Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 6:


Đ
ầu tháng 10 năm ngoái, trong bài viết kể chuyện cha và tôi khi tôi lên 11 tuổi vừa thi đậu vào lớp đệ thất trường Trung học Trần B́nh Trọng, Ninh Hoà - Thời gian ấy tôi có dịp sang Mỹ thăm thầy Hiệu trưởng Trần Chu Đức, thầy Hiệu trưởng Trần Hà Thanh, cô Tuư Sen, cô Nguyễn Thị Lộc và các bạn đồng môn Nguyễn Văn Thành, Trần Thị Chất, Lâm Ái Liên, Lâm Ái Đào... Ôn lại chuyện xưa đă nhắc tôi nhớ rất nhiều những kỷ niệm với cha tôi. Về nhà, mải theo đuổi những "đề tài thời sự", nên cha đă phải... đợi tôi khá lâu, dễ đến một năm. Cho đến đầu tháng 9 năm nay...

Lần này, do bận việc với khách hàng ở khu vực Bắc Mỹ nên tôi đă không có cơ hội thăm các thầy cô như năm trước, nhưng cảm giác êm đềm "Thầy xưa - Trường cũ" vẫn theo suốt chuyến đi. Cô Lộc ân cần điện thoại thăm hỏi, và thầy Đức đă tận t́nh vun đắp cho cuộc gặp gỡ với cô Tuyết Sơn, cô Minh Lợi, thầy Nguyễn Minh Tường là chị em gái và em rể của thầy.

Được biết thầy Tường là con trai của ông Quận trưởng Dơi ở quận Ninh Hoà những năm trước 1975, ḷng tôi bồi hồi nhớ chuyện ngày xưa, thầm nghĩ chắc hẳn cha tôi và ông Quận Dơi có sự quen biết, v́ khi ấy cha tôi làm việc ở Trung tâm huấn luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ, thỉnh thoảng lại có việc đến văn pḥng quận.

Trong bữa cơm tối với thầy cô Minh Tường - Minh Lợi, cô Tuyết Sơn, anh chị Thành - Giỏi, Tuyết Hồng, Kim Tiến ở nhà hàng Mandarin Kitchen, Bloomington, Minnesota, tôi vô t́nh hỏi thầy Tường:

- Thầy có đọc quyển "Trại Đầm Đùn" không ạ?
- Có chứ, ba của thầy đă có thời gian dài ở trại Đầm Đùn.

Nghe thầy kể chuyện, tôi xúc động vô cùng... và nhớ cha tôi...

. . . . . . . . .  Năm ấy tôi độ 9-10 tuổi, hay lục lọi cái rương đựng sách của cha mà mẹ tôi gọi là "Rương châu báu của Thuyền trưởng Một Mắt". Đấy là tên mẹ tôi đặt, c̣n tại sao đặt như thế th́ tôi không biết. Cái rương nguyên là chiếc thùng gỗ đựng đạn của nhà binh sơn màu xanh lá cây, có hai bản lề chắc chắn và ổ khoá khá kiên cố nhưng chỉ cài vào một bên đinh khuy, nghĩa là rương có khoá nhưng tôi mở lúc nào cũng được. Chiếc rương có từ khi tôi c̣n rất bé, có thể là lúc chưa có tôi, mà sau này tôi nghiệm ra nó như thư viện đầu đời của tôi - khá nhiều kiến thức và cảm xúc tôi đă chia sẻ cùng chiếc rương ấy. Trong rương cha tôi đựng những quyển sách cũ kỹ đủ loại : từ Hồn bướm mơ tiên, Nửa chừng xuân, Đoạn tuyệt, Anh phải sống, Gió đầu mùa... của Tự Lực  văn đoàn đến những quyển đặc san của trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt...

Một hôm tôi lục được quyển sách ố vàng, khổ nhỏ, không dày lắm, mang tên rất lạ "Trại Đầm Đùn". Tôi c̣n nhớ, lúc ấy tay tôi run run cầm quyển sách, không dám mở, phần sợ cha tôi không cho phép, phần sợ... lỡ khi mở ra... có mụ phù thủy chực sẵn giương mắt hăm he, hay một hang sâu thăm thẳm chờ hút tôi vào... (Tôi vốn có bệnh tưởng tượng, nhưng cảm giác lại luôn luôn thật! ).

Khi tôi hỏi cha:
- Con có thể đọc quyển này không ạ?

Cha tôi trầm ngâm một lúc lâu:
- Con sẽ đọc, nhưng không phải bây giờ. Khi nào con lên bậc trung học cha sẽ cho con đọc.
- Tại sao?
- V́ quyển sách này mô tả những điều rất buồn và tăm tối, con không hiểu và không thích đâu!
- Vậy con sẽ không đọc nữa?
- Con sẽ đọc chứ, nhưng đợi lớn thêm một chút.

Cha tôi nh́n mông lung, ngoài hiên nắng chiều đă tắt, ngập ngừng như nói một ḿnh:
- Rồi... cũng có lúc con phải biết đến nỗi buồn và những điều tăm tối...

Nghe cha nói lúc ấy tôi chẳng hiểu ǵ mấy, nhưng không biết sao trong ḷng dậy lên cảm giác bâng khuâng...

Sau năm 1975, khi cha tôi phải đi tù ở vùng núi rừng Tây Bắc, một hôm tôi buồn buồn hỏi mẹ:
- Có khi nào cha đang ở trại Đầm Đùn không mẹ?

Mẹ tôi gắt:
- Con chỉ hay nói gở!

Giọng mẹ tôi run run thê thảm, tôi nghĩ bà đang có cảm giác như tôi trước quyển sách Trại Đầm Đùn năm xưa...

. . . . . . . . . Trở lại quăng đời tươi đẹp, những ngày tôi mới thi đậu vào lớp đệ thất trường Trần B́nh Trọng.

Mục đầu tiên là cha chở tôi đi Nha Trang mua sách giáo khoa và tập vở, dĩ nhiên tôi không quên xin xỏ thêm vài quyển notebook xinh xắn để ghi chép những lời hay ư đẹp và... để dành viết lưu bút, tôi thầm "tính toán".

Mua được sách vở rồi, cha mẹ tôi hể hả săm soi rồi rủ nhau "bắt tay vào việc". Mẹ tôi mang ra một xấp lịch treo tường không biết để dành từ lúc nào, những tờ giấy láng đẹp in h́nh phong cảnh xanh tươi. Thế rồi "hai tṛ lớn" chăm chú gấp gấp xếp xếp, nắn nót bẻ góc thật vuông vắn, và những quyển sách sau khi mặc áo mới trông cứng cáp và "học thức" hẳn lên! Rồi những "étiquette" được cẩn thận cắt dán ngay ngắn lên b́a sách mà mẹ tôi tự tay viết nắn nót:
 


Trường      :  Trung học Trần B́nh Trọng

Học sinh    :  Nguyễn Thị Phương Hiền
       
Lớp            :    Đệ Thất  2
                       
Niên khoá  :    1963 - 1964
 


 



 

NHẬT KƯ VIẾT CHO CHA
 ( Lá thư gởi Thuyền trưởng Một Mắt )


Từ khi c̣n rất bé, con đă thích chiếc rương sách của cha, thích lắm! Con hay đến đấy, nhất là những lúc con hờn dỗi, giận cha khó tính, hay tủi thân khi nghĩ là cha không thương con nữa! Những lúc ấy, con lại đến đảo hoang, t́m cho bằng được "chiếc rương châu báu của Thuyền trưởng Một Mắt", nơi con thả hồn lang thang theo cánh bướm chùa Long Giáng, hay thổn thức theo tiếng sóng Nhị Hà một chiều giông gió...

Nếu con có "bệnh tưởng tương" từ nhỏ là... do cha đấy! Và cha có biết, bệnh này đă trở thành măn tính và không hy vọng ǵ chữa được!

Nhưng cũng nhờ thế, sau này mỗi khi con gặp phải "nỗi buồn và tăm tối", con lại có thể t́m đường về lại đảo hoang, nơi Thuyền trưởng Một Mắt thân thương luôn luôn hào phóng tặng con những châu báu đẹp đẽ và quí giá nhất, tặng con tất cả... và ḷng con được an ủi biết bao khi nghe cha nói: "Con chính là châu báu quí nhất của cha đấy, con gái ngoan của cha!"

 

Đón Xem PHẦN 7

 


 

 

 

 

Đảo Châu Báu, tháng 11 năm 2015
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com