Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 16:


Đầu tháng 9-1969, ngày khai giảng lại đến như mọi năm, nhưng lần này cha không đưa tôi đến trường v́ đang bận công vụ ở Pleiku nơi ông vừa nhận nhiệm sở. Thế nhưng ông vẫn không quên điện thoại cho chú tôi từ sáng sớm và dặn ḍ tôi câu kinh nhật tụng: "Con lớn rồi..." Giọng cha tôi rắn rỏi, vang rơ trong điện thoại, lại có lúc trầm xuống, ngập ngừng, tha thiết... tỏ ư mong mỏi tôi cố gắng học hành. Đă rất nhiều lần nghe cha khuyên nhủ như thế, nhưng buổi sáng hôm ấy, xa cách cha, tôi bồi hồi cảm nhận t́nh thương của cha dành cho tôi. "Vâng ạ", tôi nói nhỏ, ḷng tự nhủ nhất định sẽ mang lại cho cha tôi niềm hănh diện về tôi ở ngôi trường mới.

Trường Cường Để Quy Nhơn thời bấy giờ là một trong vài trường danh giá nhất miền trung. Là một trường nam, riêng ba lớp đệ tam C, đệ nhị C, đệ nhất C có các nữ sinh học chung, v́ trường Nữ Trung học Quy Nhơn chưa mở ban C.

Vừa qua cổng trường, hướng về khối lớp đệ nhị cấp, tôi mới đi mấy bước đă nghe tiếng đếm rầm rập của đám nam sinh quần xanh áo trắng, mang phù hiệu có thêu từ 1 đến 3 hoa thị màu đỏ: một hai, một hai, một hai... À, "khúc quân hành" quá quen thuộc với con nhà lính - tôi ngẩng cao đầu bước tới đầy tự tin, để lại sau lưng những ánh mắt chắc hẳn nhiều kiêng nể.

Ngay buổi học đầu tiên, tôi đă phát pháo mạnh mẽ: giơ tay liên tục và trả lời trúng phóc những câu hỏi của thầy cô. Kết quả là ngày hôm sau có cuộc họp mật khẩn cấp của nhóm "học sinh trường ta", mà anh chàng trưởng lớp cũng là người học giỏi nhất lớp được đề cử để nói chuyện phải quấy với "con nhỏ dễ ghét không biết từ đâu đến":

- Tên ǵ nhỉ?
- Trưởng lớp sao không biết tên?
- Ờ, tên đẹp đấy chớ!
- . . . . . . . . . . . . . . . . .
- Có thể bớt chăm học một chút được không?
- Không
- Tại sao?
- V́ chăm học quen rồi.

"Cuộc nghị hoà" bất thành và chàng trưởng lớp đă bị tôi "khuất phục" ngay lúc ấy. Câu chuyện lan nhanh trong các lớp đệ nhất C, B, A...

( Xin nói nhỏ, anh chàng trưởng lớp ấy sau này kết bạn với tôi suốt cả đời, nói cách khác là "bạn đời". Vâng, anh sẽ lên chức phu quân của tôi, và có nhiều dịp xuất hiện trong những phần kế tiếp.)


Trong tư thế đối đầu như thế ở ngôi trường mới, tôi vẫn giành được vị thứ nhất lớp ngay tháng đầu tiên. Nhận được bảng danh dự kư tên thầy Hiệu trưởng Trương Ân, mà thầy Nguyễn Phụ Chính là giáo sư dạy môn Triết học cũng là giáo sư hướng dẫn lớp nghiêm trang trao cho, tôi đă vô cùng vui sướng.

Tan học, tôi ngạc nhiên mừng rỡ khi thấy chú tôi đang ngồi trên chiếc xe Jeep lùn đậu ở cổng trường. Chú cười bảo: "Tiện đường chú ghé đón cháu về, và cũng để xem cháu học hành thế nào". Tôi nôn nóng khoe chú tấm bảng danh dự mới tinh. Chú rất vui, khen tôi ngoan, và trên đường về chú đă kể lể chuyện ngày xưa đă bồng bế chăm nom, thương yêu tôi.
 
Về đến nhà, chú lập tức điện thoại cho cha tôi. Ḷng tôi hớn hở reo vui khi nghe giọng nói của cha: "Cha mừng lắm con ạ! Tiếc là chiến sự đang khẩn cấp, nên cha không thể đi Quy Nhơn thăm con. Cố gắng thêm nữa con nhé!"
 


 VÀI HÀNG VỀ CHÚ ĐÀO CỦA TÔI
 

Cha tôi là con cả, dưới ông có năm người em: chú Nguyễn Hữu Đào, cô Nguyễn Thị Hảo, cô Nguyễn Thị Thảo, cô Nguyễn Thị Tuệ và chú Nguyễn Gia B́nh.

Khi cha tôi theo học trường Vơ bị Quốc gia Đà Lạt, th́ chú Đào lúc ấy đang học trường Sĩ quan Bộ binh Thủ Đức. Năm 1954, biết t́nh thế gia đ́nh không thể ở lại Hưng Yên, ông nội tôi và hai người con trai lớn quyết định cả nhà phải di cư vào Nam. Chia làm hai nhóm để lên Hải Pḥng: nhóm thứ nhất gồm mẹ tôi và tôi, cùng bà nội và cô Tuệ đi trót lọt; nhóm thứ hai gồm ông nội tôi, cô Hảo, cô Thảo và chú B́nh bị chặn lại ngay huyện Tiên Lữ, Hưng Yên.

Từ đấy, gia đ́nh cha tôi bị chia cắt đôi nơi. Vài dịp hiếm hoi, khi cha tôi và chú Đào ngồi bên nhau nhâm nhi ly rượu, tôi nghe tiếng hai anh em thở dài, băn khoăn, thương cho những người ở lại, chắc chắn phải chịu rất nhiều vất vả, gian nan, cũng v́ cha và chú đều theo binh nghiệp chính quy.

Tôi nhớ chú Đào hồi ấy đẹp trai lắm, dáng vẻ thư sinh, lấy biệt hiệu là Hồng Nhật. Như tên của chú chỉ rơ, chú rất đào hoa, quanh chú thấp thoáng những bóng hồng.

Thời gian tôi ở với chú năm 1969-1970, chú thím đă rất tốt với tôi, yêu thương và chăm sóc. Tuy bận rộn, chú vẫn dành thời gian cho tôi, thỉnh thoảng tự lái xe đưa tôi đi học, và nhiều lần ngừng xe cho tôi ngắm biển.

Chú Đào và thành phố biển Quy Nhơn, là những h́nh ảnh tôi yêu quư và nhớ măi.
 

Chú Đào bế cháu Hiền 1 tuổi ở Hưng Yên - 1953
 

Cha tôi và chú Đào (bên phải) ở Quang Trung - 1957
Phương Hiền và em Kim Tiến

 

Cha tôi (bên phải), bà nội và chú thím Đào
cùng các con ở Quy Nhơn - 1965

 

 


 

Xem PHẦN 17

 


 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 11 năm 2016
Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com