Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 14:


Tôi viết những ḍng chữ này trong tâm trạng chùng xuống, như bầu trời dường như thấp hơn với những đám mây sũng nước chầm chậm mang mưa đến. Ngày mai tôi sẽ đi Chợ Lầu, Phan Thiết để thăm thầy Nguyễn Khoa Thanh đă lâu không gặp và nghe tin thầy không được khỏe. Nhắc đến thầy, tôi lại nhớ cha tôi - những kỷ niệm về cha mẹ và thầy cô giáo của tôi luôn hoà quyện trong ḍng kư ức tuổi thơ và ngay cả bây giờ, khi cha tôi đă qua đời, các thầy cô đă quá tuổi "thất thập cổ lai hy", và tôi cũng không c̣n trẻ nữa!
 
 Tôi xin phép được mạnh dạn nói rằng, tôi là học tṛ được thầy Khoa Thanh thương nhất ( nếu có điều ǵ không phải, xin hăy tha thứ), và thầy chính là vị thầy tôi yêu quư nhất. Câu chuyện của thầy tṛ chúng tôi dài lắm, hôm nay tôi xin kể lại một kỷ niệm mới đây thôi. Năm ngoái khi thầy từ Mỹ về Việt Nam, thầy đă đến nhà tôi cho quà, trong đó có chai rượu whisky Johnnie Walker. Nhận chai rượu của thầy cho, tôi nghĩ ngay đến cha tôi - ngày xưa cha tôi thích uống "rượu tây", tửu lượng của ông rất mạnh, đây chính là loại rượu ông ưa thích. Tôi đă thổ lộ với thầy và xin được mang chai rượu về cúng cha tôi trong ngày giỗ sắp đến. Thầy đă rất vui và tôi đă rất hạnh phúc, biết chắc cha tôi sẽ vô cùng sung sướng và hănh diện được nhận món quà quư từ vị thầy của con gái ḿnh.
 
 Lúc sinh tiền, cha tôi luôn rất quư trọng các thầy cô giáo của tôi. Cha mẹ tôi hay nói vui vui:

 
  "Muốn sang th́ bắc cầu kiều
  Muốn con hay chữ th́ yêu lấy thầy"


  Trong gia đ́nh, cha tôi nhắc đến ông ngoại của tôi với vẻ trọng vọng đặc biệt, v́ ông ngoại cũng chính là thầy giáo của cha tôi.
 
 Tôi vẫn nhớ măi ngày cha đến trường mẫu giáo Thánh Tâm xin phép cho tôi được nghỉ học nội trú, v́ tôi đă lên năm - đủ tuổi vào lớp năm bậc tiểu học. Hôm ấy cha tôi mặc bộ quân phục màu kaki, trong dáng vẻ nghiêm chỉnh và lễ phép, đă nói rất nhiều với các ma sơ. Tuy c̣n nhỏ, tôi cũng hiểu cha tôi đang cám ơn các bà đă hết ḷng chăm sóc, dạy dỗ tôi. Mẹ Bề Trên xoa đầu tôi khen ngoan, cha tôi bảo tôi khoanh tay chào từ giă, và khi bà đưa tay ra bắt, ông đă trân trọng đỡ bằng cả hai tay với niềm cảm kích tỏ rơ trên nét mặt.
 
 Năm tôi mười tuổi, học lớp nhất trường tiểu học Ninh Hoà do thầy Chính dạy. Trong một dịp tŕnh diễn văn nghệ, thầy Chính đóng vai anh lính chiến, và muốn mượn cha tôi bộ quân phục gồm cả đôi giày bốt đờ sô. Cha tôi đă chọn bộ đồ mới nhất, nhắc mẹ tôi ủi cẩn thận, c̣n đôi giày được cha tôi đánh xi ra thật kỹ, thỉnh thoảng lại đưa lên soi độ bóng loáng. Rồi ông tự tay sắp xếp "bộ đồ nghề" vào một túi vải, dặn tôi đeo cẩn thận lên vai đến giao cho thầy. Ông c̣n bảo tôi chuyển lời xin thầy Chính tấm ảnh trong "trang phục mới". Thầy đă cho, nhưng sau này lạc mất, tiếc quá!

 Suốt thời gian tôi học trường Trần B́nh Trọng, cha mẹ tôi luôn có mặt trong những buổi họp phụ huynh, những dịp sinh hoạt lễ tết và sẵn ḷng "phụ giúp" nhà trường, như điều động ban nhạc, cho mượn những tấm dù và tăng để cắm trại... V́ thế thỉnh thoảng nhà tôi lại được thầy cô đến thăm hỏi. Cha tôi rất vui và hănh diện được đón tiếp tṛ chuyện với thầy cô giáo của tôi. Thầy Trần Chu Đức và thầy Hoàng Song đôi lần đến thăm cha mẹ tôi, lúc nhà tôi c̣n ở Ninh Hoà và cả khi đă chuyển lên Dục Mỹ. Chắc hẳn các vị đều khen tôi chăm học, thế nên sau mỗi lần thăm viếng của thầy cô, h́nh như tôi lại "sáng giá" lên một chút trong đôi mắt của cha mẹ tôi!
 
 Mấy mươi năm sau gặp lại các thầy cô giáo cũ, tôi đă vô cùng sung sướng và cảm động khi các thầy cô nhớ đến và hỏi thăm cha mẹ tôi, lại c̣n kể những kỷ niệm mà tôi chưa được biết. Tôi rất vui và tôi biết ở nơi xa ấy, cha mẹ tôi cũng rất vui...

 
  NHẬT KƯ VIẾT CHO CHA


 Mỗi khi biết con sắp đi thăm thầy cô, những người chung quanh tỏ vẻ rất ngạc nhiên: "Ở tuổi này mà vẫn c̣n giữ mối dây liên lạc với các thầy cô bậc trung học?". Và khi nghe con kể chuyện thầy cũ trường xưa, họ đă xúc động và có phần ganh tỵ: "Hạnh phúc quá!"
 
 Vâng, thật là hạnh phúc khi con c̣n những vị thầy để con thăm viếng, để con tỏ ḷng quư kính, để con nhớ lại những ngày thơ ấu vô cùng tươi đẹp, và c̣n được thấp thoáng "nhập vai" cô học tṛ bé nhỏ năm xưa. Những lúc ấy, con lại nhớ đến cha, nhớ lời cha dặn ḍ: uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây, trọng thầy mới được làm thầy...
 
 Xin cha yên tâm, con đă hiểu, đă ghi nhớ và luôn măi vâng lời cha.
 
 

 

Xem PHẦN 15

 


 

 

 

 

Tháng 09 năm 2016
Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com