Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 13:


Đến cuối năm học đệ tứ, tôi theo cha từ Ninh Hoà lên Dục Mỹ ở. Ngôi nhà mới nằm trên mảnh đất rộng gần cầu Dục Mỹ, bên kia đường đi thêm một đoạn là Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân. Nhà xây cất đơn sơ nhưng thoáng mát, ngăn nắp và tôi cũng có một căn pḥng riêng. Sau vườn rất  nhiều bụi mía mọc hoang, chen lẫn với đám cỏ lác, hoa dại và lau sậy phất phơ... Cha tôi không cho các con chơi ở đây v́ ngại rắn rết, sâu bọ. Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn lén ra sau vườn trong những buổi trưa hè rực nắng, theo tiếng chim cu dẫn bước ra bờ suối Đá, ngắm ḍng nước chảy xiết quanh co, chốc chốc lại tung bọt trắng lên những tảng đá giữa ḍng. Tôi vẩn vơ nhớ những lần đạp xe lên cầu Bến Ghành hóng gió, có khi dẫn xe xuống dưới gầm cầu nơi có những tảng đá to chồng chất, dựng xe ở đấy rồi xắn quần lội nước. Và những buổi chiều thả bộ ra sông Dinh, đếm từng đám lục b́nh trôi về chân cầu Sắt... Chợt bâng khuâng nhớ tới anh đă lâu không gặp, từ khi anh đi học xa nên không c̣n dạy kèm tôi nữa!

Ninh Hoà - Dục Mỹ chỉ cách nhau mươi cây số, thế mà sao tôi cứ nao nao nhớ! Mùa hè năm nay dài quá, tôi mong mau đến năm học mới, để được ngày ngày đi qua sân vận động, qua bùng binh quận, qua những cánh đồng quen thuộc để đến ngôi trường Trần B́nh Trọng thân yêu.

Nhà ở Dục Mỹ

Và rồi năm học mới đă đến. Hàng ngày tôi đi Ninh Hoà học bằng "xe học sinh". Đấy là chiếc GMC nhà binh dùng cho mục đích đặc biệt: đưa đón con em quân nhân sống ở Dục Mỹ nhưng học ở Ninh Hoà. Dục Mỹ có ba quân trường, mỗi quân trường đều có một chiếc "xe học sinh". Xe gắn tấm bảng "Xe đưa rước học sinh" hai bên hông, với bốn dăy ghế, và rất dễ nhận biết nhờ chiếc cầu thang ở đuôi xe. Tôi c̣n nhớ tài xế lái xe học sinh Biệt Động Quân là chú Mót, Lam Sơn là chú Lê. Riêng Pháo Binh dùng chiếc xe Dodge. Thế là ngày hai buổi tôi theo xe học sinh đi học, ưu tiên được ngồi ở ca bin. Đôi khi có giờ học thất thường th́ cha tôi cho chú Kinh chở tôi bằng xe jeep.

Xe đưa rước học sinh của
Trung tâm Huấn luyện Biệt Động Quân

Nơi cha làm việc ngay gần nhà, nên ông có nhiều thời gian dành cho gia đ́nh hơn. Đối với tôi, ông không nghiêm khắc đôn đốc học tập như trước nữa. Thay vào đó là lời nhẹ nhàng nhắc nhở, đồng thời giao hẳn cho tôi nhiệm vụ kèm cặp việc học của các em. Cha hay kể chuyện ngày trước, khi tôi mới biết đọc biết viết đă thích làm cô giáo. Tấm ảnh "Chị dạy em học" được cha tôi phóng to treo trong pḥng học của các em tôi.

Chị dạy em học

Nhân đây tôi cũng muốn kể chuyện về những người con của cha tôi. Tôi là chị cả của đàn em bảy đứa. Lớn nhất là Kim Tiến, học cùng trường Trần B́nh Trọng, dưới tôi ba lớp. Tiến học rất giỏi, năm 1973 đă thi đỗ Tú tài 2 ưu hạng và trúng tuyển vào Đại học Y khoa Sài G̣n. Đến năm 75-76, nhiều lần vượt biên không thành thêm lư lịch không có ǵ sáng sủa, nên đă không được học tiếp nữa! Mươi năm gần đây, hai chị em tôi thường bên nhau trong những chuyến du lịch xa. Các chị bạn của tôi rất mến Tiến, v́ em luôn sẵn sàng chụp cho các chị thật nhiều pô h́nh đặc sắc.

Chị chở em đi chơi : Phương Hiền - Kim Tiến

Bây giờ - Chị vẫn chở em đi chơi

Các em kế: Tiến Dũng, Dũng Tuấn, Phương Dung, Phương Liên, Tuấn Phong học trường Nguyễn Thành Nguyên ở Dục Mỹ. Em út là Phong Hải, mà sự ra đời của em là một kỷ niệm ly kỳ thú vị của cha mẹ tôi. Tôi c̣n nhớ thời gian đầu khi mẹ tôi mang thai em út, cha tôi có vẻ buồn lắm. Ông hay uống rượu và ngồi một ḿnh hút thuốc rất khuya. Tôi thương cha, cho là ông lo âu v́ gia đ́nh ngày thêm nặng gánh. Cha vẫn chăm sóc mẹ tôi và các con, nhưng dần dần tôi lờ mờ cảm thấy cha tôi có điều ǵ đó bất thường, đầu óc ông để đâu đâu... Vài lần tôi đi học về chào cha, ông giật ḿnh nh́n tôi cười gượng, không hỏi han ǵ, khác hẳn trước đây! Đến khi mẹ tôi gần tháng sinh, một hôm cha đi làm về sớm với vẻ hớn hở mừng rỡ. Cha nói chuyện riêng với mẹ, mẹ tôi vừa khóc vừa cười, rồi cả hai cùng cười. Măi mười năm sau, khi cha tôi đang trong trại cải tạo, mẹ tôi mới kể lại đầu đuôi. Số là thời gian ấy, đông con quá, nên mẹ tôi có ư đi bệnh viện để "cai đẻ". Cha tôi thương mẹ yếu ớt, nên đă tự quyết định âm thầm đi bệnh viện làm việc ấy thay mẹ. Thế nên khi mẹ báo có thai em út, cha tôi rất hoang mang. Cho đến khi đi khám sức khỏe định kỳ ở quân y viện Nguyễn Huệ, Nha Trang, vị bác sĩ quân y phát hiện cha tôi có sự "rắc rối", đă vừa cười vừa bắt tay cha tôi: "Xin lỗi đại uư về cuộc tiểu phẫu đă thất bại ngoài ư muốn, đồng thời tôi cũng xin nghiêm chỉnh chúc mừng: đại uư vẫn là một người đàn ông đúng nghĩa". Câu nói của vị bác sĩ có vẻ khó hiểu, thế mà cha tôi hiểu ngay. C̣n vị bác sĩ th́ ngẩn ṭ te ngạc nhiên, thay v́ bị mắng vốn, lại được cha tôi bắt tay cám ơn rối rít.

Nhà đông con, cha phải vất vả nhiều, nhưng chúng tôi là niềm vui và hạnh phúc của cha. Tuy bận rộn công vụ, nhưng ngày chủ nhật cha hay chở cả nhà đi chơi. Thường là đi tắm biển ở Ḥn Khói, đi picnic ở khu Mưu sinh - núi Đeo, đi suối nước nóng ở cây số 21... Có khi được ăn nem ở tiệm Thái Thị Trực, hay theo cha đến câu lạc bộ sĩ quan Biệt Động Quân... Cũng có những chiều trời êm mát, cha t́m băi cỏ xanh, trải tấm poncho ngồi hóng gió chuyện tṛ với mẹ, cùng ngắm đàn con chạy nhảy đùa vui... Mỗi lần đi chơi, cha tôi không quên mang theo máy ảnh và bộ chân chống để chụp ảnh cho cả nhà. Nhờ thế tuổi thơ của chị em tôi lưu lại thật rơ ràng trong kư ức.

Hai em Phương Liên, Tuấn Phong
trong câu lạc bộ sĩ quan BĐQ


Cha tôi (đầu góc trái) trong buổi tiệc
tại Trung tâm Huấn luyện BĐQ

Bà nội, cha mẹ và bảy chị em - Tết 1966

Ḥn Chồng, Nha Trang - Tết 1967

Cầu dây ở núi Đeo - 1968

Bao nhiêu năm qua, nhớ về cha và thương cha, càng khiến tôi yêu thương chăm sóc các em. Bên tai tôi vẫn văng vẳng câu kinh nhật tụng của cha: "Con hăy gắng học, làm gương cho các em, chăm nom bảo bọc cho các em, con nhé!"


 

Đón Xem PHẦN 14

 


 

 

 

 

Tháng 08 năm 2016
Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com