Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 12:


Cuối tháng 5-2016, nhân chuyến đi gặp khách hàng ở San Francisco, tôi đă may mắn có dịp đến San Jose dự hai ngày vui quan trọng của trang Web Ninh-HoaDOTcom. Đó là ngày ra mắt tác phẩm Nguyên Ngộ Thi Tập của thầy Lê Văn Ngô 27-5-2016, và hôm sau: ngày ra mắt tác phẩm Quê Hương Ninh Hoà của các tay viết kỳ cựu quê tôi.

 

Ngay trong ngày đầu tiên, tôi đă có cuộc hội ngộ vô cùng đặc biệt và rất ư nghĩa - cuộc hội ngộ như một món quà của cha tôi khích lệ tinh thần tôi ở một xứ sở rất xa mà cha tôi đă từng hướng đến và mong muốn tôi đến đó.

 

Vâng, bây giờ tôi đang ở đây, trước diễn đàn trang trọng với sự hiện diện của nhiều bậc học giả, nhiều vị thi nhân, bên các thầy cô yêu quư, các anh chị thân thiết và các bạn học thời tuổi nhỏ... Và bên đồng đội của cha tôi: Thượng sĩ Nguyễn Ngọc Tống.

 

Thật bất ngờ và đầy cảm xúc khi ông đến bên tôi run giọng:

 

- Cháu là Phương Hiền, con gái của Đại uư Nguyễn Gia Tĩnh, Biệt Động quân Dục Mỹ?

 

ATôi sửng sốt và mừng rỡ:

 

- Vâng ạ, sao chú lại biết cháu? Chắc hẳn chú là bạn của cha cháu?- Không những chú biết cháu, mà c̣n biết rất rơ. Ngày xưa cháu rất chăm học và học giỏi, thường đi học trên chiếc xe jeep chú Kinh chở phải không?

 

Trong niềm xúc động của tôi và của em tôi Kim Tiến, ông kể tiếp:

 

- Chú biết cháu rất nhiều, v́ Đại uư rất thích kể chuyện về con gái, nhất là khi ông nhờ các nhân viên đóng khung "Bảng Danh Dự" cho cô con gái rượu.

 

Ông hào hứng nhắc lại những ngày tháng cũ:

 

- Chú làm việc dưới quyền cha cháu một thời gian dài. Cha cháu là một vị chỉ huy rất tốt và giàu t́nh cảm. Chú rất quư cha cháu. Hồi ấy ông nhiều lần nâng đỡ chú, nhiều lần khuyến khích chú học thêm để tiến thân. Ông mong muốn chú lên ngạch sĩ quan, nhưng chú đă không dám nhận lời, chỉ v́... đông con quá, nuôi dạy chúng cũng đă hết hơi, có đâu dám nghĩ đến việc học thêm!!!

 

Tôi thầm nghĩ: "Cha luôn như vậy đó, cứ một mực lúc nào cũng "ép" người ta học và học..."

 

Giọng Thượng sĩ Tống trầm xuống, rưng rưng:

 

- Ngày Đại uư ra khỏi trại cải tạo, chú có đến thăm ông ở cư xá Đào Bá Phước, đường Tô Hiến Thành. Trông ông già hẳn đi và tiều tụy quá! Ông gầy ốm và để râu, chú suưt nhận không ra. Thật khác xa với h́nh ảnh ngày xưa, duy có đôi mắt sáng tinh anh đầy t́nh cảm là không thay đổi. Cháu rất giống cha ở đôi mắt đấy!

 

Ông nói tiếp trong nỗi nghẹn ngào, của ông và của tôi:

 

- Thầy tṛ gặp lại nhau trong cảnh ngộ không ai lường trước, với bao tâm sự nặng nề, âu lo cho những ngày sắp tới. Thế nhưng Đại uư vẫn nhớ đến gia đ́nh chú con đông, hỏi thăm, an ủi, và nhắc đến cháu: "Cháu Hiền đă lấy chồng rồi và được một con"...

 

Rồi ông cho biết cô MC Kim Phụng duyên dáng trên sân khấu chính là con gái của ông. Tôi đă gặp em hồi đầu tháng 12- 2015 trong đám cưới của Đạt, con trai Thu Liên ở Sài G̣n. Tôi đă mến em ngay từ cái nh́n đầu tiên, nhưng chưa có dịp chuyện tṛ. Và hôm nay, trong khung cảnh rất đặc biệt, tôi và em đă nhận ra nhau: ḿnh thuộc về "người quen cũ".

 

Chú Nguyễn Ngọc Tống và cháu Phương Hiền

Từ phải qua: Kim Phụng, Phương Hiền,
chú Nguyễn Ngọc Tống, Kim Tiến

MC Kim Phụng đang giới thiệu chị Phương Hiền

Kim Phụng - Phương Hiền cũng... "ăn ư" lắm!

Về Việt Nam đầu tháng 6, lại tiếp những chuyện vui từ những tác phẩm mới ra mắt của trang Web ninh-hoa.com, chuyển sách tặng các thầy cô, các bạn và gặp gỡ cô em Trần Thị Chất. Khi Chất đến Sài G̣n, cũng là ngày tôi lên máy bay đi Mỹ, và bây giờ tôi kịp về đây, vui hội ngộ trước ngày em trở lại quê hương thứ hai. Em rất hào hứng nghe tôi "tường tŕnh" về hai bó hoa em đă nhờ tôi thay mặt tặng thầy Lê Văn Ngô, tác giả Nguyên Ngộ Thi Tập; và anh Nguyễn Văn Thành, đại diện các tác giả Quê Hương Ninh Hoà. 

 

Khi chúng tôi cùng đến nhà Mộng Dung, hội phó hội Thân hữu Dục Mỹ để chia buồn thân mẫu em mới mất, tôi có dịp kể lại "mối duyên kỳ ngộ" với chú Nguyễn Ngọc Tống và em Kim Phụng ở thung lũng Hoa vàng San Jose. Cùng lúc ấy là cuộc gặp gỡ - tôi không biết đặt tên ǵ - với anh Nguyễn Ngọc Thành. Anh và tôi biết nhau từ lâu, v́ anh là chồng của Thu Liên, người em gái dễ thương đă mất cách đây sáu năm. Trong khoảnh khắc, đầu tôi nghĩ ra "tam đoạn luận": chú Ngọc Tống là ba của Kim Phụng, Ngọc Thành là anh của Kim Phụng, vậy chú Ngọc Tống cũng là ba của Ngọc Thành. Ô la la... Mừng quá, vậy là "người quen cũ" nữa rồi. Anh Ngọc Thành cười rất to khi nghe tôi diễn giải "tam đoạn luận", và cho biết anh chính là người dặn ḍ Kim Phụng để ba anh và tôi gặp gỡ, v́ anh biết ba anh luôn hồi tưởng chuyện ngày xưa, chắc chắn sẽ rất vui khi gặp "con gái cưng của Đại uư Tĩnh".

 

Thật vậy, chúng tôi đă có những giây phút rất vui, đầy cảm xúc. Cám ơn anh Ngọc Thành nhiều nhé!

 

Anh Ngọc Thành cho biết, hồi nhỏ ba anh hay kể chuyện "Đại uư Tĩnh" cho các con nghe, có nhiều chuyện đến bây giờ anh c̣n nhớ rơ. Như chuyện về thầy giáo Chương dạy trường Bồ Đề, khi anh học lớp nhất. Bị "gọi lính", thầy Chương cầm sự vụ lệnh đến gặp ba anh cầu cứu. Sự vụ lệnh tŕnh diện ở Pleiku, nơi "Thiếu tá Tĩnh" làm việc, nhớ ra sếp cũ, ba anh mừng quá đă viết lá thư tay "gởi gắm". Cha tôi đă tiếp thầy Chương nồng hậu, và sốt sắng dẫn gặp tướng Lữ Lan để "gởi gắm" tiếp. Nhận ra người cùng quê, và với ḷng kính trọng các thầy giáo, tướng Lữ Lan đă ưu ái giữ thầy Chương trong đội cận vệ,  nhiệm vụ tay trái là kèm cặp việc học cho các con cháu trong nhà. Thế là thầy Chương được b́nh yên qua cuộc chiến và an cư lập nghiệp ở phố núi cao nguyên. 

 

Mộng Dung qua qua lại lại vừa tiếp khách vừa nghe chuyện... Mong là những mảnh chuyện vui vui đời trước giúp em nguôi phần nào nỗi buồn xa mẹ. Tôi nói nhỏ với em: "Mộng Dung có phúc hơn chị nhiều lắm đấy. Cha và mẹ chị mất đă rất lâu!"

 

NHẬT KƯ VIẾT CHO CHA

 

 Khi con kể cho cháu ngoại Thái Hà Phương của cha nghe về cuộc hội ngộ ly kỳ với chú Nguyễn Ngọc Tống, cháu đă rất cảm động: "Thế th́ từ nay mẹ phụ trách thêm một số khách hàng ở Mỹ nữa nhé! Và mỗi chuyến đi mẹ hăy dành thêm thời gian để gặp gỡ các thầy cô và các bạn của mẹ. Có phải mẹ rất vui, v́ ở nơi ấy, quá khứ của ông ngoại được trân trọng, nơi ấy đă tạo nhiều cảm hứng cho những bài "Viết Về Cha".

 

Nh́n ánh mắt con gái long lanh, con lại nhớ đến cha thật nhiều... Chắc hẳn từ cơi xa, cha cũng đang nh́n con bằng ánh mắt long lanh, ấm áp niềm vui khi con nhận được trọn vẹn "mối duyên kỳ ngộ" mà cha đă dày công xếp đặt.

 

Xin cám ơn và xin gởi niềm thân ái đến chú Nguyễn Ngọc Tống, anh Ngọc Thành và em Kim Phụng.



 

Xem PHẦN 13

 


 

 

 

 

Tháng 06 năm 2016
Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com