Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 11:


Có lần một người bạn hỏi tôi, sao thấy chỉ tả những cảnh vui và hạnh phúc? Tôi trả lời, đơn giản v́ đấy là một quăng đời vui và hạnh phúc. Rồi đây, khi cha con tôi đặt chân vào bước ngoặt không ngờ, sẽ chẳng thiếu những cảnh nửa cười nửa khóc. Những chuyện về sau ấy, tôi muốn đẩy lùi càng xa càng tốt. Giờ đây, tôi chỉ thích kể tiếp về cha tôi và ngôi trường Trần B́nh Trọng, khi tôi vừa mới lớn.

Đấy là một buổi sáng đầu năm học đệ ngũ, tôi tṛn 13 tuổi. Ngày khai trường, cha tôi muốn tự tay lái xe chở tôi đi học. Cha, quân phục nghiêm chỉnh, tay cầm điếu thuốc bên tách cà phê đă cạn, có vẻ hơi sốt ruột liên tục nh́n đồng hồ. Tôi, đồng phục áo dài trắng, quần trắng, đi đôi guốc Đakao gót nhọn, là quà Sài G̣n của cha tôi dịp hè vừa qua. Khi tôi bước ra pḥng khách, cha tôi đằng hắng bắt đầu bài diễn văn truyền thống: "Con lớn rồi..." Bài diễn văn đột ngột ngưng. Ánh mắt cha nh́n tôi vừa mang vẻ ngạc nhiên vừa... chiêm ngưỡng: "Con gái của tôi đă thực sự lớn rồi, đă hơi ra dáng thiếu nữ, tuy là c̣n rất non nớt!".

Tôi ngúng nguẩy nghĩ thầm: "Lớn rồi th́ sao kia chứ, làm gương cho các em phải không? Biết rồi, khổ lắm, nói măi!"

Trên xe, cha tôi thỉnh thoảng tủm tỉm cười, với ánh mắt nh́n tôi rất "manly", khiến tôi chột dạ, không biết ḿnh có làm điều ǵ ngớ ngẩn. ( Sau này, trong đời tôi thỉnh thoảng cũng gặp những ánh mắt như thế, tôi lại cười thầm nhớ đến cha tôi).

Cũng năm đệ ngũ, tôi bắt đầu tập chép thơ, nắn nót ghi bằng mực tím vào quyển notebook đẹp nhất, quà của cha tôi cho từ khi thi đậu đệ thất. Tôi thích thơ Nguyên Sa:

          ... Có phải em mang trên áo bay
              Hai phần gió thổi một phần mây
              Hay là em gói mây vào áo
              Rồi thổi cho làn áo trắng bay?...


Mẹ tôi khuyến khích tôi viết nhật kư, v́ theo bà đấy cũng là một cách luyện văn, nhưng tôi vẫn chỉ thích chép thơ:

                Trời hôm ấy mưa nhiều hay rất nắng
                Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
                Trời nắng ngọt ngào... tôi ở lại đây
                Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng

                Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?
                Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
                Tôi phải van lơn ngoan nhé, đừng ngờ...
                Tôi phải dỗ như là... tôi đă nhớn

 

 


Biết tính tôi thơ thơ thẩn thẩn như thế, nhưng lại rất chăm học, kể cả những môn khô khan như toán, lư hoá, nên cha tôi không bắt bẻ hay ngăn cản. Có thể do cha mẹ tôi cũng có bệnh... mê thơ!

Cha mẹ tôi rất để ư và dành nhiều t́nh cảm cho các bạn tôi. Nhỏ Mừng hay nhắc chuyện một hôm nó đi học trễ, vừa đi vừa chạy ngang qua bùng binh quận th́ thấy cha tôi lái xe jeep chở tôi. Nó vẫy vẫy rối rít, c̣n tôi khoát tay từ chối. Thế nhưng cha tôi đă ngừng xe lại, tươi cười bảo nó lên xe. Lần nào kể chuyện này nó cũng rỉa róc tôi ích kỷ, và khen cha tôi tốt bụng. Học chung với tôi có anh Tôn Phê, hơi lớn tuổi lại to xác, nên có lần bị quân cảnh hốt lên xe GMC v́ nghi trốn lính. Các chị của anh ấy đă đến nhà tôi xin cha tôi lănh ra, ông cũng vui vẻ nhận lời. Có những chuyện như vậy, nên mấy mươi năm sau gặp lại, câu đầu tiên các bạn hỏi đều nhắc đến cha mẹ tôi.

Có thể nói cha và mẹ là hai người bạn đồng hành với tôi suốt quăng đời thơ ấu. Ông bà luôn có mặt trong các buổi họp phụ huynh học sinh, lễ phát thưởng cuối năm, hay những dịp sinh hoạt đặc biệt nhà trường tổ chức.

Cha tôi trao phần thưởng trong lễ phát thưởng
cuối năm 1967

 

Cha và Mẹ ngồi hàng thứ 2, bên cột trụ

Tôi c̣n nhớ, hồi bé rất thích môn vẽ. Cha mua cho tôi hộp sơn nước và rất nhiều giấy croquis. Tác phẩm đầu tiên của tôi được thầy Hoàng Song "chấp nhận" treo trong dịp triển lăm tranh của trường Trần B́nh Trọng, tôi đă lấy cảm hứng từ đời lính của cha. Khi tôi đưa ông xem phác thảo bức tranh vẽ chiếc nón sắt và nửa trái dừa với tên "C̣n Lại", ông cười hỏi ghẹo tôi:

- Sao lại là nửa quả dừa mà không phải là nửa quả xoài hay mít?

Tôi phụng phịu:

- Người ta lấy ư tưởng từ nhạc của Phạm Thế Mỹ đấy! Cha không nghe hát sao: "Dừng chân quán năm xưa, uống nước dừa... hay nước mắt quê hương?"
 

"Nữ họa sĩ" Phương Hiền - 15 tuổi

Mới đây 30-4-2016, nhân dịp thầy Trần Chu Đức và gia đ́nh đi du lịch tàu biển ghé Vũng Tàu một ngày, các bạn cựu học sinh Trần B́nh Trọng liên lớp 63-70 cùng nhau đến thăm thầy. Tôi đă kể vài kỷ niệm vui vui: Hồi ấy những học sinh giỏi ngoan có vị thứ cao hàng tháng sẽ được phát BẢNG DANH DỰ. Tôi cũng nhiều lần được thầy Hiệu trưởng Trần Chu Đức vào lớp trao bảng danh dự. Buổi học ấy tôi mong mau mau hết giờ, đạp xe nhanh về nhà để khoe với cha tôi. Tôi luôn tự ḿnh đưa bảng danh dự cho cha tôi, mẹ tôi dặn vậy. Về đến nhà, tôi vội vàng một tay mở cặp, một tay đưa tấm bằng khen cho cha. Ông trịnh trọng đỡ lấy bằng cả hai tay, nét mặt cảm kích cứ như vừa được con gái ban cho ân huệ! C̣n tôi, dĩ nhiên bộ điệu có phần huyênh hoang tự đắc. Cha chẳng để ư đến thái độ trẻ con của tôi, dục mẹ tôi dưới bếp chạy lên, rồi hai người chụm đầu cùng đọc to những hàng chữ ghi nắn nót, ngắm nghía cười thỏa măn, cứ như tấm bảng danh dự ấy thuộc về hai vị, và chẳng c̣n liên quan ǵ đến tôi cả. Sau đấy, cha tôi mang theo đến pḥng làm việc đóng khung đẹp đẽ, và trao lại cho mẹ tôi treo lên tường.

Xuất thân từ nhà giáo, cha mẹ tôi lại càng trọng vọng các thầy cô giáo của tôi, và cũng được các thầy cô quư mến, thỉnh thoảng đến thăm, khiến cha mẹ tôi rất vui và hănh diện. Cho đến bây giờ, sau gần nửa thế kỷ, các thầy cô khi gặp lại vẫn c̣n nhắc đến cha mẹ tôi. Tôi rất cảm động và càng nhớ hai người.

Cha tôi nuôi ư định cho tôi lớn lên đi Mỹ du học, nên ngay từ năm tôi học đệ thất, đă đốc thúc tôi trau dồi tiếng Anh. Ông cho riêng tôi một máy Magnetophone không phải để nghe nhạc mà để nghe những băng English For Today. Ông c̣n cho tôi thỉnh thoảng gặp các bạn của ông, những cố vấn người Mỹ, Úc Đại Lợi hay Tân Tây Lan, để tập quen giao tiếp tiếng Anh. Mỗi lần đi công tác Sài G̣n, ông thường đến nhà sách Khai Trí mua cho tôi những tập truyện ngụ ngôn song ngữ. Lên đệ tứ, tôi không được đọc sách song ngữ nữa, mà phải tập đọc sách nguyên ngữ và dùng tự điển Anh-Anh. Tôi c̣n nhớ khởi đầu là quyển Tiếng gọi nơi hoang dă (The Call of the Wild) của nhà văn Jack London, rồi đến quyển Túp Lều Của Chú Tom (Uncle Tom's Cabin) - hai cha con cùng đọc. Đến quyển Cuốn Theo Chiều Gió, lúc ấy công việc cha bận quá, ông dặn tôi hăy cố gắng đọc đều đặn mỗi ngày ba trang.

Sau này, khi vật đổi sao dời, đôi lúc gặp bước đường cùng, tôi lại lẩm nhẩm câu nói của Scarlett O'Hara: "I'll think of it tomorrow, when I can stand it better. After all, tomorrow is another day" - như một liều thuốc an thần giúp tôi qua được những đêm dài. Những lúc ấy, tôi rất nhớ cha tôi...


NHẬT KƯ VIẾT CHO CHA


Vâng, những lúc ấy con rất nhớ cha, và h́nh ảnh cha cầm tấm bảng danh dự của con bằng cả hai tay với nét mặt cảm kích, đă là động lực mạnh mẽ giúp con thêm can đảm, nhất quyết vượt qua mọi trở ngại để ngẩng cao đầu mà sống. Từ ngày ấy và đến bây giờ, cha vẫn là người bạn đồng hành của con, phải không? Mưa gió đă qua, không phải lúc nào trời cũng sáng - nhưng con đă biết tự ḿnh t́m niềm vui và hạnh phúc. Hăy yên tâm cha nhé, con gái của cha đă thật sự lớn rồi!


 

Xem PHẦN 12

 


 

 

 

 

Tháng 05 năm 2016
Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com