạt sương mai c̣n đọng lại trong nắng vàng rực rỡ. Màu sắc của hoa làm tôi tưởng tượng như mẹ đang mặc chiếc áo màu đẹp sang trọng trong ngày mùng một tết. Bên cạnh mộ mẹ là mộ của d́ đă nằm đây vừa tṛn mười bốn tháng, cỏ xanh tươi mướt rượt được cắt tỉa gọn gàng đẹp mắt. D́ và mẹ là thế hệ sau cùng, hai chị em khi sống có nhau, khi chết cũng được nằm cạnh bên nhau, đời c̣n diễm phúc nào hơn.

 

 Hai vợ chồng loay hoay thấp những nén hương trên mộ d́, mộ mẹ mà ḷng tôi nặng trĩu trong ngậm ngùi, nhớ lại lời cha xứ dặn ḍ con chiên sáng nay : thứ tư mùng bốn tết này là Ash Wednesday (lễ tro), bắt đầu mùa chay, mùa thương khó, mọi người hăy nhớ rằng: "Remember, man, you are dust and to dust you will return". D́ và mẹ nay đă trở về với cát bụi, được về sum họp với nhau sau bao nhiêu ngày già lú lẩn không c̣n nhớ nhau để gọi tên. Anh đứng cạnh bên tôi, hai đứa đều im lặng buồn, nh́n xuống hai nấm mộ nằm song song với nhau. Anh nói với tôi mà như nói với chính ḿnh: Phước đức của d́ và của mẹ được sống bên cạnh con cháu đến gần trăm tuổi già, được ở bên cạnh con cháu đến hơi thở cuối cùng. Phần ḿnh là con cháu cũng có đại phước được sống gần mẹ và d́, để có cơ hội phụng dưỡng, chăm sóc, đền ơn cha mẹ ở những tháng ngày hoàng hôn xế bóng của cuộc đời. Đó là diễm phúc, là duyên may của mẹ cũng là của con, mà trên đời này không phải ai muốn cũng có và làm được. Hai vợ chồng ḿnh đă chu đáo làm tṛn bổn phận dâu con. Bên mồ yên, mả đẹp chắc hai bà đă măn nguyện và ấm ḷng ra đi, c̣n ḿnh ở lại cũng cảm thấy hạnh phúc, không để ḷng phải ray rức, xót xa. Nghĩa trang ngày mùng một tết rộn ràng kẻ đi viếng mộ, âm dương, sự sống và cơi chết thấy thật gần. Những nén hương trên mộ d́, mộ mẹ mới đó đă tàn nhang trong những cơn gió thoảng hiu hiu. Chúng tôi cúi đầu chào d́ và mẹ lần nữa để đi về. Ngoài kia tiếng trống lân đang tưng bừng rộn ră, tiếng pháo nổ ḍn tan như đón mừng những nụ cười may mắn của ông địa mang về. Thiên hạ đang vui xuân đứng chật cả mấy góc đường, làm ḷng ḿnh cũng cảm thấy vui lây. Dầu anh có buồn, tôi có buồn th́ đời vẫn thế, thôi th́ ḿnh xin đời vài nụ cười cho mùa xuân về thêm ấm áp.

 

          Bây giờ th́ nói chuyện bên lề c̣n đang nóng hổi, không nói để lâu sẽ nguội. Ai cũng biết TVH mùa đông kỳ thứ XXI này đă từng bừng khai mạc tại thành phố Vancouver Canada, đây là lần thứ ba, sau hai lần trước được tổ chức tại hai thành phố Montreal và Calgary. Nhưng điều đáng nói là Vancouver năm nay lại không có mùa đông. Canada mùa đông phủ đầy tuyết trắng, lạnh buốt tới xương, tới tủy là chuyện b́nh thường, xưa rồi diễm. Nhưng Canada mùa đông không có tuyết, không lạnh buốt mới là chuyện không b́nh thuờng, hiếm có. Xui nửa TVH mùa đông th́ phải cần có tuyết trong các cuộc tranh tài, thế mà tuyết tới nay vẩn chưa chịu xuất hiện quanh thành phố này. Dân Vancouver ngày nào cũng lạy trời cho tuyết đổ xuống càng nhiều càng tốt, dân chúng sẽ không phàn nàn, không thở than, chỉ v́ tất cả cho mùa TVH này.

 

          Ngày nào Vancouver cũng là mùa xuân đầy nắng ấm. Thời tiết năm nay sẽ đi vào lịch sử như là một mùa đông ấm áp nhất trong 100 năm qua. Những người tổ chức TVH mất ăn, mất ngủ, v́ tương tư nàng Bạch tuyết. Nơi muốn xin th́ ông trời không chịu cho, c̣n những nơi không cần, v́ quá dư thừa th́ trời cứ vài ngày lại băo tuyết. Tuyết ngập lạnh, tê liệt nhiều thành phố bên Mỹ như Washington DC, New York, Philadelphia, Chicago v.v..

 

          Cuối cùng cái ǵ không có th́ phải xin. Ban tổ chức vận dụng trực thăng, hàng trăm chiếc xe vận tải khổ bự chạy chở tuyết từ các vùng lân cận về để trang bị cho hai khu vực thi đấu trên núi Cypress Mountain. Họ hy vọng rằng với phương tiện kỹ thuật tối tân hiện đại, thời tiết sẽ không bị ảnh hưởng đến các điều kiện căn bản cho mùa TVH huy hoàng và đầy kỷ niệm này. Mùa xuân đă thật sự trở về với thành phố Vancouver. Ngoài kia cây cối đă đâm chồi thay lá, cỏ xanh mướt rượt, bông hoa nở rộ trái mùa trong nắng ấm chan ḥa. Hàng triệu du khách ở khắp các nơi trên thế giới đổ về thành phố này, để xem mùa lễ hội đông nghẹt cả người là người. Chỗ nào cũng lấn chen, chỗ nào cũng chờ đợi. Người ta chịu khó sắp hàng dài chờ đến vài tiếng đồng hồ để mua cho ḿnh, cho người thân những món quà lưu niệm trong kỳ TVH mùa đông này. Các trường đua nào cũng đầy người tham dự để vận động ủng hộ cho người thân và xứ sở của ḿnh. Cuộc tranh tài nào rồi cũng có kẻ thắng người thua là chuyện thường. Điều đáng mừng là Ủy Ban Thế Vận Hội Quốc Tế đă đánh giá TVH mùa đông tại Vancouver năm nay đă thành công mỹ măn, trong khí hậu và thời tiết mùa đông thật bất ổn đáng lo.

 

          Thế vận hội mùa đông đă khai mạc rồi bế mạc., nhưng mùa đông vẫn chưa chịu về nơi đây. Các lực sĩ, các vận động viên, các du khách đă trở về với quê hương xứ sở của ḿnh. Trả lại thành phố và người dân Vancouver những ngày tháng êm đềm để tận hưởng một mùa xuân dài nhất, đẹp nhất, vui nhất và ấn tượng nhất trong năm hai ngàn lẻ mười. 

         


Nguyễn Thị Thu
Vancouver, Đầu năm Canh dần

 

 

 

Trang thơ & Truyện của Nguyễn Thị Thu            |                 www.ninh-hoa.com