Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 20:


Tôi đă quen có cha trong những chuyến đi. Từ lúc biết ghi nhớ, ḷng tôi đă in đậm h́nh ảnh những lần cha dẫn tôi qua bắc Mỹ Thuận khi ông từ Sa Đéc lên Sài G̣n công tác.

"Lần đầu tiên biết thế nào là chen chúc trong đám đông, tôi hơi sợ: 

- Sao đông thế?

- Nắm chặt tay cha, không khéo lạc!

Đoạn đối thoại đơn giản này lập lại trong suốt những chuyến vượt sông Tiền giang mênh mông sóng nước khi tôi lên bốn tuổi, và cũng lập lại trong nhiều chuyến hành tŕnh mà về sau trong đời tôi đă đơn độc đi qua - không có cha".

Chuyện kể về những ngày loạn lạc ấy tôi không muốn nhớ đến nữa, nhưng lại chẳng thể quên.

 Tháng 3-1975: anh Thanh, người bạn học cùng lớp đệ nhất C trường Cường Để - Quy Nhơn, người đă yêu tôi ngay giây phút gặp gỡ đầu tiên trên sân trường, và là người chồng thương mến của tôi sau này, đă nhiều lần tỏ ư muốn đưa tôi "ra khơi".

Lúc ấy anh đă tốt nghiệp đại học Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt khoá 7 và làm việc tại công ty Esso, c̣n tôi đang học năm cuối đại học Dược Khoa Sài G̣n. Anh muốn đến gặp cha tôi để xin phép "đưa Hiền đi".

Thật là một ư niệm kinh khủng đối với tôi. Tôi vô cùng lo sợ. Biết tính cha rất nghiêm khắc, tôi không thể tưởng tượng có ngày tôi dám đứng trước mặt ông để xin được "theo anh". Tôi tin chắc ông sẽ nổi cơn thịnh nộ, nhưng không c̣n cách nào khác, tôi run rẩy nghe anh "xin phép".

Khi anh ngỏ ư muốn dẫn tôi đi Mỹ vào lúc t́nh thế chín mùi, tôi cúi đầu chờ nghe cha quát nạt, thậm chí cho ăn bạt tai. Nhưng không, cha tôi im lặng hồi lâu rồi trầm giọng nói:

- Cha đồng ư. Đối với cha, đây là chuyến du học đặc biệt của con. Chẳng phải cha đă rất muốn con được học hành đầy đủ ở một xứ sở văn minh như nước Mỹ?

Quay sang anh, cha như gởi gắm với tất cả niềm tin:

- Qua bên ấy, anh chăm nom bảo bọc cho em nó ăn học thành tài nhé! Sau này cưới nhau, gởi ảnh về cho cha là được.

Tôi không biết viết sao để diễn tả cảm xúc của tôi lúc ấy. Ḷng tôi trĩu nặng, tim tôi se thắt, mắt mờ đi... Tôi không dám khóc trước mặt cha, nhưng nước mắt đă ngập tràn tâm hồn non nớt của tôi. Trong khoảnh khắc mà lưu lại thiên thu, tôi cảm nhận rất rơ t́nh thương vô bờ bến của cha dành cho tôi, đứa con gái đầu ḷng ông đă đặt vào biết bao hy vọng.

Sau đấy, cha tôi nhiều lần đến văn pḥng Thừa phát lại ở toà án Sài G̣n để dịch sang tiếng Anh giấy khai sinh, văn bằng, chứng chỉ đại học, bảng điểm của tôi, và cả chứng chỉ tại ngũ, chứng chỉ sống chung, trích lục quân bạ... của cha tôi. Ông giao cho tôi quyển sổ tay nhỏ có ghi tên và địa chỉ những người bạn cố vấn Mỹ, Úc, Tân Tây Lan. Tôi c̣n nhớ rơ, đầu quyển sổ cha viết hàng chữ in "I LIKE FREEDOM" và dặn tôi, khi nào họ hỏi lư do con đi, cứ trả lời thế là đủ.

Mẹ tôi lặng lẽ chuẩn bị hành trang cho tôi, đôi lúc tôi thấy bà len lén khóc. Cũng đơn giản thôi: hai bộ bà ba đen, một chỉ vàng đeo vào tay tôi, vài món thuốc thông thường và một vỉ Postinor mà nhiều năm sau, trong một lần soạn lại hành trang cũ, tôi mới nhận ra đấy là "viên thuốc của buổi sáng hôm sau"! (Tôi đă không cần dùng đến, thật sự là vậy).

Mươi ngày sau, anh đưa tôi và em Nguyễn Kim Tiến đi Phú Quốc. Chúng tôi sống trong căn cứ Hải quân, nơi anh có người em họ là đại uư Cửu. Biển Phú Quốc những ngày ấy vẫn mang vẻ yên b́nh và đẹp. Chiều chiều tôi thích được dạo biển, nhưng anh và Cửu không cho, v́ không muốn ai biết trên chiến hạm đang chờ nhổ neo sẽ có một thiếu nữ như tôi. Mỗi ngày chúng tôi chăm chú nghe đài phát thanh Sài G̣n, chờ lời "tuyên bố" để lên chiến hạm qua thẳng đảo Guam. 

Giữa tháng tư, tôi nhớ nhà quá nên chúng tôi về Sài G̣n định vài hôm thôi rồi trở lại Phú Quốc. Vừa về đến nơi, đường bay Sài G̣n - Phú Quốc bất ngờ cắt đứt, đường bộ cũng gần như vậy, dự định "ra khơi" đổ vỡ!

Đại uư Cửu, sau 10 năm tù cải tạo, một lần gặp lại đă ngậm ngùi kể: "Ngày ấy, vợ em không ra kịp, mà anh chị cũng về Sài G̣n, em do dự măi, lên ca-nô rồi lại bước xuống nhiều lần, cho đến khi chiếc chiến hạm cuối cùng rời phao zero. Nếu có anh chị, có thể em đă quyết định khác đi!".

Tuần lễ cuối cùng: vẫn c̣n cơ hội. Chú Đỗ Văn Hùng là người cùng làng với cha tôi. Ngày c̣n đi học ở Hưng Yên, cha tôi và chú cùng là học tṛ của ông ngoại tôi, ở trọ nhà ông ngoại và được ông thương yêu dạy dỗ. Sau 1954, chú kẹt lại miền Bắc, vài năm sau chú "vượt tuyến", bơi qua sông Bến Hải vào Nam. Chú t́m gặp cha tôi và được ông bảo lănh và hết ḷng nâng đỡ, hướng dẫn mọi mặt. Biết rơ thân phận "vượt tuyến" th́ không có đường sống với chế độ Cộng sản, nên chú Hùng đă cố công chuẩn bị chiếc tàu nhỏ chờ giờ G ngay tại bến Bạch Đằng. Những ngày cuối, chú liên tục đến nhà tôi hối thúc cả nhà cùng lên đường. Tiếc thay, thời gian ấy cha tôi nhiều lần lên cơn đau tim, mà mẹ tôi không thể quyết định, nên chúng tôi đành chia tay. (Sau này chú đến được Mỹ và làm hồ sơ xin cho cha tôi qua Mỹ chữa bệnh. Hồ sơ vừa được chấp nhận cũng là lúc cha tôi vĩnh viễn ra đi!)

Ngày cuối cùng: vẫn c̣n cơ hội. Con trai cả của bà Lạng - cậu Đặng Kế Thân có bố mẹ vợ là ông bà Bi, hầu cận của một tướng Mỹ ở Sài G̣n, nên được vị này dành cho 5 chỗ trên máy bay cùng về Mỹ: ông bà Bi và hai con gái, một con rể. Cậu Thân từ chối không đi, mợ Thân đành theo cậu ở lại. Hai chỗ đó được nhường cho tôi và em Kim Tiến. Điện đàm thúc hối của ông bà Bi từ sân bay nóng lên trong buổi sáng dầu sôi lửa bỏng. Nhưng tôi làm sao có thể đi mà không có anh! Đầu giờ chiều, điện đàm ngưng hẳn, tôi ngậm ngùi hiểu rằng cơ hội cuối đă qua mất. 

Trên giường bệnh, cha lặng lẽ nh́n tôi không nói một lời, nhưng tôi hiểu trái tim người cha đang xót xa... "Biết thế nào là rủi hay may"- chắc là chỉ câu nói ấy mới có thể an ủi phần nào! Mà câu nói ấy cũng đúng trong nhiều trường hợp, tôi cố tin như vậy.

 
 

Xem PHẦN 21

 


 

 

 

 

Sài G̣n, cuối tháng 3 năm 2017
Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com