Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 22:

  

                 

CHA VẪN MĂI BÊN TÔI



Sau khi cha tôi mất, chị em tôi chao đảo như trên chiếc thuyền không lái. Dù thuyền đă cũ, dù người lái thuyền già yếu, nhưng chúng tôi đă quen nương tựa vào đấy, quen với h́nh ảnh ông ngồi trầm ngâm bên tách trà đă nguội. C̣n tôi, đă quen với nụ cười ấm áp ông như dành sẵn cho tôi khi thỉnh thoảng về thăm nhà. Vâng, những tháng năm vất vả nhất cha vẫn dành riêng cho tôi "nụ cười ấm áp" - cái mà không ai có thể lấy đi, không ǵ có thể đánh đổi, cái mà ông luôn có sẵn cho tôi.

Và tôi cứ nhớ măi dáng vẻ khắc khổ của ông lập cập mở cửa, tự tay dẫn chiếc xe đạp của tôi lên bậc thềm, rồi nhắc tôi ra nhà sau "rửa mặt cho mát". Chắc là ông thấy tôi mồ hôi nhễ nhại khi đạp xe quăng đường dài! Có là ǵ đâu, so với những cơ cực tôi phải trải qua trong cuộc đổi đời, cha có biết?!! À mà thôi, tốt nhất cứ cho là đúng, điều mà cha thường hay an ủi mẹ và cũng tự an ủi ḿnh: "Số tử vi con bé tốt quá, vượng phu ích tử, chẳng thể nào khổ được".

Có phải cha tôi luôn gắng làm những điều tốt đẹp nhất cho tôi, dù sức tàn lực kiệt, dù trong cảnh ngặt nghèo - Trong đêm đen ông vẫn cố thắp lên ngọn lửa với niềm tin vững chắc vào tương lai tươi sáng của đứa con gái đầu ḷng.

Thế nên, tôi sao có thể làm cha tôi thất vọng! Tôi phải cố gắng vượt qua, vươn lên mà sống!



Lời Muốn Nói



Như đă có lần tâm sự: h́nh ảnh cha tôi trân trọng đưa hai tay nhận tấm bảng danh dự của tôi "trao cho", với nụ cười hănh diện và ánh mắt cảm kích, đă khắc sâu vào tâm trí tôi măi măi. Và tấm ảnh quư giá của thầy Hiệu trường Trần Chu Đức đọc diễn văn trong buổi lễ phát thưởng tại trường Trung học Trần B́nh Trọng mà tôi được vinh dự nhận phần thưởng học sinh xuất sắc toàn trường - Đấy là những động lực chính thúc đẩy tôi gắng hết sức trên chặng đường gian lao sau năm 1975.

Hồi ấy mỗi khi vui quá hay buồn quá, tôi lại tự thưởng hay tự ru ngủ ḿnh với những kỷ niệm của bao tháng năm tuyệt vời dưới mái trường Trần B́nh Trọng ở quận Ninh Hoà, nơi tôi đă nhận là quê hương.

Tôi đă rất may mắn phải không? Và càng may mắn hơn khi giờ đây tuổi đă về chiều, tôi lại được tái ngộ các thầy cô, các bạn học, và được làm quen với trang mạng quê nhà: Website ninh-hoaDOTcom - nơi đây anh Webmaster Nguyễn Văn Thành cũng là sư huynh đồng môn đă ưu ái dành cho tôi cơ hội ghi lại cuộc đời ḿnh.

Tôi xin vô cùng cám ơn:

- Ngôi trường Trần B́nh Trọng, Ninh Hoà và quư thầy cô đă dốc ḷng dạy dỗ tôi nên người, đă yêu thương tôi và dành nhiều t́nh cảm tốt đẹp cho cha tôi, với bao ân t́nh nguyên vẹn dù đă nửa thế kỷ trôi qua.

 

 - Ngôi trường Cường Để, Quy Nhơn và quư thầy cô đă tận tâm hướng dẫn tôi năm học đệ nhất C, chuẩn bị cho tôi đầy đủ kiến thức để bước lên bậc đại học. Tuy chỉ một năm, nhưng trường Cường Để đă để lại dấu ấn vô cùng quan trọng trong đời tôi, v́ chính nơi đây tôi đă gặp gỡ nên duyên với anh Thái Văn Thanh, bạn học cùng lớp và cũng là phu quân của tôi, người đă sát cánh nâng đỡ tôi vượt bao gian khó sau năm 1975, cùng nhau xây dựng sự nghiệp đến bây giờ - Hiền rất cám ơn anh.

 

 - Các bạn đồng môn, đồng hương đă cùng tôi ǵn giữ bao kỷ niệm thời thơ ấu, đă cùng tôi chia sẻ bao tâm sự vui buồn trên bước đường đời.

 

 - Các anh chị, các bạn trên văn đàn ninh-hoa.com đă  khuyến khích tôi viết với t́nh thân ái và tấm ḷng rộng mở.



Xin cám ơn về tất cả


Vừa khi viết đến đây, tôi nhận được thư của thầy Hiệu trưởng Trần Chu Đức gởi tặng tôi tấm ảnh cách đây 50 năm với lời ghi chú: “Học sinh giỏi Nguyễn Thị Phương Hiền nhận lănh phần thưởng hạng nhất do ông Hội trưởng hội Phụ huynh học sinh trường Trung học Trần B́nh Trọng trao tặng niên khoá 1967-1968”.

Xin được đăng theo bài viết này.

 

 

Tôi vô cùng cảm động và hạnh phúc, tưởng như ḿnh đang trên sân trường năm xưa:

 

“ T́nh người sau cơn mê vẫn xanh

Dù bao tháng năm đau thương dập vùi

Trường quen vắng ta, nay ta lại về

Cùng theo lũ em học hành như xưa…”

 (Qua Cơn Mê – Trịnh Lâm Ngân)

 

 

Xem PHẦN 23

 


 

 

 

 

Sài G̣n, cuối tháng 6 năm 2017
Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com