Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 19:


Hai năm đầu học đại học ở Sài G̣n, tôi sống cùng gia đ́nh bà Lạng là mợ dâu của mẹ tôi. Nhà bà ở đường Trần Quốc Toản, đối diện Việt Nam Quốc Tự. Cha mẹ tôi rất quư mến bà v́ bà là bạn thân của bà ngoại tôi. Các con của bà: cậu Đặng Kế Thân, Đặng Kế Nam, Đặng Kế Hùng được cha tôi hướng dẫn và bảo bọc khi nhận lệnh động viên nhập ngũ. V́ thế bà và các cậu rất thương cha tôi - T́nh cảm ấy tôi sẽ có dịp nhắc sau, khi tất cả thay đổi với biến cố 1975.

Cha tôi dự đám cưới cậu Đặng Kế Thân

Tôi sống ở nhà bà rất sung sướng, bên cạnh cô Đặng Thục Trang giỏi may vá và nấu nướng, đă chăm nom tôi như một người mẹ. Đôi ba tháng cha tôi lại có chuyến công tác về Sài G̣n mà nhiệm vụ chính hiểu ngầm trong sự vụ lệnh là "thăm con gái". Mỗi chuyến công tác như thế, cha khệ nệ mang nhiều thứ (điều mà trước đây ông không hề làm). Nào là thịt chà bông, mứt trái cây, xà pḥng, đồ dùng linh tinh của con gái mà ông cũng chẳng biết để làm ǵ. Mẹ tôi tính tằn tiện và chăm chỉ khéo tay. Chà bông bà làm từ thịt gà đồ hộp Mỹ hồi ấy rẻ như cho, nêm nếm mắm muối Việt Nam ram lại ăn ngon lắm. Pleiku là xứ mít, ngay cạnh nhà tôi có mấy cây mít ướt chẳng ai ăn, mẹ tôi tỉ mỉ làm confiture kiểu Pháp, có khi chế biến theo kiểu jam của Mỹ, ăn với bánh ḿ rất ngon và tiện.

Những ngày bận rộn ở Sài G̣n, cha vẫn dành một ít thời gian dẫn tôi đi chơi, khi th́ dạo phố Nguyễn Huệ ngồi nghỉ chân ở vườn hoa trước Toà Đô Chính, khi th́ dạo phố Lê Lai ăn kem quán Bạch Đằng, cũng có khi dẫn tôi vào hiệu sách Khai Trí cho tôi tha hồ chọn sách. Cũng tại đây, ông đă mua tặng tôi quyển tiểu thuyết Bác sĩ Zhivago với câu nói đùa: "Học thuốc th́ phải làm quen với bác sĩ".

 

1971 - Năm thứ I Đại học, cha tôi chụp tại Biên Hoà

 

Năm 1972 - Cha chụp cho tôi trước rạp ciné Rex

Vài tháng đầu tôi đi học bằng xe Velo Solex của cô Trang cho mượn. Sau đấy cha dẫn tôi đi mua xe ở ngă sáu Sài G̣n. Tôi chọn chiếc PC màu xanh chuối, và cha đă không ngần ngại mở ví trả tiền ngay. Tôi vui mừng lí nhí cảm ơn ông, ḷng thầm nghĩ: "Cha đúng là người đàn ông hào phóng nhất trên đời". Chiếc xe đă gắn liền với tôi suốt thời gian đại học. Đến khi tôi học năm cuối, cha tôi chuyển hẳn về Sài G̣n và mua chiếc Deux Chevaux cũ. Ông cho tôi đi học lái xe và nhiều lần kèm cho tôi lái đến trường. Tôi nhớ măi câu nói của ông: "Học xong đại học, cha sẽ cố gắng cho con đi tu nghiệp ở Mỹ, qua đấy phải biết lái xe con ạ. Ngay từ bây giờ con hăy tập cho quen".

Vui mừng với chiếc xe PC cha tôi mua cho

Năm 1972, v́ "lư do sức khỏe", cha tôi được thuyên chuyển về Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân đặt tại trại Đào Bá Phước, đường Tô Hiến Thành, quận 10. Tôi từ giă nhà bà Lạng, cùng mẹ và các em theo cha về ở trong cư xá gia binh Đào Bá Phước.

Năm 1973, ông chuyển đi làm việc tại Liên Đoàn IV Biệt Động Quân ở căn cứ Long B́nh thuộc Quân khu III - KBC 3264.

Năm 1974, bệnh tim cha tôi trở nặng, nhiều lần phải nhập viện Tổng Y Viện Cộng Hoà.

Tháng 3-1975, cha tôi tŕnh diện Hội đồng Miễn dịch Sài G̣n và được chứng nhận miễn dịch vĩnh viễn với cấp độ tàn phế 60% - xếp loại 3 phế binh.

Ngày 26-3-1975, Thiếu tá Nguyễn Gia Tĩnh, số quân 51/300 308 được phép giải ngũ sau 22 năm phục vụ trong Quân đội Việt Nam Cộng Hoà, tính từ ngày 20-9-1953.


                  1975 - VẬT ĐỔI SAO DỜI

Trong cơn gió lốc, cha tôi lên đường đến trại tù cải tạo vào ngày 8-5-1975, đúng vào ngày sinh nhật thứ 44 của ông.


                  NHẬT KƯ VIẾT CHO CHA

Hôm nay con viết tiếp về cha, kể chuyện từ năm 1971 khi con lên bậc đại học. Soạn các giấy tờ, thư từ, h́nh ảnh của cha, con đă khóc...

Rất nhiều giấy khám bệnh và toa thuốc của cha, gần như mỗi tháng. Cha bị bệnh tim, những năm ấy đă rất yếu mệt, nhưng con không hề biết! Con vẫn vô tư ăn học như bao nhiêu năm nay, từ khi c̣n rất bé đến năm 23 tuổi - vâng, chỉ biết ăn và học. Bao lo âu buồn phiền bệnh tật cha cất kỹ trong ḷng, chỉ một niềm mong con học hành nên người.

Cầm trong tay những xấp toa thuốc dày cộm của cha mà lần đầu tiên con đọc đến sau hơn 30 năm, con tự hỏi ḿnh học hành đỗ đạt để làm ǵ nhỉ?!! Nhớ lại ngày nào khi con báo tin thi đậu vào Đại học Dược, cha đă rất vui mừng nói với mẹ: "Con nó học nghề thuốc th́ nhà ḿnh yên tâm"!!!

Con đă quá vô t́nh phải không?

Xin cha tha thứ cho con.


 

Xem PHẦN 20

 


 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 3 năm 2017
Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com