Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thi Thi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Thi Thi
Bút hiệu: THA HƯƠNG

  Quê quán: Phước Sơn,
 Ninh Đa, Ninh Ḥa
Cựu học sinh các  trường:
 Tiểu học Đức Trí, TIểu học Ninh Ḥa và Trung học
Vơ Tánh, Nha Trang

Trước năm 1975:
Giáo sư Trung học Vạn Ninh



Hiện cư ngụ tại:
California, Hoa Kỳ

 

 

 

 

 

 

  

HÀNH TR̀NH T̀M TỰ DO

 

 -  Chủ ghe phi nhân, lừa gạt thuyền nhân

     chở người bỏ vào hoang đảo…

  -  Chọn Tự Do Nhân bản con đường tiến thân.

( Trích đoạn)

 

                                               Ảnh Internet

 

 

 

Người người đều được thỏa đền,

Tiền trao cháo múc đă lên ghe rồi.

Bao nhiêu giây phút bồi hồi,

Chặng đường xuống băi đứng ngồi không yên. 

  

Xuyên rèm gió thoảng ngoài hiên,

Tưởng chừng khu vực liên miên canh người.

Tai nghe động tịnh ngoài vườn,

Hành tŕnh giong ruổi tai ương gần kề.   40

 

Mọi người cầu nguyện mải mê,

Thần linh biển nước dăi dề đó đây.

Đất trời góc bể chân mây,

Ghe đà chạy được mươi cây số đường.

 

Thế rồi gặp phải tai ương,

Chủ ghe lập kế t́m phương hại người.

Tài công được lệnh theo đường,

Tiến vào hoang đảo không vườn vắng tanh.

 

Bảo rằng găy nhíp ghe banh,

Dừng chân vài tiếng để dành thời gian.

Nhớt dầu xem kỹ sửa sang,

An tâm chủ lấy bạc vàng trong tay.

 

Mọi người đă xuống hết thay,

Để cho ghe nhẹ mới may sửa liền.

Đồng ḷng v́ mạng hơn tiền,

Mong sao ghe được tới miền tự do.  44

 

Nào ngờ chủ quẳng gánh lo,

Bỏ người ở lại co ḍ phóng nhanh.

Giả vờ buông lưới thả mành,

Tài công phối hợp sao đành làm ngơ.

 

Mọi người trên đảo bơ phờ,

Trẻ già lớn nhỏ con thơ dại khờ.

Đúng vào buổi sáng tinh mơ,

Ghe tuần lùng bắt trông chờ vào ai !

 

Lúc đầu cứ ngỡ dân chài,

Trong ḷng mừng rỡ nhưng sai lầm rồi.

Thế là tất cả ôi thôi,

Vào tù ra khám cuộc đời sầu bi.

 

Có người nhiều chặng đă đi,

Tay không thân bại c̣n ǵ nữa đâu.

Cuộc đời lắm cảnh thương đau,

Hại người giựt của mưu cầu lợi riêng.  48 

 

Hàng trăm sinh mạng đảo điên,

Tu thân tích đức gắn liền đạo nhân.

Biết bao người đă xả thân,

Trước khi thực hiện ta cần nghĩ suy.

 

Cuộc đời vạn nẻo sầu bi,

Sống c̣n thác mất đường đi lối về.

Đạo nhân quả báo gần kề,

Sống đời lương thiện vẹn bề vui tươi.

 

Ai ai cũng nở nụ cười,

Bằng thang thuốc bổ ví mười lần hơn.      

Con người thâm độc gặp cơn,

Phong ba băo táp phủ vờn ghe nghiêng.               

 

Của người trả lại của thiên,

Bao nhiêu vàng bạc rớt miền biển sâu.

Có người tố giác ngơ hầu,

Mang tên lường gạt cất đầu chẳng lên.  52

 

Làm ăn uy tín giữ bền,

Mang danh tai tiếng cái phên tựa đầu.

Phen này rớt tới phen sau,

Đường đi trắc trở nhịp cầu trải qua.

 

Bao nhiêu người đến một nhà,

Là nơi tập hợp không xa biển nhiều.

Vào đêm tăm tối đ́u hiu,

Cảnh trời thanh vắng chắt chiu đợi chờ.

 

Người người không dám thờ ơ,

Trong ḷng lo lắng từng giờ trôi qua.

Trái tim thấp thỏm đường xa,

Nghĩ về thân phận cửa nhà tan hoang.

 

Cuộc đời muôn sự đa đoan,

Vận may thời đỏ vẹn toàn tấm thân.

Muôn người như một ân cần,

Nguyện cầu Chúa Phật ban ân cho người. 56

  

B́nh minh rạng rỡ nụ cười,

Mọi người xuống bến hoa tươi nở ḷng.

Chuyến đi cảm thấy thong dong,

Được ban tổ chức lấy ḷng địa phương.

 

Tha hồ rộng cửa mở đường,

Tới lui đi lại theo phương định rồi.

Phần chi khu vực gấp bồi,

Mỗi đầu người khách thêm mồi tăng lên.

 

Những ngày trên biển lênh đênh,

Sóng xô biển đấy giữ bền chuyến đi.

Vạn muôn đợt khác so b́,

Mừng thầm trong bụng những ǵ trải qua. 

 

Trùng dương biển thẳm xa xa,

Thấy đâu bờ bến nào là khiếp ghê !

Đường dài vạn nẻo lối về,

Những là số phận dăi dề gian truân.    60

 

Trải qua dâu bể trầm luân,

Chuyến đi vượt biển hai tuần trôi qua.

Hành tŕnh vạn lư đường xa,

Biết đâu bờ bến băi phà dừng chân.

 

Hải bàn lạc hướng xa dần,

Biển Đông trời nước mây tầng bay cao.

Đêm đêm theo hướng lối vào,

Nam Tào Bắc Đẩu v́ sao chỉ đường.

 

Đứng nh́n Bắc Đẩu đối phương,

Hướng Đông tay phải t́m đường đi theo.

Sao Hôm mới mọc lưng đèo,

Hừng đông trực chỉ eo sèo vượt qua.

 

B́nh minh rợp ánh dương tà,

Đông Tây Nam Bắc thấy xa mà gần.

Hoa tiêu kiến thức rất cần,

Tài công lèo lái mười phần thành công.  64

  

Thực hành học rộng hiểu thông,

Đó là mấu chốt nằm ḷng khắc ghi.

Đưa ghe quay hướng phải đi,

Bắc rời Đông tới ước ǵ tương lai.

 

Lạc đường thấy được lối sai,

Bao người hy vọng ai ai mừng thầm.

Phật trời chứng giám lương tâm,

Hiền lành nhân đức cái tầm thước đo.

 

Lênh đênh trên biển sầu lo,

Vơi dầu cạn nước tuyến đ̣ c̣n xa.

May thay gặp chiếc tàu NA *,   NaUy

Phất cờ cấp cứu thật là phước ân.

 

Cho dầu thực phẩm nước cần,

Hồi sinh bất tử bao lần lâm nguy.

Ḷng người lắm lúc nghĩ suy,

Trong cơn hấp hối c̣n tùy quới nhân.    68

 

Mọi người lấy lại tinh thần,

B́nh minh sáng chói tỏa vầng thái dương.

Đêm ngày lướt sóng t́m đường,

Cứ theo cái hướng t́m phương đất liền.

 

May thay huệ nhăn nhân tiền,

Một thuyền đánh cá ven miền Mă Lai.

Ra tay cứu giúp dân chài,

Thức ăn đồ uống trong hai thứ cần.

 

Phước ân gặp được hai lần,

Nguyện xin Trời Phật gia ân bạn hiền.

Tấm ḷng trải rộng triền miên,

Thành tâm khấn vái linh thiên đất trời.

 

T́nh thương nhân đạo tuyệt vời,

Cứu nguời trên biển đời đời măi ghi.

Gian truân khổ ải chuyến đi,

Phật trời gia hộ chỉ v́ tha nhân.   72

  

Những lời khấn nguyện muôn phần,

Từ tâm hạnh phước bản thân mỗi người.

Mừng vui nở rộ nụ cười,

Tài công tuổi trẻ đôi mươi nguyện ḷng.

 

Tới nơi xuống tóc cầu mong,

Đáp đền ơn phước độ đong cho ḿnh.

Lái lèo vượt sóng b́nh sinh,

Đưa người tới bến an b́nh tự do.

 

Thật là một chuyện gay go,

Hoa tiêu quả đáng sánh so bậc tiền.

Dày công quyết chí đi t́m,

Tự do hai chữ c̣n in trong đầu.

 

Thật là một phép nhiệm mầu,

Chết đi sống lại ngàn sau nhớ đời.

Chuyến đi mất nửa tháng trời,

Người nào kẻ nấy tơi bời ruột gan.   76

 

Làm sao kể nỗi dặm tràng,

Của người vượt biển hai hàng lệ rơi.

Mừng mừng tủi tủi đầy vơi,

Cuộc đời giong ruổi tả tơi nào lường.

 

Ai ơi hăy chọn con đường,

Tự do nhân bản t́nh thương làm đầu.

Thành tâm quyết chí nguyện cầu,

Ơn trên phù hộ trước sau một ḷng.

 

Biết bao người khác hoài mong,

Hành tŕnh biển cả ruổi giong tháng ngày.

Có người cho đến hôm nay,

Đau thương muốn tỏ cùng bày thế gian.

 

 

 

 

ThiThi

10/2017

 
         

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thi Thi                |                 www.ninh-hoa.com