Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền            |                 www. ninh-hoa. com

Nguyễn Thị Phương Hiền
Bút hiệu:PHƯƠNG HIỀN

 Cựu nữ sinh trường Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng,

 
Niên khóa: 1963-1970
.

Hiện đang sinh sống tại Sài G̣n, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

   

 

 

PHẦN 4:

 

 Đọc tâm sự "Viết Về Cha", nhiều bạn bè và người thân đă chia sẻ và khuyến khích tôi. Nhưng người quan tâm nhiều nhất đến bài viết của tôi là cô bé Khánh Linh. Đă đọc bài rồi mà em vẫn muốn tôi kể đi kể lại, cứ như một đứa trẻ chờ nghe chuyện cổ tích. Và tôi cũng rất vui khi có người thích nghe về những chuyện ngày xưa ấy!
 
 Khánh Linh là cô sinh viên hai mươi tuổi, đang theo học trường Sư Phạm Tiểu Học Sài G̣n. Hàng ngày sau giờ học em đến chơi với cháu ngoại Martini B́nh Minh một, hai tiếng đồng hồ. Em là bạn của B́nh Minh và cũng là bạn của tôi.
 
 Tại sao cô bé tuổi teen này lại yêu thích những chuyện kể thuộc loại "đồ cổ" như thế? Thỉnh thoảng tôi băn khoăn tự hỏi. Rồi một hôm tôi được biết lư do: Em mồ côi cha từ khi c̣n rất bé, thế nên em rất khao khát t́nh cha! Em đă nghe tôi kể chuyện về cha với trái tim và đôi mắt của con mèo ướt...
 
 Nhưng bây giờ em đang vui và tôi cũng đang vui... Cùng ngồi trong công viên chiều nay ngắm hoàng hôn đang xuống dần trên ḍng sông Sài G̣n lững lờ chảy xuôi, vài chiếc ca nô lướt sóng đẩy những đám lục b́nh dập dềnh đến sát chỗ em và tôi đang ngồi. Văng vẳng tiếng c̣i tàu hụ từ bến cảng...
 
 - Em có nghe ǵ không?
 - H́nh như có chuyến tàu sắp khởi hành chuyến đi xa...
 
 Không gian như lắng lại, thời gian như ngừng trôi...
 
 - Chị đang nghe thấy...
 - Em cũng đang nghe thấy . . . . .
 
 . . . . . Giọng nói thân quen, vừa nghiêm nghị như lời dạy dỗ, vừa êm ái như lời ru, vừa như đang cố nén nỗi nhớ thương : "Bé ngốc ạ, đừng bao giờ nói là con không c̣n cha. V́ cha dù ở thế giới nào khác vẫn theo từng bước con đi và chia sẻ buồn vui với con. Hăy vui lên, con gái ngoan của cha! "
 
 Tôi cười và Cha tôi cũng cười trong hạnh phúc, v́ Ông biết tôi sắp bắt đầu quăng đời tươi đẹp nhất...


   N I N H  H ̉ A  Y Ê U  D Ấ U


  Vâng, tại Ninh Ḥa yêu dấu, tôi đă và đang sống quăng đời tươi đẹp nhất!
 
 Từ Sài G̣n, Cha tôi thuyên chuyển về Trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế một năm, sau đó công tác tại Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ. Từ Ninh Ḥa đi Dục Mỹ nơi Cha tôi làm việc cách xa 11 cây số, nhưng Cha xếp đặt gia đ́nh ở Ninh Ḥa, "cho tiện việc học của các con".
 
 Nhà tôi ở đường Nguyễn Huệ, nh́n qua sân Vận Động, kế đấy là trường Bán Công và Đức Linh. Gần nhà có một cây keo thật to, tỏa bóng mát xuống bến xe lam Ninh Ḥa - Dục Mỹ.
 
 Khi ấy tôi chín tuổi, đang học lớp nh́ trường Văn Côi ở Đồng Đế. Về Ninh Ḥa, tôi học tiếp lớp nh́ ở trường Minh Hương gần cầu Gỗ.
 
 Không biết có phải v́ thầy quá nghiêm khắc, hay v́ tôi ham chơi, cứng đầu hay học dốt... mà tôi thường xuyên bị phạt qú và khẽ tay: không phải lấy thước đánh vào ḷng bàn tay, mà tôi phải chụm tay lại để thầy khỏ vào đầu ngón. Dĩ nhiên là rất đau, và tôi mang nỗi đau ấy về nhà... len lén khóc!
 
 Một lần tôi nghe Cha tôi thở dài nói với Mẹ:
 
 - Có lẽ v́ binh nghiệp, anh phải nay đây mai đó, nên đă trở ngại việc học của con. Giá ḿnh cứ giữ nếp nhà theo nghề giáo, sẽ ổn hơn?
 - Em nghĩ anh đă lựa chọn đúng nên chúng ta mới được hạnh phúc như thế này. C̣n con bé, chắc là lạ trường lạ bạn... Chứ em thấy con cũng chăm học.
 - Sao em biết con chăm học?
 - Th́... anh không thấy con ḿnh lúc nào tay cũng dính mực lấm lem, và ngón tay cầm viết của nó đă chai cả rồi sao?
 - Em... em lớn rồi mà sao nói năng buồn cười thế nhỉ? Thảo nào người ta hay nói con hư tại mẹ. Thôi, em cố gắng kèm cặp cho con, không th́ anh rất buồn và ông Ngoại cũng rất buồn đấy!
 - Vâng ạ.
 
 Cha thật là tâm lư khi nhắc đến ông Ngoại. Mẹ tôi từ hôm ấy đă suy nghĩ rất nhiều và dựng kế hoạch "kèm cặp con bé lại từ đầu".


T R Ư Ờ N G  T I Ể U  H Ọ C  N I N H  H ̉ A

 
  
Học tṛ lớp Nhất A

  Mùa khai trường năm ấy, tôi được vào học trường Tiểu học "danh giá" nhất vùng. Đấy là trường Tiểu học Ninh Ḥa, hồi xưa là trường Tiểu học Pháp Việt,
 
 Mẹ dẫn tôi đi học ngày đầu tiên. Hai mẹ con đi bộ một đoạn đường khá xa, qua Bùng binh quận, theo đường Trần Quư Cáp đi qua chợ Dinh, cầu Dinh, một hồi mới đến trường. Dọc đường bà khuyên tôi đủ điều, nào là con phải cố gắng học giỏi để Cha con và ông Ngoại vui ḷng, nào là Mẹ mong con gái ngoan để làm gương và dẫn dắt các em, nào là con chăm chỉ học hành th́ sau này ấm vào thân con chứ vào ai...
 
 Ngôi trường đẹp khang trang đă gây ấn tượng mạnh với tôi từ giây phút đầu tiên, và là ngôi trường tôi nhớ măi. Tôi học lớp Nhất A, từ cổng nh́n vào nằm phía tay phải, đối diện là lớp Nhất B. (Lớp Nhất A dành cho tṛ nữ, Nhất B dành cho tṛ nam). Chiếc trống trường đặt bên phía lớp Nhất B, mỗi ngày bác Cai trường đánh trống theo giờ qui định. Tôi rất thích xem đánh trống và nghe tiếng trống. Một hôm có lẽ v́ xúc động trước cái nh́n "tha thiết" của tôi, nên bác Cai đă cả gan phá lệ cho tôi được cầm dùi đánh ba hồi trống. Tôi rất khoan khoái và hănh diện về việc ấy.
 
 Trong lớp tôi được xếp ngồi bàn đầu, cùng với Trần Thị Mừng, Dương Thị Mai, Phạm Thị Thục, Ngô Bích Ngọc. Năm đứa tôi cùng học cùng chơi đến tận bây giờ, dù không c̣n được gần nhau như xưa: Mai đang ở Mỹ, Ngọc ở Pháp, c̣n Mừng đă mất gần mười năm nay!
 
 Chơi thân với nhau là vậy, nhưng một thứ
chúng tôi nhất định không chịu chia sẻ là lọ mực. Hồi ấy mỗi ngày đi học đứa nào cũng phải cầm theo lọ mực bằng nhựa loại không đổ nhờ có một ống phễu bên trong. Nhỏ Thục luôn có lọ mực mới, đẹp và đầy, chắc v́ nhà nó bán tạp hoá nên tha hồ chọn. C̣n nhỏ Mừng, một hôm đến trường mặt ngơ ngác, trên ngón tay của nó chỉ c̣n xỏ quai nắp, c̣n lọ mực rơi tự lúc nào. Hôm ấy mỗi đứa đành cho nó luân phiên chấm chung !
 
 "Share" một chút mực là điều không thể, nên chấm trộm mực của nhau thành tṛ thích thú. Tôi nhớ một hôm chơi tṛ "chấm mực trộm", tôi đă lỡ tay vẩy mực vào chiếc quần tây trắng lốp của nhỏ Mai, và tôi đă "thương" nó và "thương" cả mẹ nó thật nhiều, khi ngày hôm sau nó toe toét cười cho biết mẹ nó không la rầy ǵ cả!
 
 Xin mở ngoặc một chút nói về quần áo. Mẹ tôi tự tay cắt may quần áo cho tôi. "Lên mười, lớn rồi !", nên Mẹ tôi "vẽ kiểu" rất kỹ : quần ta bằng vải popelin trắng, áo tay dài cài khuy ở cửa tay, cổ lá sen có hai dây cột nơ, chân mang giày săng-đan trắng. Nói chung là khá nghiêm chỉnh, nhưng tôi lại thích cái ǵ đó hoa lá cành, bây giờ người ta gọi là "model". Với tôi ngày ấy, nhỏ Mai với những bộ cánh rực rỡ , là "Top model" mà tôi rất ao ước... Cảm giác ấy vẫn c̣n đến bây giờ !
 
 Mỗi ngày đi học, tôi phải na chiếc cặp to, là quà tặng của Cha tôi hồi đầu năm học. Chiếc cặp "pḥng lớn" ấy bằng da ḅ rất bền nên tôi dùng măi đến ba năm sau mới... chịu hư. Sau này gặp lại nhau, "Chiếc cặp da của nhỏ Hiền" vẫn là đề tài sôi nổi : "Hồi đó tụi tao rất ṭ ṃ không biết mày chất những ǵ mà đầy cái cặp to đùng ấy?". Và lần nào chúng nó cũng kể lể về chiếc quạt nhỏ cầm tay chạy bằng pin. 
 
 Đấy là món quà đặc biệt Cha cho tôi nhân một chuyến Ông đi công tác Sài G̣n. Chắc Ông không thể tưởng tượng là măi sau hơn nửa thế kỷ mà chiếc quạt nhỏ bé ấy vẫn thổi gió mát vào ḷng bọn trẻ!
 
 Ngày ấy mỗi khi đến lớp là tôi ra vẻ nóng bức, mở cặp lấy chiếc quạt, bấm nút cho chạy ro ro. Lập tức chúng nó ghé đầu, mỗi đứa... nộp cho tôi năm cắc để... được phép hưởng chung gió mát. 
 
 Nhỏ Mai bồi hồi ôn chuyện cũ : " Mỗi sáng mẹ tao cho năm cắc, nhỏ Thục th́... nhà nó bán tạp hoá và nó... phụ bán hàng nên đương nhiên... túi nó có tiền. C̣n nhỏ Mừng không có tiền, nhưng mày vẫn cho nó ké miễn phí, mà c̣n được chỗ tốt. Đến bây giờ tao vẫn c̣n nhớ khuôn mặt tṛn trịa của nó với đôi mắt đen láy, mỉm cười vô tư hứng làn gió mát !". Lần nào kể đến đây chúng tôi cũng rưng rưng thầm gọi... Mừng ơi !
 
 Cái quạt nhỏ cũng thổi mát đến cả Dương Văn Lư, em nhỏ Mai và cũng là bạn của Kim Tiến em tôi.
 
 Trích một đoạn chat trên Facebook tháng 6-2014:
 
 - Em Lư Dương
 - Chị Phương Hiền
 - Chị c̣n nhớ cái quạt ấy ?
 - Cái quạt năm chị mười tuổi và em bảy tuổi ?
 - Phải rồi, hồi đó chị cho em ké... vẫn mát đến bây giờ!
 - À, vậy em đúng là Lư Dương năm xưa. Em làm chị muốn khóc
 - Em cũng muốn khóc...
 
 Trưởng lớp chúng tôi là chị Tạ Hưng Nam, lớn hơn chúng tôi ba tuổi nên rất chững chạc. Mỗi tháng chị nhắc chúng tôi làm mới mặt bàn bằng cách lấy... mảnh chai nạo những vết mực lấm trên mặt gỗ. Thỉnh thoảng lại xin với thầy cho chúng tôi... thực tập thủ công bằng cách cắt dán h́nh hươu nai, chim chóc trang trí trên tường lớp...
 
 Vào dịp tết Trung thu, chị tập cho chúng tôi làm lồng đèn, cách đặt nến, tập hát rước đèn và tập đi theo đoàn... Càng vui hơn khi Tết đến, chị tập cho chúng tôi múa hát... Thầy Chính dạy lớp tôi th́ tập cho chúng tôi đóng kịch, trong đó Thầy thủ vai một anh lính chiến. Tôi đă rất sung sướng được Thầy "nhờ" nói với Cha tôi cho mượn đôi giày nhà binh. Tôi khệ nệ mang vác đôi giày bốt-đờ-sô đến trường, lúc ấy chưa biết... kể công! Chỉ nhớ là Thầy vui lắm, khen tôi học chăm và ngoan...
 
 Lại xin mở ngoặc một chút để nói về... giày dép. Tôi đi học bằng giày săng- đan và rất ao ước một đôi giày "bít"... như của nhỏ Mai và... như của các nàng công chúa trong truyện cổ tích ! "Đôi giày bít xinh xinh bằng lụa, tỏa hương thơm...", tôi mơ mộng ... Tưởng là dịp may đă đến, khi chị Hưng Nam quyết định mượn cho nhóm múa mỗi đứa một đôi giày bít. Thế là mỗi tối tôi rón rén mang vào lượn lờ trong pḥng, rất nhẹ nhàng, thế nhưng một chiếc giày bất ngờ... há mơm... dọa tôi. Tôi hoảng hốt lấy cơm nguội rồi lấy hồ cố dán lại, nhưng nó vẫn nhất định không chịu... ngậm mơm lại! Tôi sống dở chết dở ba ngày, cuối cùng tôi quyết định "tự thú" với chị. Tôi đưa chị chiếc giày với thái độ của người phạm tội, mắt rưng rưng, ấp úng không nói nên lời. Chị hiểu ngay t́nh thế, cười x̣a : " Không sao đâu, chị lấy keo dán lại một tí là xong ". Tôi mừng quá, nửa khóc nửa cười... Chị không nói ǵ nữa, chỉ xoa nhẹ vai tôi như người chị cả vỗ về cô em gái nhỏ. Măi sau này, bao lần gặp chị là bấy nhiêu lần tôi lại ch́m trong cảm giác ấm áp ngày xưa...
 
 Như tôi đă kể, theo lời căn dặn "nghiêm khắc" của Cha, Mẹ tôi cố gắng "kèm cặp con bé" thật chu đáo. Hàng ngày bà xem xét tập vở từng li từng tí, ḍ bài không để sót, theo sát những bài tập ở nhà, nhất là những bài luận văn. Làm luận lớp nhất... là niềm vui của Mẹ tôi ! Thế nên bài luận của tôi luôn được tám, chín điểm, được đọc cho cả lớp nghe và được liệt vào... luận mẫu !
 
 Mẹ tự tay làm cho tôi những hộp giấy nho nhỏ, trang trí những chiếc nơ dễ thương. Bà dặn : " Gặp đoạn văn hay, con cắt hay chép lại để vào hộp, thỉnh thoảng lấy ra đọc cho... nhập tâm".
 
 Và tôi đă... nhập tâm thật sự, khi được Cha cho phép đọc quyển Đời Phi Công của Toàn Phong.
 
 - Anh ạ, cho con đọc quyển này được không? Em rất thích quyển sách này.
 - Được em ạ, anh cũng rất thích.
 
 Và tôi cũng rất thích...


 N H Ậ T   K Ư  V I Ế T  C H O  C H A 


 " Ngày ấy con rất mong được Cha cho một con búp bê Nhật Bản, chờ măi không thấy, con đă hơi buồn... Măi sau này con mới hiểu, có phải ư Cha là, tặng cho Phương Hiền một con búp bê, đấy không c̣n là việc của Cha nữa, mà đấy là việc của một chàng trai yêu thương con, muốn con vui, và trong mắt người ấy lúc nào ... "trông em cũng xinh như một con búp bê Nhật Bản"...
 
 Mơ ước về một con búp bê vẫn c̣n măi, nhưng năm học lớp nhất đă qua đi với bài hát tôi ca vang trong kỳ thi lấy bằng Tiểu học :
 
  Trường làng tôi cây xanh lá vây quanh
  muôn chim hót vang lên êm đềm.
  Lên trường tôi, con đê bé xinh xinh
  len qua đám cây xanh nhẹ lướt...
 
  Trường làng tôi không giây phút tôi quên...
  ...dù cách xa muôn trùng trường ơi !
 
  ( Trường Làng Tôi - Phạm Trọng Cầu )
  
  
 

Xem PHẦN 5

 


 

 

 

 

Sài G̣n, tháng 09 năm 2014
Nguyễn Thị Phương Hiền

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thị Phương Hiền           |                 www. ninh-hoa. com