Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 17:


Suốt thời niên thiếu, không biết bao nhiêu lần tôi nghe  cha tôi nhắc nhở: "Con hăy cố gắng học để làm gương cho các em, mà con học giỏi th́ sau này ấm vào thân con chứ vào ai".

Bây giờ nghĩ lại, đúng như cha tôi nói, nhưng lắm khi tôi cho là ḿnh cố gắng học là để làm vui ḷng cha và mẹ thôi. Và h́nh như, theo mỗi giai đoạn, tôi học theo "cảm hứng" của hai người. Ở bậc Tiểu học, tôi được mẹ tôi chuyên tâm luyện văn, lên Trung học th́ luyện toán, và tiếp theo cha tôi nhất định g̣ Anh văn cho tôi bằng mọi cách.

Khi c̣n ở Ninh Hoà, cạnh nhà tôi là nhà anh Tom người Mỹ, mà chúng tôi lúc gọi là anh, lúc gọi là thầy. Anh Tom dáng cao dong dỏng, hiền và vui tính. Tại nhà anh, chúng tôi "Practice your English", vừa học vừa chơi. Có khi anh tập cho chúng tôi đọc vài câu thơ tiếng Anh, có lần cả vài câu thơ tiếng Pháp. Trong lớp Anh văn ấy, tôi có thêm mấy anh bạn học trên tôi một, hai lớp. Măi sau này gặp lại, chúng tôi đă rất vui cùng nhau ôn bao kỷ niệm xưa.

Tại trường Cường Để, Quy Nhơn, có anh Charles Crumpton. Cũng như anh Tom, anh thuộc tổ chức Thanh Niên Chí Nguyện Quốc Tế - IVS (International Voluntary Service). Ngoài giờ học, chúng tôi hay cùng anh đi chơi tu viện Nguyên Thiều, tháp Bánh Ít, hay lên Ghềnh Ráng thăm mộ Hàn Mặc Tử... Chúng tôi rất thích đi chơi biển, nhiều lần đi đ̣ đến làng chài Hải Minh thuộc bán đảo Phương Mai, nơi đây tôi đă có quăng thời gian rất vui, vô tư và hạnh phúc. Tôi nhớ măi những buổi sáng khi mặt trời vừa lên, chúng tôi cùng nhau ngắm biển một màu xanh thẳm, nhớ lúc trên phao bồng bềnh theo sóng, hay cùng anh bạn thân đắp lâu đài trên cát với câu chuyện ngụ ngôn về loài kiến biển mà cô Lê Thị Đào sau này thích lắm. Cô Đào dạy học ở trường Trần B́nh Trọng thập niên 1970 và cũng là đại tỷ đồng môn Cường Để với chúng tôi.

Khi tôi kể cho cha tôi nghe về anh Charles Crumpton, ông rất chú ư. Dù bận công vụ, ông đă quyết định về Quy Nhơn gặp anh Charles để cám ơn và "gởi gắm". Cha tôi đă xin địa chỉ của anh ở Mỹ, lưu giữ rất cẩn thận. Tháng 4-1975, trong hành trang chuẩn bị cho tôi "lên đường", ông đă tự tay ghi vào "cuốn sổ cẩm nang" của tôi và bắt tôi học thuộc: Charles Crumpton, 241 Kensington Drive, Madison, Wisconsin 53704 USA với lời dặn: Hăy cố gắng liên lạc để anh ấy giúp đỡ con nhé!

Đă hơn 40 năm kể từ ngày ấy, tôi vẫn thuộc ḷng địa chỉ của anh. Tuy chưa có dịp nào gặp lại, nhưng mỗi lần đến nước Mỹ, tôi lại nhớ anh, nhớ Quy Nhơn và nhớ nét mặt đăm chiêu vừa âu lo vừa hy vọng của cha tôi trước giờ ly biệt.
 


 

Xem PHẦN 18

 


 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 12 năm 2016
Phương Hiền

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com