Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thi Thi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Thi Thi
Bút hiệu: THA HƯƠNG

  Quê quán: Phước Sơn,
 Ninh Đa, Ninh Ḥa
Cựu học sinh các  trường:
 Tiểu học Đức Trí, TIểu học Ninh Ḥa và Trung học
Vơ Tánh, Nha Trang

Trước năm 1975:
Giáo sư Trung học Vạn Ninh



Hiện cư ngụ tại:
California, Hoa Kỳ

 

 

 

 

 

 

DĨ VĂNG MỘT THỜI

 

ThiThi

Hơn mười năm về trước, tôi được dịp trở về thăm Việt Nam, nơi quê Cha đất Mẹ sau hơn một thập niên bôn ba nơi hải ngoại.

 

Qua tuần lễ sửa soạn và chuẩn bị hành trang trở về thăm quê hương, ḷng tôi rộn ră trăm bề.Trong ḷng ngổn ngang trăm mối, nào nôn nóng đuợc gặp lại người thân và bạn bè quen biết ở quê nhà sau thời gian dài xa cách, nào lo lắng về hành tŕnh trải dài gần hai mươi giờ bay băng qua đại dương thăm thẳm, nào lo lắng chuyện nhà thiếu bàn tay chăm sóc lo toan cho gia đ́nh…Cuối cùng tôi đă cố gắng gát bỏ mọi việc, cầu mong có một chuyến đi xa trở về gặp nhiều may mắn và thượng lộ b́nh an.

 

Thấm thoắt ngày đi đă đến. Hôm ấy là ngày 6 tháng 8 năm 2003, tính đến nay đă tṛn con Giáp. Hành lư gồm hai kiện hàng và tất cả giấy tờ tùy thân tôi đă sẵn sàng bỏ gọn trong một xách kéo tay. Sau khi dùng cơm chiều cùng với gia đ́nh, tôi rời nhà vào buổi tối ngày 5/8, lúc này ḷng tôi bâng khuâng khôn tả. Việc chẳng đặng đừng trong chuyến du lịch xa vạn dặm.Tôi đi chung với người em gái quen biết kết nghĩa trong lần đầu tiên về thăm lại Việt Nam để thêm phần dạn dĩ v́ đây là một chuyến du lịch đường hàng không quốc tế dài vạn dặm.

 

Làm xong mọi thủ tục cần thiết của chuyến bay, chúng tôi chờ đợi tại phi trường San Francisco, không quên chụp vài tấm h́nh lưu niệm với phu quân và các cháu. Những lời cầu chúc và nhắn gởi cùng dặn ḍ đă ghi sâu vào tâm trí của người đi và kẻ ở lại…Tuy ngày đi và trở về đă ấn định trước trên vé máy bay nhưng buổi chia tay nào cũng mang nỗi buồn man mát…! Lúc này là 11:30 PM cùng ngày, hai chị em chúng tôi chào tạm biệt người thân để vào pḥng cách ly.

 

Những lời chúc tụng của người thân như c̣n vang măi trong ḷng suốt lộ tŕnh của chuyến đi. Những giây phút nấn ná bên nhau như muốn kéo dài thời gian trước khi tạm biệt. Những cái nắm tay, bắt tay, bàn tay siết chặt, những cánh tay vẫy vẫy, bàn tay xoay xoay, ngoắc ngoắc chào nhau đưa lên không trung rồi mất hút qua cánh cửa pḥng khép kín.

 

Thời gian chờ đợi ở đây cũng khá lâu để làm mọi thủ tục cuối cùng trước khi lên máy bay.

Đây là một chuyến du lịch đường dài vượt đại dương, trong tâm trí tôi gợi nhớ chuyến hải hành vượt biển của những năm về trước gia đ́nh tôi đă trải qua; tuy được may mắn đến bến bờ tự do nhưng rất hăi hùng, một chuyến đi có một không hai đă xảy ra trong cuộc đời.

Ngồi ở ghế chờ đợi, tôi đang miên man suy nghĩ và kiểm tra lại trong trí những thứ tôi mang theo, nhất là giấy tờ tùy thân. Tôi nhớ và đă thật sự cẩn thận cất giữ ID trong ví nhỏ bỏ vào xách tay nhưng tôi t́m măi không thấy. Theo qui định xách kéo tay và xách mang vai chỉ đựng vài thứ nhẹ gọn cần thiết nhất, thế mà tôi lục lọi t́m kiếm rất nhiều lần, từ xách này đến ví kia kéo dài gần suốt một tiếng đồng hồ trong thời gian chờ đợi. Cuối cùng mới phát hiện ra vị trí tôi cất riêng thẻ ID là ở trong cái ví nhỏ mà tôi đang mang ở ṿng cổ để thuận tiện trong việc xuất tŕnh thẻ cho ban kiểm soát phi trường. Thế mà tôi đă quên bẵng đi điều này. Người xung quanh nh́n những cử chỉ lo lắng của tôi trong khi t́m kiếm thẻ, có lẽ họ cảm thấy ái ngại giùm cho tôi; mặc dầu tôi không thổ lộ điều này kể cả với người em gái kết nghĩa đang ngồi hàng ghế dăy bên kia v́ không có đủ ghế ngồi gần nhau.

Tâm trạng của tôi lúc ấy đă bị chi phối rất nhiều do những lo lắng tột độ về sự an toàn trong chuyến du lịch đường dài lần này. Tôi cũng như bao hành khách khác đều rất mực cầu nguyện có được một chuyến đi an toàn và đến nơi đến chốn.

Tâm tư tôi đă lắng dịu sau khi cầm thẻ ID trên tay, một yếu tố để nhận diện ngoài tấm vé để được lên máy bay. Bỗng tiếng loa phát thanh vang lên: hành khách chuẩn bị để vào cổng lên máy bay, tôi nh́n đồng hồ 12:30 AM ngày 6/8/2003.

 

Tôi cùng đoàn người xếp hàng lần lượt xuất tŕnh vé để lên máy bay đang chờ sẵn đón hành khách. Công việc kiểm tra rất chặt chẽ để bảo đảm an toàn chuyến bay và an ninh phi trường được nhân viên phụ trách tiến hành nhanh gọn và đặc biệt rất khoa học qua máy điện toán.

 

Vào ghế ngồi theo thứ tự sẵn có, sắp xếp hành lư, buộc dây an toàn.

Chị em chúng tôi không được ngồi gần nhau v́ lấy vé máy bay không cùng lúc. Hai ghế chúng tôi ngồi cũng khá gần, xéo góc có thể nh́n thấy nhau. Cô chiêu đăi hàng không cất tiếng chào mừng và cầu chúc hành khách có chuyến bay đường xa đầy thú vị với phát sóng bằng tiếng Mỹ và tiếng Đài Loan. Một màn ảnh Tivi ghi rơ các trạm máy bay sẽ đi qua với thời gian và nơi đến của chuyến đi.

 

Trong chốc lát giờ khởi hành đă đến. Chiêu đăi viên với lời nói trong trẻo vang lên báo tin sắp tới giờ bay, đồng thời nhắc nhở hành khách kiểm tra,buộc lại dây an toàn và cuối cùng là lời chúc ngọt ngào rót vào ḷng hành khách những cảm t́nh tŕu mến, dễ thương, lôi cuốn.

 
 Chiêu đăi viên Hàng không Đài Loan

Qua cánh cửa pḥng lái hé mở, tôi nh́n thấy được một phi hành đoàn đầy tin tưởng, gồm các phi công khỏe mạnh, lực lưỡng, tự tin với tràn đầy sức sống. Trên gương mặt họ rạng ngời mănh lực của khả năng chuyên môn, biểu lộ ḷng tin yêu và quí trọng con người.

 

Máy bay đă nổ máy từ lúc nào, mọi người hầu như không cảm nhận được. Đúng1:00 AM,máy bay lăn bánh,chạy chậm trên phi đạo một khoảng đường dài để chờ lệnh tổng đài không lưu xin cất cánh.

 

Sau 5 phút, chiếc máy bay Boing Eva 747 với hơn 230 ghế xếp hai tầng của hăng hàng không Taiwan đă rồ máy ngoi đầu lên không trung, nhẹ nhàng lấy lại thăng bằng và lướt gió theo hướng đại dương thực hiện một chuyến không hành vạn dặm trong màn đêm dày đặc của tiết trời sắp sang Thu trên đất nước xứ cờ hoa. Sau phút chốc chiếc máy bay rời xa thành phố Cựu Kim Sơn với ánh sáng muôn màu lấp lánh qua chiếc cầu lịch sử nổi tiếng nhất Golden Gate. Mọi người cảm thấy an tâm sau những giây phút hồi hộp đă trải qua. 

 
Boeing EVA 747

Bây giờ thật sự tôi đang ở trên không trung. Máy bay bay thật êm ả. Đôi lúc tưởng chừng như đang ở trong nhà. Căn nhà ở trong không gian.

 “ Your home is on the air”,“Your home is on the air”… 

 
Boeing EVA 747
 (“Your home is on the air”)

Những hàng chữ chạy dài đọc được trên Tivi tưởng chừng như sự thật. Câu nói ví von có ư nghĩa thật dễ thương đă ghi vào ḷng tôi và tôi c̣n nhớ măi!

Trong ḷng tôi, chắc hẳn cũng như tất cả mọi người ngồi trên máy bay đều luôn cầu mong gặp nhiều may mắn và thật sự an toàn trong suốt lộ tŕnh chuyến đi.  

Các cửa sổ bên hông máy bay đều được đóng lại sau khi hành khách đă ổn định chỗ ngồi.

 

Màn đêm dày đặc của không gian vô tận đă lùi dần đằng sau, mọi người không c̣n thấy được cảnh vật bên ngoài. Lắm lúc thân máy bay trườn tới, xẻ mây lướt gió trên cao độ. Đôi khi có nhiều khối cụm mây rải rác, máy bay chuyển mạnh hơn,người có thể cảm nhận được trong những lúc này.

 

Nhưng tất cả đều đă qua đi nhường chỗ cho sự an toàn thoải mái và lộ tŕnh cứ tiếp diễn không ngừng.

Có nhiều đợt chiêu đăi hành khách ăn uống trên chuyến bay. Từng buổi đều có những loại thức ăn nước uống khác nhau, hành khách có thể chọn lựa thích hợp theo khẩu vị của mỗi người. Các chiêu đăi viên hàng không Taiwan trong bộ quốc phục sáng ngời với thân h́nh thon thả, dáng dấp nhanh nhẹn, vui vẻ ân cần mời thực khách.

 

Suốt đêm thâu, máy bay b́nh thản lướt gió xuyên ḿnh vượt đại dương xa vời vợi. Bên ngoài màn đêm bao phủ không gian tĩnh mịch phẳng lặng như tờ. Màn ảnh Tivi ru ngủ mọi người bằng những h́nh ảnh lạ mắt trong chuyến du hành. Riêng tôi không thể nào chợp mắt với vạn mối lo âu trong ḷng.

 

Tiếng động cơ của chiếc Boing khổng lồ như xé tan màn sương nhường chỗ cho ánh b́nh minh soi rọi tỏa khắp bầu trời Taiwan trong buổi sớm mai đầy sức sống và hy vọng. Sau hơn 10 giờ bay,chiếc Boing Eva 747 đă đáp xuống phi trường Taipei an toàn vào buổi sáng lúc 6:30 AM ngày hôm sau 7/8/2003.

 


 Taipei Taiwan Air Port
 (ảnh tt chụp từ pḥng đợi phi trường)

Đông Tây có múi giờ khác nhau, chênh lệch từ 14-15 tiếng đồng hồ tùy theo mùa. Lúc này là 4:30 PM ở USA.

Mọi người nhẹ nhơm mừng thầm cho chặng đầu tiên của cuộc hành tŕnh muôn dặm.

 

Hành khách dừng chân nơi đây mất khoản 2,3 giờ để chờ chuyển sang chuyến bay khác đi Việt Nam. Chúng tôi đi dạo đây đó trong khuôn viên phi trường, có dịp mua sắm vài thứ làm kỷ niệm, đồng thời biết thêm được phong cảnh và cách sinh hoạt nơi xứ người, không quên chụp vài tấm h́nh lưu niệm. Bỗng loa phát thanh thông báo giờ bay của chuyến bay đi Việt Nam sắp đến. Tất cả hành khách tập trung ở cửa số 1 và chuẩn bị lên máy bay tiếp vận kết thúc chuyến đường dài.

 

Khác với tâm trạng ban đầu, bây giờ quê hương tôi ở gần đâu đó. Không những riêng tôi, hầu như tất cả mọi người đều có tâm trạng háo hức, trong ḷng cảm thấy vui hơn v́ đă gần đến quê nhà. Tuy nhiên vẫn một mực cầu mong chuyến bay cuối cùng được an toàn để mọi người cùng đặt chân thăm lại mảnh đất quê hương ngút ngàn xa cách sau thời gian dài vắng bóng với bao nỗi nhớ thương.  

 

Ngồi trên máy bay tôi có dịp nh́n ngắm vẻ đẹp của những chiếc áo dài với màu sắc tươi vui cùng dáng dấp thon thả kín đáo của các chiêu đăi viên hàng không Việt Nam. 

 
Nữ Chiêu đăi viên Hàng không Việt Nam 

 
Nữ Chiêu đăi viên Hàng không Việt Nam

Nh́n những chiếc áo dài tha thướt, dịu dàng của các chiêu đăi viên hàng không Việt Nam yêu kiều, diễm lệ, ḷng tôi cảm thấy tự hào về h́nh ảnh y phục cổ truyền với vẻ đẹp tự nhiên kín đáo c̣n lưu truyền măi. Nhắc nhớ lại h́nh ảnh của các cô nữ sinh lứa tuổi trinh nguyên với những tà áo dài trắng của tuổi học tṛ phất phơ trong gió vào những buổi tan trường về hay e ấp dưới hàng cây phượng vĩ lúc trời hè oi ả. 

 
Tà áo trắng nữ sinh (nguồn internet)

Chắc hẳn trong đó có tôi đă ôm ấp thương yêu và quyến rũ trong suốt quăng thời gian đứng trên bục giảng và cả những chuỗi ngày cuối cuộc đời vào tuổi xế chiều. Tôi đă thầm thán phục và cám ơn bàn tay vẽ ra kiểu mẫu áo dài Việt Nam lưu lại vẻ đẹp cho đời. 

 
Trên đường đến Trường

 

 
Ảnh chụp tại Vườn Nhật San José

Qua cửa sổ nh́n bầu trời quang đăng trong xanh,ánh nắng dịu vợi buổi sớm mai của tiết trời mùa hạ, tôi thấy ḷng ấm áp t́nh yêu quê hương xứ sở. T́nh cảm dâng tràn qua ánh mắt bờ môi.

 

Từng cụm mây lướt nhẹ dưới ṿm trời xanh tươi mát, tưởng chừng trên cành cây kẽ lá c̣n đọng giọt sương mai. Chim chóc đă thức giấc, bay lượn chuyền cành, côn trùng thôi kêu tiếng nỉ non. Một ngày mới cho cuộc sống mới đă bắt đầu trỗi dậy trong ḷng mọi người. 

 

Sau hơn 4 giờ bay, chiếc máy bay nội địa đă đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất an toàn lúc 10:45 AM,giờ Việt Nam. Tôi đă được thực sự trở về thăm lại quê hương thân yêu, nơi tôi đă ra đi mà ḷng bùi ngùi ngấn lệ bao năm về trước. Những giây phút vui mừng vô kể trỗi dậy trong ḷng v́ được an toàn trong chuyến viễn du tôi hằng mơ ước bấy lâu.

 

Sau khi lấy hành lư, qua cửa hải quan, trong ḷng tôi cảm thấy rất nôn nao để được gặp lại thân nhân đang chờ đợi bên ngoài cổng phi trường. Cô em gái c̣n phải tiếp tục một chuyến đường dài Nam Bắc trọn vẹn cuộc hành tŕnh. Chị em tôi chào từ giă nhau với những lời chúc tốt đẹp thương yêu nhất và hẹn gặp lại một ngày rất gần trên đất Mỹ.


 Tại phi trường Tân Sơn Nhất

Thế rồi giây phút gặp gỡ vui mừng vô kể. Nét mặt các cháu của tôi hớn hở tươi vui được gặp lại Cô, gặp lại D́ sau những năm tháng dài vắng bóng. Riêng tôi vui mừng vô hạn mong có được ngày hôm ấy kéo dài măi để niềm vui bất tận. Ḷng chạnh nhớ ngày rời xa quê nhà trong bịn rịn lén lút để ra đi. Giờ đây ḷng người háo hức chờ đón ngày trở về.

 

 Cả một ṿm trời tươi thắm giữa đô thị Sài G̣n sầm uất ngày nào bỗng hiện về như làm sống lại cuộc đời của bao năm về trước. Qua ánh mắt, nụ cười rạng rỡ các cháu ḷng vui sướng kề tay trong tay,nối ṿng siết chặt. Tôi thương yêu các cháu vô vàn !

 
Chị Thư và cháu Ánh Ngân

Chiếc xe mười hai chỗ ngồi của cháu gái Ánh Ngân đưa tôi đi dạo một ṿng đô thành,có dịp nh́n ngắm lại phong cảnh quen thuộc ngày nào, tuy có đổi khác nhưng những di tích lịch sử vẫn c̣n sắc thái Sài G̣n là Ḥn Ngọc Viễn Đông năm xưa. Chợ Bến Thành, nhà thờ Đức Bà vẫn c̣n đó. Vườn Tao Đàn,Sở Thú vẫn c̣n đây…

 

Sau vài giờ đi dạo, chạnh ḷng nhớ cảnh cũ người xưa, nhất là những con đường quen thuộc tôi đă đi qua nhiều lần trong thời gian là nữ sinh viên đại học. Đại lộ Cộng ḥa,con đường huyết mạch dẫn tới Đại học Khoa học, tôi không sao quên được. Nhớ lắm con đuờng Phan văn Trị, đại lộ Trần QuốcToản, nơi tôi tạm trú để học hành.

Giờ đây có dịp nh́n lại nhắc nhớ kỷ niệm êm đẹp của một thời áo trắng thư sinh.

 

Thấm thoắt trời đă xế bóng, cơn nóng bức của Sàigon đă dịu vơi, xe đưa tôi trở về Nha Trang cùng ngày. Niềm vui dâng ngập đáy ḷng, miệng tôi luôn kể chuyện hầu như không ngớt suốt chặng đường đi. Đưa mắt nh́n quang cảnh trên suốt tuyến đường Nam Bắc nhớ lại những h́nh ảnh nơi chốn quen thuộc đă một lần nh́n thấy hay ghé qua bao năm về trước. Xe vun vút đưa bánh lướt tới, mặt trời càng lúc thu hẹp dần không gian vô định. Xuyên qua các thành phố Biên Ḥa, Xuân Lộc, Long khánh, nơi tôi đă từng đặt chân đến vào thời gian những người Anh c̣n làm việc ở đây. Chiếc xe tiến dần đến Phan Rang, được dịp ngắm lại băi biển Mũi Né, tôi đưa mắt nh́n về hướng đèo Song Pha,con đường đi lên Đà Lạt, nhớ những ngày vui thích trong dịp đi coi thi Tú Tài năm nào…Ôi, nhớ lắm bao kỷ niệm đẹp và những chuỗi ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời đă khơi dậy trong tâm trí tôi lúc này!

Mải mê chuyện tṛ và tâm tư sống lại những giây phút của thời vàng son một thuở, ḷng nôn nóng mong gặp lại người Chị đang chờ đợi ở nhà.

 

Xe đă đến Cam Ranh từ lúc nào. Mặt trời cũng đă sập tối tự bao giờ.

Cháu tài xế khỏe mạnh kinh nghiệm đường dài, đưa tôi về đến nhà lúc 11:00PM cùng ngày. Một chuyến hành tŕnh đường bộ thật sự an toàn, thật vui, ít lo lắng, có cả đoàn yểm trợ và người cháu trai thông gia.

Chị Thư, người Chị duy nhất của tôi đang ngồi ghế salon chờ đợi một ḿnh trong khi người Anh cùng tháp tùng đoàn trở về. Vào nhà, ṿng tay tôi ôm Chị trong nghẹn ngào. Bây giờ Chị ốm lắm, không c̣n dáng dấp khỏe mạnh đẹp lăo như ngày nào! Chị bị bệnh lâu nay, ra sức chữa trị nhưng chưa b́nh phục. Dáng Chị trông tiều tụy, đáng thương vô ngần! Chị mừng tôi, đứa em gái từ phương xa trở về thăm nhà sau bao tháng năm xa cách trong giọt lệ dâng trào…!

 
Chị Thư và các cháu Ánh Ngân, Long Ngân,Xuân Hiền

Đêm hôm ấy cảnh nhà sinh hoạt rất vui trong niềm vui đón mừng. Anh Chị em gặp nhau, Cô D́ cháu gặp nhau, nói chuyện rôm rả suốt đêm thâu. Những món quà trao tay nóng hổi, các cháu tha hồ lựa chọn. Có những món quà đặc biệt trao tặng riêng phần người Chị thương yêu nhất.

 

Suốt tuần lễ đầu tiên, giấc ngủ khó khăn v́ khác múi giờ, ngày ngủ tối thức, dần dà mới quen giờ giấc ngủ về đêm. Đặc biệt tôi thường thức dậy sớm, có lẽ để hưởng trọn thời gian có được nơi quê nhà.

 

Tờ mờ sáng, mọi người đi tập thể dục qua con đường trước nhà, nói chuyện vang vang.. Trời vừa hừng đông, trên băi biển đă chật ních người đủ các thành phần nam phụ lăo ấu. Sinh hoạt một ngày mới nơi thành phố Nha Trang đă bắt đầu. Phong trào tắm biển, thể dục thể thao vào mỗi sáng sớm trên băi biển Nha Trang để bảo vệ sức khỏe được khơi dậy,rộng khắp và ngày càng nâng cao trong quần chúng ở thành phố biển.

 

Cháu Xuân Hiền, con trai trưởng của Chị Thư rất ham thích môn thể dục, thể thao ngay từ tấm bé. Mỗi buổi sáng theo thói quen Cháu thức dậy sớm đến băi tập và tranh thủ thời gian trở về nhà trước giờ đi làm như thường lệ mỗi ngày. Công việc này Cháu thực hiện rất đều đặn như cơm bữa. V́ thế thân h́nh Cháu rất khỏe mạnh rắn chắc, trí óc minh mẫn. Xuân Hiền học rất giỏi, Cháu đă tốt nghiệp Kỹ sư Điện trường Đại học Bách Khoa Đà Nẵng, hiện giữ chức vụ Phó Giám Đốc Công Ty Điện Lực Dục Mỹ Ninh Ḥa Khánh Ḥa.

 
Nguyễn Xuân Hiền tu nghiệp tại Nhật

Tôi có ḷng ngợi khen và tự hào Cháu Xuân Hiền đă thành đạt, có chức phận cao trong nghề nghiệp chuyên môn. Tính nết Cháu rất hiền lành giống cái tên mà Cha Mẹ đă đặt cho khi Cháu lọt ḷng chào đời.

Một Kỹ Sư Phó Giám Đốc ngành Thủy Điện rất trẻ trung, đầy nhiệt huyết, với hai mươi năm trong nghề, quả đáng ca ngợi! Cháu đă từng đi tu nghiệp ở Nhật Bản, Singapore, những nước có nền kỹ nghệ tân tiến để học hỏi kinh nghiệm hầu nâng cao tay nghề. Hy vọng Cháu sẽ thăng tiến măi, đạt đỉnh cao danh vọng trong nghề nghiệp chuyên môn để góp phần xây dựng cho đời và làm gương cho thế hệ con cháu mai sau.

 

Vào ngày cuối tuần, Cháu Hiền chở tôi đi dạo thành phố Nha Trang một ṿng thật xa. Từ nhà gần ṭa Hành chánh Tỉnh đi dọc quanh con đường biển quen thuộc ngày nào, rẽ khúc sang con đường mới mở kéo dài ven bờ biển về hướng Bắc. Mắt đưa nh́n xa xa vài ngọn núi ẩn ḿnh trong nước dưới bầu trời xanh lơ không chút gợn mây, dăm chiếc thuyền mộc mạc đang kéo buồm vào bến. Vài chiếc ca nô luớt sóng, xé bọt tung tóe trên không, những làn sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ cát trắng mịn, dư âm những năm tháng cũ êm đềm đă gợi lại trong tâm trí tôi! Ánh nắng vàng hiu hắt của buổi chiều trải dài trên thành phố biển, ḷng tôi se lại. Ghé quán nước bên đường, D́ cháu chúng tôi uống nước dừa Xiêm ngọt lịm, mát ḷng thực khách trở về thăm quê hương. Vài phút dừng chân trên chiếc cầu mới Nha Trang khá dài nối nhịp đôi bờ với tấm h́nh lưu niệm. 


 Ảnh chụp tại Cầu Mới Nha Trang

Ảnh chụp tại Cầu Mới Nha Trang

Làn gió biển thổi nhẹ man mát ḷng, khẽ lệch mái tóc kẻ ở miền xa như làm sống lại những phút giây êm ả của nhũng buổi tan trường về cùng bạn đạp xe hóng gió trên đại lộ Duy Tân nay đă đổi tên mới hay những giờ nghỉ đột xuất tung tăng trên băi biển v́ thầy cô giáo bệnh.

 

Những buổi trưa hè oi bức cùng Chị tắm biển thuở nào…Những lần đi dạo biển với người thân dưới bóng dừa râm mát mỗi chiều hoe nắng… Ôi cả một bầu trời kỷ niệm đẹp thoáng hiện về trong tôi, nhưng nào c̣n đâu nữa, có chăng chỉ là mơ tưởng. Tất cả những h́nh bóng đẹp thơ ngây ấy của lứa tuổi tṛn trăng đă ch́m vào dĩ văng. Bây giờ với mái tóc điểm sương, bụi đời vương văi,thế cuộc đổi thay, bạc ngàn dâu bể,tôi có dịp về thăm quê nhà là một diễm phúc. Tôi thầm tri ân những bậc mà tôi đă chịu ơn và đă ban cho tôi hưởng được cái diễm phúc tuyệt vời ngày hôm nay.

 

 Bao la một thoáng trời mây nước,

 Cảnh cũ chạnh ḷng ướt hoen mi

 Nhớ về thuở tuổi xuân th́

 Thời gian thấm thoắt khắc ghi vào ḷng !

 

Ngày tôi ra đi thân phụ tôi ngồi tựa cửa tiễn con trong ngấn lệ trào tuôn. Ḷng tôi nghẹn ngào nói lời từ giă ! Có phải chăng lời từ giă là từ biệt thân sinh muôn trùng xa cách…!!!

 

Ngày trở về thăm quê Cha đất Mẹ, nh́n di ảnh hai bậc Song Thân trên bàn thờ, ḷng tôi nức nở,dạ quặn thắt, ḍng lệ tuôn trào. Viếng thăm ngôi mộ của Song Thân nằm bên nhau cùng ngôi mộ người Anh vắng bóng năm nào tại nghĩa trang Ḥn Hèo, Phước Sơn Ninh Ḥa, ḷng tôi nghẹn ngào,ḍng lệ hoen mi: 

 Ngày đi, Cha tựa cửa tiễn đưa

 Ngày về, khóc Cha nói sao vừa !

 

Nước mắt tuôn trào,miệng lâm râm khấn vái nguyện cầu cho linh hồn Cha Mẹ siêu thoát thảnh thơi nơi chốn bồng lai tiên cảnh.

 

Lời thư của Cha dặn ḍ năm nào như văng vẳng bên tai khi tôi c̣n ở trại tỵ nạn Palawan, Philippines:

 “Các con nhớ viết thư về khi đến Mỹ để Cha mừng!”

 

Nhưng thôi rồi qua cơn bạo bệnh, Cha đă ra đi không như lời nguyện ước!

Ḷng thuơng quí người Cha kính yêu vô ngần đă ghi vào tâm khảm tôi trong suốt cuộc đời ! 

 
Thân phụ Nguyễn Văn Nghiên

 

Nhân ngày giỗ thứ 25 của thân sinh (mồng 1/7ÂL nhằm tháng 8/ 2015)

Con kính dâng Cha những ḍng cảm nghĩ nồng nàn yêu thương nhất..!

 Cha là cội nguồn, gốc rễ,

 Cha là muối bể mặn nồng…

 Cha ra đi, Mẹ vắng không,

 Dạ con ghi nhớ tấm ḷng cưu mang!
 

 

 

 

 

ThiThi
8/2015

  

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Thi Thi                |                 www.ninh-hoa.com